Một đêm mê loạn: Đại ca xã hội đen đừng tới đây

Chương 514


Ngũ Y Y dùng tay nhỏ bé trực tiếp che miệng Hoắc Phi Đoạt, không cho anh tiếp tục nói.

Khuôn mặt cô đỏ bừng, vẻ mặt luống cuống cùng xấu hổ.

Hoắc Phi Đoạt cười thầm, kéo tay nhỏ bé của cô xuống, rất rộng rãi nói, “Được rồi, em không cho anh nói, vậy anh không nói. Để tiện cho em, cứ cho là anh chủ động, anh coi như là em chưa từng bày tỏ tình cảm với anh.”

Ngũ Y Y cúi đầu tức giận đến nghiến răng.

Còn nói! Cái đồ con gấu này tại sao lại nói đến biện pháp đó thế! Đúng là ngụy biện! Tức chết cô!

Nhìn dáng vẻ vật nhỏ bị tức đến không biết phải làm sao, Hoắc Phi Đoạt quay mặt, vụng trộm cười vài cái.

Nhìn bộ dáng vật nhỏ bị tức đến không biết phải làm sao, thật là rất thú vị.

Ngũ Y Y vò góc áo, suy nghĩ trong chốc lát, cuối cùng cố lấy dũng khí ngẩng đầu nói, “Tôi như thế nào vẫn còn cảm thấy có chỗ là lạ? Rõ ràng là anh…….Khi dễ tôi đấy! Như thế nào để cho anh nói xong, lại thành tôi chiếm tiện nghi của anh đây? Này không đúng!”

“A, rốt cuộc em cũng thừa nhận, là em chiếm tiện nghi của anh. Thật ra thì anh đã biết, phụ nữ mà, mặc dù có sắc, cũng không muốn thừa nhận. Đây chính là phụ nữ có lòng hư vinh. Giống như anh tuyệt thế đại mỹ nam đang ở trước mặt em, em đương nhiên là bộc phát muốn ăn rồi, chỉ là, quyến rũ xong rồi, ăn xong rồi, liền muốn quệt miệng không thừa nhận. Để tiện cho em. Lần này, cứ coi như là anh chiếm tiện nghi của em đi.”

“Hả? Không phải như thế! Không phải vậy!”

Ngũ Y Y tức giận đến đập bàn.

Hoắc Phi Đoạt cười nhẹ, ngón tay sờ trên khuôn mặt Ngũ Y Y, “Không quan trọng, hai người chúng ta, còn phân biệt ai với ai sao? Em chiếm tiện nghi của anh, hay là anh chiếm tiện nghi của em, đều là giống nhau. Lần tới, ai chiếm tiện nghi của ai, anh đều nghi theo lời em. Em muốn như thế nào anh liền sẽ như thế ấy, bao gồm màn dạo đầu, tư thế, đọ mạnh yếu, thời gian, tất cả đều nghe theo em, được chưa?”

“A a a a, không phải như thế! Tôi không phải có ý này!”

“Tôi không ăn cơm! Anh ăn đi!”

Ngũ Y Y tức giận ném đũa.

Hoắc Phi Đoạt liền rút qua một đôi đũa mới đưa qua, nói, “Tốt, không ăn sẽ không ăn. Dù sao không ăn cơm sẽ không có sức, không có sức cũng đừng nghĩ có thể thắng được anh.”

Hả?

Ngũ Y Y dựng tai nhỏ lên.

Đúng nha, không ăn cơm sẽ không có hơi sức đối phó với tên đáng ghét này!

Ăn! Tại sao không ăn!

Ngũ Y Y giật lại đôi đũa, bắt đầu tức giận, mở miệng lớn ăn ngồm ngoàm.

Hoắc Phi Đoạt liếc mắt lén nhìn cô một cái, âm thầm cười.

Ăn cơm no, Hoắc Phi Đoạt đưa cho Ngũ Y Y một máy tính bảng, “Em tự mình xem lại quá khứ của mình đi, trong này có hình của em khi còn bé, còn có người nhà cùng bạn bè của em.”

“Hả? Đều là của tôi? Tại sao anh lại có những thứ này?”

Hoắc Phi Đoạt rũ mắt. Trong lòng trả lời cô: đây là bởi vì theo đuổi em mới làm ra đó cô nhóc.

“Tự mình xem đi. Không hiểu tới hỏi anh.”

Hoắc Phi Đoạt lật xem một quyển sách.

Ngũ Y Y đưa mắt nhìn Hoắc Phi Đoạt, ừ, người đàn ông này mặc dù bá đạo, nhưng mà đối vối cô cũng dịu dàng săn sóc, mới vừa đắp chăn cho cô.

Ngũ Y Y xem máy tính bảng.

Đầu tiên xuất hiện hình ảnh một cô nhóc hai ban tuổi, tết hai bím tóc, được một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp ôm.

“A! Đây là mẹ tôi sao?”

Ngũ Y Y kích động, đưa tay nắm lấy bàn tay Hoắc Phi Đoạt.

Hoắc Phi Đoạt nhìn móng vuốt nhỏ đang nắm tay mình, sau đó nhìn khuôn mặt Ngũ Y Y nói, “Ừ, đó là mẹ em, người phụ nữ rất có sức quyến rũ. Tại sao em biết đây là mẹ em?”

“Chính là giác quan thứ sáu cho tôi biết cô ấy là mẹ tôi……” Ngũ Y Y cũng không biết mình xảy ra chuyện gì, nhìn thấy cô gái trẻ đó, cô liền chắc chắn cho là, cô ấy là mẹ của cô.

Hoắc Phi Đoạt âm thầm thở nhẹ một hơi.

Cũng may, điều này cho thấy trí nhớ của cô có thể quay trở về.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 13 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status