Mạt thế chi phế vật

Chương 246: Khách không mời mà đến



Edit: Yến Phi Ly

Hơn nửa tháng kế tiếp, ngoại trừ ngẫu nhiên xuất hiện một hai con zombie biến dị, hoạt động tiêu diệt gần như có thể nói là sóng yên biển lặng. Bọn nhỏ mỗi ngày đều dần tiến bộ hơn, sau khi được Quỷ Bệnh đồng ý, Phó Đam công khai phương pháp hấp thu uế khí để thay đổi thể chất mà cậu đang tập luyện cho đoàn xe. Giới Sân cũng không giấu làm của riêng, truyền bá công pháp mà tổ sư lưu lại ra ngoài, ngay cả Ngũ cầm hí mà Trương Duệ Dương luyện mọi người cũng có thể biết rõ. Chẳng qua trừ phương pháp mà Quỷ Bệnh sáng chế thì hai loại còn lại đều khó thấy hiệu quả, nhất là Ngũ cầm hí, trừ Trương Duệ Dương ra thì chẳng một ai có thể luyện thành, bao gồm cả người nhỏ tuổi nhất như Võ Lam. Vì thế cuối cùng mọi người đều lựa chọn tu luyện phương pháp trước. Đương nhiên, cơ bản đều là người chưa thức tỉnh tu luyện.

Một ngày này, tuyết rơi rất dày, thung lũng Hồ Lô lại xuất hiện hai vị khách không mời mà đến, một thanh niên và một con lừa, cả hai không có xe mà là đi bộ tới.

Tổ hợp như vậy ở thế đạo hiện tại dễ khiến người ta chú ý không hề thua kém gì với chuyện Ú Ú mang theo Trương Duệ Dương bay trên trời, bởi vậy cảnh vệ canh giữ ở trạm gác ngay cửa ra của thung lũng Hồ Lô lập tức nâng cao đề phòng, nhanh chóng truyền tin tức vào cho đội hộ vệ đóng quân trong doanh trại biết.

“Đừng lo, con lừa kia không phải là động vật biến dị.” Thanh niên chú ý đến thái độ dè chừng của mấy người lính đứng trên vọng gác, anh ta không khỏi cười khẽ dừng lại. Vẻ mặt anh dường như rất thản nhiên thờ ơ, cùng với sự kiêu ngạo dường như không phải cố ý, hiển nhiên thái độ ấy là do thời gian dài đứng ở địa vị cao mà hình thành, giống như Tống Nghiễn hoặc giống như Nam Thiệu.

“Nghe nói chỗ này có người có thể vào căn cứ Vân Châu, tôi…. đệch!” Thanh niên nói chưa xong, con lừa kia đã bắt đầu đâm vào cánh cửa đang đóng chặt, tựa hồ bên trong có cái gì đó vô cùng hấp dẫn nó. Người thanh niên rất bất ngờ, ngay sau đó anh ta lúng túng, bất đắc dĩ xua tay với lính gác định giải thích: “Thứ này không phải…” Không phải là của tôi mà, nó vốn không chịu nghe lời.

“Nó là bạn của tôi.” Trong cửa đột nhiên vang lên giọng nói xa lạ của một người đàn ông ngắt ngang lời thanh niên, cũng ngăn cản ý đồ định phát động tấn công của lính gác.

Giọng nói có lẽ xa lạ nhưng vài người lính quay đầu nhìn thấy dáng vẻ gầy yếu như gió thổi là bay thì lập tức nhận ra đối phương. Đó là Quỷ Bệnh, người rất ít lộ diện và trò chuyện với kẻ khác, nhưng toàn bộ người của đoàn xe đều biết.

Thấy là gã, lính gác theo bản năng đứng nghiêm kính lễ, rồi sau đó mới phản ứng lại đối phương cũng không phải cấp trên của bọn họ, trong lòng hơi quẫn bách nhưng sắc mặt cũng không lộ ra chút nào, họ lập tức mở cửa để cho người thanh niên và con lừa kia tiến vào. Hiển nhiên, bọn họ cho rằng bạn mà Quỷ Bệnh nói là chỉ người thanh niên.

Cửa còn chưa mở hoàn toàn, chú lừa Đại Thanh lập tức xông vào, nhào tới chỗ Quỷ Bệnh cách đó không xa, sau đó cọ đến cọ đi trên người gã, làm nũng rồi hiên ngang kêu to, nào còn chút kiêu ngạo gì. Người thanh niên theo vào sau thấy như vậy thì cảm thấy răng đau không thôi. Cái thứ mặt dày mày dạn này đi theo mình một quãng đường dài, không biết mình đã cản bao nhiêu nguy hiểm cho nó thế mà sờ cũng chẳng chịu cho mình sờ một miếng. Anh ta cứ tưởng rằng bản tính nó như thế, nào biết chớp mắt bèn chạy đến làm nũng với người khác, có cần vô sỉ thế không?

“Khụ khụ… Hắn ném ngươi vào đây luôn hả?” Quỷ Bệnh không để ý đến người thanh niên đang tản ra vẻ oán niệm, gã chỉ lo vuốt ve đầu Đại Thanh, thấp giọng hỏi.

Con lừa a a ê ê kêu một hồi, trong cặp mắt to phủ đầy nước, Quỷ Bệnh dùng bàn tay cực kì ôn nhu lau đi giúp nó, lại gãi gãi bên tai nó, sau đó xoay người đi vào trong doanh trại. Không cần gã bảo, con lừa kia đã nhắm mắt vểnh đuôi đi theo phía sau.

“Căn mạch bị hủy cũng không sao, chỉ cần còn sống là tốt rồi.. Khụ khụ… Mặc kệ hắn làm thế vì nguyên nhân gì, sau này… Khụ, ta sẽ chừa cho hắn một con đường sống…” Quỷ Bệnh nói.

Con lừa chẳng biết có phải là nghe hiểu hay không, kêu lên một tiếng, sau đó đột nhiên cắn tay áo của Quỷ Bệnh khẽ kéo kéo.

Quỷ Bệnh quay đầu thì thấy Đại Thanh đột nhiên há to miệng, môi lừa nhếch lên, răng trắng lộ ra ngoài, cuống họng nó co rút rồi ngay sau đó vài hòn đá sáng lấp lánh rơi xuống đất. Mỗi một hòn đều to bằng nắm đấm, bên trong lưu động hoa văn và ánh sáng kỳ dị, tựa như có sương mờ bao phủ.

“Ủa? Còn giấu bảo bối nữa hả, là cái gì vậy?” Thanh niên đi theo phía sau bọn họ chưa kịp nói chuyện cũng nhìn thấy, anh ta hơi kinh ngạc, đi nhanh một bước khom lưng định nhặt hòn đá kia để nghiên cứu kĩ càng.

Động tác của anh ta rất nhanh, hơn nữa bất ngờ xông lên để giành, đây là hành động quen dùng khi anh ta trông thấy đồ tốt, trước nay chưa từng thất bại. Nhưng mà lần này anh ta lại phải trơ mắt nhìn người đàn ông nhặt mấy hòn đá kia lên, rõ ràng động tác của gã kia không nhanh không chậm, trông cực kỳ thong dong, thế nhưng với thân thủ của mình mà người thanh niên vẫn chẳng thể chạm tới. Có một khoảnh khắc, người thanh niên thậm chí cho rằng đối phương đã điểm huyệt mình, bằng không sao lại có chuyện quái lạ như vậy. Đáng tiếc thân thể anh ta vẫn có thể hoạt động, anh cảm giác rất rõ ràng tốc độ bản thân không chậm, cho nên cách giải thích duy nhất chính là người đàn ông kia quá nhanh, nhanh tới nỗi khiến người nhìn sản sinh ảo giác rằng gã rất chậm rãi.

“Cám ơn cậu đã đưa Đại Thanh đến đây, nhưng nguyên tinh này rất quan trọng đối với tôi, thứ lỗi cho tôi không thể tặng.” Quỷ Bệnh cất mấy hòn đá đi rồi mới đưa ánh mắt chuyển về hướng thanh niên, thản nhiên nói.

Người thanh niên thu bàn tay đang vươn ra về trong túi áo, nắn vuốt ngón tay, tự biết mình giành chẳng lại, đơn giản từ bỏ quyết định này, anh ta cười hỏi: “Nguyên tinh là cái gì? Có ích lợi gì hả?”

Quỷ Bệnh bình tĩnh nhìn anh ta một lát, đột nhiên xoay người bỏ đi, đối với hai vấn đề vừa rồi không có chút ý định trả lời. Đại Thanh ngẩng đầu lên, cao ngạo bễ nghễ liếc mắt nhìn thanh niên, tựa hồ đang nhạo báng anh ta ngu xuẩn, sau đó lắc mông theo sau Quỷ Bệnh.

Đệch! Trong lòng người thanh niên chửi thầm, càng phát giác mấy hòn đá kia khẳng định là báu vật, sao anh ta có thể cam tâm từ bỏ dễ dàng, vì vậy anh ta vội vàng đuổi theo, “Tôi tên là Lãnh Phong Trần, anh bạn à, xưng hô thế nào đây?”

Lãnh Phong Trần, hai mươi tuổi, người thủ đô, trước tận thế anh vừa tốt nghiệp đại học, đang chuẩn bị vào làm nhân viên công vụ ở Trung Châu, vốn dĩ anh ta xin làm nhân viên ở một thị trấn nhỏ ở đây, sau này không biết sao lại bị đá đến một thị trấn kế huyện Tử Vân. Anh ta cũng không thèm để ý, xách theo hành lý liền đi báo danh.

Ngoại hình Lãnh Phong Trần sắc sảo hệt như người trong tranh, tuy rằng đối xử với ai cũng đều là vẻ không chút để ý nhưng trong khung lại lộ ra khí chất quý phái, tất nhiên có rất nhiều cô gái để ý. Đương nhiên, được phụ nữ thích cỡ nào thì sẽ có nhiều đàn ông ghét cỡ đó, hơn nữa anh ta làm công vụ, nếu đổi thành người khác tuyệt đối sẽ chẳng làm nổi vài ngày liền đắc trốn chạy. Cố tình Lãnh Phong Trần kiên trì được đến lúc tận thế bộc phát, còn cảm giác trong đó như thế nào, đại khái là chỉ có chính anh ta mới rõ ràng.

Sau khi xảy ra thảm họa, Lãnh Phong Trần cũng không vội vã rời khỏi huyện Tử Vân trở về thủ đô, mà anh ta vẫn thảnh thơi sinh hoạt trong tận thế như trước, thẳng đến khi cảm thấy nhàm chán thì mới thu dọn hành lý lên đường ngao du. Anh xác định nếu như ngay từ đầu đã chạy về nhà, khẳng định sẽ bị ông nội đánh gãy chân, còn không bằng ở bên ngoài chơi thêm ít hôm.

“Quỷ Bệnh.” Lần này Quỷ Bệnh đáp lời. Trên thực tế, chuyện về nguyên tinh nếu như là đám Lý Mộ Nhiên hoặc là Trương Duệ Dương hỏi, gã sẽ không che giấu, thế nhưng người trước mắt này không đơn giản, thậm chí sau lưng thanh niên này hẳn còn có thế lực khổng lồ. Tuy rằng Quỷ Bệnh không sợ nhưng cũng chẳng muốn mang tới phiền phức cho đoàn xe, thế nên gã lựa chọn im lặng.

Lãnh Phong Trần nghẹn một cục, rốt cuộc phát hiện trên đời này còn có người ngạo nghễ hơn cả mình, anh ta cũng không giận, chỉ đi nhanh hai bước sóng vai với Quỷ Bệnh, lại bởi vì Quỷ Bệnh đi quá chậm mà không thể không kìm tốc độ của mình lại: “Quỷ Bệnh, nghe nói chỗ anh có người có thể vào căn cứ Vân Châu hả, phải thật không?”

Hóa ra Lãnh Phong Trần gặp đám người lên xe ở Lũng Nhân nên đã thám thính được bảy tám phần chuyện của căn cứ Vân Châu. Anh ta muốn vào trong căn cứ xem thử, đồng thời cũng có hứng thú đối với dị năng vượt qua không gian trong nháy mắt kia, cho nên mới tìm đến nơi này.

“Phải.”

“Này, tôi bảo nhé, tôi làm vệ sĩ hộ tống đầu lừa này cả đường dài, anh cám ơn một câu là xong hả?” Trước giờ chỉ có Lãnh Phong Trần chiếm lợi từ người khác nào có ai dám khiến anh ta chịu thiệt. Vốn anh ta vẫn nhân nhượng cho đầu lừa này đi theo mình, dựa dẫm vào mình chẳng qua là vì cảm thấy nó có linh tính. Lãnh Phong Trần nghĩ sớm muộn gì cũng có một ngày thu phục nó về tay, hiện tại phát hiện nó đã có chủ, hơn nữa chủ của nó cũng cao ngạo xa cách, hỏi ba câu đáp một câu, đã thế còn là kiểu một chữ hai chữ tiết kiệm như vàng, có thể chọc người nghe tức hộc máu. Anh ta sao chịu làm không công, đơn giản cũng không thám thính chuyện khác nữa mà là trực tiếp đòi thù lao.

Nghe vậy, Quỷ Bệnh rốt cuộc đặt ánh mắt trên người Lãnh Phong Trần.

“Đầu tiên, tôi có thể vào căn cứ Vân Châu với cậu một chuyến. Tiếp theo… Khụ khụ… Nơi này có một người tới từ Võ tông, bởi vì tấn công đoàn xe mà bị bắt, hiện tại đang làm chân sai vặt, tôi có thể thả người…” Sở dĩ Quỷ Bệnh muốn tự mình cùng đi một chuyến, chủ yếu là lo đối phương sẽ dùng vũ lực với Lý Mộ Nhiên. Còn về Viên Tấn Thư thì tác dụng lớn nhất đối với đoàn xe chỉ là vì gã có biện pháp ngăn cản người bị zombie cắn mà thôi, mà năng lực của Viên Tấn Thư trong mắt Quỷ Bệnh vụng về vô cùng. Gã dám thả người, dĩ  nhiên có biện pháp bồi thường đoàn xe ở phương diện khác, hơn nữa gã chắc chắn cam đoan khiến cho họ cảm thấy vừa lòng.

“Người của Võ tông sao? Tên là gì?” Lãnh Phong Trần không giữ được bình tĩnh nữa.

Nhưng mà Quỷ Bệnh lại không đáp, gã chỉ tiếp tục lời của mình, “Khụ khụ… Mặt khác, tôi thấy công pháp cậu đang luyện tồn tại một ít vấn đề, tôi cũng có thể giúp cậu tu chỉnh. Nhưng thả người và tu chỉnh công pháp, cậu chỉ có thể chọn một.”

Nếu như không phải trước đó có chuyện tranh đoạt nguyên tinh mà từng thấy Quỷ Bệnh ra tay, nghe được lời này, Lãnh Phong Trần khẳng định sẽ nghĩ bản thân gặp phải một gã bệnh thần kinh. Đương nhiên, trước mắt thì anh ta cũng không tin tưởng đối phương, chỉ cho rằng Quỷ Bệnh đang nói hươu nói vượn, chung quy từ đầu tới đuôi, Quỷ Bệnh đều không biểu lộ năng lực bản thân, đối phương cũng đâu phải thần tiên, sao có khả năng nhìn ra công pháp mình đang luyện có vấn đề được? Huống chi, công pháp này của Lãnh Phong Trần là do cụ tổ để lại, sau đó lưu truyền qua nhiều đời, giữa chừng cũng không thất lạc, trải qua thời gian thử thách nếu như có vấn đề thì hẳn là đã có người nhìn ra, nhưng mà lại chưa từng nghe ai bảo vậy cả. Bởi vậy không khỏi hoài nghi đối phương ôm bụng dạ khó lường.

“Anh bảo công pháp của tôi có nơi nào không thỏa đáng?” Trong lòng Lãnh Phong Trần cười lạnh, miệng lại vẫn hỏi.

Quỷ Bệnh sao lại nhìn không ra mỉa mai trong mắt anh ta cơ chứ, nhưng gã chẳng hề bận tâm, chỉ thản nhiên nói: “Công pháp cậu đang luyện vốn luyện đến mức tận cùng có thể bỏ phàm nhập đạo, nửa bước Chân Tiên… Khụ khụ… Sau này bị người ta bóp méo một phần cho nên… Khụ khụ… bất kể các người tu luyện thế nào cũng chỉ có thể dừng lại tại Phàm cảnh, không thể nhập đạo.”

“Chân Tiên?” Cặp mày dài mảnh như kéo tới tận tóc mai của Lãnh Phong Trần khẽ nhếch, bật cười thành tiếng. Hiển nhiên anh ta không tin thần tiên gì gì đó, dù trong Tông từng có ghi lại vị đại tổ sư nào đó phá tan hư không mà đi, nhưng đối với Lãnh Phong Trần chẳng qua là truyền thuyết được hậu nhân mỹ hóa lên mà thôi, hoang đường vô lý chẳng khác gì với việc đắc đạo thành tiên, ngộ đạo thành Phật hết.

Quỷ Bệnh sờ sờ đầu Đại Thanh đang dụi dụi vào người mình, trong lúc nói chuyện cũng đã đến căn nhà gã đang ở. Tới khi cả hai vào trong, gã ngồi lên sô pha thở hổn hển mới mở miệng: “Cậu có thể lựa chọn.” Gã chẳng định giải thích quá nhiều, càng sẽ không để ý đối phương có tin hay không, gã chỉ là muốn giải quyết xong chuyện này sớm một chút mà thôi.

Đại Thanh ngửi đông cọ tây khắp nơi trong nhà, tựa hồ có hơi ghét bỏ nơi này quá chật, nó đá ngã lăn vài thứ, cuối cùng mới đứng sau ghế sô pha của Quỷ Bệnh, gác cằm lên trên lưng ghế. Nếu như có người không biết chuyện tiến vào, khẳng định trông thấy sẽ bị hù dọa.

“Tôi muốn nó.” Lãnh Phong Trần tìm cái ghế sô pha đơn khác ngồi xuống, anh ta hoàn toàn không thuận theo lời Quỷ Bệnh nói, mà là chỉ vào con lừa kiêu ngạo kia.

Đại Thanh rõ ràng nghe hiểu tiếng người, Quỷ Bệnh còn chưa lên tiếng, nó đã liếc mắt qua, nghễnh cổ nhếch môi, phì phì mấy tiếng, phun lên mặt thanh niên một đống nước dãi.

Đệch mợ, đồ lừa thối tha! Lãnh Phong Trần bất ngờ không kịp đề phòng, lập tức nhảy dựng lên, dù anh ta không có tật sạch sẽ, vẫn có xúc động muốn đem Đại Thanh ra làm thịt.

“Khụ…” Quỷ Bệnh lộ ra vẻ bất đắc dĩ, vỗ vỗ đầu Đại Thanh, sau đó cằm khẽ nhếch chỉ về phía bàn, “Chỗ đó có giấy. Đại Thanh là bạn của tôi, không thể tặng cho ai cả. Cậu đổi điều kiện khác đi.”

Lãnh Phong Trần cũng biết đòi con lừa này là điều không thể, chẳng qua là cố ý chọc tức con lừa vong ân phụ nghĩa kia mà thôi. Ai biết được cuối cùng vẫn là mình xui xẻo, anh ta rút khăn giấy lau mặt, nhưng vẫn cứ cảm giác mùi thối vất vưởng, cuối cùng chịu không nổi, đành tự đi tìm nước rửa mặt mới thoải mái hơn.

Quỷ Bệnh nhìn từ đầu đến đuôi, không hề lên tiếng. Trên thực tế Đại Thanh là linh vật, không ăn đồ dưới trần, nước miếng tất nhiên không thối, chẳng qua hành vi như thế đổi thành ai cũng sẽ không thích, cho nên đối phương ghét bỏ là điều hoàn toàn có thể lý giải.

“Nếu như luyện tập theo công pháp mà anh tu chỉnh, chẳng lẽ có thể phi thăng thành tiên?” Một lần nữa ngồi nồi lại ghế sô pha, chẳng qua lần này Lãnh Phong Trần chọn chỗ xa nhất, bỏ qua vấn đề trước đó, anh ta chuyển sang đề tài khác.

“Thành tiên?” Quỷ Bệnh sửng sốt mấy giây, rồi sau đó mới phản ứng lại, gã lắc đầu, “Chẳng qua là thoát ly cảnh giới phàm trần… Khụ khụ… Đạp lên con đường tu hành mà thôi, không coi là thành tiên… Nhưng mà trong mắt người thường, có thể bay lên trời, chui xuống đất, hẳn cũng có thể xem là tiên.”

Nghe đến đó, mày Lãnh Phong Trần tuy rằng vẫn nhăn, tựa hồ không quá tin, nhưng anh ta lại bất giác ngồi thẳng. Có điều Quỷ Bệnh lại ngừng, khép hờ hai mắt, ngực gã phập phồng nhọc nhằn, tựa hồ vừa nãy nói chuyện đã dùng hết sức lực của gã. Lãnh Phong Trần rất muốn trào phúng thể chất của gã như thế mà còn không biết xấu hổ dạy người khác tu tiên, nhưng không biết vì sao, nghĩ đến cảnh nhặt nguyên tinh trước đó anh ta lại chẳng thể mở miệng.

Nghỉ ngơi một lát, Quỷ Bệnh mới tiếp tục: “Hiện tại nơi đây bị luyện hóa phong ấn, dù luyện công pháp mà tôi tu chỉnh đến đỉnh cấp… Khụ khụ… cũng chẳng thể phá không tới nơi khác, nhưng lại có thể kéo dài tuổi thọ, một khi nơi đây giải cấm trước khi tuổi thọ chấm dứt thì có thể lập tức phá vỡ vách ngăn không gian… Khụ khụ khụ… đi đến nơi phù hợp cho tu hành… Thành tiên thành thần thì phải xem tư chất cơ duyên… cùng với mức độ cố gắng, không phải chỉ cần công pháp là có thể được.”

Lãnh Phong Trần cảm thấy mình dường như đang nghe chuyện cổ tích nghìn lẻ một đêm, anh ta há miệng nhưng ngay cả lời châm chọc cũng chẳng nói ra được. Anh bắt đầu hoài nghi có phải là số mình tốt quá nên mới giúp con lừa thần kinh kia tìm về với chủ nhân thần kinh của nó hay không.

Quỷ Bệnh đã không phải lần đầu nhìn thấy loại ánh mắt này, nhớ lúc trước gã nói cho Lý Mộ Nhiên nguyên nhân căn cứ bị bao vây, tuy rằng trên mặt Lý Mộ Nhiên cố gắng khắc chế, nhưng vẫn lộ ra rằng cô không tin, còn cả phản ứng khoa trương của Viên Tấn Thư ở bên nghe lén nữa. Gã không thấy tiếc nuối, càng không có phẫn nộ, chỉ là hơi thở dài, vị trí hoàn cảnh quyết định tầm mắt của loài người, gã chẳng thể buộc bọn họ mở mắt đi nhìn thế giới bên ngoài lồng giam này được. Loại chuyện hoang đường ấy có lẽ chỉ có thể tồn tại trong truyền thuyết do người nơi đây tưởng tượng ra mà thôi.

Cuối cùng Lãnh Phong Trần không chọn gì cả, thậm chí ngay cả tên của người Võ tông bị bắt là gì anh ta cũng chẳng hỏi nữa. Có lẽ anh ta đã xem Quỷ Bệnh hoàn toàn trở thành người điên. Vì đợi Lý Mộ Nhiên mà lại không muốn ở cùng không gian với đồ thần kinh nên anh ta đành phải ra ngoài con sông nhỏ trong thung lũng Hồ Lô lấy một tảng băng lớn về chơi, chờ đợi đoàn xe ra ngoài trở về.

Vì thế Quỷ Bệnh cùng với ông bạn già Đại Thanh của gã rốt cuộc được không gian quý báu bên nhau. Phải biết rằng đợi đoàn xe trở về, bọn nhỏ cũng sẽ về theo, đến lúc đó trong nhà này sẽ đông đúc đầy người.

Tuy rằng Đại Thanh cứng cỏi thúc giục, Quỷ Bệnh vẫn không nỡ dùng nguyên tinh, dù thứ kia rất có lợi cho thân thể gã.

“Thứ này chỉ có thể khiến ta dễ chịu một chút… Khụ khụ… Không thể chữa trị linh căn rách nát, dùng sẽ rất đáng tiếc… Nói không chừng chúng ta muốn rời đi còn phải nhờ vào nó…”

Hiện tại Đại Thanh không thể nói chuyện, càng không thể hóa thành hình người, thế nhưng Quỷ Bệnh hiểu được tiếng kêu của nó, dù sao cũng là bạn bè ở chung trên vạn năm. Từ miệng Đại Thanh gã mới biết được, nó bị Tần Tuyên hủy hoại yêu đan, cho nên trước mắt trừ tuổi thọ và trí tuệ thì chẳng khác gì một con lừa thông thường. Đây cũng là nguyên nhân vì sao nó muốn đi theo Lãnh Phong Trần.

Quỷ Bệnh và Đại Thanh đến từ một nơi gọi là Thần Vực, nơi ấy không giống với trái đất này. Hơn nữa bởi vì bị quy tắc biên giới áp chế, do thực lực người Thần Vực quá mạnh nên cũng chẳng thể đi đến nơi này. Mãi tới hơn mấy trăm năm trước, người Thần Vực phát hiện một lỗ hổng trên chiến trường cổ thần, lỗ hổng biên giới ấy thông đến nơi này. Vì thế các vị đại năng của Thần Vực coi nơi đó thành bãi săn bắn, từ lỗ hổng biên giới vớt lấy hành tinh có sự sống, sau đó luyện hóa thành thế giới sinh linh của mình. Loại trò chơi này dựa vào may mắn và thực lực, nhưng thu hoạch đối với người Thần Vực mà nói kỳ thật không có bất cứ giá trị, cho dù là Tần Tuyên dùng nơi đây đào tạo ra Ám thú hoàng thì ở Thần Vực chẳng qua chỉ là nô thú bậc thấp, ngay cả mấy hòn đá Đại Thanh mang cho gã đều trị không được. Giống như con người nơi đây câu cá, ở đó chỉ là một trò chơi thú vị mà thôi.

Đương nhiên, loại chuyện chẳng có ý nghĩa này đối với cuộc sống dài lâu mà vô vị của các vị đại năng ở Thần Vực chỉ là chút điểm nhấn nho nhỏ. Trừ khi là kẻ biến thái như Tần Tuyên, còn lại rất người nhanh chóng quên đi nơi có cấp bậc thấp nay, dù sao tại Thần Vực tôn sùng thực lực, hở một cái liền dùng vũ lực, không ngừng tăng cường thực lực bản thân mới là quan trọng nhất. Nếu không ngày nào đó sẽ bị kẻ khác đạp dưới chân, thậm chí bỏ mạng, tuổi thọ dài lâu không dễ dàng tu luyện được lại chỉ có thể lãng phí.

Mà Tần Tuyên hiển nhiên là một trường hợp đặc biệt. Hắn chơi trò chơi này không biết chán, luyện hóa các thế giới, trong đó nơi có con người cũng không nhiều, tựa hồ chỉ có vài cái. Đối với việc này, người Thần Vực bao gồm cả Quỷ Bệnh đều chỉ cảm thấy hắn quá nhàm chán chứ chẳng ai thương xót đồng cảm với sinh mạng trên các hành tinh bị luyện hóa, bởi vì sinh mạng trong nơi cấp bậc thấp đối với bọn họ tựa như con kiến trước loài người mà thôi. Mãi tới khi Quỷ Bệnh bị Tần Tuyên ám toán, bị hủy mất linh căn ném tới hành tinh mới bị luyện hóa này, nhìn thấy con người của vùng đất hoang tàn bỏ đi này đứng trước kiếp nạn nhưng không hề khuất phục, mà là hiên ngang phản kháng. Nhìn thấy hỉ nộ ái ố, đau đớn, bi thương và thù hận của họ, chứng kiến tình bạn, tình người, sự giúp đỡ lẫn nhau và yêu thương khăng khít, gã mới dần dần thay đổi suy nghĩ trong lòng đối với sinh vật nơi này.

Tần Tuyên không trực tiếp giết gã, còn ném cả Đại Thanh vào chẳng qua là vì xác định căn mạch của bọn họ đã bị phế, không thể tu hành, muốn nhìn bọn họ giãy giụa trong tuyệt vọng mà thôi. May mắn Quỷ Bệnh đã từng tu luyện thể thuật đến cảnh giới cửu cấp cao nhất, sau này thể mạch hao tổn xuống hàng tứ cấp, nhưng ở đây vẫn đủ để tự bảo vệ, nếu không thì lần này linh căn tổn hại sợ rằng gã sẽ kém hơn cả một đứa con nít của vùng đất hoang phế này, sau đó sẽ chịu hết ức hiếp tủi hờn đúng lúc như Tần Tuyên mong muốn. Trên thực tế, lúc vừa đến đây, bởi vì nơi này không có chút linh khí, ngay cả chính Quỷ Bệnh cũng thấy có lẽ gã sẽ vĩnh viễn bị giam cầm ở đây, chẳng thể xoay chuyển. Không ngờ tới khi ở căn cứ Đông Châu, trong một lần vô ý lại khiến gã cảm giác được đường sống nên mới có chuyện đi theo Lý Mộ Nhiên sau đó.

Trong dạ dày Đại Thanh có túi không gian không quá lớn, đây là do nó trời sinh đã có, cũng chẳng cần linh khí mở ra. Tại Đại Thiên giới nó thích cất linh thạch bên trong, sau khi đến Tiên giới nó bèn sửa thành cất tiên tinh, đợi đến Thần Vực liền bắt đầu cất nguyên tinh. Thật ra vốn nó không dùng được mấy thứ ấy, đây hoàn toàn là đam mê được dưỡng thành vkhi một người một lừa vừa bắt đầu tu hành nghèo đến mức ngay cả linh thạch hạ phẩm cũng coi như báu vật sợ bị người ta cướp mất. Tần Tuyên không biết, đương nhiên dù hắn biết cũng sẽ không để ý, dù sao mấy viên nguyên tinh đối với linh căn rách nát chẳng có công dụng gì.

Sờ mấy viên nguyên tinh, Quỷ Bệnh rất rõ ràng có thứ này hy vọng rời đi của gã biến từ không lên một nửa của một phần. Nửa còn lại nằm ở Tây Bắc, gã có thể cảm nhận được nơi đó tồn tại thứ có thể chữa trị linh căn của gã. Ngoài ra, chín phần còn thiếu e rằng sẽ nằm trên người nhóc con Trương Duệ Dương kia.

Trong lúc Quỷ Bệnh đang cân nhắc, tiếng động cơ ô tô truyền tới từ lối vào thung lũng, hẳn là có đoàn xe trở lại. Quỷ Bệnh không động, gã cũng chẳng cần thiết phải nhúc nhích bởi vì tạm thời không có chuyện gã có thể làm. Chuyện của căn cứ Vân Châu gã cảm thấy hẳn chẳng bao lâu nữa sẽ được giải quyết, Tần Tuyên sẽ không nhàm chán đến mức cứ nhìn chăm chăm mãi một nơi này, nhất là sau khi căn cứ và đoàn xe tìm ra biện pháp giải vây. Còn chuyện đấu trí đấu lực với người phàm, trừ khi Quỷ Bệnh cũng tham dự, bằng không Tần Tuyên sẽ không tự hạ thân phận đến nước này, giống như người trưởng thành sẽ chẳng chơi đùa với con kiến bé nhỏ làm gì. Chẳng qua trước khi chấm dứt, sợ rằng sẽ còn có ít phiền toái không nhỏ.

Tiếng trẻ con vui cười đùa giỡn càng ngày càng gần, ánh mắt Quỷ Bệnh hướng về phía cửa chính rộng mở, gã trông thấy Trương Duệ Dương nắm tay Võ Lam chạy vào, phía sau là Ngô Tử Nhiên nhảy nhót hào hứng, sau đó mới là Lý Viễn Trác, Phó Đam và Võ Thanh tương đối bình tĩnh. Mỗi ngày về doanh trại, đám nhóc này đều sẽ chạy đến nơi đây thăm gã, chính gã cũng bắt đầu thấy quen dần.

“Chú Bệnh, chú có khỏe không… Ai nha, ngựa kìa!” Lời thăm hỏi ân cần như ngày thường của Trương Duệ Dương còn chưa dứt, nhóc đã bị Đại Thanh thu hút, tuy rằng không phân rõ được lừa và ngựa nhưng lại chẳng mảy may ảnh hưởng tới tâm tình hiếu kỳ và hưng phấn của cậu nhóc.

“Ngựa to to.” Cặp mắt đen láy của Võ Lam cũng sáng lên, bé không muốn nắm tay Trương Duệ Dương nữa mà rút tay về ôm ở ngực ngồi trên mặt đất, dường như bé sợ bị kéo qua.

“Ngựa đâu ra, nó là con lừa đó. Ta có một con lừa nhỏ ta có một con lừa nhỏ…” Ngô Tử Nhiên nghiêng đầu nhìn một hồi lâu, đột nhiên nói, sau đó bé bắt đầu hát vang: “Ta có một con lừa nhỏ, trước giờ ta cũng không cưỡi. Có một ngày tâm huyết dâng trào, ta cưỡi đi họp chợ. Ta cầm roi da, trong lòng ta đang đắc ý. Không biết tại sao, ầm ầm ịch ịch, ta ngã xuống bùn…”

Trương Duệ Dương vốn đã sắp chạy đến bên mình Đại Thanh nghe được tiếng hát thì không khỏi dừng chân, ngạc nhiên nhìn về hướng Ngô Tử Nhiên, Võ Lam ngồi xổm trên mặt đất càng sáng bừng hai mắt, ngẩng đầu sùng bái nhìn chị gái nhỏ, nghe thấy thú vị còn vỗ vỗ tay theo nhịp.

Lý Viễn Trác yên lặng vòng qua Ngô Tử Nhiên, đi vào trong phòng, đứng cạnh Trương Duệ Dương quan sát con lừa kia. Phó Đam và Võ Thanh thì nhịn không được bật cười, cảm thấy chỉ cần có Ngô Tử Nhiên ở đây bầu không khí thật sự rất khó có thể ngột ngạt.

“Không thể lại gần nó, nó sẽ đá em đấy.” Lực chú ý quay trở về, Trương Duệ Dương còn muốn tiến lên phía trước, nhóc lại bị Lý Viễn Trác kéo về rồi nghiêm túc nhắc nhở.

Cậu nhóc vừa nói xong, Đại Thanh đã kêu to một tiếng, quả thực thị uy mà đá đá chân sau, kiên quyết cự tuyệt đám nhóc này tiếp cận mình.

Quỷ Bệnh đột nhiên cảm thấy hoàn cảnh hiện tại rất thú vị, gã ngồi dậy, vốn là muốn xem trò vui của Đại Thanh, nào biết gã vừa động một cái, lập tức bọn nhỏ đã chú ý tới gã, cả đám lập tức vây lại.

“Chú Bệnh, chú có đỡ hơn chút nào không?”

“Chú muốn uống nước sao? Chú đói bụng không?”

“Chú muốn cái gì, con lấy giúp chú nhé?”

Đám nhóc bắt đầu lo lắng quan tâm là vì sau khi gã đi giết zombie biến dị trong doanh trại ở thôn nghèo lần đó, khiến cho nguyên khí còn sót lại trong cơ thể trùng kích tàn phá linh căn mà rơi vào hôn mê. Sau đó bọn nhóc bèn thường xuyên lưu ý thân thể gã, tuy rằng không có tác dụng gì, thế nhưng dần dần khiến cho cảm xúc của Quỷ Bệnh bị ảnh hưởng, bị dao động.

“Đó là Đại Thanh, bạn của ta, các nhóc có thể gọi là… anh Đại Thanh….” Ngăn lại sự nhiệt tình thái quá của đám nhỏ, Quỷ Bệnh giới thiệu người bạn thân của cho bọn họ, cũng coi như là một loại tán thành.

Nghe thấy gã mở miệng, Đại Thanh vốn còn ngẩng cao đầu khinh thường nhìn loài người nhỏ bé trước mắt lập tức trút đi vẻ kiêu căng, duỗi cổ từ sau sô pha lại đây, đè thấp, thiếu chút nữa đụng vào mặt Trương Duệ Dương. Trương Duệ Dương bất ngờ la lên một tiếng nhưng nhóc cũng không bị dọa mà ngược lại còn cười khì khì, vươn tay nhỏ ra thử sờ mũi Đại Thanh.

“Anh Đại Thanh… không phải là ngựa sao?” Nhóc chẳng hề ngại xưng hô thế nào, lúc này rất tự nhiên gọi ra, câu sau là muốn hỏi Quỷ Bệnh.

“Ừ.” Quỷ Bệnh trả lời.

Trương Duệ Dương thấy hơi thất vọng, có lẽ là do TV ảnh hưởng, trẻ con luôn có khát khao và yêu thích không giống bình thường đối với loài ngựa, cảm thấy có thể cưỡi ngựa là chuyện vô cùng uy phong, còn nếu là lừa… Nhóc con rất nhanh đã khôi phục tinh thần, không phải ngựa mà là lừa cũng tốt nha, huống chi còn là một ‘anh’ lừa xinh đẹp.

“Có thể cưỡi được không ạ?” Nhóc con hỏi, người đã bắt đầu bò lên trên sô pha.

Lỗ tai Đại Thanh lập tức dựng đứng lên, bịch bịch lui về phía sau hai bước, sợ thằng bé thật muốn cưỡi nó, mai này làm sao nó có thể lăn lộn trong giới lừa được nữa?

“Không được.” Quỷ Bệnh thản nhiên nói. Gã coi Đại Thanh là người thân, đừng nói để người khác cưỡi chính gã từ sau khi đạt tới Trúc Cơ cũng không cưỡi nó nữa. Đương nhiên, trước mắt dù sao chỉ là bọn trẻ con, nếu như Đại Thanh tự nguyện thì gã cũng sẽ không ngăn cản.

“Dạ.” Lần này Trương Duệ Dương thật sự rất thất vọng, nhưng nhóc vô cùng hiểu chuyện, tuyệt đối sẽ không vô cớ gây rối để đạt tới mục đích. Nhóc chỉ là ghé vào lưng ghế sô pha, mắt thèm thuồng nhìn Đại Thanh. “Ngầu quá à…”

Đại Thanh nghiêng đầu sang một bên, coi như không phát hiện ánh mắt tội nghiệp của nhóc, qua một hồi lại nghiêng đầu sang bên kia, móng trước vô thức cào cào trên nền nhà, đột nhiên duỗi đầu qua lộ răng trắng ra, cắn ngực áo Trương Duệ Dương, cắp nhóc lên rồi sau đó lẹt xẹt lẹt xẹt đi ra ngoài. Cưỡi là không thể được, nhưng mang nhóc con này đi một vòng hẳn là không có vấn đề gì.

Mọi người lập tức trợn tròn mắt, bao gồm cả Quỷ Bệnh cũng khá bất ngờ, mãi tới khi Đại Thanh sắp ra khỏi cửa Trương Duệ Dương mới phản ứng lại. Nhóc nhấc tay đá chân giãy giụa vài cái, không có kết quả mà lại cảm thấy như vậy rất vui, thế là nhóc bắt đầu ngoan ngoãn, miệng lại  hát bài hát vừa rồi của Ngô Tử Nhiên.

“Ta có một con lừa nhỏ, trước giờ ta cũng không cưỡi…” Nhóc học thật là nhanh, chẳng qua hát đi hát lại cũng chỉ mỗi một câu này.

Mũi Đại Thanh thiếu chút nữa hừ hừ giận chết, nếu như đổi thành người khác sợ rằng đã bị nó phun cho một đống nước dãi. Hết thảy chỉ vì Quỷ Bệnh dung túng cho nên nó mới có thể đối xử đặc biệt với đám nhóc này thôi.

Mà trong khi đám trẻ con vây quanh Đại Thanh như lần đầu thấy được ống nhòm của người Tây, Nam Thiệu cũng chạm mặt với Lãnh Phong Trần, hơn nữa Nam Thiệu còn dùng một chiệu đoạt lại thanh đao mà trước kia đã từng bị cướp đi.

Trên thực tế, Lãnh Phong Trần không còn nhớ rõ Nam Thiệu. Lại hoặc là nói, lúc trước anh ta không thấy rõ diện mạo của người bị mình cướp đao, cũng không cho rằng những người kia còn có thể giành lại đao từ mình, cho nên bị tấn công quá bất ngờ. Còn đối với Nam Thiệu thì hắn chẳng để ý thanh đao ấy, thứ hắn coi trọng là thể diện đàn ông, cho nên dù giờ đây thanh đao này không mấy tác dụng thì hắn vẫn lựa chọn cướp về.

“Đao là của tôi, để chỗ cậu đủ lâu rồi, bây giờ nên trả vật về chủ.” Nhìn sắc mặt thanh niên dần trở nên lạnh lẽo, Nam Thiệu nhàn nhạt nói. Lúc trước khi mất đao hắn rất giận, hiện tại đoạt đao về hắn lại không hề có chút kích động, ý niệm duy nhất chính là, món nợ này rốt cuộc đòi lại rồi.

Khiến cho Nam Thiệu bất ngờ đó là người thanh niên kia vốn đang lạnh lùng chuẩn bị nổi điên lên thì khi nghe được lời này, mây đen trên mặt đột nhiên tản ra rồi nở nụ cười nói: “Hóa ra là các anh hả. Hiện tại anh đã có năng lực sở hữu nó, vậy thì lấy về đi.” Nói xong Lãnh Phong Trần lướt qua mấy người đang trong trạng thái đề phòng, sau khi đi ra một khoảng cách tựa như nhớ tới cái gì đó mà quay đầu lại bật ngón tay cái với bọn họ, “Có thể tiến bộ nhanh như vậy, khá lắm!”

Nhìn bóng dáng thanh niên thoải mái tự nhiên rời đi, Nam Thiệu và Trương Dịch liếc nhau, trong mắt đều toát ra vẻ bất đắc dĩ, rồi sau đó cười khổ. Vốn hai người cho rằng sẽ có một trận ác chiến, ai ngờ lại là kết cục nhẹ nhàng bâng quơ như vậy, thật sự là có loại cảm giác dùng hết sức toàn thân mà lại chỉ đấm vào bông.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Những năm gần đây phong trào ăn chay được nhiều người quan tâm. Các nhà nghiên cứu khoa học và giới y học chứng minh được ăn chay có nhiều kết quả tích cực mang lại sức khỏe. Để hỗ trợ việc ăn chay, chúng tôi đã tập hợp hằng ngàn món chay từ trang nấu món chay chọn lọc một số bài hay chẳng hạn như mon chay 159 goi nam, mon 126 tau hu ky kho sauce chua ngot rất hữu ích cho việc ăn chay dinh dưỡng và sức khỏe của bạn và gia đình bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status