Mở mắt thấy thần tài

Chương 103



Chương 103

 

Trần Hạo không quan tâm đến sự giễu cợt của những người này.

Chỉ lấy điện thoại ra gửi tin nhản cho Lý Chấn Quốc, nói cho ông ấy một ít thông tin nhà họ Vương, Sau đó kéo Hách Lan Lan về phòng học.

Dương Huy biết lần này Trần Hạo đã gặp phiền phức to.

Nhà Vương Dương, khả năng kinh tế cũng xem như khá được.

Ba anh ta làm buôn bán quốc tế, giàu có! Lại là người địa phương ở Kim Lăng, có thể nói là cậu chú nhỏ của Kim Lăng.

Nhưng mấy anh em vẫn không ngại đi theo Trần Hạo.

“Trần Hạo, trốn vào phòng học à? Ha ha, trưởng khoa gọi cậu kia!” Lúc này, Giang Vi Vi bồng đấy cửa lớp Trần Hạo ra, khoanh tay lạnh nhạt nói.

“Đúng rồi, cậu tên là Dương Huy đúng không, thu dọn cặp sách thay Trần Hạo.

đi, để khỏi lúc quay về ra đi mà còn phải thu dọn!” Nế tình Trần Hạo đã từng tặng mình một bộ quần áo đất tiền.

Nên Giang Vi Vi mới nhắc nhở.

Nồi xong thì đi ngay.

Trần Hạo đi theo Giang Vi Vi đến cứa văn phòng cúa trướng khoa Mạnh Thái Như và những sinh viên nữ thân với Vương Dương đang đứng chờ trước cửa.

“Hừ, muốn chết, vào đi! Trưởng khoa muốn gặp riêng cậu!” Mạnh Thái Như cười lạnh lùng.

ừng nghĩ rằng sẽ bị đuổi học một cách đơn gián như vậy, nói cho cậu biết, đánh anh Dương nhà chúng tôi là đủ để thẳng hèn như cậu cạp đất cả đời!” Vài nữ sinh phẫn nộ nói.

Trần Hạo cười cười, đẩy cửa bước vào.

Trưởng khoa họ Lÿ Tên Lý Kiến Sơn.

Là một người trung niên đeo mắt kính.

Giờ đây đang ngồi vừa uống trà vừa đọc báo.

Trần Hạo vừa bước vào, ông ta đã đặt tách trà lên bàn.

“Trần Hạo, tôi không ngỡ sinh viên đánh nhau đấy lại là cậu. Bình thường thành tích của cậu rất tốt, đạo đức ngoan hiền, lại là người thật thà chất phác nhưng tôi không ngờ cậu lại xốc nối như vậy, đúng là ngu xuấn!” Lý Kiến Sơn lạnh lùng răn dạy.

“Trưởng khoa, cậu ta đánh em trước!” Trần Hạo lạnh nhạt nói.

“Hữ, tôi không cần biết ai đánh ai trước, tóm lại em đã làm Tiểu Dương – Vương Dương bị thương nên em là người có lồi! Tỏi nói cho em biết, ln này em gặp phiền phức to rồi, sao nhà em có thể sánh bãng nhà Vương Dương được, thể này nhé, chỗ tôi có một lá đơn xin thôi học, em ký tên rồi đi đi!” Lý Kiến Sơn khinh bỉ nhìn Trần Hạo.

Những lời khen ngợi Trần Hạo, thật ra chỉ là những câu khách sáo mà thôi.

Nhưng phái nói thật, Trần Hạo không ngờ mọi chuyện lại nghiêm trọng như vậy, nghiêm trọng đến mức đuổi học.

Xem như anh đã hiểu, Lý Kiến Sơn đang quyết tâm muốn đuổi mình.

Bới vì nhà Vương Dương có tiền, còn mình thì không.

Nếu hôm nay hắn đánh minh thì cùng lầm chỉ cần xin lỗi và bồi thường tiền thuốc men.

Nhưng mình đánh hân thì phải bị đuổi học! Không còn cách nào khác.

Nếu đã đến bước đường này, vậy thi ký thôi Trần Hạo đặt điện thoại lên bàn, căm bút lên, bắt đầu điền thông tin nguyên nhân xin thôi học.

Lý Kiến Sơn cười khinh khinh.

Không ngờ, điện thoại Trần Hạo bỗng vang lên.



Màn hình hiển thị chữ Cục trưởng Lương.

Cục trưởng Lương của Cục Giáo dục gọi điện thoại đến.

Bởi vì chị anh là Trần Hiểu bảo anh đại diện chị ấy đầu tư vào Trường tiểu học.

Hy Vọng nên tuần trước đã liên lạc được vài lăn.

Nhưng Trần Hạo chưa có thời gian nghe máy, anh đang bận múa bút Nhưng cuộc điện thoại này lại thu hút sự chú ý của Lý Kiến Sơn.

“Đây là.. Cục trưởng Lương? Số điện thoại của Cục trướng Lương đây mài” Tất nhiên ông ta không thể sánh bâng Cục trướng Lương, nhưng ông ta nhớ rất rõ dãy số nà   Cục trướng Lương liên lạc với Trần Hạo làm gi? Tại sao lại liên lạc với Trần Hạo? “Cậu cậu cậu… Còn ngơ ngác gì đó, nhấc máy nhanh lên!” Lý Kiến Sơn biến sắc, đứng bật lên bảo Trần Hạo nghe máy.

Thắng nhóc này, đến hiệu trưởng còn phải vội vã chạy ra chào đón Cục trưởng Lương đấy! “Giục gì mà giụe? Chưa viết xong mà? Viết xong rồi tính tiếp!” Gọi điện cho minh nhiều rồi, nếu như là bình thường thì Trần Hạo sẽ nghe máy ngay.

Nhưng nhìn bộ dạng sốt ruột của Lý Kiến Sơn, anh cổ ý không nhấc máy! Tất nhiên, Trần Hạo đã từng dùng bữa với Cục trưởng Lương hai lần, hai người cũng khá hiểu nhau! Không cần nói chuyện khách sáo như thế.

iết gì mà viết! Nghe nhanh đi, sao Cục trưởng Lương lại gọi điện thoại cho.

cậu chứ, nghe nhanh nhanh đi!” Tứt Bởi vì quá lâu không có ai nghe máy nên điện thoại đã tự ngắt! “Ha ha, Trần Hạo, đúng là đồ ngu, đáng đời, đáng đời lần này..” “Rèt” Lúc này, điện thoại lại vang lên.

“Nhanh nhanh nhanh, nghe máy đi!” Lần này, Lý Kiến Sơn giảnh cây bút trong tay Trần Hạo.

Tự nhấc máy rồi đặt lên bên tai Trần Hạo.

Mà Trần Hạo thì không duỗi tay cầm di động, anh chỉ ngồi đấy, Lý Kiến Sơn nhướn người đặt điện thoại bên tai Trần Hạo, cánh tượng hơi buồn cười.

Nhưng vì tương lai nên Lý Kiến Sơn chấp nhận.

Không cần biết tìm Trần Hạo làm gi nhưng ông ta đã quyết định, khúc cuối phải chào hỏi Cục trướng Lương.

“Chào chủ Lương!” Trần Hạo cười cười.

“Cậu Trần, ban nãy tôi gọi điện thoại cho cậu, sao cậu không nghe máy, đang bận há?” Lương Bách Sinh cười hói.

Gặp Trần Hạo được vài lần, Lương Bách Sinh có ấn tượng tốt về chàng trai này.

Vừa nghe đến làm từ thiện, xây dựng Trường tiểu học Hy Vọng, anh đã nhận.

hết tất cá các công trình, hơn nữa còn chỉ tiền ngay.

Nghe nói đầy là cậu ấm nhà giảu, thế mà lại rất thân thiện và khiêm tốn, làm Lương Bách Sinh có ý muốn làm quen.

*À, ban nãy tôi đang bận viết đơn xin thôi học, trưởng khoa không cho tôi học nữa! Đúng rồi, chú Lương, có gì không chứ?” Trần Hạo cười cười, anh cứ nghĩ Lý Chấn Quốc sẽ gọi điện thoại cho anh trước nhưng không ngờ lại là Cục trướng Lương.

“Cậu cậu cậu.

Lý Kiến Sơn muốn che miệng Trần Hạo lại.

Mọi người không biết, ban nấy lúc Trần Hạo gọi hai chữ chú Lương, đã làm lông tơ của Lý Kiến Sơn dựng hết cả lên! Mẹ ơi, khá thân thiết nữa chứ! ‘Sau đó nghe Trần Hạo nói vậy nên tất nhiên ông ta thấy sốt ruột.

“Là thế này, ban đầu Trường tiểu học Hy Vọng của chúng ta do vấn đề tài chính nên bị định công, bảy giờ sắp xây dựng sửa chữa xong rồi, khoảng hai tháng nữa là có thể đưa vào sử dụng. Tôi tìm cậu Trần là để hỏi cậu có thời gian không. Ngày mai đến đây một chuyến, chúng ta có một hoạt động!”   “Được, không thành vấn đề!” Trần Hạo gật đầu.

“Khoan đã, cậu Trần, ban nấy cậu nói gì? Đơn xin thôi học?” Bây giờ Lương Bách Sinh mới nhớ đến chuyện Trần Hạo mới vừa nói “Hả? Đúng rồi! Trưởng khoa khuyên thôi học! Tôi đang viết đơn xin trước mặt thầy ấy đây!” ‘Vốn dĩ Trần Hạo định sau khi viết xong, xử lý Vương Dương rồi thì quay về đây.

tìm Lý Kiến Sơn nói lý, thử xem lý lẽ lúc trước bây giờ có dùng được không? Nhưng bây giờ, không biết chú Lương có thế nói giúp không nhỉ? “Cậu Trần, đưa máy cho ông ta đi!”   Trần Hạo cười gật đầu: “Này, tìm thầy đói “Há? Vâng vâng vâng!” Lý Kiến Sơn ngồi dậy ngay, sứa sang lại cổ áo của mình: “Xin chào Cục trướng Lương, ngài.. Vâng vâng vâng! Hiểu lầm, hiếu lầm, hiếu lầm thôi ạ! Vâng vàng vãng! Cái gì? Cậu ta là cậu Trần à? Ôi mẹ ơi! Dạ dạ dạ, chắc chắn tôi sẽ giữ bí mật! Chắc chắn mà! Ngài cứ yên tâm!” Lý Kiến Sơn nuốt một ngụm nước bọt.

Đặc biệt là câu nói cuối cùng cúa Cục trưởng Lương làm Lý Kiến Sơn như bị sét đánh.

Tiếng tắm của cậu Trần Kim Lãng, bây giờ chí cần là con người thì ai cũng đã từng được nghe đến! Mà Trần Hạo, là cậu Trần! “Gọi xong chưa?” Trần Hạo cười hỏi.

“Câu… Câu Trần! Gọi xong rồi!” Säc mặt Lý Kiến Sơn thay đổi rất nhanh, ban đầu là khinh thường, bảy giờ lại nịnh nọt.

“Ö, vậy tôi tiếp tục ký tên nhé, điền thông tin hết rồi, chỉ còn ký tên nữa thôi!” Trần Hạo lại cầm bút lên.

“Đừng” Lý Kiến Sơn rống lên, bắt lấy tay Trần Hạo!

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 89 lượt.

Quản trị tài chính là tổng hợp các chương trình lập kế hoạch, tổ chức, chỉ đạo và kiểm soát tất cả các giao dịch liên quan đến kinh doanh và tài chính như đầu tư, sản phẩm mới, mua sắm đồ dùng, trang thiết bị, tổ chức các sự kiện,…Để hiển rõ hơn các chiến lược tài chính, kế toán này, mời bạn vào trang dan tai chinh ví dụ như excel nâng cao, lương cơ bản chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.

loading...
DMCA.com Protection Status