Mở mắt thấy thần tài

Chương 693



Chương 693: Trần Bình An 

“Ngươi nói cái gì? Cô ấy đi rồi?” 

Vân Tình không khỏi giận dữ. 

“Chủ nhân tha mạng, tôi nhớ là vừa rồi Phương tiểu thư còn ở trong phòng, có động tĩnh, tôi cũng không quan tâm, ai biết khi tôi đi vào xem xét, Tiểu Hồng đã bị bất tỉnh, Phương tiểu thư thì không còn!” 

Tiểu Hồng là người giúp việc riêng do Vân Tình sắp xếp cho Phương Kiến Niếp. 

Khi lên phòng, phát hiện Tiểu Hồng đã bất tỉnh. 

Phương Kiến Niếp đã không còn được nhìn thấy. 

Vân Tình khẽ nhắm mắt lại, trong lòng bình tĩnh. 

Sau đó, cô ấy mở mắt. 

“Có lẽ cô ấy mới rời đi ngay đây thôi. Ta tin rằng cô ấy không chạy quá xa, lập tức bốn phương tám hướng đuổi theo ngay ngay cho ta!” 

Vân Tình quát lạnh. 

Mọi người rùng mình, lập tức dẫn người đuổi theo. 

Và bờ sông của một con sông lớn. 

“Thả ta ra, ngươi … ngươi rốt cuộc là ai?” 

Phương Kiến Niếp vùng vẫy thoát khỏi bàn tay của một người đàn ông trung niên, và hỏi với vẻ sợ hãi. 

Người này trông rất kỳ quái, chỉ nửa tiếng trước, hắn đột nhiên xuất hiện trong phòng, không nói một lời, đánh Tiểu Hồng bất tỉnh, sau đó bắt cô ấy bỏ chạy. 

Tốc độ của hắn ta quá nhanh. 

Cảm giác này khiến Phương Kiến Niếp như đang bay. 

Ngoại trừ Trần Hạo Vân Tình, Phương Kiến Niếp thật sự chưa từng thấy qua, ai có thể như thế này. 

Do đó, cô ấy rất sợ hãi. 

Đặc biệt là bây giờ, hắn ta đã tự đưa mình đến một con sông lớn với rừng rậm cao ở tất cả các bên. 

“Ta? Là người cứu ngươi!” 

Người đàn ông trung niên cười nhẹ. 

“Ngươi biết Trần Hạo sao? Trần Hạo nhờ ngươi cứu ta sao?” 

Phương Kiển Niếp không thể ngờ rằng ngoài Trần Hạo ra, còn có ai biết được một cao thủ như vậy. 

“Xem như thế đi, cho dù hắn không nói, ta cũng sẽ cứu ngươi!” 

Người đàn ông trung niên nở một nụ cười gượng gạo. 

Hắn ta đang mang một chiếc túi lớn kỳ lạ trên lưng, với một cái lưng gù, và khuôn mặt của anh ta, giống như bị bỏng hơn, đầy sẹo. 

Hắn ta tạo ra cảm giác sợ hãi. 

Tuy nhiên, khi hắn nói điều này, khuôn mặt của Phương Kiến Niếp tràn đầy niềm vui. 

“Nói như vậy, ngươi biết Trần Hạo? Hắn hiện tại ở nơi nào, tại sao không tự mình tới cứu ta?” 

Phương Kiến Niếp vội vàng hỏi. 

“Hiện tại anh ấy đang ở bên cạnh tôi, còn bận việc quan trọng riêng của anh ấy. Tôi biết cô là một phần điểm yếu của anh ấy. nếu như ngươi vẫn luôn bị nữ tử kia giam lấy, Trần Hạo làm việc gì cũng không thuận lợi, hắn ăn ngủ không yên! ” 

Người bác trung niên nói. 

Phương Kiến Niếp nghe xong lại vui mừng khôn xiết, xem ra trong lòng Trần Hạo ít nhất vẫn có cô ấy, sẽ luôn lo lắng cho bản thân cô ấy. 

Phương Kiến Niếp chợt nhận ra rằng có lẽ cô không cần quá nhiều, Trần Hạo quan tâm đến bản thân mình nhiều như vậy, cô đã cảm thấy rất hài lòng rồi. 

“Không đúng, người đại thúc này, nhưng vừa rồi ngươi nói, cho dù không có Trần Hạo, ngươi cũng sẽ cứu ta!” 

Phương Kiển Niếp sửng sốt hỏi. 

Không biết tại sao lúc này, sau khi cùng người đàn ông trung niên này trao đổi ngắn ngủi, Phương Kiến Niếp thấy hắn nguy hiểm càng khiếp sợ, đặc biệt là ánh mắt, ánh mắt nhìn hắn rất nhu hòa. 

Ánh mắt dịu dàng như vậy dễ khiến người ta cảm thấy thân thiết. 

“Hì hì, Kiến Niếp, cô trông rất giống dì của mình, gần giống hệt nhau, và Tử Nguyệt, em họ của cô, cũng rất giống!” 

Người đàn ông trung niên quay đầu cười nhẹ. 

“Ngươi … sao ngươi biết tên tôi? Và, ngươi còn có biết dì của tôi và Tử Nguyệt nữa? rốt cuộc ngươi là ai?” 

Câu này khiến Phương Kiến Niếp thực sự bối rối. 

“Ta đương nhiên biết về Phương gia, có thể so với ngươi còn biết rõ hơn!” 

Người đàn ông trung niên cười khổ. 

Trong lúc nói chuyện, ông ta cẩn thận lấy từ trong tay ra một tấm ảnh, Phương Kiến Niếp nhìn ra, chính là Tô Tử Nguyệt. 

Phương Kiến Niếp là một cô gái cực kỳ thông minh. 

Cô nhìn kỹ vào mắt người bác trung niên với vẻ ngạc nhiên. 

Chẳng trách, vừa rồi nhìn thấy ông ta, cô luôn cảm thấy có một loại thân thiết. 

Lúc này Phương Kiến Niếp mới nhận ra ánh mắt của ông ấy rất giống Trần Hạo. 

Và hình dáng khuôn mặt cũng có nét tương đồng. 





Kết hợp những gì ông ấy nói vừa rồi. 

Toàn thân Phương Kiến Niếp rung lên. 

“Chẳng lẽ đại thúc là phu quân của dì, Nhị thúc của Trần Hạo? Bác trai mà tôi mất tích?” 

Phương Kiển Niếp ngập ngừng hỏi. 

“Hehe, Kiển niếp, cháu rất thông minh như dì của cháu.” 

Đại thúc cười nhẹ. 

“A! Thực sự là…” 

Phương Kiển Niếp che miệng ngạc nhiên. 

“Đại Thúc … Không, Bác … Bác, không phải bác đã biến mất lâu rồi mà? Làm sao bây giờ bác mới xuất hiện? Còn nữa, tại sao bác lại thành ra thế này?” 

Phương Kiến Niép nghi ngờ hỏi. 

Trướ kia, cô nghe dì nói rằng bác của cô là Trần Bình An, là một người đàn ông đẹp đẽ thanh lịch tiêu chuẩn. 

Nhưng Chỉ là bây giờ nhìn thấy bác, Phương Kiển Niếp sẽ không khỏi kinh ngạc. 

“Muốn chạy trốn, ta phải làm cái này, cái này cũng tốt, ẩn mình thuận lợi,và điều tra một số chuyện sẽ dễ dàng hơn!” 

Trần Bình An ánh mắt trở lại yên lặng như cũ. 

“Cho nên, Trần Hạo không biết thân phận thật sự của Bác sao? cháu không biết Bác chính là Nhị thúc Trần Hạo tìm?” 

Phương Kiến Niếp nói. 

“Đương nhiên hắn không biết, ta cũng chưa tìm hiểu người đó tốt xấu, cho nên hiện tại vẫn không cho Tiểu Hạo biết thân phận của mình, để vậy lúc nào ta cũng có thể bí mật giúp hắn! ” 

Trần Bình An cười nói. 

“Kiểm tra xem ai tốt hay xấu?” 

Phương Kiển Niếp hỏi. 

“Chuyện này cháu không thể biết, nếu không, cháu vô tình làm rò rỉ nó, tất cả công sức của bác sẽ trở nên uổng phí. Hôm nay bác gặp cháu là một sự tình cờ. Nhớ giữ bí mật cho bác về chuyện này!” 

Trần Bình An cho biết. 

“Được rồi Bác!” 

Thực ra Trần Bình An luôn là một người điềm đạm. 

Để điều tra riêng, Trần Bình An đã không về gặp gia đình dù rất nhớ. 

Cho đến khi biết được từ Tiểu Hạo rằng cô đã bị Vân Tình bắt đi. 

Trong những ngày qua, ông ấy đã bí mật điều tra vị trí của Kiến Niếp 

Hôm nay chờ thời cơ chính mùi là giải cứu Phương Kiến Niếp 

Nhưng cô ấy trông rất giống dì của mình. 

Trần Bình An trong lòng tràn đầy suy nghĩ, không khỏi lộ ra thân phận cho Phương Kiến Niếp 

“Vậy bây giờ chúng ta đi đâu?” Phương Kiến Niếp hỏi. 

“Không phải muốn gặp Trần Hạo sao, ta dẫn cháu đi gặp hắn, theo ta phóng đoán có lẽ hắn đã trở về rồi!” 

Trần Bình An cho biết. 

Phương Kiển Niếp nặng nề gật đầu. 

Nhưng vừa quay đầu đi theo ông chú vài bước. 

Trần Bình An đột nhiên dừng lại. 

Đôi mắt yên tĩnh nguyên bản, xẹt qua một chút mờ ám, lạnh lùng quét qua. 

” Kiển Niếp,chúng ta có thể có chút chậm trễ trước khi trở về!” 

Trần Bình An cho biết. 

“Hả tại sao?” 

“Bởi vì không muốn lúc nào cũng bị theo dõi đến nhà của bọn ta, những người này phá phách nơi này, cho nên ta liền ở đây giải quyết một chút!” 

Trần Bình An khóe miệng nở nụ cười. 

“Nhưng Bác ơi, xung quanh đâu có ai?” 

Cho dù Phương Kiến Niếp có nhìn cái gì đi nữa, cô cũng không thể nhìn thấy một chút dấu vết của con người. 

“Họ là năm mươi dặm, chia thành bốn đội, nhóm theo bốn hướng. Trong số đó, hơn một chục người đang đuổi theo chúng ta.” 

Trần Bình An đáy mắt lóe lên một tia xanh thẫm. 

Phương Kiến Niếp sửng sốt. 

“Bác, bác nhìn thấy được cách đây năm mươi dặm rõ ràng vậy à?” 

Cô ấy rất ngạc nhiên. 

“Ha ha, có xa mấy, bác của cháu cũng có thể nhìn rõ …” Trần Bình An nở một nụ cười đắc ý. 

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 89 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như cach tri benh ghe hieu qua tai nha, tam pham chat cua mot nguoi co hau phuc những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status