Mở mắt thấy thần tài

Chương 545



Chương 545: Bà dê rừng

Cuộc hành trình trên sa mạc thật dài và buồn tẻ.

Nhóm lữ hành và nhóm Lư Hữu, với sự giúp đỡ của Bàng Công, có thể được mô tả là thu được kết quả gấp đôi với một nửa nỗ lực.

Chẳng mấy chốc, đã đến hai ngày một đêm, buổi tối mới tới giữa sa mạc.

Nơi này hoang vắng không một bóng người, và là một biển cát vô tận.

Mặt trời sắp lặn, mọi người đừng vội.

Chuyện xảy ra là có một tòa nhà đổ nát ở đây, và mọi người vào đây để tránh lạnh.

“Cũng không biết vị kia đại Hạo thế nào, hắn có phải là đã trở về ?”

Tần Nhã lúc này đang ngồi bên lửa trại không khỏi nghĩ đến vị đại Hạo đã cứu mình.

“Em không nghĩ như vậy, nhìn xem hắn không ra người tính tình thì cổ quái!”

Thẩm Mộng Tuyết cũng nói.

“Tiểu Nhã, chị tại sao luôn nghĩ đến hắn? Không phải chị lại nhớ đến Trần Hạo rồi phải không,nhìn hắn trông rất giống Trần Hạo, cho nên…”

Thẩm Mộng Tuyết nhìn thấy gì đó, nhưng trong lòng vẫn có chút không vui.

“Không có! Rốt cuộc anh ấy đã cứu chúng ta, cho nên tôi rất lo lắng cho anh ấy! Mộng Tuyết, hình như em cũng đang suy nghĩ về anh ấy?”

Tần Nhã không nhịn được cười.

“Ha ha, anh ta, anh ấy mang lại cho em cảm giác rất trưởng thành. Em thích một người con trai kiểu như vậy, và đôi mắt của anh ấy dường như tràn đầy sự cố, và mang lại cho em cảm giác bí ẩn mạnh mẽ. Bạn trai lý tưởng của em là kiểu người như thế này!”

Thẩm Mộng Tuyết không có gì để ý.

“Vậy, em có thích anh ấy không?”

Tần Nhã trong lòng có chút là lạ mà hỏi.

“Em không biết, có lẽ, dù sao, tất cả những gì em nghĩ đến là anh ấy. Em muốn được gặp lại anh ấy,rất đặc biệt!”

Thẩm Mộng Tuyết ôm má ngây người nhìn trăng.

Và Tần Nhã cũng nhắm mắt đưa chân nhìn trời đêm.

“Ta cũng muốn nhìn thấy hắn, đặc biệt!”

Tần Nhã nói trong lòng.

Đúng lúc này.

“Tiểu Nhã, Mộng Tuyết làm sao vậy? Uống chút nước nóng đi, sau khi mặt trời lặn, ở đây thật đúng là rất lạnh.”

Lý Vạn Hào đi tới.

“Tôi không khát!”

Tần Nhã lắc đầu.

Tất nhiên cô ấy biết Lý Vạn Hào nghĩ gì về mình.

Lý Vạn Hào tuy có tính cách đỏng đảnh của con nhà giàu nhưng nói đúng ra thì không phải mẫu người cô thích.

Tuy nhiên, anh ấy sẵn sàng làm hầu hết mọi thứ cho cô.

Nhưng càng như vậy, cảm giác tội lỗi càng lóe lên trong lòng Tần Nhã, vì bản thân không thể ở bên người ấy.

“Không khát thì ở đây cũng nhàn rỗi. Sao không qua đó nghe Bàng Công kể chuyện, đáng sợ quá!”

Lý Vạn Hào nói.

“Nhìn xem, ngay cả Dương giáo sư cũng bị hấp dẫn, củng đi qua nghe!”

Lý Vạn Hào chỉ chỉ.

Tần Nhã và Thẩm Mộng Tuyết nhìn nhau.

Họ đến với tư cách là phóng viên cùng nhóm, và họ sẽ viết bản thảo nếu họ có thể nhận được một số câu chuyện.

Nói không chừng củng có thể bổ sung thêm hiểu biết.

Lúc này, hai cô gái cũng tới vây quanh nghe.

Lúc trước Bàng Công vẻ mặt nghiêm túc nói, Truyền Thuyết bà nội dê xồm.

Chuyện kể rằng trong sa mạc, từ trước đến nay vẫn luôn có một bà lão sinh sống.

Vụ án mạng lớn xảy ra cách đây có lẽ là do mụ dê xồm hút máu của những người đó thực hiện.

Hơn nữa, bà ta rất mạnh mẽ, không sợ đạn, giết không chết, người bình thường nhìn thấy bà ta, suýt nữa là bị phán án tử !

“Thật ác độc như thế sao? Nếu trên đời này còn có chuyện như vậy, đã bị bại lộ từ lâu!”

Một số người không tin điều đó.

Nhưng có người vẫn là dọa đến không dám nói lời nào.

“Thật là ác độc, nói cái gì cũng không nên nói, bà nội dê xồm tồn tại, ta đã nhìn thấy!”

Bàng Công đột nhiên thấp giọng nói.

Những lời này, làm cho tất cả mọi người đều là rùng mình một cái.

Dương giáo sư cười to nói: “Bàng Công chỉ thích pha trò, đừng hù mấy đứa nhỏ này!”

“Ai đùa, ta thật sự nhìn thấy, năm bảy tuổi theo cha vào sa mạc!”

Bàng Công vẻ mặt nghiêm túc, vừa nói vừa lộ ra vẻ sợ hãi.

Dương giáo sư cũng là thu lại nụ cười, xem ra cái này Bàng Công không có nói láo.



“Ngày ấy, đã đến ban đêm, cũng là cái giờ này, mặt trời xuống núi, trời dần dần đen lại. Ba tôi và tôi dựng lều ngủ. Vì tôi đang chuẩn bị nguồn nước cho ngày hôm sau. bên cạnh tôi là một khe nước, nên tôi theo Cha đến bên dòng nước, sẵn sàng lấy nước. ”

“Sau đó, trên bờ, tôi nhìn thấy bà ấy!!”

Mọi người đều nhìn Bàng Công chằm chằm.

“Bà ấy đang quỳ xuống uống nước. Dưới ánh trăng, tôi không thể nhìn thấy toàn bộ hình dáng của bà ấy, nhưng tôi có ấn tượng rất rõ ràng. Lưỡi bà ấy quá dài, và mái tóc rối bù. Khi chúng tôi đi ngang qua,tôi đã tình cờ đối mặt với mắt của bà ấy thế là bị lục sắc”. (kiểu bị mê hoặc như bị ng bị mộng du)

“Ba tôi lúc đó cũng chết lặng, hét lên, Tiểu Niên, quay lại đi, đừng nhìn!”

Tôi và bố cùng quay lại, quỳ xuống hướng phía mặt trăng.

Bởi vì ba tôi nói với tôi rằng khi gặp Bà Nội Dê thì quay đầu quỳ xuống cõng bà đi, đừng ngoảnh lại!

“Sau đó thì sao?”

Lư Hữu hỏi.

“Về sau, bà ấy đi về phía cha con chúng tôi, bước chân quá nhẹ, rất tinh tế, chỉ nghe thấy tiếng sột soạt, bước đi rất chậm!”

“Tiểu Niên! Tiểu Niên! Nhìn lại, đừng nhìn!”

Sau lưng tôi là giọng nói của một em bé bú sữa như dê con, tức là dê bà đang tập nói.

“Rồi tiếp?”

Có người hỏi.

“Sau đó, chính là chết lặng. Đêm nay cả cha con đều quỳ, không ai dám nói lời nào!”

Bàng Công nói.

Cả căn nhà đổ nát cũng im ắng.

Đặc biệt là một vài cô gái, mồ hôi lạnh toát ra trên trán.

“Shushasha…”

Nhưng vào lúc này, bởi vì yên tĩnh mà nghe rõ ràng, bên ngoài đột nhiên truyền đến một tiếng xào xạc.

Có vẻ như ai đó đang đến đây.

“A!”

Một số cô gái hét lên sợ hãi.

Nhưng bóng dáng đó đã từ xa đến gần, đúng lúc thần kinh của mọi người đang căng thẳng.

Nhưng lại thấy một thanh niên đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang bước đên.

“Hù chết ngươi ta à! !”

Các cô gái than thở.

“Trần Hạo, là ngươi!!!”

Thẩm Mộng Tuyết kinh ngạc đứng lên.

Người này, còn có thể là ai nếu không phải Trần Hạo.

“Thật là trùng hợp!”

Trần Hạo không có cởi bỏ khẩu trang, nhẹ giọng nói.

“Quả thực là trùng hợp! Vừa rồi ta mới nghĩ đến ngươi đấy!”

Thẩm Mộng Tuyết vui vẻ cười nói.

Nói xong, khuôn mặt đỏ lên.

Mà Tần Nhã cũng đứng dậy, nhìn chằm chằm vào mắt Trần Hạo.

Nhìn thấy cảnh này, Lý Vạn Hào nhanh chóng chế nhạo:

“Hừ, có chuyện gì vậy? Không có nơi nào để đi, lại không có nước uống, vừa nhìn thấy đoàn xe của chúng ta liền vội vàng chạy đuổi theo hay sao, haha, bằng không, dễ dàng khó giữ được cái mạng nhỏ này, uổng cho ngươi trước đó còn như thế là có gan, nói không cần! ”

“Chỉ là trùng hợp thôi!”

Trần Hạo thản thiên nói.

Anh ấy không nói gì thêm.

Thay vào đó, anh bước đến góc và lặng lẽ ngồi xuống.

“Này, A Minh và A Nguyên, tại sao hai người bọn họ vẫn chưa trở lại?”

Đúng lúc này, có người trong đoàn du lịch đột nhiên nói.

“Cái gì? Bọn họ đi ra ngoài khi nào?”

Bàng Công nói.

“Ra ngoài đã nửa tiếng rồi, hai người ra ngoài chụp ảnh!”

Một người nào đó nói.

“Ta xem, ta phải đi tìm, đêm nay nguy hiểm quá!”

Bàng Công nói.

Sau đó dẫn người đi ra

Họ liên tục hô hào tìm khắp nơi.

“A! ! !”

Lúc này, vài cô gái hét lên kinh hoàng …

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 89 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như thich phuoc tien, niem an vui trang nhung ca khuc phat giao 2 rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status