Mở mắt thấy thần tài

Chương 182



Chương 182 Chớ khinh trai nghèo

Đúng lúc này, vài cảnh sát bước vào, chỉ vào họ hỏi.

“Chính là bọn họ!” ‘Sau lưng cảnh sát, một chàng trai đầu quấn băng gạc màu trắng đi vào trong hung hăng chỉ vào Đinh Hạo.

Trần Hạo cũng coi như nhận ra người này là ai.

Chẳng phải là Mã Phi đây sao!

Bây giờ tình hình đã rất rõ, sau khi Đinh Hạo đánh Mã Phi, chắc chắn sau khi Mã Phi băng bó xong đã báo cánh sát ngay, xem ra cảnh sát đã tìm đến đây bằng cách theo dõi camera trong phố thương mại Kim Lãng.

Dù sao Đinh Hạo đã đặt phòng riêng của một quán ăn gần phố thương mại Kim Lăng.

“Được thôi, mời mọi người đi theo tôi!” Mấy cánh sát lạnh lùng nói Đinh Hạo và nhóm Lý Thi Hàm chợt thấy khá hoảng loạn.

Đinh Hạo thì mặc dù cảm thấy bây giờ mình rất giỏi nhưng dù sao cũng là mình đánh người ta nên rất chột dạ.

Nhưng vẫn lớn gan nói: “Đi thì đi, cũng lắm hai tiếng sau cũng phải thả tôi ra thôi”

“Ha ha, được thôi, đánh em tôi, tôi cũng muốn xem thử xem hai tiếng nữa cậu lại được thả ra bằng cách nào!” Một cô gái khoanh tay bước đến, cũng kiêu ngạo nói một câu.

“Chị, thằng nhóc này đánh em” Mã Phi ngoan ngoãn đứng sau lưng cô gái này.

“Yên tâm đi, chị đã nói chuyên này với chỉ đội trưởng rồi, chắc chắn anh ấy sẽ đồi lại công bằng cho em” Cô gái nói .

Câu nói này đã thể hiện rằng nhà Mã Phi cũng có người quen, hơn nữa còn không hề đơn giản.

Đinh Hạo lo lắng hơn, Lý Thi Hàm cũng không ngờ Mã Phi lại có một người chị tài giỏi như vậy.

Mà cô gái kia thì Sau khi lạnh lùng nhìn Đinh Hạo thì thờ ơ nhìn thoáng qua những người đang dùng bữa với Đinh Hạo.

Không thể không nhướng mày, cô ta hơi kinh ngạc: “Trần Hạo? Sao cậu lại ở đây?” Trần Hạo cũng rất bất ngờ.

‘Cô gái trước mặt này, chẳng phải là chị họ của Mã Hiểu Nam – Mã Hiểu Vân hay sao, mà càng không ngờ là Mã Phi lại quen với Mã Hiểu Vân.

Trần Hạo biết chuyện Mã Hiểu Vân không có em trai ruột.

Mẹ kiếp, nếu vậy thì, một bên là bạn cấp ba của minh, một bên là người thân của Mã Hiểu Nam, không có ai xa lạ cả.

Trần Hạo cười gượng.

“Hừ, lại ở đây ăn chực chứ gì!” “Hữ, tốt lầm, câu dám ăn cơm với người đã đánh em trai tôi, xem ra thằng nghèo cậu cũng có dính líu tới, uổng công tôi đã quan tâm cậu!” Mã Hiểu Vân sầm mặt nói.

Nói thật lòng, kể từ lần Mã Hiểu Vân mời nhóm em mình và nhóm Trần Hạo ăn cơm, cô ta đã càu nhàu oán trách rất nhiều về chuyện Trần Hạo chưa ăn xong đã chạy trước.

Hơn nữa chuyện làm cô ta xấu hổ nhất hôm đó là vốn dĩ muốn để bạn cấp ba của mình thể hiện tài năng, kết quả thì sao, không biết tại sao vài cô bạn của Hiểu Nam cứ tụm lại thà thầm gì đó.

Không hề quan tâm đến bạn của mình.

“Tóm lại là rất xấu hổ, Mà thủ phạm cúa chuyện này, tất nhiên Mã Hiểu Vân sẽ đổ lên người Trần Hạo. Mà Trần Hạo lại không biết điều này rồi.

Không ngờ, hôm nay lại đụng trúng cậu ta.

“Hú lúc em bị đánh, người này cũng ở hiện trường” Mã Phi bổ sung

“Được rồi được rồi, không cần phải nói nữa, có gì cần nói thì về sở cảnh sát hẵng nói, bây giờ mọi người đi theo tôi Cảnh sát đưa tất cả mọi người đi

Mà Trần Hạo thì thật sự rất bực mình, đúng là xui xéo.

Nhưng mà bây giờ mình còn nói gì được đây.

Đến Cục Cảnh sát thì phải lấy lời khai đủ thứ, có máy giám sát ở đây, dù Đinh Hạo không muốn thừa nhận cũng không được.

Sau đó, lại đưa mọi người vào một căn phòng nhỏ chờ kết quả xử “Làm sao bây giờ đây Định Hạo? Cậu nói xem có phải tớ cũng bị lập hồ sơ không? Tớ vừa mới thi đậu làm giáo viên đó, chưa nhậm chức nữa, nếu bị lập hồ sơ thì chắc chắn trường sẽ đuổi tớ ngay!” Trong phòng tạm giam, Trần Lâm hoảng loạn nói.

“Không biết, dù sao lần này chúng ta cũng đã đánh người ta, chứng cứ rõ ràng, hơn nữa chị… chị của Mã Phi còn rất giỏi nữa!” Lý Thi Hàm cũng hơi hoảng loạn.



Bởi vì vừa nhìn đã biết Mã Hiểu Vân không phải là một người dễ tính.

Lại thấy bây giờ mặt Đinh Hạo đang xanh mét, giống như chưa bao giờ gặp chuyện gì nghiêm trọng như vậy.

Lý Thi Hàm lại hơi thất vọng rồi.

Ban nãy, từ một khía cạnh cô ta đã hiểu chị của Mã Phi là một người tài năng giỏi giang ở Kim Lăng, là một người phụ nữ rất thành đạt.

Chứng tỏ rằng Mã Phi cũng rất tài giỏi ‘Gộp những chuyện này lại, Lý Thi Hàm cảm thấy hơi hối hận, có phải mình đã phũ phàng với Mã Phi quá rồi hay không? Lỡ như Mã Phi thành công hơn Đinh Hạo thì phải làm sao đây? Dù sao ngoại trừ việc ra oai thì Đinh Hạo chẳng biết gì hơn, còn Mã Phi thì rất có năng lực.

Càng nghĩ, Lý Thi Hàm càng thấy loạn.

Ôi chao! Tại sao vậy chứ! Tổng cộng mình đã từng cảm mến ba chàng trai.

Người đầu tiên là Trần Hạo nhưng cậu ta đã bị pass từ lâu rồi, không thể lọt. Người thứ hai và người thứ ba là Mã Phi và Đinh Hạo! Bỗng dưng bây giờ Lý Thi Hàm lại hơi bối rối.

“Được rồi được rồi, đừng nói nữa, chẳng phải tớ đã báo với ba tớ rồi hả, chắc chắn ba tớ sẽ nghĩ cách cho tớ thôi. Hơn nữa các cậu cũng sẽ không bị lập hồ sơ, yên tâm đi” Đinh Hạo gãi đầu nói.

“Rõ ràng bên phía Mã Phi không đồng ý giải quyết trong âm thầm, sẽ phải lập hồ sơ thôi!” Lúc này Trần Hạo đế vào một câu.

“Mẹ nó, ai cần cậu nhiều chuyện vậy. Đồ miệng thối như cậu, đúng là, ai gặp cũng xui xéo!” Trần Lâm mắng anh một cách không hề khách sáo.

“Được rồi được rồi, bây giờ có mắng cậu ta thì được ích lợi gì. Cậu ta muốn nói gì thì nói, dù sao người tham gia đánh nhau là tớ và Định Hạo! Trần Hạo chỉ đang mỉa mai cười nhạo chúng tớ mà thôi!” Lý Thi Hàm trợn mắt nói.

Không bao lâu sau, ba Đinh Hạo đến, hai bên được đưa đến phòng thẩm vấn gặp nhau, cánh sát đứng ra hòa giải.

Ba của Đình Hạo cũng quen được vài người, dù sao chuyện con trai mình đánh người, cũng đâu thể nhờ người bên tập đoàn thương mại ra tay.

‘Chẳng phải khiến người ta khinh thường hay sao.

Ông ta định dùng quan hệ của mình để hoà giải nhưng thế lực của bên phía người bị hại cũng rất mạnh, hai bên đang căng thẳng giằng co.

Khi đánh nhau không cần biết là ai đánh ai trước, ai bị thương nghiêm trọng thì kẻ đó là người bị hại thôi.

“Ba, nghĩ cách gì đi, con không muốn bị kết án đâu, có vết nhơ này, sao sau này con sống nổi!” Bây giờ Đinh Hạo mới biết sợ.

“Còn cháu nữa, chú cảnh sát, chú cũng thấy mà. Cháu chỉ đi theo thôi, cháuđâu có đánh ai đâu, cháu là giáo viên, mọi người đừng đánh dấu cháu mài” Trần Lâm cầu xin.

Lại nhìn về phía Mã Phi đối diện: “Mã Phi, chẳng phải trước kia chúng ta là bạn hả, anh quên rồi sao!”

“Hữ, tất nhiên tôi không quên, Lý Thi Hàm ngoại tình, cô cũng không thoát được đâu! Chuyện này, nhất định chị tôi sẽ điều tra rõ ngọn nguồn!” Mã Phi kiên quyết nói.

Ba Đinh Hạo thở dài, nhíu mày nói: “Cô Mã Hiểu Vân, tôi biết quan hệ của cô rộng nhưng có một vài việc, đừng ép người ta vào chỗ chết. Tôi có quen người trong Tập đoàn Thương mại Kim Lăng, chẳng lẽ chuyện này mà cũng phải nhờ  người của tập đoàn ra mặt giải quyết?”

“Ha ha, ông đừng lấy Tập đoàn Thương mại Kim Lăng ra để chèn ép tôi, ông cho rằng chỉ minh ông là quen biết nhiều người quyền thế à?” Mã Hiểu Vân khoanh tay.

Ba của Đinh Hạo cắn răng bắt đầu liên hệ với người của tập đoàn thương mại.

Mà Mã Hiểu Vân thì cũng bắt đầu liên hệ với Mã Hiểu Nam.

Tại sao?

Bởi vì Mã Hiểu Nam có nói với mình về chuyện lần trước, em gái nói một chàng trai tóc bạc đã dẫn người lái bảy tám chiếc Maybach đến cứu bọn họ.

“Hiểu Nam ảà, bây giờ chị có chuyện này cần phiền em một chút. Chàng trai đã cứu em lần trước, chẳng phải em có số điện thoại của cậu ta hay sao, có thể liên hệ giúp chị không. Em trai của chúng ta bị đánh rồi, chẳng phải cậu ta nói Với em là có chuyện gì cứ tìm cậu ta sao, báo cậu ta giúp đi!”

“Alo, anh Lý, là tôi là tôi đây ạ. Tôi là kế toán bên núi Vân Mông, lần trước ăn cơm, chẳng phái anh Lý đã nói sau này tôi gặp chuyện gì thì có thể… Đúng  đúng đúng, tôi gặp chuyện rồi ạ!”

Hai bên ai nấy thể hiện bán lĩnh cao siêu của mình.

Làm Trần Lâm và Lý Thi Hàm đứng bên cạnh nhìn mà ngơ ngác.

Mẹ nó, Đinh Hạo và Mã Phi, thì ra ai cũng có hậu thuẫn ghê gớm.

Lúc trước bọn họ cứ ngỡ Mã Phi là tên lính quèn chỉ biết phấn đấu ở thời điểm mấu chốt thôi nhưng bây giờ thì sao, chị người ta còn quen cá người lái Maybach.

Lý Thi Hàm cứ có cảm giác cô ta đã bỏ lỡ chuyện gì đó! ‘Đúng thật, bây giờ Lý Thi Hàm đã hiểu rõ câu nói: Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chớ khinh trai nghèo!

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 89 lượt.

Vẽ tranh chính là một loại hình nghệ thuật giống như âm nhạc, khiêu vũ và nó thể hiện cảm xúc của con người. Tranh chính là sự biểu hiện cảm xúc cá nhân bên trong. Nhìn vào tác phẩm đó, chúng ta có thể thấy được tâm trạng cũng như những suy nghĩ của một con người. Rất nhiều bài hướng dẫn vẽ chi tiết bằng video và hình ảnh được chia sẻ từ trang cách vẽ chẳng hạn như ve tranh de tai ngay tet va mua xuan lop 6 ve tranh goi banh chung ngay tet, phim sex hen tai nhat ban 18 hay nhat toi tung xem tren android Khi trẻ đã có những khuôn mẫu về sự vật hiện tượng thì trong quá trình vẽ trẻ sẽ phát huy trí tưởng tượng của mình và phá vỡ những khuôn mẫu đó và sáng tạo ra những cái mới. Như vậy, vẽ là một môn nghệ thuật có lợi cho sự phát triển trí tuệ của trẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status