Mắt trái

Quyển 4 - Chương 11



“Xin chào, bác Đỗ!” Tiết Khiêm Quân tươi cười vươn hai tay.

“Ây da, Khiêm Quân, khó lắm mới gặp được con!” Chủ tịch Đỗ vừa bắt tay anh, vừa bày ra vẻ mặt hiền từ của trường bối: “Thằng nhóc này, bác phải gọi đến mấy cuộc điện thoại con mới nể mặt đến đây một bữa thế này đó!”

“Bác Đỗ, thật ngại quá, cháu bận chuyện công việc quá!” Thái độ kính cẩn không chê vào đâu được.

Thật ra là do anh lười phải ứng phó với đám ong chúa bọn họ.

“Hừ, đồ dối trá.” Thiên kim Đỗ San San đứng bên cạnh chủ tịch Đỗ hừ mũi xem thường.

Chủ tịch Đỗ lập tức dùng ánh mắt cảnh cáo liếc nhìn con gái mình.

Giọng của Đỗ San San rất nhỏ, nhưng toàn bộ đều rơi vào tai anh.

Chỉ là, anh vẫn cười tươi như không có chuyện gì.

“Bác Đỗ, bác tìm cháu có chuyện gì sao?” Anh cười hỏi.

Mọi người đã là hàng xóm của nhau hai mươi năm rồi, nên những nơi cần giữ sự khách khí thì anh vẫn luôn để ý đến thái độ của mình.

“Là thế này, bác nghe cha cháu nói cháu đầu tư và quản lý tài sản rất hiệu quả, nên bác muốn xin một vài lời khuyên ấy mà.” Chủ tịch Đỗ không tiếc lời khen cho Tiết Khiêm Quân đẹp trai lịch sự.

Anh đúng là vừa quản lý công ty, vừa quản lý hoạt động trong bang hội, cũng tham gia mua bán cổ phiếu, mới đầu là vì cuộc sống du học sinh nhất nhàm chán, sau càng làm càng có hứng thú, vả lại cũng sinh lời không ít.

Nhưng mà bác Đỗ đây làm hàng xóm đã bao nhiêu năm, đột nhiên lại gọi anh đến tán gẫu về chuyện quản lý tài sản, không phải cũng quá nhàm chán sao?

“Đây là con gái bác, Đỗ San San, hai đứa chắc đã biết nhau rồi?” Chủ tịch Đỗ hớn hở giới thiệu.

Tiết Khiêm Quân thản nhiên liếc mắt về phía thiên kim nhà họ Đỗ, quả nhiên trổ mã đoan trang, xinh đẹp như một đóa hoa bách hợp.

Anh hiểu rồi.

Thảo nào mẹ anh cứ ba lần bảy lượt gọi điện về nói hôm nay nhất quyết phải đi.

Thì ra là làm mối.

Anh biết Đỗ San San, không những thế còn rất quen thuộc.

Mới trước đây, cô là “địch quốc công chúa” bắt tay cùng “vương tử”, lúc nào cũng nhằm vào anh, nhưng đáng tiếc công lực của hai người họ quá nhỏ bé, ngược lại mỗi lần đều bị anh chỉnh đến thảm thương, không muốn quen cũng khó.

Anh chỉ không ngờ khi lớn lên, người lớn hai nhà lại muốn tác hợp cho hai người họ.

Ngẫm cũng phải, chủ tịch Đỗ cốt cần một người con rể có năng lực kế thừa sự nghiệp của mình, mà cha dượng anh cũng đang cực lực “lo lắng” không thể khống chế nổi anh, đương nhiên rất muốn tìm một đường để “kìm” anh lại.

Nhưng thái độ Đỗ San San lúc này, chẳng khác gì chỉ đang ra sân thưởng thức một vở kịch mà thôi.

Cả buổi gặp mặt đều là anh và chủ tịch Đỗ trò chuyện với nhau.

Đương lúc tâm tình mọi người rất tốt, chủ tịch Đỗ rất thường thức mà cảm thán: “Người học MBA* từ Mỹ trở về có khác.” Chẳng bù cho một góc của Tiết Khiêm Quân, con gái ông ngây ngốc ở Australia bao nhiêu năm cũng gần như không học được gì.

*MBA: Master of Business Administration: Thạc sĩ quản trị kinh doanh.

Anh mỉm cười: “Không có ai có thể sửa dở thành hay được, cũng giống như khi quản lý không thể chỉ đem thái độ cứng ngắc ra mà làm việc, phải biết kết hợp các tình huống khác nhau mà các công ty thường gặp phải, sau đó tìm ra một giải pháp thích hợp thì mới được.”

Anh để ý thấy thiên kim nhà họ Đỗ đã chán đến muốn ngủ gục.

“Khiêm Quân, cháu giới thiệu cho bác ai đó được không?” Chủ tịch Đỗ đói khát cầu người tài.

Anh trầm mặc vài giây rồi trả lời: “Cháu có một người bạn, trình độ của cậu ấy trong lĩnh vực marketing rất lợi hại, khi còn ở nước Mỹ, năm nào cậu ấy cũng dành được học bổng.”

Marketing?

Chủ tịch Đỗ hơi giật mình.

Đỗ San San mất hứng: “Ba, chúng ta đã có giám đốc marketing rồi.” Cũng không cần tuyển thêm người làm gì.

“Ừm, giám đốc marketing cũ của công ty đã tạo được bao nhiêu lợi nhuận rồi?” Anh nhíu mày, nhẹ nhàng hỏi.

Nhắc đến lại khiến chủ tịch Đỗ không vui: “Đó là bạn học của San San, nhậm chức đã ba bốn tháng, lợi nhuận chưa thấy đâu đã bị người ta đánh gãy xương sườn, đang xin nghỉ phép ít nhất hai tháng!”

“Vậy sao? Vị trí marketing này rất quan trọng, nghỉ phép dài như vậy không nên chút nào.” Tiết Khiêm Quân tựa người vào sô pha, bắt chéo tay đặt lên bàn, nhàn nhạt phát biểu.

Vừa dứt câu đã khiến chủ tịch Đỗ đau đầu, vấn đề này ông không phải chưa từng cân nhắc.

“Khiêm Quân, cháu giúp bác liên hệ với bạn cháu đi.”

Anh cười nhẹ: “Vâng, không thành vấn đề.”

“Ba, ba muốn thay vị trí của Đan Thiểu Quan? Sau này anh ta xuất viện, con phải ăn nói thế nào?” Đỗ San San trừng mắt không thể tin, lập tức phản đối.

Chủ tịch Đỗ vô cùng kiên quyết: “Thương trường như chiến trường, không thể bàn chuyện tình cảm! Nể mặt con, cùng lắm sau này khi nó ra viện, ba sắp xếp một vị trí khác cho nó là được chứ gì!”

Tiết Khiêm Quân nâng tách trà lên chậm rãi uống, che đi khóe môi đang hơi giương lên một cách đầy mỉa mai của mình, đối với việc cha con họ vì sao cãi nhau, anh cũng không thèm để tâm.

“Khác vị trí nghĩa là khác tiền lương, làm sao có thể so sánh với vị trí giám đốc marketing chứ?! Ba, không công bằng!” Đỗ San San nóng nảy.

Nhưng chủ tịch Đỗ làm như không muốn bàn tiếp.

Mặc kệ con gái, ông quay sang Tiết Khiêm Quân hỏi: “Khiêm Quân, bạn cháu khi nào mới có thể đến công ty bác làm việc?”

“Thứ hai tuần sau được không ạ? Để cháu thử sắp xếp xem thế nào, cụ thể ra sao thì hai người gặp nhau rồi bàn sau.” Anh trả lời.

Chủ tịch Đỗ rất vừa lòng.

“Tốt lắm, hai đứa nói chuyện đi nhé, bồi đắp tình cảm cũng tốt.” Chủ tịch Đỗ ý vị xoa bóp bả vai con gái, ý nói con phải biết nắm chắc lấy cây cột trụ vững chắc này vào.

Thấy cha mình cuối cùng cũng đi, Đỗ San San lập tức nói: “Khá lắm Tiết Khiêm Quân, vẫn lợi hại như trước!”

Anh cười nhẹ, buông tách trà: “Không phải cô lại hiểu lầm cái gì nữa chứ?”

“Trước mặt tôi đừng có mà giả vờ giả vịt!” Đỗ San San kiêu kì nói.

Thế giới này ai mà chẳng có một chiếc mặt nạ hay phương thức để sinh tồn cho riêng mình.

“Nói đi, giám đốc marketing của công ty tôi đã làm gì khiến anh chướng mắt? Đáng giá để anh phải phí sức đi đối phó?!” Vì không hiểu lý do tại sao bị chơi xấu, Đỗ San San lại càng khó chịu.

Vấn đề này anh không có hứng trả lời.

“Làm sao tôi biết hắn là ai?” Anh bật cười.

Đỗ San San đang định vạch trần điều gì thì điện thoại của Tiết Khiêm Quân vang lên: “Ngại quá, tôi có điện thoại.”

Anh nghe điện thoại ngay trước mặt cô.

“Diệu Diệu, có chuyện gì vậy?”

Đỗ San San ngạc nhiên, lập tức vểnh thẳng tai.

“Anh? Anh đang tiếp khách…” Anh liếc mắt nhìn gương mặt thanh thuần của Đỗ San San phía đối diện: “Không sao, đang nói chuyện phiếm thôi, em cứ nói đi.”

Nhưng sau khi nghe rõ Diệu Diệu nói gì, lại rất ngạc nhiên.

“Có chuyện gì sao? Sao đột nhiên lại muốn đổi chỗ làm?” Nghe vậy, hai bên khóe môi anh từ từ kéo lên cao, nhưng giọng nói vẫn ôn tồn: “Diệu Diệu, anh tất nhiên có thể giới thiệu chỗ làm mới cho em, anh có vài người bạn nữ mới mở công ty, bọn họ cũng đang cần tuyển thư kí, nhưng trước tiên nói anh nghe xem đã xảy ra chuyện gì? Có phải bị ai bắt nạt không?”

Anh phát hiện giọng nói cô hơi lạ, dường như mới khóc xong.

Diệu Diệu trốn trong nhà vệ sinh, nghe bạn trai nói vậy, cắn cắn môi, lại lau nước mắt, thật sự không biết nên mở miệng thế nào.

“Em…em biết bề ngoài của mình rất dễ khiến người khác hiểu lầm, nhưng em vẫn luôn tin tưởng Bạch Lập Nhân không phải loại người như vậy, tuy anh ta có rất nhiều khuyết điểm, nhưng anh ta nhất định không phải cái loại thích đùa bỡn nữ nhân viên…Nhưng…hôm nay, anh ta…”

“Em rõ ràng có thể cảm giác được rằng mình đang bị quấy rầy…Hơn nữa, anh ta nói….rõ ràng là cái loại muốn em dùng cơ thể để đổi lấy thù lao!” Những lời này, xấu hổ đến cứng họng.

Cô không tin, nhưng đây là sự thật.

Ngoài sợ hãi, còn thấy tức giận.

Cô xem anh ta là bạn tốt, cô vẫn vì tình bạn của bọn họ mà làm việc, nhưng anh ta xem cô là loại người gì? Cô là loại người dễ dàng đem vật chất ra để trao đổi, tùy tiện đến mức muốn hôn là hôn, muốn lên giường là lên giường sao? Cô bị tổn thương rất nghiêm trọng!

“Em đã nghĩ kĩ rồi, người của phòng kế toán là người thân của Tiểu Vĩ, có thể làm tiếp công việc của em, mấy hôm nay em sẽ đưa công việc bàn giao từ từ, sau đó sẽ xin từ chức.” Diệu Diệu quyết tâm.

Tiết Khiêm Quân im lặng lắng nghe.

Hồi lâu, anh mới nói: “Anh tôn trọng quyết định của em.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài nhạc Phật giáo hay của các nhạc sĩ, ca sĩ nổi tiếng từ trang nhạc Phật giáo chẳng hạn như chay dan pha nguc nhac phat giao, nhac niem phat tuyet hay nam mo bon su thich ca mau ni phat tuyet hay ai co duyen nghe an lac những giai điệu âm nhạc Phật giáo giúp bạn giải tỏa căng thẳng, tịnh tâm hơn, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status