Mê muội

Chương 1-2


Một lúc sau, " Haizz, cậu có chút phản ứng đi!" Bặc Nhất bất đắc dĩ nhìn cô, " Không lừa cậu đâu, anh ta là Hàn Phái thật đấy, ngày trước phụ trách thị trường nước ngoài của tập đoàn Vạn Hòa, mấy năm nay thân thể ông anh ta không tốt lắm, anh ta mới quay về tiếp quản tập đoàn."

Bây giờ Tần Thư mới nhìn mặt Bặc Nhất, suy nghĩ hai giây, lấy di động ra nhanh chóng tìm kiếm hai từ Hàn Phái, tìm thấy không ít tin tức với ảnh chụp, bao gồm cả ảnh bóng dáng và sườn mặt, đúng là anh ta.

Được lắm, cô nhớ kỹ rồi.

Bắc Kinh không nhỏ, nhưng trong ngành tài chính cũng không tính là lớn, rồi một ngày sẽ gặp được anh ta.

Thời gian vừa đúng, Tần Thư chuẩn bị đi làm thủ tụ check-in, cô hỏi Bặc Nhất khi nào thì về nước, cậu ta trả lời cho có lệ, nói muốn cùng bạn học làm xong một hạng mục.

Thật ra, cậu ta ở lại để theo đuổi một mỹ nữ học bá.

Tạm biệt Bặc Nhất, Tần Thư đi đến quầy bán vé.

Trên máy bay, cô lấy di động ra, bây giờ thật sự đã không còn dòng trạng thái kia nữa.

Cô lại đăng một dòng trạng thái ở chế độ riêng tư,

[Hôm nay là ngày 16 tháng 12 năm 2017, ở sân bay Kennedy tôi gặp Hàn Phái, anh ta va vào tôi một cái, dòng trạng thái đã nhiều năm không xóa được kia cứ như vậy lỡ tay xóa mất rồi.

Không biết Hàn Phái là khắc tinh của tôi hay là của "anh ấy"]

Mười mấy tiếng đồng hồ trên máy bay, cuối cùng cũng về tới Bắc Kinh.

Cha mẹ vội vàng đi họp, là ông nội đến đón cô.

Tài xế cầm hành lý của cô đi trước, Tần Thư kéo cánh tay ông, hai ông cháu trò chuyện thân mật, không nhanh không chậm đi ra ngoài.

Ông nội Tần theo thói quen cúi xuống xem chân Tần Thư, vẫn không đi tất, mắt cá chân lộ ra ngoài, liền trách: " Nói bao nhiêu lần rồi, trời lạnh phải giữ ấm."

Tần Thư dùng sức ôm cánh tay ông, giọng điệu làm nũng nói: " Cháu không lạnh chút nào."

"Mấy hôm nay Bắc Kinh hạ nhiệt độ, dự báo còn có tuyết lớn, cháu ra ngoài sân bay thử xem, trời lạnh khiến người ta mắc bệnh đấy." Nói xong liền lấy từ trong túi áo ra một cái túi nhỏ tinh xảo, " Vào toilet đi vào, ông ở chỗ này chờ cháu."

Ông nội Tần đưa cho Tần Thư túi giấy nhỏ, bên trong là một đôi tất bằng vải bông, màu đỏ chót.

Tần Thư híp mắt, trong lòng muốn từ chối, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn cầm tất đi vào.

Vì theo đuổi phong cách ăn mặc chỉnh tề, sau khi lớn lên cô chưa bao giờ đi tất.

Mấy năm nay, đến New York công tác và học tập, mỗi lần mùa đông về nhà, ông nội cũng chuẩn bị tất cho cô, vẫn là những màu sắc cô hay mặc khi còn bé. Màu đỏ, màu hồng phấn.

Để đối phó ông nội, lúc đó cô sẽ mang, sau khi về nhà mình thì cấp tốc cởi ra.

Nhưng lần sau đến chỗ ông nội, ông vẫn sẽ chuẩn bị một đôi tất.

Chỉ là không nghĩ tới, hôm nay ông nội lại đem tất đến tận sân bay, thế nào cũng bắt phải mang chúng vào ngay bây giờ.

Tần Thư từ trong toilet đi ra, không thể chịu được khi nhìn vào đôi chân của mình.

Hôm nay cô đi một đôi dày búp bê màu nâu nhạt, kết hợp với đôi tất bông màu đỏ rực, chẳng ra cái gì cả, trông rất gai mắt.

"Ờ, như vậy nhìn thuận mắt hơn nhiều." ông nội Tần đánh giá cô một phen, cho ra một cái đánh giá như vậy.

Tần Thư: "..." Cô chỉ có thể mỉm cười bất đắc dĩ.

Ngồi trên xe, ông nội Tần từ tay vịn lấy ra cặp mắt kính và một quyển sổ cũ đã ố vàng, đeo kính lên rồi bắt đầu nghiên cứu.

Ông, ngài đang xem gì thế? Thời trẻ, bà gửi thư tình cho ông à?" Tần Thư cười ngồi dựa sát vào ông nội.

"Đứa trẻ này, cháu nói bừa cái gì đấy." Ông nội cầm quyển sổ ngồi dịch dịch ra xa, thân thể nghiêng về phía sau.

Hai năm nay, bệnh viễn thị ngày càng nặng, ở khoảng cách gần không nhìn rõ rốt cuộc trên giấy viết cái gì.

"Rốt cuộc là bảo bối gì vậy ạ?" Tần Thư kề sát vào cuốn sổ, chữ viết bằng màu mực xanh trên giấy đã nhạt màu, nhưng vẫn có thể nhìn thấy chữ trên giấy viết gì.

"Ông, ngài đánh cờ với bạn còn ghi chép lại nữa ạ."

Trên giấy có ghi lại ngày nào ông cùng ai chơi cờ, chơi mấy ván, còn có tình hình thắng thua, đi bước nào thì thua.

Ông nội Tần lại lật sang một tờ khác: "Ừ, có nhìn lại mới có tiến bộ."

"Tại sao đột nhiên ông lại nhớ tới việc xem cái này?"

Hôm nay hiệp hội cờ vua tròn một năm thành lập, bọn họ tổ chức hoạt động kỉ niệm, sẽ có rất nhiều người đến, mấy năm nay ông bận rộn không có thời gian chơi cờ, nhìn lại ghi chép trước kia, phải biết người biết ta mà."

Xem một lúc, ông nội Tần tháo mắt kính xuống xoa xoa hốc mắt, "Ông cũng học cái này từ ông Hàn đấy, ông ta mỗi lần chời cờ đều ghi lại, còn kiên nhẫn giảng giải cho đối phương nữa, bước nào không nên đi như vậy."

"Ông Hàn xấp xỉ tuổi ông ạ?" Tần Thư tùy ý hỏi một câu.

"Ông Hàn lớn hơn ông mười tuổi, năm nay đã 89 tuổi rồi, năm trước làm phẫu thuật, thân thể đã không bằng trước kia nữa, cũng đã nhiều năm không đến chơi ở hiệp hội, hôm nay ông ấy cũng đến, ông phải cùng ông ấy học hỏi lẫn nhau."

Tần Thư gật đầu, thì ra là thế.

Cô ấn huyệt thái dương đang nhảy thình thịch, mệt mỏi rã rời.

Ở New York là ban ngày, bây giờ vẫn là ban ngày.

Kế tiếp là không thể phân biệt nổi ngày đêm, khổ sở chịu đựng giờ giấc đảo lộn.

Ông Tần lại tập trung xem quyển sổ ghi chép, chớt nhớ tới việc gì đó, trưng cầu ý kiến của Tần Thư: "Bố mẹ cháu gần đây rất bận, bà nội cháu cũng đi du lịch rồi, trong nhà không có ai, cháu có muốn cùng đi xem đánh cờ không?"

Tần Thư gật đầu đồng ý, dù sao cô cũng định dành một buổi sáng cùng ông nội nói chuyện phiếm, về nhà hay ở bên ngoài cũng như nhau.

Cô nhớ tới chưa báo bình an cho Bặc Nhất, lấy di động ra gửi tin nhắn cho cậu ta: [Tớ tới rồi.]

Bặc Nhất: [Ừ, lệch múi giờ đúng không? Đúng rồi, buổi chiều tớ nhận được yêu cầu thực tập của cậu rồi, là ngân hàng đầu tư Hải Nạp. Tại sao bây giờ họ mới gửi tới đây?]

Tần Thư: [Trước đây, anh tớ bảo tớ đến tổng công ty lấy, tớ bận suốt nên vẫn chưa lấy được, có thể là thư ký gửi qua cho tớ.]

Hóa ra là có chuyện như vậy, Bặc Nhất lại hỏi: [Nghỉ đông cũng chỉ hơn một tháng, cậu còn muốn đi thực tập?]

Tần Thư: [Ừ, nếu không cũng lãng phí thời gian, lại nhàm chán.]

Bặc Nhất: [Cũng đúng, người không có đàn ông bên cạnh như cậu, đúng là rất nhàm chán.]

Tần Thư: [Cút!]

Bặc Nhất cười, bắt đầu gõ chữ: [Vậy cậu nhanh chóng tìm một người đi, tuy đàn ông trưởng thành nội liễm như Hạ Cánh Nam không nhiều lắm, nhưng cũng không phải là không có, đúng lúc cậu muốn đến ngân hàng đầu tư thực tập, không chừng có thể gặp được người lợi hại hơn cả Hạ Cánh Nam.]

Vừa muốn gửi đi, cậu lại cảm thấy không ổn, rốt cuộc thì mấy chữ Hạ Cánh Nam cũng chính là tử huyệt của cô ấy.

Bặc Nhất lại xóa đoạn tin nhăn này đi, chỉnh sửa lại: [Vậy cậu nhanh chóng tìm một người đi, nếu không tớ còn tưởng cậu đối với tớ có tình ý đấy, tớ sẽ áy náy lắm:)]

Tần Thư: [Còn không mau cút đi!]

Một lát sau, Bặc Nhất lại gửi cho cô một bức ảnh chụp chính diện của Hàn Phái: [Soái ca đang nhìn cậu đấy, chúng ta không thể tức giận, phải thục nữ, ngoan ngoãn, tao nhã ~ ]

Tần Thư: "..."

Tác giả có lời muốn nói: Các bảo bối, tôi mang soái ca mỹ nữ tới đây ~

Hôm nay chỉ nói về nam chính, Hàn Phái sẽ là một người đàn ông làm các bạn mê muội ~bài này không cẩu huyết ~
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như nguon goc va mat nghia chu dai bi, Tụng Kinh Dược Sư và Tiêu Tai Cát Tường Thần Chú ngày 3 rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của Quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status