Mạt thế trọng sinh chi vật hy sinh phản kích

Chương 47: Tiến hóa, năng lực nghịch thiên của mắt phải

Thanh Tâm Thuật kỳ thực thuộc về tiên thuật rất bá đạo, sự chủ động xuất kích lúc này đây, đã cuốn sạch linh khí ở mấy km xung quanh, hấp thu toàn bộ vào trong không gian trăm mét của Tiêu Tử Lăng.

Kỳ thực, cho dù Thanh Tâm Thuật của Tiêu Tử Lăng đã đột phá được tầng thứ hai, luyện thể thế nào cũng ăn không hết được toàn bộ linh khí đó, sau cùng cho dù không bạo thể mà chết cũng phải rơi vào kết cục kinh mạch đứt hết tàn phế suốt đời. Bất quá may mắn Sở Chích Thiên đúng lúc phát hiện linh khí nồng đậm là thời cơ tốt tu luyện, kêu hết thảy đội viên đều gia nhập tu luyện, trợ giúp Tiêu Tử Lăng tiêu hao lượng lớn linh khí mới để cho cậu tránh được quan ải sinh tử này.

Đương nhiên tiểu đội Sở Chích Thiên cũng nắm được cơ hội này, thực lực của đội viên gần như đều được đề thăng, tiểu đội thoáng cái thêm ra được ba người thức tỉnh cấp hai, lần lượt là Chân Nhất Long, Lục Vân Đào, với Tần Thượng Phong. Đới Hồng Phi vốn cũng đã là cấp hai, lần này cũng nhảy lên rất nhiều tới đỉnh cấp hai.

Đổng Hạo Triết rất may mắn, lá chắn cấp hai vẫn luôn không đột phá được lần này cũng thuận lợi đột phá, thành công tấn cấp cấp ba, trở thành một vị cường giả cấp ba khác của tiểu đội.

Về phần Trần Cảnh Văn. . . Thực lực của anh vĩnh viễn là mê đề, phỏng đoán chỉ có chính anh mới biết rõ tới cùng đã tới đẳng cấp nào, bất quá trong lòng mọi người hiểu rõ anh tuyệt đối sẽ không thấp hơn cấp hai, thứ như khí thế thực sự rất huyền diệu.

Đương nhiên, được lợi nhất vẫn là Sở Chích Thiên, phải biết rằng tu luyện dị năng song hệ vốn đã tốn thời gian nhiều hơn mấy lần so với dị năng đơn hệ, tuy rằng Sở Chích Thiên được trời ưu ái, trên tu luyện nhanh hơn mấy lần so với người thức tỉnh bình thường, nhưng sự hạn chế của song hệ vẫn khiến cho anh không có biện pháp cấp tốc đề thăng thực lực, vượt qua mọi người rất nhiều.

Mà lần này. . . Thực lực Sở Chích Thiên vốn là cấp ba sơ cấp thoáng cái đã nhảy lên tới cấp ba đỉnh cấp, đặc biệt là hệ lôi điện, Sở Chích Thiên ẩn ẩn cảm thấy được khả năng đột phá, phát hiện này khiến cho tâm vốn vẫn luôn trầm trọng quấn quýt của Sở Chích Thiên hơi giảm bớt được một chút, đương nhiên chưa tiến vào cấp bốn. . . Cái chi cũng là phù vân!

Không hề nghi ngờ, khi Tiêu Tử Lăng vì năng lượng bạo liệt của tinh hạch cấp ba mà khiến cho Thanh Tâm Thuật bạo động, hấp thu lượng lớn linh khí tạo thành nguy cơ cho bản thân, tiểu đội Sở Chích Thiên lại nhờ cậu mà chiếm được tiện nghi lớn bằng trời. Bất quá bên này được lợi bên kia cũng không kém, nếu không phải sự hấp thu tiêu hao của toàn thể đội viên, Tiêu Tử Lăng cũng không có khả năng bình an vượt qua được lần nguy cơ này, vì vậy cũng không cách nào nói ai đã chiếm tiện nghi của ai.

Không biết qua bao lâu sau, thần trí trong sự lắc lư của Tiêu Tử Lăng từ từ thanh minh, mạnh giật mình một cái, nhanh chóng kiểm tra năng lượng trong thân thể.

Lại phát hiện Thanh Tâm Thuật vẫn đang vận chuyển, đâu vào đấy ở trong cơ thể vận chuyển hấp thu linh khí xung quanh. Tiêu Tử Lăng kinh ngạc phát hiện, kinh mạch trong cơ thể từ dòng suối nhỏ ban đầu đã mở rộng thành sông lớn đường rộng, đồng thời kinh mạch càng có lực đàn hồi với sức sống hơn so với trước đây. Điều này khiến cho tốc độ Thanh Tâm Thuật hấp thu linh khí nhanh hơn không ít. Lượng mà vốn một giờ mới hấp thu được hiện tại chỉ cần mười phút đã có thể làm xong, không thể nghi ngờ gia tăng rất lớn tốc độ tu luyện của cậu. Mà năng lượng vốn bạo động xung quanh cũng chuyển hướng thành ôn hòa, điều này khiến cho đan điền thong dong hấp thu năng lượng, chậm rãi điền đầy chỗ trống.

Không chỉ có như thế, Tiêu Tử Lăng cảm thấy toàn thân tràn ngập lực lượng, tinh lực tràn đầy. Thoạt nhìn tố chất thân thể cũng đã đạt được đề thăng toàn diện.

Không biết mắt phải của mình thế nào rồi, Tiêu Tử Lăng sau mừng rỡ có chút lo lắng. Cậu cẩn thận mở mắt ra, phát hiện đường nhìn khôi phục phạm vi trước đây không chật hẹp nữa.

Hưng phấn giơ cao hai tay lên, Tiêu Tử Lăng hô to một tiếng “Ya”! Tuy rằng không vừa mắt ánh mắt trơn ướt ướt của mình, nhưng vẫn không nỡ mù a.

Luồng hưng phấn này thoáng qua, Tiêu Tử Lăng mới nhớ đến hai mắt của mình hình như đều đã đột phá giới hạn, hẳn đã đề thăng năng lực, cậu hăng hái dạt dào mở ra Linh Nhãn, lại phát hiện năng lực của Linh Nhãn đã xảy ra sự biến hóa che trời lấp đất.

Năng lực vốn dĩ của Linh Nhãn mắt trái được bảo trì, nhưng thêm một năng lực mới Khóa Định, cũng chính là có thể khóa định mục tiêu nào đó ở cự ly xa, khi Linh Nhãn đã ghi chép lại mục tiêu đó, cho dù mục tiêu đó có biến mất, chỉ cần lần nữa xuất hiện trong phạm vi của Linh Nhãn, sẽ nhắc nhở trước tiên.

Khi trong đầu tự động hiện lên năng lực Linh Nhãn tiến cấp, Tiêu Tử Lăng mê mang, thế này xem như là năng lực của hệ liệt nào vậy, sao quái dị như vậy, hơn nữa thoạt nhìn hình như không phải quá thực dụng, bất quá Tiêu Tử Lăng không có thất vọng, với cậu mà nói không mù thì vạn sự đều OK.

Mắt phải lần này lại thoáng cái thêm ra được hai năng lực, ngoài biểu hiện nhược điểm với Phá Manh vốn có, còn thêm ra được hai nội dung Giám Định với Phân Tích. Tiêu Tử Lăng thích thú nhìn thoáng qua TV tinh thể lỏng trong phòng, liền phát hiện trong đầu hiện lên chữ như sau: “Giám Định: TV tinh thể lỏng loại SXLL2300, sản xuất vào 20.03.2012 năm Rồng. Sản xuất ở nơi sản xuất XXX thành phố XXX khu XX số XX.

Phân Tích: mạch điện tổng thể số XX bên trong có bụi, dẫn phát hiện tượng dẫn truyền cực kỳ nhỏ, dự tính bốn năm sau sẽ hư hao linh kiện đó. Kiến nghị thanh lý đúng lúc.”

Quả nhiên có một chỗ có một chút điểm tròn màu tím mơ hồ có thể thấy được. Rõ ràng Phân Tích là dùng để phối hợp với biểu hiện nhược điểm, sự biểu hiện mơ hồ không rõ trước đây, hiện tại đã có căn cứ lý luận vững chắc.

Tiêu Tử Lăng bị tin tức trong đầu làm cho chấn kinh há to miệng, nghịch thiên nghịch thiên, kỹ năng này thực sự nghịch thiên. Như vậy mình không cần phải suy nghĩ mù nữa, có Phân Tích thì hoàn toàn có thể biết được đến tột cùng đối phương có thể đối kháng được hay không, không thể nghi ngờ lại có thêm một phần bảo đảm đối với sự an toàn của bản thân. (Tiêu Tử Lăng, vì sao hết thảy kỹ năng đều bị cậu liên tưởng đến sự bảo đảm an toàn chứ? Đây rõ ràng là một sát khí, đều đã trực tiếp nói cho cậu nhược điểm là cái gì rồi đó!)

Về phần Giám Định. . . Tiêu Tử Lăng thật đúng là không để kỹ năng này ở trong lòng, chẳng qua chỉ là biết được một chút tin tức của thứ đồ nào đó mà thôi, không có gì to tát. Lúc này Tiêu Tử Lăng còn chưa ý thức được đó mới là đại sát khí nghịch thiên chân chính. Đương nhiên không bao lâu về sau, Tiêu Tử Lăng đã hiểu rõ chỗ đáng sợ nhất của sự tiến hóa mắt phải chính là cái đó.

Tiêu Tử Lăng đi ra từ trong tâm tình hưng phấn, cậu khôi phục lý trí liền cảm thấy thân thể mình có chút không thoải mái, cúi đầu thoáng nhìn, oa phắc, trên dưới toàn thân vậy mà bị bao bởi một tầng dơ bẩn dày dày, mùi tanh hôi gay mũi thiếu chút nữa trực tiếp xông cho cậu choáng váng, nhanh chóng nhảy vào phòng tắm hung hăng tắm rửa một phen, khôi phục bản thân thành bộ dáng nhẹ nhàng khoan khoái vốn có.

Lúc này, bên ngoài, nhóm đội viên tiểu đội cũng nhất nhất đi ra, bọn họ đang trong sự hưng phấn cực độ, bởi vì tất cả mọi người đã đạt được chỗ tốt, thời gian lần tu luyện này rất dài, hai buổi tối cộng thêm một buổi sáng, thực lực của mọi người đều được đề cao rất nhiều.

Chỉ có một người trốn ở một bên sinh hờn dỗi, miễn cưỡng vui cười.

Ngô Khánh Vân là sau khi nghe thấy có người đi ra mới đi ra, liên tục hai đêm một ngày không ăn cơm khiến cho hắn đói đến hốt hoảng, thiếu chút nữa cầm cự không nổi. May mắn, sau cùng vẫn đợi được người khác đi ra.

Người thức tỉnh ở trong khoảng thời gian tu luyện thì không có cảm giác đói. Ngô Khánh Vân ngoại lệ, hệ thống trò chơi mà hắn mang theo khiến cho hắn mất đi năng lực thức tỉnh, nói cách khác hắn không có thức tỉnh là không cách nào tu luyện, hắn chỉ có thể dựa vào giết tang thi thu hoạch giá trị kinh nghiệm để thăng cấp. Vì vậy lần tu luyện tập thể này của tiểu đội, chỉ có một mình hắn ở trong phòng cố chống chịu qua đoạn thời gian đói bụng thống khổ đó. Hắn không dám ra khỏi cửa, hắn sợ khiến người ta hoài nghi, đặc biệt là Trần Cảnh Văn vẫn luôn ngồi ở đại sảnh tu luyện.

Khi nghe thấy có người đi ra, miễn bàn hắn đã cao hứng bao nhiêu. Hắn vốn tưởng rằng rốt cục đã có thể ăn cơm lại phát hiện mọi người vây thành một cục hưng phấn giao lưu thành quả tu luyện, căn bản không muốn ăn cái gì. Phát hiện này khiến cho hắn vừa lo lắng vừa buồn bực, vẫn nhất mực trên mặt còn phải duy trì nụ cười hưng phấn, hắn cảm thấy bản thân bi ai vô cùng.

Một bàn tay mạnh hữu lực vỗ lên trên vai Ngô Khánh Vân, Ngô Khánh Vân phiền muộn đầy bụng bị kinh hách nhảy dựng, ngẩng đầu nhìn hóa ra là Đới Hồng Phi. Chỉ thấy anh toét miệng rộng vẻ mặt hưng phấn đã biết lần này anh đã được không ít lợi ích.

Ngô Khánh Vân hữu khí vô lực nói: “Xem ra Đới đại ca thu hoạch không ít a.”

“Bình thường bình thường, hiện tại vừa vặn đến cấp hai đỉnh cấp, chỉ chờ cơ hội thử đột phá vào cấp ba.” Đới Hồng Phi cũng không giấu diếm, cười ha ha trả lời.

Trong lòng Ngô Khánh Vân nhịn không được chửi bới ông trời xảo trá, thập phần khó chịu. Rõ ràng hệ thống kỹ năng mà mình mang đề thăng được nhanh nhất, lại không có bình cảnh nào, mắt thấy mình sắp vượt qua Đới Hồng Phi, trở thành người thứ tư của tiểu đội Sở Chích Thiên, lại không ngờ tới đột nhiên xuất hiện đoàn năng lượng chất lượng cao khó hiểu, để cho bọn Đới Hồng Phi được ích cực lớn, thực lực chỉnh thể đều được đề cao, cũng để cho hắn rơi vào tầm thường.

Tuy rằng trong lòng Ngô Khánh Vân không cam lòng, nhưng trên mặt vẫn lộ ra biểu tình cao hứng nói: “Vậy chúc mừng Đới đại ca.”

“Ha ha, tiểu Ngô cậu thế nào? Thu hoạch không tồi chứ.” Đới Hồng Phi cười ha ha hỏi thăm.

“Ừm, cũng được!” Trong lòng Ngô Khánh Vân phải nói là hận a, đây là sáng loáng loáng giẫm lên vết thương của hắn. Đương nhiên hắn cũng không dám nói ra lời thật, chỉ có thể ứng phó mơ hồ qua chuyện.

“Đổng phó đội tới rồi. . .” Không biết ai hô một câu, liền phát hiện Đổng Hạo Triết đã xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Đới Hồng Phi xông lên đầu tiên hỏi: “Đột phá cấp ba rồi?”

Đổng Hạo Triết lộ ra nụ cười, gật gật đầu.

“Quá tốt rồi!” Tin tức này khiến cho mọi người hưng phấn lên, tất cả mọi người hiểu rõ chuyện này đại biểu điều gì. Ở thời điểm phần lớn vẫn là cấp một làm chủ lực, cấp hai xưng hùng, tiểu đội của bọn họ đã có được hai cường giả cấp ba, đây là một loại uy hiếp, để cho những tổ chức rục rịch quanh thân không dám có bất kỳ ý nghĩ nào nữa.

Lúc này, tiếng ùng ục đói bụng truyền tới. Mọi người nhìn qua, lại phát hiện Ngô Khánh Vân đỏ cả mặt có chút ngượng ngùng.

“Tôi tương đối dễ đói bụng.” Ngô Khánh Vân suy yếu nói một câu không được tính là lời giải thích. Được rồi, cứ để cho bọn họ trò chuyện tiếp như thế nữa, hắn sẽ thành thành viên chết đói đầu tiên của tiểu đội.

Mọi người cười to, không nói chuyện phiếm nữa, nhất tề giết đến nhà ăn chuẩn bị an ủi dạ dày của bản thân một chút để chúc mừng.

Trần Cảnh Văn đứng ở chỗ góc chết của đường nhìn vẻ mặt trầm tư nhìn bóng lưng của mọi người, Chân Nhất Long bên cạnh yên lặng đứng ở một bên.

Trần Cảnh Văn đột nhiên quay đầu hỏi: “Thực sự rất đói sao?”

Chân Nhất Long cười cười: “Có lẽ tổ chức thân thể của mỗi người có chút không giống nhau, có một số người đích xác rất dễ đói.”

“Vậy sao?” Ánh mắt Trần Cảnh Văn lóe một chút, khóe miệng mang theo một tia ý cười, dường như đã phát hiện món đồ chơi hay nào đó.

Chân Nhất Long hơi hơi thở dài một hơi trong lòng, nên làm anh đều đã làm. . . Chuyện khác, xem xem sau đi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như pghh bay thien 2015 tinh ngo qui y minh thien giang, chu dai bi tung kinh thuong toa thich tri thoat 4 những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.