Miên man nỗi nhớ

Chương 4: Bữa Nào Dẫn Về Ra Mắt Cái Coi!

Dương Tất Niệm vốn là đứa cháu cưng của Chủ Tịch tập đoàn Nhất Kỷ nhưng lại là đứa con quái tính trong mắt mẹ cậu, Giám đốc công ty may Thu Hoài. Lý do là bởi vì cậu mắc hai chứng bệnh, chứng bệnh thứ nhất rất dễ gặp ở bất cứ một cậu nhóc nào, chứng lười. Cơ mà trẻ con thì thường lười ăn lười ngủ, còn cậu bé thì lại lười ở một đẳng cấp khác, lười nói, lười khóc, lười cười to, còn ăn ngủ và chơi thì thực sự chăm không ai địch nổi. Chính vì quá lười nói nên cậu ít khi làm nũng như em trai Dương Nhất Quang của mình, cậu chỉ cau có khi không được cho ăn no, không được ngủ đủ giấc, còn lại cậu cảm thấy mình là một cậu bé ngoan ngoãn. Có đợt hai anh em cậu cùng trèo cây xoài và cùng bị ngã, Quang bị bầm tay khóc lóc rấm rứt suốt cả buổi chiều, buổi tối mẹ cậu phát hiện con trai lớn cũng bị tróc da liền sốt sắng hỏi:

- Niệm đau lắm không con?

Cậu gật đầu. Mẹ Hoài lại tiếp tục hỏi:

- Đau sao con không mách mẹ?

Ba cậu thở dài đáp thay:

- Vì nó lười.

Cậu gật đầu tán thành. Thời gian khóc lóc đó để dành ăn năm cốc xoài dầm có phải hay hơn không? Ông nội luôn cảm thấy cậu rất lạc quan, bởi vậy cho nên ông hết mực cưng chiều cậu. Ông dạy Niệm đọc chữ từ năm ba tuổi, sang năm bốn tuổi ông dạy Niệm viết và làm toán. Niệm con quả thật rất lười, nhưng cũng rất dễ bị dụ. Ông thường đích thân lái xe đưa cháu trai tới những nhà hàng sang trọng bậc nhất, khi thức ăn được bê lên thơm phưng phức, thấy Niệm con hau háu rồi ông mới bắt đầu làm màu:

- Ôi ông nội buồn ghê cơ! Cô giáo của ông nội giao cho ông nội bài tập về nhà khó khủng khiếp. Ai mà giải được bài hộ ông thì ông cho ăn hết chỗ này.

Vì đồ ăn nguội không được ngon cho lắm nên Niệm con vô cùng khẩn trương xông tới giúp ông nội giải toán. Ông nhìn thằng cháu nhân số có ba chữ số nhoay nhoáy liền nở nụ cười mãn nguyện. Ngoài ông ra thì không ai biết Niệm con là một đứa trẻ xuất chúng. Ông cũng chẳng tiết lộ với ai cả, ông đào tạo Niệm con để trở thành người thừa kế của Nhất Kỷ chứ không phải để khoe mẽ với thiên hạ. Tất Niệm làm bài xong liền hớn hở quay về chỗ bốc xôi gà ăn thun thút. Và hiển nhiên, mỗi lần ăn no cậu lại hay bị díp mắt, mỗi lần như thế cậu lại ngồi vắt vẻo trên lưng ông lim dim ngủ, còn ông thì ngọt giọng nịnh nọt:

- Mũm mĩm quá rồi con ơi! Sáng mai Niệm con dậy sớm tập võ với ông nhé!

- Ứ.

- Ơ hay? Thế không thích dáng đẹp như Niệm ba à?

Bé Niệm là Tất Niệm, ba bé là Nhất Niệm nên ông nội thường gọi tắt là Niệm ba và Niệm con.

- Ứ thèm.

- Nhưng mà béo quá đến lúc tốt nghiệp mẫu giáo chụp ảnh kỷ yếu nó xấu.

- Ứ chụp.

Vâng, chứng bệnh thứ hai của bé Niệm là ghét chụp ảnh. Bất cứ bức ảnh nào của đại gia đình cậu cũng quay ngoắt đi lúc chú thợ ảnh bấm máy, kết quả là chú ấy chỉ bắt được tấm lưng mập mạp đầy kiêu kỳ. Cũng từng có lần cậu bé bị ba mẹ chụp trộm trong lúc ngủ, và tất nhiên khi phát hiện ra bé Niệm luôn đem bộ mặt rơm rớm nước mắt đến mách ông nội. Ông xót cháu quát con ầm ĩ:

- Anh chị già đầu rồi mà đi bắt nạt trẻ con thế hả? Có còn lương tâm không? Xoá! Xoá ngay cho tôi!

Ba mẹ cậu ban đầu cũng định xoá giả bộ, nhưng bị ông nội bắt thề độc nên đành phải ngậm ngùi xoá sạch toàn bộ ảnh của con trai. Cậu bé sung sướng che miệng cười tủm một cái. Ngay cả lúc tâm trạng phấn khích nhất cậu cũng chỉ nở nụ cười sang chảnh theo cái cách của riêng mình, vừa nhẹ nhàng duyên dáng vừa đỡ mỏi cơ hàm. Mẹ cậu trông thấy cái mặt thằng con trai ngứa mắt ra lệnh:

- Mau sang nhà chị Bông học ngoại ngữ cho mẹ.

Trong mắt mẹ cậu chị Bông là đứa trẻ xuất thần bao nhiêu thì cậu là thằng con đần độn bấy nhiêu. Mẹ ngưỡng mộ chị Bông bởi vì bằng tuổi cậu chị đã có thể nói thông thạo ba thứ tiếng, mẹ khinh cậu vì đôi khi cả tuần liền cậu cũng không rặn nổi chữ nào. Có điều mẹ không hiểu, cậu không nói không có nghĩa là cậu không biết. Mấy câu chị Bông hay giao tiếp với ba chị cậu nghe qua một lần liền nhớ, ngặt nỗi tính lười không thích thể hiện. Cậu chỉ thích ăn thôi! Động lực thúc đẩy cậu sang nhà cô Bích chính là món khoai tây chiên giòn rụm, cái món mà ở nhà mẹ cấm không cho cậu ăn nhiều vì sợ dầu mỡ. Cô Bích thì lúc nào cũng dịu dàng hết sảy:

- Niệm ăn hết lại bảo cô lấy thêm cho nhé! Hai chị em chơi với nhau vui nha!

Bông trông thấy Niệm gật đầu lia lịa liền thở dài ngán ngẩm. Từ ngày Niệm ra đời mọi người cứ trêu Bông phải gọi mẹ Hoài là mẹ chồng mới chán chứ. Bông đâu có thích Niệm đâu, béo ú à! Dốt nữa! Bông dạy em nói tiếng Anh cả tuần mà em chẳng nhớ được chữ nào, hỏi gì cũng lắc đầu. Một thằng con trai tầm thường như Niệm sao có thể xứng với một cô bé xinh đẹp và giỏi giang như Bông? Mặc dù Bông biết Niệm thích Bông quá trời quá đất, suốt ngày sang nhà Bông đeo bám Bông, nhưng biết sao được? Bông chỉ thích người xuất sắc như em Đông nhà cô Đan thôi.

- Niệm ơi chị chuẩn bị sang nhà Đông chơi, không có thời gian tiếp Niệm đâu. Niệm mau về đi Niệm.

Niệm được chị Bông đuổi thì mừng huýnh, vội vã đổ đĩa khoai tây chiên vào tờ giấy to rồi gói ghém cẩn thận ôm về. Thi thoảng đi đường thèm quá cậu bé lại mở gói giấy, nhón một vài miếng nhai tỏm tẻm. Mẹ Hoài đang ngồi ngoài ngõ chém gió với các thím, nom điệu bộ thằng con trai điên tiết xông ra quát:

- Mẹ bảo con đi học chứ không phải bảo con đi ăn nhé Niệm! Con có tin mẹ quẳng con xuống chuồng lợn, tối ngày chỉ ăn với ngủ với lợn không?

Thật á? Chỉ ăn với ngủ? Không cần phải đi trường mầm non? Được thế thì còn gì bằng? Niệm con sung sướng phát rồ, mặc kệ mẹ Hoài đang tức giận đùng đùng, cậu bé hớn hở chạy về nhà soạn đồ. Khổ thân bé con đụng trúng Niệm ba, bị Niệm ba tra khảo:

- Niệm con đi đâu vậy?

Niệm ba có ánh mắt sắc lạnh vô cùng đáng sợ. Thực ra Niệm con cũng được thừa hưởng ánh mắt dữ tợn y hệt Niệm ba, chỉ là tảng mỡ dày trên khuôn mặt béo mầm đã khiến cậu bé lầm tưởng rằng mình sở hữu đôi mắt híp hết sức duyên dáng. Trong nhà Niệm con sợ nhất Niệm ba, chỉ cần Niệm ba hỏi, dù lười đến mấy Niệm con cũng phải khoanh tay cúi đầu rồi ngoan ngoãn đáp:

- Dạ thưa ba, Niệm con về thay áo quần đẹp để xuống chuồng lợn ăn với ngủ ba ạ.

Mẹ Hoài thấy con trai nhơn nhơn thì uất nghẹn, mẹ tức mình lệnh cho Niệm ba chở Niệm con ra nông trại ở ngoại thành rồi ném vào chuồng lợn hòng dằn mặt cậu bé. Cứ tưởng tượng ra viễn cảnh Niệm con sợ bẩn, khóc lóc rấm rứt van xin mẹ, gào thét năn nỉ mẹ tha thứ, ngoan ngoãn hứa từ nay sẽ chăm chỉ học hành ruột gan mẹ Hoài lại mát rười rượi. Đáng tiếc, thực tế lại khác xa mộng tưởng. Niệm con gặp đàn lợn xinh phấn khởi như gặp được những người cùng chí hướng. Thấy mấy em lợn nhỏ xíu đang ngáy khò khò trong đống rơm cậu bé tí tởn lao vào ôm các em, ngon lành đánh một giấc. Chưa hết, tầm chiều tối ngửi mùi cám lợn thơm nức mũi cậu liền hào hứng lao ra tranh ăn. Ở chuồng lợn ăn uống thích thật đấy, chẳng cần đợi sắp bát sắp đũa, cứ thế vục mồm vào mà ăn, ăn bao nhiêu cũng được, chả bị ai mắng mỏ.

- Niệm!!!

Nghe giọng mẹ Hoài gọi thất thanh Niệm ngơ ngác ngẩng mặt lên, khoé miệng vẫn dính đầy cám. Mẹ cậu vừa bực vừa buồn cười, cố làm ra vẻ mặt nghiêm trang hỏi:

- Con ăn cám luôn vậy hả?

Niệm gật gật, rồi như sợ đàn lợn con sẽ tranh mất phần, cậu bé ngó lơ mẹ Hoài, vội vã cúi xuống chiếc máng to ăn lấy ăn để. Mẹ Hoài bị con trai làm cho cạn ngôn, bất đắc dĩ phải lao vào ôm nó đem ra xe. Rõ ràng mẹ đã nói cho cậu ở đây rồi mà lại nuốt lời, Niệm đối với việc mẹ Hoài thất hứa cảm thấy hơi bất mãn, nhưng ngủ trong lòng mẹ rất thơm, rất thích nên chả thèm chấp nhặt mẹ nữa. Niệm ba lái xe đưa mẹ con cậu về nhà, Quang vẫn đang làm nũng trong lòng bà nội, ông nội cả chiều không được gặp Niệm con nhớ mong da diết, thấy bóng cháu một phát liền xông tới cướp đi luôn. Mẹ Hoài tuy bức xúc nhưng ngại ông bà nên ghé tai chồng thủ thỉ:

- Đấy đòi lại tụi nhỏ cho đây đi.

- Thôi đòi làm gì? Ba Nhất một đứa, mẹ Kỷ một đứa, đấy cũng có một đứa, công bằng quá còn gì?

- Đâu có? Đây làm gì có đứa nào?

Mẹ Hoài thắc mắc, ba Niệm vòng tay mẹ qua ôm eo ba, gục đầu vào vai mẹ làm nũng:

- Đây... đứa này, chịu thương chịu khó, ngoan ngoãn nhất nhà, mẹ Hoài nói gì cũng nghe.

Ba tranh thủ thơm lên cổ mẹ, mẹ bị nhột cười ngất. Ba mẹ của Niệm con sẽ có một buổi tối rất vui vẻ nếu như chú người mẫu chụp hình cho bộ sưu tập thời trang mới của mẹ không gọi điện tới cảm ơn vì tối hôm kia mẹ đưa chú về nhà. Mẹ Hoài không những không thấy xấu hổ vì hành động của mình mà còn xởi lởi đáp lời:

- Ôi dào có gì mà ơn với huệ, thấy cậu sinh viên đêm hôm bắt xe buýt không tiện nên chị cho cậu đi cùng luôn, đằng nào cũng tiện đường. Mà bộ ảnh lần này đẹp lắm nhé, lâu lắm rồi chị mới kiếm được mẫu chất như cậu.

Tuy trong lòng ba Niệm bùng cháy trăm ngàn ngọn lửa giận nhưng ngoài mặt ba vẫn cười nhạt làm như không nghe thấy, thản nhiên phóng xe rời khỏi nhà. Ba vào bar được một lát thì thấy mẹ cũng vào theo, bịt khẩu trang kín mít ra điều đi theo dõi chồng. Đang tức nên ba thả phanh uống rượu giao bôi với mấy em gái liền, chỉ định trêu mẹ một xíu thôi, ai ngờ bữa đó về nhà mẹ làm ầm lên. Mẹ nói mẹ không thể nào tiếp tục chung sống với người chồng nhăng nhít vô trách nhiệm như ba nữa, mặc ba giải thích hết lời mẹ vẫn nằng nặc đòi ly hôn. Ba chán nản phán câu xanh rờn:

- Được rồi, mệt. Đấy viết đơn đi rồi đây ký.

- Ơ sao đấy đần thế? Trên mạng có mẫu đơn sẵn rồi đó, đấy lên tải về, điền vào xong đưa đây ký cho.

- Sao đây phải tải đơn? Đấy thích ly hôn thì đấy đi mà tải.

- Nhưng đấy là phái mạnh cơ mà? Thằng nền ông sức dài vai rộng có cái mẫu đơn cũng bắt vợ đi tải là thế nào?

- Chả thế nào cả.

Có mỗi việc tải lá đơn thôi cũng khiến ba mẹ hạnh hoẹ cả đêm. Sáng ra nghe phong thanh phụ huynh cãi nhau, bởi không ý thức được vụ ly hôn của ba mẹ mình chỉ là xàm xí, Niệm con trở nên ưu tư hết sức. Với tư cách là anh cả của một gia đình sắp sửa tan vỡ, cậu tự nhủ bản thân mình phải làm một điều gì đó để ngăn chặn sự chia ly này. Cậu nghĩ rằng cậu nên được bắt cóc giống đứa trẻ trong bộ phim tối qua cậu xem cùng ông nội. Nhưng mà ai sẽ bắt cóc cậu đây? Không ai cả! Xung quanh khu này không hề có ai mặc áo đen bịt mặt kín mít như trong phim. Thôi được rồi, cậu sẽ tự bắt cóc chính mình. Niệm con thở dài thườn thượt, tìm mẩu giấy viết nguệch ngoạc vài dòng:

"Kính thưa chị Phạm Thu Hoài và anh Dương Nhất Niệm, con trai Dương Tất Niệm của anh chị đã bị bắt cóc. Cậu bé đang gặp nguy hiểm chết người. Đề nghị anh chị xem xét tạm gác lại vụ ly hôn để đi tìm con."

Dương Tất Niệm lặng lẽ đặt tờ giấy trên giường rồi cầm theo hai chiếc bánh mì kẹp thịt ra đi đầy oai hùng. Cậu lựa lúc ba mẹ đang cãi nhau, ông đang bận chuẩn bị đồ đi công tác nước ngoài, bà đang mải đút cháo cho Quang để trốn qua bờ rào. Trời nồng nóng râm ran, thân hình ú nụ vã mồ hôi như nước lũ đổ về, thế nhưng cậu bé vẫn hết sức kiên cường. Cậu vừa ăn vừa chạy hùng hục, chạy tới một nơi mà cậu cho rằng đủ xa để ba Niệm mẹ Hoài sẽ phải mất thật nhiều công sức để tìm cậu, dự tính tìm được cậu xong ba mẹ sẽ mệt nhoài không còn sức lực mà ly hôn nữa. Cơ mà ngoài dự tính, sau khi chén gọn ghẽ hai chiếc bánh mì, mi mắt Dương Tất Niệm bắt đầu díu lại, bước đi của cậu trở nên chệnh choạng, và rồi... thật không may mắn, cậu vấp phải viên sỏi ven đường, trượt chân ngã sấp mặt xuống cống. Sau cú ngã định mệnh đó, Dương Tất Niệm tuy không mất lạng mỡ nào nhưng não bộ lại bị ảnh hưởng đôi chút. Cậu bé không biết mình đang ở đâu, con nhà ai, và thậm chí đến cái tên của mình cũng quên luôn. Trong lúc cậu còn ngơ ngác thì ở phía trên cao có cái đầu be bé thò vào miệng cống, đôi mắt long lanh chớp chớp nhìn cậu, khuôn miệng chúm cha chúm chím bắt chuyện:

- Em xin chào anh ạ. Anh ơi anh ở dưới đấy làm gì thế? Anh... thông cống ạ?

Không thấy anh trai nói nhưng bé con vẫn hỏi tiếp:

- Chắc là anh thông cống rồi nhỉ? Anh thông cống ơi anh nhặt hộ em tờ tiền rơi dưới đó được không?

Dương Tất Niệm nhìn theo hướng bé con chỉ rồi tốt bụng nhặt tiền đưa cho em.

- Em cảm ơn anh ạ. Tiền rơi xuống cống thúi quá anh nhỉ? Cả anh cũng thế, thúi hoắc luôn à. Từ mai anh đừng đi thông cống nữa, đi bán xoài dầm như em cho nó thơm tho sạch sẽ. Em tên là Miên, mỗi ngày em phải nộp cho mẹ Mơ một trăm ngàn. Anh là con là mẹ nào vậy? Mỗi ngày anh phải nộp cho mẹ bao nhiêu tiền thông cống?

Sở dĩ bé Miên hỏi vậy vì những đứa trẻ cơ nhỡ như nó không có khái niệm được ba mẹ cưng chiều. Bọn chúng sống tụ tập với các mẹ trong khu nhà tồi tàn ở ngoại thành. Mỗi mẹ nuôi tầm năm bảy đứa, ngày ngày các mẹ đưa tụi nó vào thành phố bán dong, đứa bán hoa quả, đứa bán kẹo cao su, đứa bán bánh. Các mẹ nhặt chúng nó về, cho chúng nó chỗ ăn chỗ ngủ, còn chúng nó mỗi ngày đều phải nộp cho các mẹ một số tiền nhất định, không nộp đủ tiền thì đừng mong được sống yên. Bởi vì từ nhỏ đã sống trong một thế giới hoàn toàn khác nên bé Miên có hơi bà cụ non, gặp ai cũng tưởng là người cùng hội cùng thuyền.

- Anh lớn bằng anh Mùi thì chắc anh phải nộp nhiều nhỉ? Chắc hai trăm ngàn hả anh?

Thực ra Niệm chỉ ra đời trước Miên vài tháng, hai đứa sinh cùng năm nên nếu tính theo năm sinh thì năm nay đều năm tuổi, nhưng mức độ béo tốt của Niệm đã khiến Miên nhầm tưởng rằng anh lớn hơn mình rất nhiều.

- Sao anh không nói gì? Anh thông cống xong chưa mà sao cứ ở đứng dưới đó hoài vậy?

Dương Tất Niệm cũng không biết mình đã thông cống xong chưa nữa? Mà thực ra thông cống là cái gì cậu đâu có rõ. Chỉ là thấy bụng đoi đói nên theo bản năng vội vã trèo lên trên kiếm đồ ăn. Chiếc cống khá nông nên việc trèo lên không khó, cái khó là xung quanh chẳng có gì ăn ngoài mẹt xoài dầm của cô bé bên cạnh. Thôi, có đồ ăn là tốt rồi. Dương Tất Niệm tự nhủ, đoạn quơ tay bốc một ít xoài nhai sừn sựt.

- Ai cho anh ăn xoài của Miên? Anh có tiền trả không?

Miên hỏi, anh vẫn mải nhai không thèm tiếp chuyện, Miên bực mình nhảy vào giữa anh và mẹt xoài, dang tay chắn ngang bảo vệ chiếc mẹt, đanh đá bảo:

- Không cho ăn. Phải nói chuyện với em mới được ăn. Nói đi! Anh tên là gì?

- Không biết.

Dương Tất Niệm bất đắc dĩ mở lời.

- Thế anh con nhà ai?

- Cũng không biết.

- Anh là trẻ mồ côi giống anh Mùi à? Hay anh cũng bị mẹ bỏ rơi giống anh Than?

- Không biết nốt... này...

- Anh định bảo gì em cơ ạ?

- Được ăn chưa? Đói...

- Rồi, nhưng đói ăn xoài xót ruột đấy, mẹ Mơ em bảo thế. Cho anh ăn cái bánh giò của em này.

Dương Tất Niệm mừng huýnh nhận lấy nhai ngấu nghiến. Xong rồi cũng chẳng biết mình là ai, mình nên đi đâu nên cậu lẽo đẽo theo bé Miên đi bán xoài. Đến xẩm tối có một người đàn bà đi xe ba gác tới đón cô bé, Miên chào mẹ Mơ rất to, ngon ngọt nỉ non mẹ:

- Mẹ ơi cho anh này về ở nhà mình nha mẹ.

Chị Mơ nom con Miên, xong lại nom thằng nhỏ béo ú đi bên cạnh nó, thở dài ca thán:

- Cái con ngốc này nữa, sao mày cứ thích lượm trai về thế? Tháng trước thì lượm thằng Than, tháng này lại thằng nào nữa đây? Hôi rình luôn!

- Dạ, anh này là anh thông cống ạ.

- Thằng Cống béo như con lợn thế này chắc ăn khoẻ lắm, mẹ không nuôi nổi đâu, kệ nó đi!

- Thì cho anh Cống ăn phần của Miên cũng được, Miên sẽ ăn ít đi, năn nỉ mẹ Mơ đó... tội nghiệp anh Cống...

- Thôi được rồi.

Thấy mẹ đồng ý Miên mừng huýnh rủ anh Cống lên xe, mẹ Mơ nổ máy xuỳnh xuỵch rồi đi đón thêm các anh chị của Miên, anh Mùi, anh Than, chị Nhi, chị Chi. Mấy đứa nhỏ gặp Cống đều bịt mũi rồi chủ động nhích ra xa xa ngồi, riêng Than thấy Miên quan tâm tới Cống thì ghen tị nhảy vào giữa tách Miên và Cống ra khỏi nhau, đoạn xị mặt càu nhàu:

- Anh không thích Miên thân với nó đâu. Miên ngoan, Miên chỉ chơi với anh thôi nha. Mẹ anh bảo anh là con của Chủ tịch đấy, mai sau anh cũng sẽ là Chủ tịch, rồi anh sẽ cho Miên làm vợ Chủ tịch.

- Làm vợ Chủ tịch có gì vui ạ?

Miên thờ ơ hỏi, chị Nhi chẹp miệng bảo:

- Chẳng có gì vui đâu, thằng Than xạo đấy, nếu nó là con Chủ tịch thật thì mẹ nó chẳng bao giờ bỏ nó ở lò than cả. Có mà cái thứ con rơi con vãi thì có.

Than dẫu sao cũng mới chỉ là đứa trẻ năm tuổi, bị chị nói như vậy liền tủi thân khóc tu tu, anh Mùi quát chị Nhi vô duyên. Chị Chi bênh chị Nhi, mấy đứa cãi nhau om sòm một hồi, lơ là quá đâm ra thằng Cống ngồi ăn tìn tĩn hết rổ bánh tẻ từ lúc nào cũng chẳng ai biết. Chị Nhi cáu quá mắng ầm ầm, bé Miên tội nghiệp anh Cống ra mặt bênh vực:

- Ăn xíu thì cũng có làm sao đâu? Đằng nào để đến mai cũng thiu chẳng bán được. Mai mẹ Mơ lại làm bánh mới cho chị đi bán mà, chị đừng bực nha!

- Sao lại không bực? Mẹ đã bảo chỉ cần nộp đủ tiền thì hàng bán thừa mẹ cho mà. Chị để ăn đêm đó. Vậy mà nó dám đớp hết của chị. Thằng mặt lợn!

- Chị không được gọi anh Cống là thằng mặt lợn!

Bé Miên gào lên, chị Nhi còn gào to hơn:

- Chị cứ gọi đấy, thì sao?

- Thì em cắt xoẹt chị.

- Em vì nó mà cắt xoẹt chị á? Em thích nó à? Nó là ai, tên họ như nào em còn chẳng biết mà đòi thích, lêu lêu.

- Sao em lại không biết? Anh tên là anh Thông Cống mà. Anh họ Thông, tên Cống, nhỉ anh nhỉ?

Miên nhí nhảnh hỏi, anh Cống gật đầu. Miên biết ngay là anh sẽ gật đầu mà, tại anh đâu có nhớ anh tên gì đâu. Chị Nhi không vừa vặn vẹo:

- Vậy tên đệm của nó là gì?

- Tên đệm là cái gì cơ?

- Tên đệm mà không biết à? Ví dụ chị tên Ngọc Nhi thì tên đệm là Ngọc, chị Chi tên Linh Chi thì tên đệm là Linh. Anh Mùi tên Văn Mùi thì tên đệm là Văn. Còn thằng này, tên đệm của nó là gì? Là Thông cái gì Cống?

Ai mà biết được Thông cái gì Cống cơ chứ? Nhưng thôi, chị hỏi thì Miên đành phải bịa:

- Dạ, chị hỏi thì em xin thưa, anh ý tên là Thông Văn Cống ạ, nhỉ anh nhỉ?

Anh Cống tiếp tục gật đầu, Miên khoái chí cười khanh khách, chị Nhi nóng máu hỏi:

- Thế thằng Lò Văn Than với thằng Thông Văn Cống em thích thằng nào?

- Em... em...

- Em em cái gì? Đừng có bảo với chị là em thích anh Có Văn Mùi nhé! Chị nói em nghe chị xí anh Mùi rồi đấy. Em khỏi mơ hão!

- Em chả thèm.

Miên kiêu căng bĩu môi. Anh Mùi nghe thấy tủi thân khôn xiết. Thực ra tên thật của Mùi là Cao Văn Mùi, nhưng bọn nhóc thích đọc lái đi để trêu ghẹo. Khác với anh, thằng Than không nhớ được họ của mình, nó chỉ biết nó tên Quân, và nó hài lòng với cái tên Lò Văn Than mà em Miên đặt cho nó. Nó giống Mùi, đều thích em Miên nhất nhà. Miên được phong là em út vì em lười ăn, người bé loắt cha loắt choắt như con cá mắm. Sở thích của em là tha lôi đồ người ta bỏ đi đem về nhà chơi, khi thì chú gấu bông nhem nhuốc, khi thì em búp bê tả tơi, có lúc hứng lên em còn lượm cả các anh, ví dụ như anh Than và anh Cống. Em Miên luôn rất có trách nhiệm với những thứ mình nhặt về. Khi chiếc xe ba gác của mẹ Mơ dừng lại ở khu nhà cấp bốn tiều tàn giữa cánh đồng hoang, Miên hối hả chạy vào nhà mượn áo quần của anh Mùi cho anh Cống mặc tạm. Ăn tối xong Miên cho anh Cống mượn bàn chải đánh răng của em. Vì mẹ Mơ chưa mua được gối mới nên em cũng nhường luôn gối của mình cho anh Cống. Cống vô tư nhận lấy rồi đặt lưng xuống chiếc chiếu rách ngủ khì khì hại Than tức xì khói. Than ca thán:

- Nó còn chẳng thèm cảm ơn em kìa, đồ xấu tính.

- Tại anh Cống mệt đó thôi.

- Miên lấy gối của anh mà ngủ này.

Anh Mùi đề nghị, Miên vui vẻ từ chối:

- Không cần, em nằm chung với các chị cũng được.

Dứt lời, Miên nhoẻn miệng cười rúc vào chỗ các chị kể lể chuyện bán hàng. Ngày hôm sau Cống cũng bắt đầu phải đi bán bánh giò, vì là buổi bán đầu tiên nên chị Mơ chỉ giao cho nó nhiệm vụ phải bán hết mười chiếc. Ai ngờ thằng nhỏ ngủ gà ngủ gật cả sáng, trưa dậy chén năm chiếc rồi lại lăn ra ngủ tiếp, ngủ tới ba giờ chiều thấy đói bụng liền chén nốt năm chiếc còn lại. Chị Mơ không thấy nó đem đồng nào về giận tím mày tím mặt, cha bố cái thằng hư hỗn, dùng roi mây quất vun vút mà nó vẫn cứ lì lợm không chịu mở lời xin xỏ. Chị tức mình bắt nó đứng ngoài cổng úp mặt vào tường không cho ăn tối. Đối với Dương Tất Niệm việc đó chẳng khác nào cực hình, bởi vậy nên lúc trông thấy bé Miên lén mẹ đem cơm nắm muối vừng ra dúi vào tay mình ánh mắt cậu bé bất chợt loé sáng. Cũng từ khoảnh khắc đó, Niệm đã ngầm coi bé Miên chính là Nắm Cơm Ngon của đời mình. Ở đâu có Miên, ở đó có đồ ăn. Ở đâu có Miên, ở đó Niệm không bị đói. Niệm vui vẻ nhai ngấu nhai nghiến, Miên dí ngón tay nhỏ xíu của mình vào vết roi quất sưng đỏ trên chân anh, chu môi hỏi:

- Đau hem ạ?

Niệm lắc đầu, Miên tò mò thắc mắc:

- Sao hem đau ạ?

- Hem biết.

Niệm đáp ngắn gọn rồi liếm nốt mấy hạt cơm thừa trên tay, đoạn chum chum hai lòng bàn tay đưa ra trước mặt Miên tỏ ý xin xỏ, ánh mắt rơm rớm hết sức đáng thương. Miên chạy vù vào bếp bốc thêm một nắm cơm nữa, khi trở ra cô bé còn đem theo một xấp tiền đủ loại mệnh giá.

- Mẹ Mơ bảo từ mai anh sẽ đi bán xoài dầm với em. Mẹ bảo anh ăn khoẻ nên phải bán được hai trăm ngàn mới được ăn tối. Anh có biết hai trăm ngàn là như nào không? Là tờ này này... hoặc là hai tờ màu xanh như thế này...

Không những dạy anh Cống cách phân biệt các tờ tiền, Miên còn nhiệt tình chỉ anh cách chào hàng. Tiếc rằng sáng hôm sau anh vẫn chẳng hé răng được chữ nào. Niệm con ngồi lì dưới gốc cây đánh một giấc tít mít, tới giữa trưa ngủ đã mắt rồi mới thèm dậy, lại trúng luôn cái lúc bé Miên mệt quá ngủ thiêm thiếp mất rồi nên thi thoảng khách ghé qua cứ hỏi xoài bán thế nào mới mệt mỏi chứ! Vì cảm thấy nói đi nói lại rất mất sức nên Niệm đã nhanh trí chạy ra sọt rác kiếm tờ bìa cát tông, sau đó mượn bút của bà Lan bán nước vối ở gần đó ghi nhanh giá cả. Miên dặn bán ba ngàn một túi nhưng Niệm không thích thế, Niệm viết:

"XOÀI SIÊU VĂN NGON CỐNG BÉO.

5k/1 túi. Mua 5 túi giá 20k.

Mua 10 túi siêu giảm giá chỉ còn 30k."

Niệm còn tô hoa lá cành cho tờ bìa thiệt sinh động. Lúc Niệm trả bút bà Lan hỏi ai dạy con viết chữ? Cơ mà Niệm không biết. Niệm cũng không hiểu vì sao mình lại biết viết nữa. Niệm chỉ biết từ đó cứ mỗi lần có khách hỏi giá Niệm có thể lười biếng chỉ vào bảng. Khách hàng người tưởng thằng bé khản tiếng, người lại nghĩ chắc câm bẩm sinh, nhưng tựu chung thấy đứa nhỏ mũi mĩm dễ thương cứ ngồi ăn xoài thun thút cũng thèm theo nên sà vào mua. Vì mua nhiều siêu giảm giá nên ai cũng lấy cỡ chục túi, có chị khách sộp quất cả ba chục túi rồi nhân cơ hội trêu ghẹo:

- Mua ba chục túi có được bẹo má "ông chủ" không?

Niệm con lắc đầu, một tay xoè một tay nắm đặt cạnh nhau tạo thành số năm mươi, chị cười ngất, mua thêm hai chục túi nữa rồi xông tới bấu má Niệm. Cứ như thế đến lúc Miên thức giấc thì Niệm đã bán hết sạch sành sanh rồi. Vì chưa thấy buồn ngủ nên Niệm định kéo Miên vào công viên chơi cầu trượt, cơ mà chưa kịp rủ thì Than đã xông tới ba hoa:

- Ơ Miên bán hàng xong rồi à? Anh cũng vậy, cũng hết trơn luôn rồi. Hai đứa mình đi chơi xích đu đi!

Miên nghe thấy "xích đu" mắt sáng long lanh, phấn khởi gật đầu đồng ý. Sắp sửa bị người ta cướp mất Nắm Cơm Ngon, Niệm con không được vui cho lắm. Niệm níu ống tay áo Miên, bất đắc dĩ phải lên tiếng:

- Miên đi chơi cầu trượt với anh.

Than thấy Cống tranh Miên thì khó chịu kéo Miên ra một chỗ, lén lút nói xấu đối thủ:

- Đừng đi chơi với thằng Cống. Nó béo ú, xấu hoắc à. Đi với nó mất mặt lắm. Đi với người đẹp trai lồng lộn như anh cho mát mặt Miên ạ.

Miên nghe xong liền chạy về chỗ anh Cống, bé phải kiễng chân lên để có thể ghé tai anh mách lẻo:

- Anh Cống ơi anh Than bảo em đừng đi với anh, tại vì anh không đẹp trai ý.

Anh Cống nghe xong không có vẻ gì là tức giận cả, anh cũng chẳng phản đối. Anh chỉ lôi từ trong túi ra một nắm tiền, đoạn cúi xuống ghé tai cô bé, trịnh trọng thầm thì như thể việc gì đại sự lắm.

- Anh không đẹp trai nhưng anh có tiền.

Miên nghe xong lại chạy ra chỗ anh Than hớt lẻo:

- Anh Than ơi anh Cống bảo anh ý không đẹp trai nhưng anh ý có tiền anh ạ.

- Điêu! Nó lấy đâu ra tiền? Đó là tiền hàng phải nộp cho mẹ Mơ mà. Nó mà tiêu về mẹ tẩn chết.

Than cáu ầm, Miên hối hả chạy về bên anh Cống thỏ thẻ:

- Anh Cống ơi tiền bán xoài phải nộp cho mẹ Mơ mà.

- Vẫn còn thừa.

Anh Cống lên tiếng, Miên bẽn lẽn hỏi:

- Nhiều không?

- Nhiều.

- Đủ mua buộc tóc mới cho em không?

- Đủ.

Miên nghe Cống khẳng định thích chí bám theo anh, mặc kệ Than đứng một chỗ buồn thỉu buồn thiu. Giành được Nắm Cơm Ngon khiến cho Thông Văn Cống vô cùng phấn khích, nhưng cậu cũng không hề huênh hoang, chỉ đơn giản quay lại liếc Than rồi cười tủm một cái, một nụ cười sang chảnh vừa nhẹ nhàng duyên dáng vừa đỡ mỏi cơ hàm, mang đậm phong cách Dương Tất Niệm.

- Anh Cống ơi em thích chiếc buộc tóc này.

Nắm Cơm phấn khởi chỉ trỏ, Cống hiền hiền trả tiền mua hẳn một túi buộc tóc nhiều màu cho em. Cậu giúp Nắm Cơm tháo chiếc buộc tóc cũ, thực ra nó chỉ là một chiếc dây chun sờn màu đã dão đến mức sắp đứt luôn rồi. Nắm Cơm hì hụi chia tóc làm hai, thắt bím đuôi sam rồi hí hửng cùng anh Thông Cống đi chơi cầu trượt.

- Anh trượt đi, em xem anh trượt thôi. Em không trượt đâu. Em sợ bị ngã lắm, ngã xong u đầu xấu gái á.

Mọi khi đi chơi với các anh chị Miên ngồi một chỗ xem cũng vui mà, nhưng đi với anh Cống thì khác, anh cứ một mực lôi Miên lên trên cao. Miên sợ chết khiếp, nhưng may mà anh không để Miên trượt một mình. Anh cho Miên ngồi lên đùi anh, tay anh vòng qua ôm bụng giữ cho Miên khỏi hoảng xong rồi anh trượt cùng Miên luôn. Lần đầu tiên Miên còn hơi run run nhưng những lần sau quen rồi bé thích mê, hò reo điên đảo:

- Oa oa oa... thích quá à... gió mát ghê á!

- Em mà biết chơi cầu trượt với anh vui thế này thì em đã đánh rơi tiền xuống cống xong nhặt anh về từ lâu rồi.

Anh Cống cười tủm. Anh Cống rất hay cười tủm nha, nom duyên dáng gì đâu.

- Anh Cống ơi sao anh không bao giờ cười to như anh Than với anh Mùi ạ?

- Cười to mỏi cơ hàm, tốn cơm.

- Vậy à? Vậy thì từ giờ em cũng chẳng thèm cười to nữa. Đỡ mỏi cơ hàm, đỡ tốn cơm, nhỉ anh nhỉ?

Anh Cống tủm tỉm gật đầu, Miên cũng tủm tỉm nhìn anh Cống, ở phía ngoài công viên mẹ Mơ lớn tiếng gọi:

- Miên ơi! Cống ơi! Về thôi tụi con! Sắp mưa rồi!

Dù tiếc hùi hụi nhưng hai đứa vẫn phải xách dép chạy lên xe ba gác cùng các anh chị. Khi những giọt mưa tí tách rơi xuống, Miên ngước đôi mắt trong veo lên nhìn bầu trời tối sầm, cô bé khẽ huých tay Cống, nhí nhảnh hỏi:

- Anh Cống biết em họ gì không? Em họ Mưa đấy! Tên em là Mưa Thị Miên.

- Ơ sao hôm nọ em bảo em tên là Cá Thị Mắm Miên cơ mà? Sao hôm nay lại đổi thành Mưa Thị Miên rồi?

Chị Nhi thắc mắc, bé Miên tỉnh queo đáp:

- Vì em thích thế á.

- Không phải em thích là được. Mỗi người chỉ có một tên thôi. - Chị Chi nhắc nhở.

- Kệ em, em cứ thích đấy. Anh Cống thấy hay không? Anh Cống phải nhớ tên em nhé! Em là em bé Mưa Thị Miên dễ thương xinh đẹp tốt bụng.

Cống gật đầu, tuy Cống thích gọi Miên là Nắm Cơm Ngon hơn nhưng mà thôi, Miên thích như nào cũng được, Cống đang đói nên chẳng buồn tranh luận. Bữa nay Cống nộp đủ tiền nên được mẹ Mơ cho ăn tối. Vừa mới ngồi vào mâm cậu bé đã bốc luôn con cá rô phi rán to bự vào bát mình, cắm đầu cắm cổ ăn liền tù tì. Lúc Cống ngẩng mặt lên cũng chính là lúc cậu bé đối diện với cơn mưa nước mắt.

- Nhi ứ chịu đâu, ứ chịu. Thằng Cống ăn hết cá của Nhi rồi. Nhi bắt đền.

- Chi cũng ứ chịu, Chi thích ăn cơm với cá cơ.

- Cả nhà có mỗi một con cá mà thằng Cống ăn bằng sạch luôn à. Nó tham quá trời. Than ghét nó!

Tụi nhỏ làm ầm lên khiến chị Mơ nhức hết cả đầu, đành phải xuống bếp rán thêm con nữa. Để phòng cái thói chộp đồ ăn nhanh như chảo chớp của thằng Cống, chị đành phải gỡ cá chia đều vào mỗi bát. Riêng thằng Cống đã chén cả con cá to rồi nên nó tất nhiên phải ăn cơm với rau luộc chấm nước mắm. Nom ánh mắt nó buồn thiu con Miên lại ngu dại gắp ít cá của mình chuyển sang. Chị Mơ cằn nhằn:

- Miên gầy trơ xương à, con lo ăn phần của con đi, mặc xác thằng lợn béo, nó không ăn không chết được đâu.

- Ơ anh có tên họ đàng hoàng mà sao mẹ lại gọi anh là thằng lợn béo thế ạ? Anh là anh Thông Văn Cống á!

Miên gân cổ lý sự, chị Mơ nén cười thoả hiệp:

- Được rồi, Thông Văn Cống thì Thông Văn Cống. Con Cá Thị Mắm Miên này nữa, lắm sẹo, mau ăn đi.

- Em Miên đã không còn là Cá Thị Mắm Miên của ngày hôm qua rồi mẹ ạ, em ấy bây giờ là em bé Mưa Thị Miên dễ thương xinh đẹp tốt bụng, phu nhân tương lai của Chủ tịch Lò Văn Than phong độ ngút ngàn đó mẹ.

Thằng Than ba hoa, chị Mơ mệt mỏi kết luận:

- Rồi, tôi biết rồi, Chủ tịch Lò Văn Than và phu nhân Mưa Thị Miên mau ăn cơm đi cho tôi nhờ.

Khổ, có mỗi thìa cơm mà chúng nó ngậm mãi mới xong, chẳng bù cho thằng Cống tác phong nhanh nhẹn dứt điểm ba bát trong tích tắc, chị mà không lườm khéo nó lén xúc thêm bát thứ tư ấy chứ. Bé Cống ăn no ngủ kỹ thành ra lúc nào hai má cũng phúng pha phúng phính dễ ghét vô cùng. Bởi vậy nên những ngày sau đó tuy cùng đi bán xoài dầm nhưng Miên phải lang thang nơi này nơi nọ mời mọc mỏi miệng, còn Cống chỉ ngồi một góc vỉa hè thu tiền.

- Nghe đồn mua nhiều là được bẹo má hả ông chủ?

Bẹo má có gì vui mà người ta hỏi hoài vậy nhỉ? Cảm thấy mệt mỏi hết sức, Cống lười biếng ghi lên tấm bìa:

"20k/1 lần bẹo má."

Làm giá cao như thế rồi mà đôi gò má đáng thương của Cống béo vẫn bị giày xéo đến đỏ rực. Thậm chí có những lúc cậu bé đang ngủ khì khì cạnh mẹt xoài mà khách vẫn cố ý bỏ lại hai mươi ngàn rồi bẹo má nó một cái mới chịu đi. Cống béo giật mình tỉnh giấc, rồi lại phớt đời ngủ tiếp. Ngủ chán thì dậy vơ tiền khách để lại trong mẹt bỏ vào túi quần, cuộc đời bán xoài dầm của nó âu cũng hết sức nhàn nhã. Chị Mơ đứng từ xa nom thằng nhỏ ngáp ngắn ngáp dài thì tủm tỉm cười thầm, bé Miên thấy mẹ lăng xăng chạy ra nộp tiền. Chị đưa lại năm chục ngàn cho con bé, dặn dò:

- Giờ mẹ lên phố trên đón anh Mùi, chị Chi và chị Nhi. Miên cầm tiền chạy ra hàng tạp hoá bày ở vỉa hè đằng kia mua gối và bàn chải đánh răng mới nhé, lát mẹ quay lại đón ba đứa tụi con!

- Dạ... anh Cống ơi đi mua đồ với em...

Miên gào rõ to, anh Than còn gào to hơn:

- Đừng! Đừng đi với nó! Đi với anh Than đẹp trai nè! Bữa nay anh Than vừa đẹp trai vừa có tiền.

Than hí hửng hươ hươ tờ hai mươi ngàn còn dư sau khi đã nộp đủ tiền bán hàng cho mẹ Mơ. Miên khó xử liếc anh Cống. Cống ưu tư nhìn Than rồi lại nhìn tờ hai mươi ngàn mới cứng của Than, thật thà đồng tình:

- Công nhận, nó vừa đẹp trai vừa có tiền... còn anh...

Hai tay Cống xỏ vào hai túi quần, lôi ra hai xấp tiền lẻ dày cộp, thở dài thườn thượt ca thán:

- Anh xin lỗi... anh chẳng có gì ngoài rất nhiều tiền.

Miên thấy anh Cống ưu tư thì vội vã xua tay bảo:

- Anh không cần phải xin lỗi Miên đâu ạ. Có rất nhiều tiền đâu phải lỗi của anh đâu.

- Ừ nhỉ? Giàu đâu phải cái tội đâu nhỉ?

Niệm con trầm tư hỏi, Nắm Cơm của cậu bé gật gù:

- Đúng rồi anh ạ. Mình đi thôi anh, em cũng chẳng cần gì ngoài rất nhiều tiền cả.

Có rất nhiều tiền thật tốt, Miên mua được một đống đồ hay ho. Sau bữa tối Miên lôi truyện tranh ra phát cho anh Mùi, anh Than, lôi vòng tay xinh ra phát cho chị Chi, chị Nhi rồi đưa gối và bàn chải đánh răng mới cho anh Cống. Mẹ Mơ thấy Miên tồ quá liền lắc đầu cười khổ. Cái con ngốc này nữa, nó cứ xài đồ mới rồi để thằng Cống dùng gối và bàn chải đánh răng cũ của nó cũng có sao đâu mà. Mẹ thở dài hỏi:

- Miên lấy đâu ra lắm tiền mua đồ thế?

- Là tiền bán hàng dư của thằng Cống đó mẹ. Nó dám giấu không đưa hết tiền cho mẹ đấy, nó hư quá mẹ nhỉ? Mẹ đuổi nó đi luôn đi mẹ!

Than mách lẻo, thực ra mẹ Mơ biết thi thoảng các con có tiền dư, nhưng nghĩ bụng mình cũng thu kha khá tiền của tụi nó rồi nên thôi chỗ đó mẹ không quản. Mẹ trêu Than:

- Bữa nay dư hai mươi ngàn con cũng đâu có đưa cho mẹ đâu, mẹ đuổi luôn cả con được không?

- Cũng được, vậy Lò Văn Than con đây và phu nhân Mưa Thị Miên xin phép cáo từ mẹ Mơ.

Dứt lời, Than kéo tay em Miên lôi đi. Mấy bữa nay Miên cứ tíu tít bên thằng Cống hại Than cáu quá trời.

- Anh sẽ đưa Miên cao chạy xa bay đến nơi chân trời mới, một chốn bồng lai tiên cảnh chỉ có riêng hai đứa mình.

Ở một nơi mà thằng Cống không bao giờ có thể tìm thấy tụi nó được. Than đang chìm đắm trong sự sung sướng thì chị Chi bĩu môi dè bỉu:

- Xạo. Chẳng có nơi nào như thế cả.

- Sao lại không có? Ở trên mây đó! Em sẽ đưa Miên lên trên đấy, ngày ngày tụi em sẽ cùng nhau cưỡi mây thưởng đào, chị mà không tin đến lúc đó tụi em nhả hạt trúng trán chị sưng vù, xong chị bị xấu gái á.

Chị Chi nghe tới từ "xấu gái" thì rơm rớm nước mắt, rối rít van xin bé Than tha cho mình. Em Miên sợ độ cao nên chẳng ham cưỡi mây thưởng đào, em sợ đến lúc sểnh chân em bị rơi tõm xuống dưới trần gian anh Than gầy gò không đỡ được em lại ngã sưng mõm xong bị xấu gái thì chớt. Em rối rít từ chối rồi chạy vào trong nhà nịnh anh Mùi đọc truyện tranh cho em nghe. Anh Than đành phải gác lại kế hoạch du ngoạn bốn phương để bám theo Miên. Tiếc rằng, anh Mùi không biết đọc. Cả năm đứa trẻ mới được dạy nhận mặt tiền, đếm tiền và cách thối tiền thừa cho khách thôi chứ chưa đứa nào được dạy đọc chữ.

- Bảo thằng Cống đọc cho, nó viết được cái bìa giá xoài chắc nó cũng biết đọc rồi đấy.

Mẹ Mơ lên tiếng, Miên hí hửng năn nỉ anh Cống. Cống lười biếng lắc đầu, đọc quyển truyện dài như thế thì mỏi hết cả mồm mất à? Nằm vắt chân chữ ngũ trên giường tóp tép vài củ lạc rang có phải sướng đời hơn không? Miên tiu nghỉu, Than giật quyển truyện trên tay Miên, nhiệt tình bảo:

- Thôi để anh đọc cho.

- Ơ sao tự dưng em lại biết đọc hay vậy?

Nhi thắc mắc, Than bao biện:

- Thì em vừa thi triển phép thuật hấp thụ năng lực của đất trời chứ sao? Có thế mà chị cũng phải hỏi.

- Ừ. Vậy đọc đi.

- Đây... đọc đây... tranh này vẽ MiMi Công chúa, còn đây là ThaTha Hoàng tử đang chiến đấu với quái vật CôCô để giải cứu Công chúa. Đây là một con quái vật khổng lồ vô cùng gian ác với hai ngàn năm linh lực!

- Eo ui sợ thế!

Miên khẽ run lên rồi nép vào người Than, hình ảnh đó vô tình đập vào mắt Cống, khiến cho Cống ngay lập tức phải bật dậy như lò xo. Ơ hay! Nắm Cơm Ngon của Cống sao có thể e ấp bên người khác? Ơ buồn cười nhỉ? Ơ như thế là không được! Không thể được! Cống vội vàng vét những viên lạc còn sót trong chiếc đĩa bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến rồi nhảy xuống dưới giật lấy quyển truyện Than đang cầm đọc to, rõ ràng, rành mạch. Truyện thật hiển nhiên hay hơn truyện bịa, cả lũ nghe như nuốt từng chữ một, ngay cả bé Than cũng quên khuấy luôn việc bị chị Nhi dè bỉu không biết đọc mà còn tinh tướng. Chẳng biết từ lúc nào mấy đứa chúng nó đã sấn lấy Cống, say sưa chìm đắm trong thế giới cổ tích hoàn mỹ. Cống đọc hay đến nỗi Nhi hùng hổ tuyên bố:

- Miên ơi chị cho em anh Có Văn Mùi đấy, từ giờ chị xí anh Thông Văn Cống.

Miên bĩu môi, bữa trước chị còn gọi anh Cống là thằng mặt lợn, bữa nay đã đổi cách xưng hô ngọt xớt. Ghét! Đợi tới lúc các anh chị ngủ thiu thiu rồi Miên mới bò tới bẹo má đánh thức anh Cống, ghé tai anh thầm thì:

- Anh Cống ơi Miên cũng muốn xí anh ý.

Anh Cống mền mệt hé mắt rồi chau mày đăm chiêu, Miên thêm nếm:

- Anh đừng dại mà cho chị Nhi xí anh. Tính chị ý thất thường lắm, mỗi lúc lại thích một kiểu. Còn Miên thì khác á, Miên đã xí cái gì thì sẽ xí mãi mãi luôn.

- Thật à? Vậy anh có được xí Miên không?

Anh Cống hỏi, Miên gật đầu, bé bảo:

- Vậy mình ngoắc tay đi. Em và anh xí nhau, sau này có truyện hay anh Cống phải đọc cho em nghe nhé!

- Được, ngoắc tay. Sau này có đồ ngon Miên cũng phải mang cho anh ăn đấy!

- Nhất trí! - Nhất trí!

Hai đứa đồng thanh rồi ngoắc tay rõ chặt, và bọn nó đã xí nhau như thế đấy! Ríu rít đêm khuya để rồi sáng hôm sau đứa con trai vừa được mẹ Mơ thả xuống khỏi xe ba gác đã tìm gốc cây râm mát đánh một giấc khò khò, đứa con gái thì không ham ngủ như thế, nó để mẹt xoài dầm lên chiếc xe kéo nhỏ xinh bằng gỗ rồi tung tăng đi khắp các ngõ ngách bán hàng. Miên thích vào những con phố có những ngôi nhà bự thiệt bự, có những chiếc xe đẹp thiệt đẹp, nó thường đứng ngoài cổng, ngẩn ngơ ngắm nghía mãi mà không biết chán.

- Con tìm ai à?

Chị Hoài thấy đứa con gái nhỏ xíu cứ ngó ngó nghiêng nghiêng nhòm vào vườn hoa nhà mình thì chạy ra hỏi han. Con bé chu miệng đáp:

- Con đâu có tìm ai đâu cô, thấy nhà cô đẹp nên con ngắm xíu thui. Con bán xoài dầm. Cô ăn hem? Có mỗi ba ngàn một túi thôi cô ạ, ăn vào ngon hết cả miệng ý.

Tuy nhà có cây xoài sai trĩu quả nhưng thấy bé mồm miệng xoen xoét dễ ghét quá nên chị vẫn mua chục túi, chị rút ra tờ năm trăm ngàn đưa cho cô nhóc.

- Nè... cô Hoài cho... khỏi thối lại.

- Dạ, con cảm ơn cô Hoài ạ.

Nhìn con nhóc nhoẻn miệng cười quay đi chị Hoài lại nhớ Niệm con khủng khiếp. Thằng mất nết, lần nào theo ông nội đi chơi tít mù tắp cũng quên béng luôn con mẹ này. Cả ba chồng chị cũng thế, thi thoảng lén đưa thằng bé ra nước ngoài rồi gọi điện về làm bộ làm tịch hỏi chị nó đâu rồi chứ? Có lần chị ngu bị mắc lừa, tưởng con bị kẻ xấu bắt cóc xong sợ tím tái mặt mày. Bây giờ thì chị quen rồi, lúc ông nội gọi về đòi gặp Niệm chị chỉ thản nhiên bảo:

- Lần sau ba đưa Niệm con đi chơi thì ba phải gọi điện xin phép cô giáo nhé. Cứ để cô gọi đến nhà hỏi sao Niệm con hay nghỉ học thế làm con xấu hổ hết cả người.

Ở đầu dây bên kia ông Nhất tức lộn tiết, chắc Hoài ghi hận mấy lần trước ông trêu nó nên lần này mặc ông giải thích rát cổ bỏng họng rằng Niệm con không theo ông ra nước ngoài Hoài vẫn cứ nhơn nhơn giả ngu không cho ông gặp thằng bé. Nhớ cháu trai cồn cào ruột gan, ông cố thu xếp công việc để về nước sớm nhất có thể. Việc đầu tiên của ông khi vừa về đến nhà là hớt hải gọi Niệm con. Chị Hoài ngồi vắt vẻo trên chiếc võng mắc ngoài vườn, chị đưa tay nhờ chồng sơn móng hộ rồi chẹp miệng nhận xét:

- Gớm ba dân kinh doanh mà diễn kịch y như thật. Giả bộ cuống quít gọi Niệm con để doạ tụi mình đây mà.

Chồng chị ngước lên nhìn ba, gật gù đồng tình:

- Công nhận, nom ba hốt hoảng kìa, làm như thằng bé bị mất tích mấy ngày rồi không bằng.

Bởi tờ giấy mà Dương Tất Niệm để lại trên giường đã bị cậu em Dương Nhất Quang nghịch ngợm gấp máy bay, chơi chán xong thằng nhỏ phi luôn vào thùng rác rồi nên chẳng ai có thể đọc được những dòng nhắn nhủ của anh nó. Tuy kế hoạch chẳng hề suôn sẻ như dự tính của Niệm con nhưng nếu cậu bé biết ba mẹ mình không còn bàn tính chuyện ly hôn nữa chắc bé sẽ rất mừng. Nếu như bé biết tối hôm đó ba nhân lúc mẹ vừa tắm xong liền lao tới kéo mẹ vào lòng, vừa lau tóc giúp mẹ vừa ngoan ngoãn nhận lỗi, còn mẹ khi được ba ân cần chăm sóc lại mủi lòng hôn môi ba thì chắc bé đã không phải tự bắt cóc chính mình.

- Tay vợ ai mà xinh đẹp thế nhỉ?

Niệm ba thả thính, chị Hoài kiêu căng hỏi lại:

- Chả biết cơ, vợ ai đấy nhờ?

Tuy biết ở ngoài tiệm có vô vàn những mẫu đặc sắc nhưng chị vẫn thích cảm giác được chồng yêu thương. Chị tủm tỉm nhìn những chiếc móng tay bị sơn lem luốc của mình rồi liếc nhanh qua chỗ ba Nhất, vô tư bảo chồng:

- Uầy ba khóc Niệm ơi, trình độ diễn xuất của ba đã đạt lên một tầm cao mới.

Ba khóc? Dương Nhất Niệm hiểu ba mình, nếu như không phải chuyện hệ trọng không thể kiểm soát được cảm xúc thì ba sẽ không bao giờ khóc trước mặt vợ con như vậy. Gương mặt Niệm ba ngay lập tức trở nên tối sầm, cậu vội vã lao tới chỗ ba. Chị Hoài cũng đăm chiêu bám theo chồng. Ông Nhất hiện đang bị hoảng loạn cực độ, ban đầu ông còn tưởng cả nhà hùa nhau trêu mình, chỉ đến khi bà Kỷ nghiêm túc thề độc rằng bà không đùa ông, mấy ngày qua Niệm con không có ở nhà, mọi người đều nghĩ nó ra nước ngoài với ông thì ông mới nhận thức được tầm quan trọng của sự việc. Toàn bộ vệ sĩ của ông đều đã được điều động đi kiếm thằng nhỏ, Niệm ba cũng cố gắng trấn tĩnh để phóng xe đi tìm con trai. Chị Hoài chứng kiến mọi người nháo nhác thì tim gan quặn thắt, chị run run hỏi mẹ Kỷ:

- Mẹ... ba mẹ đùa phải không? Niệm con... Niệm của con... nó đâu... rốt cuộc nó ở đâu?

- Bình tĩnh con... sẽ sớm tìm được thằng bé thôi...

Bà Kỷ an ủi Hoài vậy thôi chứ bà cũng nóng lòng nóng ruột như ngồi trên đống lửa. Tay chân Hoài run lẩy bẩy nhưng con bé cứ nằng nặc đòi lái xe đi tìm con. Bà sợ xảy ra chuyện bất trắc nên sai mấy đứa giúp việc giữ Hoài lại rồi gọi cho Niệm ba, đợi Niệm ba quay về đưa Hoài đi cùng bà mới an tâm. Sau đó bà cũng bồng Quang lên xe của ông Nhất để đi tìm cháu. Trong khi cả nhà toán loạn thì người bị mất tích, Dương Tất Niệm vẫn vô cùng nhởn nhơ. Bán hết xoài dầm cậu dắt bé Miên vào công viên chơi cầu trượt. Niệm ba và mẹ Hoài trên đường đi tìm con cũng rẽ qua công viên đó, tiếc rằng họ lại tới muộn hơn chị Mơ. Bữa nay có người ở quê gọi điện lên báo mẹ chị mới bị ngã nên chị tới đón bọn trẻ từ rất sớm. Bọn nhỏ nghe chị nói chuẩn bị về quê chơi thì sướng rơn, tíu tít nhảy lên xe cười nói rôm rả. Chị Mơ trìu mến nhìn tụi nó rồi nổ máy lái xe ra khỏi thành phố. Quê chị ở mãi trên núi, cách trung tâm thành phố năm tiếng chạy xe lận, lúc tới nơi thì lũ nhóc đã ngủ hết rồi.

- Mùi Chi Nhi Miên Than Cống, dậy đi tụi con!

Mấy đứa uể oải ngái ngủ, bà Mận nghe tiếng trẻ con ríu rít liền chống gậy tập tễnh chạy ra đón con gái, thấy hai cái mặt lạ hoắc, bà hỏi:

- Lại nhận thêm trẻ cơ nhỡ hả con? Ôi chao! Một đứa thì đen như than, một đứa thì béo như lợn! Sao con không đem đến đồn công an để họ giao cho cô nhi viện? Nuôi gì nuôi lắm thế? Vất vả ra.

- Đâu có, tụi nó nuôi con mà. Tụi nó đi bán hàng đấy bu, giỏi lắm. Bu bị ngã sao rồi? Con đã bảo bu bao nhiêu lần rồi, cứ ở nhà chơi thôi, bu đi bán rau làm chi?

- Ôi dào sáng sớm trời mưa đường trơn bu trượt chân xíu ý mà, bu xoa dầu rồi, mấy bữa nữa là khỏi thôi. Tụi nó con nít ranh còn bán hàng được, sao bu lại không?

Câu hỏi của mẹ khiến chị Mơ sững người, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nào đó, chị chợt nhận ra bản thân mình xấu xa vô cùng. Chị lợi dụng bọn nhỏ để kiếm sống. Cho dù chị cho tụi nó một mái ấm, cho tụi nó chỗ ăn chỗ ngủ, cho tụi nó xài tiền dư mỗi khi bán được nhiều hàng thì chung quy lại vẫn là lợi dụng. Nhìn những gương mặt trẻ thơ ngây ngô chị thấy cắn rứt lương tâm, nhưng rồi nhìn lên mái bếp dột nát của bu, mong ước kiếm đủ tiền xây nhà mới cho bu đã khiến chị trở lại là chị của mọi khi, một người phụ nữ hèn mọn và ích kỷ. Đợi các con xuống xe hết, chị dắt xe vào góc sân rồi xuống bếp phụ bu thổi cơm tối.

- Miên ơi! Ra vườn hái cho mẹ ít lá mồng tơi và vặt thêm cả mấy quả cà pháo, ít ớt và ít chanh vào đây con.

Chị Mơ lớn tiếng gọi đứa con út, Miên nhỏ nhất nhưng dễ bảo nhất, chỉ cần sai Miên thì kiểu gì Than và Mùi cũng lẽo đẽo bám theo, rồi Chi và Nhi sẽ xí xớn chạy ra cùng, bây giờ có thêm cả thằng Cống nữa. Sáu đứa nhí nhéo ngoài vườn nghe vui tai đến lạ. Nhà bà Mận có cây chanh rất cao, chỉ Mùi và Cống mới hái được khiến cho Than tủi thân hết sức, bởi vậy nên lúc mấy đứa con gái đang vặt lá mồng tơi, cậu bé nhanh trí chạy ra hái ớt hòng chứng tỏ mình với em Miên. Cơ mà hớn hở quá, mắt trớn hết cả lên thành ra dẫm luôn phải đống bùn bầy nhầy, rồi có mấy con gì đó hư hỗn bò lên chân bé. Tụi nó dài cỡ hai găng tay, hình trụ, thân mình trơn tuồn tuột. Than khóc thét, Chi và Nhi trông thấy cảnh tượng đó cũng run cầm cập. Em Miên mặt tái xanh tái mét, vội vã trèo lên lưng anh Cống. Anh Mùi cố tỏ ra bình tĩnh bảo:

- Đừng sợ, đó chỉ là con lươn thôi. Bắt con này về làm chả lươn nướng thơm phưng phức, ăn ngon lắm.

Mùi nói miệng an ủi các em vậy thôi chứ trông đám lươn trườn trườn nó cũng phát ghê, chỉ có Cống nghe thấy cụm từ "thơm phưng phức" với "ăn ngon lắm" thì khí thế tràn trề, chạy vù qua giếng lấy chiếc xô nhựa mang ra vườn. Thế rồi cậu bé thò đôi bàn tay bụ bẫm của mình xuống đống bùn bẩn, lần mò bắt toàn bộ chỗ lươn đang bò lổm ngổm bỏ vào xô. Miên ngồi trên lưng Cống tròn mắt trầm trồ thán phục. Nhi và Chi cùng nhau xách xô lươn vào bếp cho mẹ Mơ làm chả lươn nướng. Mẹ xoa đầu tụi nhóc, dúi cho mỗi đứa một quả trứng luộc lòng đào. Nhi ngồi trong xó bếp hí hửng bóc vỏ, còn Chi tí tởn đem ra mua chuộc Cống.

- Anh Cống giỏi quá à! Anh Cống cho Chi xí anh Cống nha! Rồi Chi cho anh Cống trứng luộc lòng đào nè.

Cống nghe trứng luộc lòng đào mắt sáng long lanh, đang định chộp lấy thì bị đứa nào đó nhéo tai đau điếng.

- Ơ hay... anh hứa anh cho em xí rồi cơ mà?

Miên đanh đá ghé tai anh hỏi vặn, Cống cõng em ra bụi chuối để bàn bạc riêng tư:

- Đừng lo, anh cho Chi xí anh một xíu thôi, đợi anh ăn hết quả trứng anh lại cho Miên xí anh.

- Ứ ừ. Ứ chịu đâu. Chỉ một mình em mới được xí anh thui. Nếu hem thì em cắt xoẹt anh đó.

Miên làm mình làm mẩy, thấy anh Cống vẫn liếc về phía quả trứng của chị Chi tiếc hùi hụi, bé đành bảo:

- Trứng luộc thì có gì mà ghê? Mấy bữa nữa em lớn em luộc trứng cho anh ăn cả đời luôn.

- Em hứa rồi đấy nhé!

- Dạ.

Em Miên ngoan ngoãn đáp, anh Cống lúc bấy giờ mới hùng dũng chạy về phía chị Chi từ chối:

- Chi này... em không được phép xí anh đâu.

- Sao lại thế ạ? Anh không thích ăn trứng ạ?

Chi đăm chiêu thắc mắc, Cống trầm ngâm đáp:

- Anh có thích ăn trứng... nhưng về cơ bản thì đã có người luộc trứng cho anh ăn cả đời rồi.

- Em cũng có thể luộc trứng cho anh ăn cả đời.

Chi mặc cả, Miên dẻo miệng nịnh nọt:

- Nhưng em luộc trứng ngon hơn chị ý.

Cống nghe bùi bùi tai liền bảo:

- Thôi, anh ăn trứng Miên luộc là được rồi.

- Vậy anh cho Miên xí anh ạ?

Cống gật đầu, Nhi ở trong bếp chui ra làm ầm lên:

- Ứ chịu. Ứ thể nào mà chịu nổi đâu. Nhi xí anh Thông Văn Cống trước rồi á, Miên không có quyền!

- Sao em lại không có quyền ạ?

Miên ngây ngô hỏi, Nhi gằn giọng:

- Vì em không xinh đẹp bằng chị. Chị đẹp chị mới có quyền. Quyền năng của chị là vô cực, em hiểu không?

- Em ứ thích hiểu đấy, chị làm gì được?

Miên đanh đá hỏi xoáy, Chi cũng ghê gớm gào thét inh ỏi, Mùi đành phải đứng ra phán xử:

- Thôi đừng cãi nhau nữa, đứa nào hái rau quả dẻo tay nhất đứa đó sẽ được xí thằng Cống.

Chi cất quả trứng vào trong túi rồi tự tin chạy ra chỗ cây cà pháo hái đầy một rổ, Nhi xông lên vặt ớt ầm ầm, bé Miên cũng không kém phần giỏi giang, bé ngồi trên lưng anh Cống vươn tay hái được mấy quả chanh to tròn mọng nước. Mùi phấn khởi đem rổ rau vào cho mẹ Mơ, đoạn anh đủng đỉnh đi ra, hắng giọng tuyên bố kết quả:

- Theo như đánh giá của anh thì các em đều là những cô gái vàng trong làng hái rau quả. Cuộc chiến ngày hôm nay bất phân thắng bại, thôi thì để lần sau tranh tài tiếp nhé!

Ba đứa con gái tiu nghỉu, nhưng chúng lại nhanh chóng vui vẻ khi Mùi rủ cả lũ chơi rồng rắn lên mây. Miên nhoài xuống khỏi lưng anh Cống, năm đứa hớn hở chuẩn bị nhập cuộc, riêng Cống thở dài đi tới bậc thềm ngoài hiên, thẩn thơ ngồi hóng gió. Miên thấy vậy liền thắc mắc:

- Ơ anh không chơi à?

Cống lắc đầu, chơi bời gì tầm này chứ? Cậu bé nghĩ mình nên ngồi một chỗ nghỉ ngơi thì hơn, nghỉ thật nhiều thì lát nữa mới có sức ăn cơm với chả lươn nướng.

- Kệ nó Miên ạ, có anh Than là có niềm vui rồi, có thằng Cống hay không không quan trọng.

Ơ sao lại có Cống hay không không quan trọng? Không quan trọng thì Miên với Cống việc gì phải xí nhau cho mất công? Nhìn Than tự nhiên như ruồi lôi Nắm Cơm Ngon đi, Cống hậm hực đứng phắt dậy chạy theo hai đứa kia. Bọn trẻ rôm rả oản tù tì, lần lượt từng đứa thắng ra xếp thành một hàng, đứa sau bám áo đứa trước, lượt cuối cùng chỉ còn Miên và Cống. Miên kiễn chân lên ghé tai Cống dặn dò:

- Anh ra cái búa nhé! Em sẽ ra cái kéo, cho anh thắng.

Chiến thắng dễ dàng vậy ư? Cảm thấy hơi sai sai, Thông Văn Cống quyết định ra chiếc kéo. Em Miên cứ ngỡ anh Cống cũng ngây thơ dễ bị lừa như anh Than, định ra chiếc lá để bao búa, ai ngờ đời chẳng như mơ.

- Rồi xong. Kéo cắt lá, anh Cống thắng.

Nhi tuyên bố, Miên buồn thỉu buồn thiu. Cống thấy Nắm Cơm Ngon của mình xị mặt tự dưng cũng mất cả vui, cậu bé nhanh trí bao biện:

- Đúng là anh ra kéo, nhưng vấn đề là anh không hề ra chiếc kéo sắc. Kéo anh ra là kéo cùn nên cắt lá không nổi, ngược lại còn bị lá bao. Anh thua. Miên thắng.

Miên cười tít mắt chạy vào đứng cuối hàng, Cống chấp nhận đóng vai thầy thuốc. Bọn trẻ ríu rít đọc đồng dao, tụi nó đối đáp xong xuôi cũng là lúc Cống phải bắt được cô nhóc đứng cuối cùng trong hàng.

- Bắt em đi nè... có giỏi thì lại đây bắt em nè...

Miên thích thú khiêu khích. Tuy được các anh chị ra sức bảo vệ nhưng em vẫn không thoát được vòng tay của anh Cống. Khoảnh khắc thấy Cống ôm chầm Miên vào lòng còn Miên thì cười khanh khách, Than ghen nổ đom đóm mắt. Nó gào lên đòi được đóng vai thầy thuốc. Chỉ là, khi bọn kia cho nó toại nguyện thì em Miên lại chơi ăn gian. Em quàng tay qua cổ thằng Cống, như con sâu nhỏ nhí nhảnh đu bám trên lưng Cống. Cống nom to bự vậy mà khó bắt, hại Than đuổi đến toát cả mồ hôi hột cũng không ăn thua.

- Ứ thèm chơi nữa.

Than dỗi, Cống thấy mẹ Mơ đang khệ nệ bê mâm cơm nghi ngút khói ra khỏi bếp thì cũng không còn tâm trạng rồng rắn chi nữa, mừng huýnh bám theo mẹ. Mùi nghe lời bà Mận đem chiếu trải ra hiên nhà, Miên, Chi, Nhi ngoan ngoãn giúp bà sắp bát đũa. Cơm quê bữa nay có canh cua mồng tơi, cà pháo dầm tương, hoa chuối nộm chua ngọt, đậu phụ rán giòn rim mỡ hành, trứng luộc sốt me, chả lươn nướng và một chút tép rang. Toàn món dân dã nhưng bọn trẻ vẫn ăn rất ngon miệng, nhất là bé Cống, cậu nhóc hạnh phúc vùi mặt vào bát cơm, hùng hục ăn quên trời quên đất.

- Ăn từ từ thôi không nghẹn đó con.

Bà Mận nhắc thằng nhỏ, trên ngọn tre cao trăng đã treo lủng lẳng, bữa tối muộn như này bé đói cũng phải. Bà lấy cho mỗi đứa một xiên chả lươn rồi bật đài cát xét lên cho vui cửa vui nhà. Sau bản tin dự báo thời tiết là tới tiết mục bà thích nhất, hai cô dẫn chương trình đồng thanh cất giọng trầm ấm:

"Lê Ánh và Lê Thảo xin được gửi lời chào trân trọng nhất tới quý thính giả nghe đài. Chào mừng quý thính giả quay trở lại với chuyên mục tám chuyện bốn phương."

Cô Lê Ánh mở đầu bằng bản tin cô bé thần đồng ngôn ngữ Vũ Thị Bích Ly vừa ra mắt cuốn truyện tranh song ngữ do bé tự sáng tác và đã được mua bản quyền phát hành ở mười hai quốc gia. Bà Mận chẹp miệng khen con nhà ai mà giỏi thế, chị Mơ gật đầu đồng tình. Ở trên đài, cô Lê Thảo ngọt ngào tiếp lời:

"Vâng, một sự kiện đáng tự hào về tài năng của thế hệ mầm non phải không ạ? Tuy nhiên tin tức đáng chú ý nhất của ngày hôm nay có lẽ là thông báo tìm trẻ lạc được đưa ra bởi người đứng đầu tập đoàn Nhất Kỷ, Chủ tịch Dương Ngọc Nhất. Người bị mất tích chính là cháu trai năm tuổi của ông, cậu bé Dương Tất Niệm."

"Theo như Ánh được biết thì bé Niệm còn là con trai của người sáng lập NIEM Group và mẹ bé chính là nhà thiết kế nổi tiếng, Giám đốc công ty may Thu Hoài."

"Đúng là con nhà trâm anh thế phiệt chị Ánh nhỉ? Chị có nghĩ đây là một vụ bắt cóc tống tiền không?"

"Cũng không thể loại trừ khả năng đó. Chủ tịch Dương Ngọc Nhất tuyên bố rằng chỉ cần cháu trai ông an toàn thì chuyện tiền nong hoàn toàn không thành vấn đề."

Hai cô dẫn chương trình miêu tả chi tiết dáng dấp của cậu nhóc để nhờ quý thính giả nghe đài nếu ai biết tin tức gì thì gọi điện cho gia đình bé. Xong xuôi, họ lại tiếp tục chuyển sang các bản tin khác. Tuy trời đã về khuya nhưng trên nẻo đường xa xa nào đó vẫn có chiếc xe thể thao lướt đi trong đêm. Trong xe, người đàn ông cố gắng kiềm nén những lo âu để đảo mắt kiếm con, người phụ nữ thì không được bình tĩnh như chồng mình, mỗi một giây một phút trôi qua tim chị lại thêm tê buốt. Nước mắt rơi ướt đẫm đôi hàng mi dài, có đôi lúc chị nghẹn ngào gọi con trong vô thức:

- Niệm... Tất Niệm của mẹ... con ở đâu về đi con. Mẹ Hoài nhớ con lắm, mẹ Hoài không mong gì cả, mẹ Hoài chỉ cần con về nhà thôi, chỉ cần con an toàn về bên mẹ thì con muốn nốc bao nhiêu thau cám lợn mẹ Hoài cũng chịu hết con à. Niệm ơi...

Chẳng cứ cám lợn đâu, nếu như con muốn thì chuồng lợn chị cũng xây được cho con. Chị Hoài khóc lóc tức tưởi, chồng chị tạm dừng xe quay sang lau nước mắt cho vợ, vừa ôm vợ vào lòng chồng vừa xoa xoa lưng trấn an:

- Đừng lo, mọi việc sẽ ổn thôi. Đấy biết mà, khả năng sinh tồn của thằng bé rất tuyệt vời. Kể cả khi bị vứt trong chuồng lợn thì nó vẫn lạc quan ăn cám đó thôi.

- Biết... biết vậy... nhưng... nhưng xót...

Chị nấc lên từng tiếng, không biết những ngày qua Niệm con trôi dạt ở phương trời nào? Nó có bị người ta bắt nạt, hành hạ không? Có gặp nguy hiểm gì không? Những câu hỏi luẩn quẩn trong đầu bức chị phát điên, chị giục chồng mau lái xe đi tìm con. Mỗi đoạn đường đi qua không thấy bóng dáng thằng nhỏ tim chị lại như hẫng mất một nhịp. Muôn vàn những nỗi lo lắng bủa vây khiến ruột gan chị quặng thắt. Chị không hề hay biết rằng ở ngôi nhà nhỏ dưới chân núi, thằng con trai quý tử của chị đã chén gọn ghẽ mười xiên chả lươn nướng và chưa có dấu hiệu dừng lại. Bà Mận nom thằng Cống một lượt rồi quay sang bảo chị Mơ:

- Ơ, bé Cống cũng mập mập y như miêu tả của hai cô dẫn chương trình trên đài kìa con. Biết đâu nó lại là cháu trai mất tích của Chủ tịch Nhất.

Chị Mơ đang cắn quả cà pháo dầm tương giòn sừn sựt, nghe mẹ nói vậy thì suýt nghẹn, chị phì cười bảo:

- Ôi dào, cứ béo mà được làm cháu trai Chủ tịch thì Chủ tịch trở thành người đàn ông có nhiều cháu nhất quả đất hả mẹ? Mẹ nom lại nó xem, lúc nào cũng hau háu như bị bỏ đói lâu năm, đâu có tí tư chất nào của con nhà gia thế.

- Cũng phải. Tội nghiệp thằng bé, ăn như thụi thế kia chắc hẳn gia cảnh nhà nó phải khó khăn lắm.

Bà Mận thở dài gắp cho Cống thêm miếng đậu phụ rán rim mỡ hành. Cống hí hửng đưa miếng đậu lên miệng cắt một phát, bên ngoài giòn giòn, bên trong béo béo, cộng thêm cái ngầy ngậy thơm thơm của mỡ hành khiến cho Thông Văn Cống cảm thấy dường như cậu đang được bay lơ lửng trên thiên đường. Em Miên nhìn vẻ mặt đắc chí của anh Cống liền ngây người thắc mắc:

- Ơ anh ăn nhiều như vậy không sợ mỏi cơ hàm ạ?

Thực ra Cống cũng thấy hơi hơi mỏi, cơ mà sau đó vị thanh ngọt của thìa nước canh cua mồng tơi rưới qua cơ hàm đã xua đi sự mỏi mệt đó rồi. Tuy nhiên do lười giải thích nên Cống chỉ đơn giản lắc đầu. Ăn xong bữa tối cậu bé ngồi vắt vẻo trên nhánh cây lộc vừng già, tay ôm khư khư lọ me ngâm đường, thi thoảng lại nhón một quả nhai chóp chép tráng miệng, ánh mắt lười biếng liếc qua chỗ Nắm Cơm Ngon. Em đang chơi nu na nu nống với Nhi và Chi ở ngoài sân.

- Miên! Xoè tay ra anh tặng cái nè.

Mùi hí hửng đề nghị, Miên ngoan ngoãn làm theo lời anh, tay anh khum khum truyền vào đôi bàn tay Miên một chú đom đóm bé xíu đang phát sáng. Miên thích lắm, cơ mà em chưa kịp bắt chuyện với chú đom đóm thì chú ấy đã bay mất rồi. Anh Than thấy vậy liền bắt cho em thêm con nữa, tiếc rằng tay Miên nhỏ xíu, cứ hơi hơi xoè ra là đom đóm liền trốn chạy. Thông Văn Cống ngồi đằng xa lắc đầu thở dài, cậu ăn nốt quả me cuối cùng rồi ra giếng rửa chiếc lọ thuỷ tinh thật sạch và xin bà Mận một tấm vải màn nhỏ. Mỗi lần bắt một chú đom đóm bỏ vào lọ cậu bé lại che tấm vải màn lên trên để đom đóm khỏi bay đi mất. Khi chiếc lọ đã rực sáng bởi rất nhiều đom đóm xinh, cậu bé dùng dây chun cố định tấm vải màn rồi chạy ra chỗ Miên. Thông Văn Cống giấu chiếc lọ phía sau lưng, phấn khởi gọi:

- Miên!

Miên tươi cười nhìn anh Cống, hai đứa đứng đối diện với nhau dưới ánh trăng dịu vàng. Bốn đứa kia cũng tò mò chạy tới hóng hớt. Trước mặt đông đủ mọi người, Cống nghiêm trang đưa chiếc lọ tới trước mặt Miên, trịnh trọng tuyên bố:

- Đây là món quà anh dành tặng người sẽ luộc trứng cho anh cả đời. Em phải luộc thật ngon như em đã hứa nhé!

- Dạ.

Miên bẽn lẽn đáp lời rồi cẩn thận nhận lấy lọ đom đóm đang phát ra thứ ánh sáng lung linh huyền diệu từ tay anh Cống. Không chỉ có Miên, cả Chi và Nhi cũng mê mẩn chiếc lọ hết sức. Ba đứa để chiếc lọ ở giữa, vừa say sưa ngắm nghía vừa ríu rít nói chuyện với lũ đom đóm, mãi đến khi mẹ Mơ lớn giọng quát tụi nó mới chịu tháo vải màn để thả đom đóm bay đi rồi nhảy chân sáo lao vào nhà tắm. Đất ở quê mênh mông nên nhà tắm cũng khá rộng rãi, có tấm vách tre ngăn làm đôi, một gian của tụi con trai, một gian cho tụi con gái. Do em Miên bé loắt choắt nhất nhà nên mẹ Mơ vẫn cưng chiều bồng nhóc con vào lòng rồi gội đầu cho cô bé.

- Hầu chị cho lắm vào để sau này chị tha hồ cãi giả.

Mẹ Mơ trêu, Miên phụng phịu:

- Ứ phải á, Miên là em bé Mưa Thị Miên dễ thương xinh đẹp tốt bụng hem bao giờ biết cãi giả là gì luôn.

- Đúng rồi đó mẹ Mơ ạ, phu nhân của Chủ tịch Lò Văn Than thì phải khí chất hơn người chứ mẹ.

Than từ gian bên kia nói vọng sang, mẹ Mơ vui vẻ tám chuyện với lũ nhóc. Sau khi đã hóng hớt được kha khá, trước khi đi ngủ Miên thủ thỉ với Cống:

- Ban nãy anh nghe mẹ nói gì chưa? Sáng mai mẹ phải ở đây sửa mái bếp dột cho bà Mận đấy, chúng mình cũng được ở đây cùng mẹ. Em sẽ dẫn anh lên rừng hái măng rồi về làm măng nướng chấm chẩm chéo cực ngon nhé!

Tuy chưa mường tượng ra vị của món đó như nào nhưng mới nghe Miên giới thiệu "cực ngon" Cống đã cảm thấy phấn khởi lắm rồi. Sáng hôm sau đánh răng rửa mặt xong cậu bé liền hớn hở gọi Miên lên rừng hái măng. Ngặt nỗi, Miên không có nhà. Thay vào đó là tiếng Chi trả lời:

- Miên đi tìm Niệm rồi anh Cống ạ.

- Thằng Niệm là thằng nào?

Cống khó chịu chất vấn, Chi đáp:

- Niệm là con cô Hoài anh ạ.

- Cô Hoài là ai? Ở đâu? Chui từ xó nào lên? Mắc mớ gì Miên phải đi tìm con hộ cô ấy? - Cống cáu.

- Cô Hoài là nhà thiết kế đó anh, sáng nay Miên nhìn thấy cô trên quyển tạp chí anh Mùi mang từ ngoài chợ về liền khoe khoang Miên được gặp cô ngoài đời rồi, nhà cô đẹp ghê lắm, cô cũng đẹp dã man con ngan. Anh Mùi bảo nghe đài nói hôm qua thì bé Niệm con cô bị mất tích. Miên thương cô quá nên quyết tâm đi tìm con hộ cô.

Lời giải thích của Chi không thể làm nguôi ngoai sự hậm hực trong lòng Thông Văn Cống. Cứ nghĩ tới món măng nướng chấm chẩm chéo cực ngon ruột gan cậu bé lại nẫu nề. Măng mà đã nướng lên thì nức mũi phải biết, cơ mà chấm chẩm chéo là chấm cái gì cơ? Có thơm không? Có chua chua cay cay như chanh lắc muối ớt không? Tò mò quá trời quá đất, Cống sốt sắng lởn vởn quanh chiếc cổng gỗ, thấy bóng Miên một cái liền háo hức chạy tới rủ rê:

- Miên ơi đi lên rừng hái măng với anh.

- Em... em bận đi tìm anh Niệm mất rồi.

- Thế không đi hái măng nữa à?

Miên lắc đầu, tự dưng Cống bị hụt hẫng khủng khiếp. Miên thấy Cống nghệt mặt liền đưa cho Cống chiếc bánh tẻ. Cống đang rất tâm trạng nên quay mặt đi làm kiêu.

- Anh không thích ăn bánh tẻ à?

Cống lắc đầu, ý Cống là phủ nhận câu hỏi của Miên, đâu phải cứ quay mặt đi là không thích ăn bánh tẻ đâu. Cơ mà Miên lại hiểu nhầm ý Cống, thành ra Cống chưa kịp quay lại chộp chiếc bánh tẻ thì Miên đã đút luôn vào túi:

- Nếu anh không thích ăn thì để em mang bánh đi, lúc nào tìm được anh Niệm sẽ cho anh ý, đỡ phí.

Cống tức nghẹn, sắc mặt đen sì xám xịt như kiểu vừa bị sét đánh. Cậu bé hậm hực tuyên bố:

- Được thôi. Em thích thì em cứ việc mang bánh đi. Xong em cũng mang luôn cả cuộc đời em đi mà luộc trứng cho nó. Anh đây chả cần!

- Nó không cần nhưng anh cần Miên ạ. Miên luộc trứng cho anh ăn cả đời nha Miên.

Anh Than tỉ tê, anh Mùi cũng hí hửng xin xỏ, Miên ngây thơ gật đầu đồng ý. Ba đứa chạy vào nhà uống tạm cốc nước cho đỡ khát rồi lại bận rộn chạy đi kiếm Dương Tất Niệm, để lại Thông Văn Cống đứng trơ trọi một chỗ, buồn thối ruột thối gan. Em Chi thấy vậy liền vào trong bếp lấy ra hẳn một xâu bánh tẻ trong chiếc rổ tre đem ra hối lộ.

- Chi cho anh Cống nè. Chi cũng biết chỗ hái măng đấy.

Thông Văn Cống mắt sáng long lanh, chỉ trong thoáng chốc đã chén sạch cả xâu năm chiếc bánh tẻ Chi vừa đưa, no nê rồi cậu bé hí hửng cầm bao tải và con dao nhỏ theo em lên rừng hái măng. Mỗi khi thu hoạch được một đọt măng non Cống lại quay sang nhìn Chi cười khoái trá. Chi thì càng ngày càng hâm mộ anh quá trời quá đất.

- Nhất định sau này Chi sẽ trở thành cô gái kim cương trong phường hái rau để được xí anh Cống. Em cũng sẽ học cách luộc trứng ngon gấp vạn vạn tỷ tỷ lần Miên.

Chi thỏ thẻ. Miên thì vẫn đang mướt mải mồ hôi để tìm anh Niệm. Ba đứa nhỏ đã tìm hết các cống rãnh có thể, thậm chí còn mò lên lò than cách nhà nửa cây số nhưng vẫn chả thấy bóng dáng nào mập mạp đúng như miêu tả của hai chị dẫn chương trình cả. Lúc tụi nó nhọc quá rẽ về nhà uống nước đợt hai, chị Mơ vừa sửa xong mái bếp đi xuống dưới bắt gặp ba đứa con đứa nào đứa nấy mặt đen nhẻm, lè lưỡi thở hồng hộc như chó cảnh thì ngạc nhiên hỏi:

- Tụi con vừa chui ở cái xó nào ra đấy?

Nghe chúng nó thi nhau kể lể chị cười ngất.

- Tụi con ngốc ạ, thằng nhỏ đó nhà nó trên thành phố cơ mà, nếu có đi lạc thì cũng ở khu vực quanh đấy thôi chứ mò về cái xó này làm gì?

Ừ nhỉ? Mùi, Than ngớ người. Miên tự nhủ mấy hôm nữa về thành phố sẽ tìm anh Niệm hộ cô Hoài sau, còn bây giờ rảnh em sẽ dắt anh Cống đi hái măng vậy.

- Anh Cống ơi anh Cống ra đây Miên bảo nè!

- Anh ý lên rừng với cái Chi rồi.

Nhi lên tiếng, đoạn nó tiếp tục cúi xuống chăm chỉ giã những cánh hoa đào mà bà Mận đã phơi khô để làm phấn đánh má hồng. Sau đó nó dùng mỡ lợn tỉ mẩn bôi vào đôi môi nhỏ xinh cho bóng lộn lên rồi xuống bếp thó cục than đã nguội, hì hụi quết qua hàng lông mày và lông mi mỏng tang. Xong xuôi, con nhỏ gài đoá hoa râm bụt lên mái tóc tơ, hớn hở chạy ra ngoài cổng, e thẹn đứng đợi anh Cống. Miên cũng ra đây từ lúc nào, có điều, so với sắc đẹp kinh hoàng của nó, gương mặt mộc của Miên bị lu mờ ghê quá. Chẳng biết có phải vì thế mà khi vừa mới thấy anh Cống cõng Chi về, Miên đã biết thân biết phận lủi vào trong nhà hay không?

- Khiếp Chi ơi, Chi béo múp ra chứ có phải gầy gầy xương xương như em Miên đâu mà điệu đà bắt nạt anh Cống. Tội nghiệp anh, vừa cõng Chi vừa phải kéo tải măng to bự về nhà. Nhi thương anh quá đi á.

Chi bị Nhi chỉ trích chạnh lòng trèo xuống khỏi lưng Cống, Nhi thì vừa nhìn anh vừa chớp chớp mắt làm duyên. Ngặt nỗi, Cống chả buồn để ý, thứ cậu bé quan tâm nhất hiện tại là đem măng vào bếp đưa cho mẹ Mơ. Ngoài món măng nướng ra mẹ Mơ còn làm thêm đĩa măng xào tóp mỡ, thịt bò gác bếp xé sợi nộm đu đủ và một nồi canh sấu thịt băm. Bà Mận giúp con gái làm chẩm chéo, Cống nhìn chằm chằm bà Mận không rời, ánh mắt bé con hau háu, khuôn miệng chúm chím thòm thèm. Ngồi hóng mỏi mòn mới tới giờ ăn cơm, Cống như tên lửa phi vào mâm, ra sức gắp lấy gắp để. Thì ra chẩm chéo là một thứ nước chấm của núi rừng, thơm ngào ngạt, măng nướng chấm cái thứ đó nhai trong miệng sướng tê người. Chi ngồi bên cạnh huých tay Cống làm nũng:

- Lúc nãy Chi vào rừng xong bị kiến đốt chân đau ơi là đau á, xong giờ cái đau nó lan lên tay mất tiêu rồi.

Cống thở dài ngó sang, khổ thân Chi đưa Cống đi hái măng mà giờ bao nhiêu thức ăn ngon không được thưởng thức. Thấy tội nghiệp cô bé nên từ đó Cống gắp món gì cũng gắp hai gắp, một gắp cho Cống, một gắp cho Chi. Chi sướng rơn, Nhi ngấm ngầm lườm nguýt. Miên không lườm nhưng bị tủi thân vô hạn, cô bé giận dỗi bảo:

- Em ứ bao giờ thèm luộc trứng cho anh Cống nữa.

- Anh Cống cũng đâu cần em luộc trứng đâu? Ban nãy anh ý bảo chả cần rồi còn gì? Nhỉ anh nhỉ?

Chi hỏi, Cống đang mải ăn nên gật đầu đại. Mặt em Miên lúc bấy giờ còn đen hơn cả mặt anh Cống ban nãy, em xị mặt làm mình làm mẩy:

- Em... em... em cắt xoẹt anh á!

Phần vì Miên nói hơi nhỏ, phần vì Cống đang mải cảm nhận vị béo ngầy ngậy, ngon ngất ngây của tóp mỡ nên cậu bé chẳng để ý em Miên hờn mình. Buổi chiều mẹ Mơ đưa tụi nhóc về thành phố, Cống mải ngủ trên xe nên cũng không nhận ra em bị ấm ức. Tối hôm đó Cống vẫn tiếp tục ăn no ngủ kỹ, phải đến sáng hôm sau đi bán hàng, thấy Miên cười hơi nhiều với Than Cống mới giật nảy mình.

- Miên! Quay lại đây với anh! - Cống gọi.

- Hem quay!

Miên đanh đá đáp trả rồi rủ Than đi tìm Niệm. Than quay lại nhìn Cống, cười cợt trả đũa. Chỉ là, đó không phải là một nụ cười tủm đỡ tốn cơm, đó là một tràng cười to, vang dội, giòn giã và đầy đắc thắng.

- A HA HA HA... A HÊ HÊ HÊ... A HI HI HI...

Miên rất mong anh Cống chạy theo dỗ dành mình, tiếc rằng anh lại lười biếng ngồi dưới gốc cây hóng mát. Miên giận dữ bỏ đi luôn, Chi xông tới chỗ Cống bắt chuyện:

- Anh Cống ơi em vừa nhặt được tờ giấy vẽ anh Niệm này. Nom anh Niệm giống anh dã man luôn ý.

Thông Văn Cống liếc qua tờ rơi tìm trẻ lạc. Công nhận thằng nhỏ này mập y hệt cậu luôn. Tất nhiên Cống không biết đó chính là hình mẹ vẽ mình, nhóc con đọc dòng nhắn gửi bên dưới, đại loại là nếu ai biết Dương Tất Niệm ở đâu thì làm ơn liên lạc với ba Dương Nhất Niệm và mẹ Phạm Thu Hoài của bé. Dương Nhất Niệm? Phạm Thu Hoài? Hai cái tên này từng xuất hiện trên đài rồi, nhưng lúc đó Cống còn đang thèm ăn nên chẳng để ý, giờ rảnh rỗi có thời gian để suy tư mới thấy quen quen! Hai anh chị này ly hôn chưa nhỉ? Ơ? Mà sao cậu biết họ ly hôn?

- Anh không nhớ anh là con nhà ai à? Còn em thì vẫn nhớ ba mẹ em đấy. Ba em chơi bạc thua, nợ nần chồng chất nên trốn đi rồi, mẹ em cũng trốn đi theo chú khác luôn. Trước khi đi mẹ đưa em ra chợ, kêu đứng đó đợi dì Hằng tới đón, mà em đợi hoài, đợi mãi chả thấy dì đâu. Thế xong em gặp được mẹ Mơ, em theo mẹ về nhà.

Chi tâm sự, Cống vẫn đăm chiêu với những băn khoăn trong đầu mình cho tới khi Chi reo lên:

- Ơ... ơ kìa... cái xe dài dài nom thích chửa? Hồi xưa dì Hằng khoe với em dì trông thấy con xe dài như cái chuồng lợn mà em không tin, tưởng dì xạo.

Thông Văn Cống giật mình nhìn theo hướng chỉ của Chi, sao trông chiếc xe quen thế? Hình như cậu được ngồi trên chiếc xe đó rồi thì phải? Những thắc mắc không lời giải đáp khiến Cống rất khó chịu. Cậu bé dặn Chi trông hàng rồi tò mò đuổi theo chiếc xe. Vì đường đang tắc nên xe di chuyển khá chậm, rất nhanh sau đó nó dừng lại ở một quán ăn sang trọng. Hình như Cống từng vào ăn ở quán này rồi? Người đàn ông vừa bước xuống khỏi xe... hình như người đó từng ngồi ăn cùng Cống... người đó còn nắm tay dạy Cống viết chữ... cõng Cống trên lưng...

Hàng loạt những ký ức dồn dập đổ về, Cống bị ngẩn người một lúc. Rồi sau đó, cậu bé chạy vọt vào trong quán theo người đàn ông kia, mừng rỡ gọi ầm ĩ:

- Ông nội! Ông nội ơi! Niệm con nè ông nội! Ông nội mau gọi đồ ăn ngon cho Niệm đánh chén với!

Dương Ngọc Nhất sững người, lúc ông quay lại Dương Tất Niệm còn cười tủm một cái lấy lòng ông nội hại ông chảy cả nước mắt. Thằng khỉ ho cò gáy này nữa! Ông sắp phát điên vì nó rồi mà nó còn cười được à? Ông vội nhắn tin thông báo cho Niệm ba. Đề phòng Niệm con lại bị mất tích thêm lần nữa, ông ngay lập tức lấy điện thoại ra chụp liên hồi. Thằng quỷ con! Cả nhà khô héo gầy rộc vì nó mà hình như nó chẳng mất lạng mỡ nào thì phải?

- Người ta ứ thích chụp ảnh.

Niệm con khó chịu cằn nhằn, ông nội nịnh nọt:

- Ui trụi ui, ông thương, ông xin. Ông muốn gửi ảnh của Niệm tham dự cuộc thi "Bé Khoẻ Bé Đẹp" thôi mà.

- Ứ thi.

- Nhưng mà ai được giải Nhất sẽ được tặng một nồi lẩu hải sản siêu cay khổng lồ, không thi thì phí à?

Công nhận, phí quá đi ấy chứ! Một nồi lẩu khổng lồ thì ăn bao giờ cho hết? Chắc phải rất lâu đó! Niệm đăm chiêu suy nghĩ rồi nghiêm túc dùng hai ngón tay bụ bẫm chỉ vào hai bên má phúng phính, chau mày hỏi han:

- Ông nội đã "zoom" vào hai chiếc má bầu bĩnh siêu cư te phô mai que nè chưa?

- Ông nội "zoom" rồi ạ. - Ông Nhất đáp.

- Thế còn đôi mắt híp duyên dáng nè, liệu có bị lãng quên không vậy? Cả nụ cười tủm đầy sang chảnh nữa?

- Dạ, không đâu ạ.

Vậy thì tốt! Giải Nhất chắc luôn! Ăn nồi lẩu khổng lồ là chuyện sớm muộn thôi. Dương Tất Niệm phấn khởi ghê lắm, nhưng cậu bé vẫn mặc cả:

- Thi xong ông nội phải xoá ảnh của Niệm đi cơ.

Ông nội gật đầu, tuy nhiên đó là cái gật đầu giả dối. Tự dưng ông thấy mình hèn chẳng kém gì Niệm ba và Hoài. Mà đấy, vừa nhắc tới tụi nó thì tụi nó lao liền vào quán, sống mũi Niệm ba hơi đỏ nhưng thằng bé vẫn kiểm soát được cảm xúc, chỉ khẽ đưa tay xoa đầu Niệm con. Hoài thì kiểu như bị bùng nổ, vừa ôm con vừa gào khóc:

- Niệm ơi những ngày qua con đi đâu vậy con? Con có biết mẹ lo cho con thế nào không? Con mà làm sao thì mẹ sống sao nổi hả con? Sao con ác với mẹ thế hả? Con muốn doạ mẹ chết khiếp con mới vừa lòng à?

Nửa mừng nửa giận, chị Hoài đưa tay vỗ mông con đen đét. Niệm chả thèm khóc, ngược lại còn tò mò hỏi:

- Ơ ba Nhất Niệm và mẹ Thu Hoài đi cùng nhau ạ? Hai người không thèm ly hôn nữa à?

- Không, ba mẹ không ly hôn nữa.

Chị Hoài tức tưởi trả lời, Niệm lại hỏi:

- Thế là lại thương nhau rồi à?

- Ừ, thương nhau rồi.

- Thương thật không? Thơm nhau cái coi!

Niệm giở giọng ông cụ non yêu cầu, chị Hoài bực mình bẹo má thằng nhỏ mắng mỏ:

- Thơm thơm cái con khỉ! Rốt cuộc những ngày qua con ở đâu? Có ăn no ngủ kỹ không? Con nói mẹ nghe!

Ơ mẹ Hoài không đọc mẩu giấy Niệm con để lại à? Thắc mắc nhiều mệt ghê! Cơ mà vì hạnh phúc gia đình, Niệm con bất đắc dĩ phải bịa chuyện:

- Niệm con bị bắt cóc mẹ Hoài ạ. Kẻ xấu bịt một chiếc mặt nạ màu đen, nó vác Niệm chui ra khỏi bờ rào. Niệm gặp rất nhiều nguy hiểm chết người. Rất may mắn là Niệm vẫn chưa chết và trốn về được, nhưng nếu lần sau ba mẹ còn tính chuyện ly hôn thì Niệm sẽ không về nữa đâu.

- Là ai? Ai dám bắt cóc Niệm con của mẹ? Lũ mất nết! Không lo làm ăn lại đi gây chuyện thất đức. Mẹ mà bắt được mẹ băm vằm hết lũ chúng nó.

Niệm ba bật cười, bà xã gặp con xúc động quá thành ra nó nói láo cũng chẳng phân biệt được. Vác được thằng nhỏ này chui qua bờ rào cũng vã mồ hôi hột chứ đùa à? Chưa kể thằng bé có biệt tài vừa gặm sườn nướng vừa nhả xương nựng chó. Chó thấy cậu chủ bị công đi không sủa inh ỏi lên mới lạ. Không khéo Niệm con tự bắt cóc chính mình cũng nên. Khả năng cao là thời gian vừa qua ông tướng này mải quấn quít bên em gái nào có đồ ăn ngon, ăn chực nhà người ta giờ mới thèm mò về nhà. Tuy nhiên ba tha không phạt bé, ba chỉ thơm nhẹ lên trán mẹ rồi nghiêm mặt dặn dò:

- Thưa anh là tụi tôi thương nhau lại rồi, đề nghị anh lần sau không bất cẩn để bị bắt cóc nữa, hiểu chưa?

Niệm con sợ sệt vâng dạ, còn một câu nữa Niệm ba chỉ nói thầm với riêng Niệm con:

- Còn một lần nữa thì bầm mông.

Niệm con theo phản xạ hoảng hốt đưa tay xuống bảo vệ đôi mông béo mầm, ra sức gật đầu. Ba thấy bộ dạng cuống quít của Niệm thì cưng hết sức, ba vòng tay qua ôm Niệm cùng mẹ, bâng quơ hỏi han:

- Em ấy xinh không?

- Em nào cơ? - Niệm ngơ ngác hỏi.

- Cái em mà Niệm con ăn chực ở nhà người ta ý!

Ba thản nhiên đáp, Niệm con giật thót mình.

- Uầy! Sao ba biết?

- Vì ba là Niệm ba. Thế nào? Vừa xinh lại vừa biết nhường đồ ăn ngon cho Niệm chứ gì?

Niệm xấu hổ gật gật, ba vẫn không tha:

- Tên gì?

- Nắm Cơm Ngon... à không... đó là tên Niệm đặt. Tên thật của em là Mưa Thị Miên. Em là em bé Mưa Thị Miên dễ thương xinh đẹp tốt bụng ba ạ.

- Tên hay vậy cơ à?

- Dạ.

- Dạ dẫm gì? Bữa nào dẫn về ra mắt cái coi!

Niệm ba chọc ghẹo, Niệm con không biết Niệm ba trêu, cậu bé tưởng "dẫn về ra mắt" chỉ đơn giản là dẫn em Miên về nhà cho ba coi tận mắt xem em ý xinh thế nào nên ngả đầu vào vai ba, xị mặt làm nũng:

- Không có sức mà dẫn ý.

- Ghê! Thế như nào mới có sức?

Niệm ba chau mày thắc mắc, Niệm con thở dài bảo:

- Phải được ăn no cái đã.

Chị Hoài nãy giờ hóng hớt ba con nhà nó thì thọt cũng hiểu được phần nào vụ việc Niệm con bị mất tích. Cái gì mà kẻ xấu bịt một chiếc mặt nạ màu đen? Cái gì mà nguy hiểm chết người? Thằng mất nết! Chạy theo gái ăn chực hại con mẹ này lo sốt vó lên mà lúc trở về vẫn mặt dày chém gió được!

- Con giỏi lắm Niệm ạ. Lát về nhà tha hồ ăn lươn.

- Thật á? Chả lươn nướng hả mẹ Hoài?

Niệm mừng rỡ hỏi lại, thái độ nhởn nhơ của bé hại mẹ Hoài tức nghẹn. Ông Nhất tủm tỉm vẫy Niệm sà vào lòng ông ngồi để cùng nhau gọi món. Vợ ông điều hành quán ăn này khá tốt, nãy giờ khách đông quá trời, nhân viên chạy tới chạy lui toát mồ hôi hột nhưng bọn nhỏ vẫn tươi cười vui vẻ. Chị Hoài đang bực nhưng nom Niệm con vô tư đánh bay cả mẹt xôi gà ánh mắt chị dần trở nên ấm áp. Lâu lắm rồi mới được ngắm cái miệng chúm chím xinh xinh kia, lòng chị vui vẻ lạ thường. Buổi tối đợi bé ngủ chị lén lút nằm xuống cạnh nó, chu môi hôn con rồi chụp thật nhiều hình tự sướng cùng thằng nhỏ. Lần này kể cả ba Nhất có chửi chị cũng sẽ kiên quyết giữ hình để phòng trường hợp bất trắc. Sáng hôm sau lựa lúc Niệm kêu đói chị nhẹ nhàng khuyên nhủ:

- Mẹ làm cơm nắm ngon cho Niệm con rồi đấy, lát ăn xong mẹ chở Niệm đi mẫu giáo nha. Niệm không được trốn học nữa đâu, trốn học nhiều cô giáo phàn nàn hại mẹ Hoài muối hết cả mặt ý.

Muối hết cả mặt thì mặn chết à? Mặn vậy Niệm ba thơm sao nổi? Rồi nhỡ Niệm ba đi thơm cô khác thì sao? Thì Niệm ba và mẹ Hoài lại đòi ly hôn cho coi! Đến lúc đó kiểu gì hạnh phúc gia đình chả trên bờ vực tan vỡ. Những đứa trẻ sống trong một gia đình đổ nát thì sẽ không bao giờ có cơm ngon để ăn đâu, Niệm ba từng bảo Niệm con vậy đó, thế cho nên Niệm con luôn nỗ lực hết sức để gìn giữ mái ấm này. Cậu bé ngoan ngoãn gật đầu đồng ý với mẹ rồi bốc cơm nắm ngon đưa lên miệng nhai chóp chép. Ăn gần hết nắm cơm thứ năm Niệm mới chợt nhớ tới Nắm Cơm Ngon của mình. Chả biết em đã tìm được thằng Niệm để mà dành cả cuộc đời luộc trứng cho nó chưa nữa? Ơ? Niệm chính là thằng Niệm mà? Ơ? Hay nhỉ? Niệm đây mà! Niệm con mẹ Hoài đang ở nhà đây rồi mà! Ôi! Tội nghiệp em Miên cứ đi tìm Niệm hoài. Đáng nhẽ Niệm phải nhớ ra chuyện này sớm hơn mới phải. Niệm lắc đầu thở dài, có trách thì trách mẹt xôi gà ông Nhất gọi ra ngon quá ý, hại Niệm ăn xong đầu óc mông lung mụ mị hết cả. Niệm áy náy thủ thỉ với những nắm cơm nhỏ xinh đang đặt trong chiếc bát gỗ:

- Đợi chiều anh đi học về anh sẽ tìm Nắm Cơm Ngon, thông báo cho em biết anh là anh Niệm nha! Xong chắc là anh sẽ dẫn em về nhà ra mắt ba anh đấy, có vẻ như ba rất muốn chiêm ngưỡng dung nhan xinh đẹp của em.

Hiếm khi thấy thằng lười nói như Niệm con ngồi luyên thuyên một mình thành ra mẹ Hoài hơi choáng. Hồi trước khi cậu Bách về nước chị từng chăm Bông thay cô Bích nên mê bé gái lắm. Sau khi bé Quang ra đời bác sĩ khuyên chị không nên đẻ tiếp nữa, chồng chị lo cho sức khoẻ của vợ nên cũng không tán thành chuyện chị mang bầu lần ba, thế nên chị đã nung nấu ý định nhận nuôi thêm một bé gái nữa từ lâu rồi. Chỉ là, chị vẫn chưa có duyên gặp được bé gái nào có khả năng cậy được miệng Niệm con. Đó cũng là lý do chị rất tò mò về Nắm Cơm Ngon của Niệm, chị tò mò cả về gia đình cô bé nữa, chẳng biết ba mẹ nào mà đẻ con khéo thế không biết? Thú thực chị cũng háo hức mong mau tới chiều để Niệm dẫn em về nhà xem mặt mũi con bé ra sao.

Mọi chuyện sẽ diễn ra rất suôn sẻ nếu như buổi chiều ông Nhất không tới đón Niệm và báo rằng Niệm đã đạt giải Nhất cuộc thi "Bé Khoẻ Bé Đẹp", chuẩn bị được đi ăn lẩu hải sản siêu cay khổng lồ. Chỉ vì muốn Niệm con vui vẻ cho ông chụp hình, ông đã tự bịa ra cuộc thi đó, bản thân ông là người tài trợ và thí sinh chỉ có duy nhất một mình cháu trai ông. Niệm phấn khích phát rồ, ngay lập tức leo tót lên xe ông tới quán nhận giải. Nồi lẩu to chà bá khiến Niệm sướng tê người, Niệm nhảy vọt lên bàn, thích thú dùng chiếc thìa khổng lồ múc một ít nước dùng đưa lên miệng thổi thổi nếm nếm. Ôi chao! Cay! Cơ mà cay mới đã! Ông nội giúp Niệm gắp con cua hoàng đế cỡ bự ra đĩa, cưng chiều bóc cua cho cháu trai.

- Em và ông dùng đồ chấm gì ạ?

Chị phục vụ bàn ân cần hỏi han, Niệm vui vẻ đáp:

- Chị pha cho ông em muối chanh dầm ớt, còn em cái gì em cũng chấm được.

- Vậy chị pha cho em muối chanh dầm ớt giống ông nhé!

- Sao lại mỗi muối chanh dầm ớt ạ?

Niệm hoảng hốt thắc mắc, chị ngây người hỏi:

- Ơ... thì em vừa bảo cái gì em cũng chấm được mà?

- Vâng! Cái gì em cũng chấm được thì chị phải mang tất cả các cái có thể chấm ra cho em chứ!

Niệm con hồn nhiên đáp trả, ông nội cười tủm bảo nhân viên làm theo ý cháu trai. Thằng quỷ, hễ dính tới lợi ích ăn uống là nó sôi nổi hẳn lên. Cơ mà nhìn nó ăn quên trời, quên đất, quên luôn cả sự đời dễ cưng gì đâu. Mỗi lần ăn no là y như rằng Niệm con lại díp cả mắt, lại lười biếng mặc kệ ông nội vác mình ra xe, xe về tới cổng liền ngả rạp cả người lên lưng ông, nhõng nhẹo đòi cõng.

- Cho ông xin một lý do để cõng Niệm con đi!

Ông Nhất trêu chọc, Niệm con chiều lòng ông:

- Thì đằng nào ông nội chả vào nhà, tiện đường thì cho Niệm con đi nhờ một xíu.

Ông cười khà khà, Niệm thấy ông bị dụ cũng cười tủm, tiếc rằng sự sung sướng đó chưa kéo dài được bao lâu thì Niệm ba đã quát lớn:

- Không tiện tiếc gì hết, xuống mau!

Niệm con sợ muốn rớt tim, đang buồn ngủ tự dưng tỉnh táo hẳn lên, bất đắc dĩ phải nhoài xuống. Chị Hoài nhìn điệu bộ khổ sở của con trai tự dưng thấy buồn cười. Cái thằng này mẹ hay ai khác cầm vọt đánh vun vút nó cũng lì lợm không chịu xin xỏ đâu, chỉ ba mới trị được nó thôi. Chị búng trán thằng nhỏ một cái rồi chau mày chất vấn:

- Nắm Cơm Ngon đâu? Đừng có bảo với mẹ con lại ăn ưỡn bụng ra rồi quên béng mất nhé!

Lúc bấy giờ Niệm con mới sực nhớ ra chuyện quan trọng, cậu bé bị đứng hình mất mấy giây. Niệm ba nhắc nhở:

- Mẹ Hoài hỏi con đó! Mồm con để làm cảnh hả?

Ba còn lừ mắt hại Niệm con hơi run, cu cậu thành thật khoanh tay thừa nhận:

- Dạ thưa mẹ Hoài, mẹ nói chuẩn không cần chỉnh ạ. Đúng là con đã ăn ưỡn bụng ra và quên mất tiêu luôn rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.7 /10 từ 32 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat một số bài hay như tam duoc da la ni, dao duc phat giao cai thien xa hoi nhu the nao giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.