Nam An thái phi truyền kỳ

Quyển 4 - Chương 104: Rời Kim kinh, nóng lòng quay về


Lúc Triệu Trinh sắp đến kinh thành, Phàn Duy Bân, Bạch Tử Xuân cùng Từ Liên Ba cưỡi ngựa chạy tới gặp Triệu Trinh. Triệu Trinh ngồi trong xe ngựa nghe bọn họ bẩm báo xong, chỉ nói một câu: "Bảo vệ Thái hậu cùng Hoàng đế là việc quan trọng, về sau các ngươi hãy ở lại Kim kinh!"

Sau khi ba người Phàn Duy Bân cáo từ, Triệu Trinh nghĩ thầm: ta đối xử với Chu Tử thật sự là quá tốt, sợ rằng nàng còn chưa biết vì nàng, ta đã làm nhiều việc như vậy! Sau này nói cho nàng biết, để nàng cảm động khóc lóc nức nở luôn!

Trên đường đi, Triệu Trinh thả lỏng người ngồi trong xe ngựa, lặng lẽ tơ tưởng đến bộ dạng Chu Tử cực kỳ dịu dàng vì cảm kích mình.

Sau khi Triệu Trinh lên điện tiến hành quốc lễ, trầm tĩnh đứng yên, không phát ra tiếng.

Cho đến hôm nay, lúc này Chu Bích mới được nhìn thấy hình dáng chân thực của vị tỷ phu này của mình, không ngờ Chiến thần Vương Gia - Nam An vương trong truyền thuyết lại trẻ tuổi tuấn mỹ như vậy, vóc người hắn thuộc loại cao gầy, giờ phút này mặc lễ phục Thân Vương màu trắng thêu Hải Long, đứng đó như cây ngọc đón gió, da trắng nõn, mắt phượng rũ xuống, lông mi thật dài che ánh mắt, không nhìn ra chút cảm giác nhanh nhẹn dũng mãnh nào của võ tướng.

Chu Bích thở ra một hơi thật dài.

Mặc dù trong lòng cũng không thiếu lo lắng với tương lai, nhưng trượng phu của tỷ tỷ có vóc dáng như thế, lại khiến cho lòng nàng được an ủi không ít.

Lễ bái kiến trên điện hoàn tất, Triệu Trinh phải đi bái kiến Cao lão Thừa Tướng, sau đó lại gặp mấy vị quan Nội Các khác.

Hiện tại Nội các Đại Kim có tổng cộng năm vị, Thừa Tướng hai triều - Cao lão, Thượng Thư bộ Lễ - Hà Nguyên, Thượng Thư bộ Binh - Kim Hoán Nhiên, Thượng Thư bộ Hình - Tiêu Nam cùng Lâm Hiếu Từ vừa mới được cất nhắc. Trừ Cao lão Thừa Tướng là ông ngoại của Triệu Trinh, bốn vị khác đều là thân tín của Triệu Trinh.

Những người này đều cho là Nam An vương muốn ở lại Kim kinh đảm nhận vai trò "Thái Thượng Hoàng", nào ngờ Nam An vương chỉ bố trí qua loa, dặn dò bọn họ nhất định phải tôn kính Thái hậu và hoàng thượng, sau đó liền chuẩn bị rời khỏi Kim kinh.

Trước khi đi, Triệu Trinh lại đơn độc gặp Từ Liên Ba.

Từ Liên Ba là ám vệ có võ công cao nhất của Triệu Trinh, từ nay về sau sẽ phải ở lại hoàng cung cải trang diễn vai Đại Thái giám Tiền Liễu Đức.

Triệu Trinh nhìn người thanh niên tuấn tú nho nhã trước mắt, cuối cùng cảm thấy để hắn quanh năm phải cải trang sắm vai một gã thái giám thật không thích hợp, liền nói: "Nếu như ngươi cảm thấy giả trang đã đủ, cứ tìm biện pháp cho Tiền Liễu Đức chết đi, sau đó lại dùng thân phận khác vào cung bảo vệ Thái hậu và Hoàng đế!"

Từ Liên Ba chỉ cười một tiếng, nói: "Cám ơn Vương Gia đã quan tâm săn sóc, Liên Ba sẽ xem xét tình hình!"

Triệu Trinh biết xưa nay Từ Liên Ba có chút ham mê biểu diễn, từ nhỏ đã thích cải trang đóng giả người khác, có thật nhiều diện mạo thật thật giả giả, cải trang thành Tiền Liễu Đức chỉ sợ đã kích thích sở thích của hắn, nên cũng không nói thêm gì.

Ngày hai mươi tháng năm, mưa dầm mờ mịt, liên miên không dứt, người đi đường không nhiều lắm, Giám quốc đại nhân của triều Đại Kim - Nam An vương Triệu Trinh lại muốn rời khỏi Kim kinh, trở về đất phong Nam Cương.

Cao lão Thừa Tướng và các quan, vâng lệnh Chu Thái hậu, đến Mười dặm Trường Đình tiễn Triệu Trinh.

Triệu Trinh nâng chén rượu uống một hơi cạn sạch, sau đó cưỡi ngựa nhanh chóng rời đi.

Mọi người đứng trước Mười dặm Trường Đình, nhìn về đội kỵ binh nhanh như điện xẹt phía trước, trong lòng biết muốn gặp lại vị Nam An vương thân phận cao quý lại không chuộng vinh hoa này, sợ là không biết phải chờ bao nhiêu năm!

Triệu Trinh dẫn đầu đội kỵ binh, đi về phía Nam Cương. Vì vội phải nhanh chóng trở lại Nhuận Dương gặp Chu Tử mà đoạn đường này của Triệu Trinh, cả ngày lẫn đêm, ăn gió nằm sương, không cần phải kể.

Từ Liên Ba giả trang thành Tiền Liễu Đức trở lại Thanh Vân Điện phục mệnh với Chu Bích.

Chu Bích dùng ánh mắt đuổi lui những người khác, sau đó nhìn chằm chằm Đại Thái Giám "Tiền Liễu Đức" ở trước mắt, trầm giọng nói: "Cho ta xem gương mặt của ngươi!"

Từ Liên Ba hơi trầm ngâm, nói: "Thái hậu ngài muốn xem bộ dạng nào của nô tày? Tuấn tú nho nhã? Hay thô lỗ nhanh nhẹn dũng mãnh? Hay phóng khoáng thản nhiên? Hay là ——"

"Được rồi, ta chỉ muốn xem diện mạo chân thật của ngươi!" Chu Bích cắt đứt hắn.

"Tiền Liễu Đức" giơ ống tay áo lên che mặt, chợt buông xuống, lộ ra gương mặt chân chính.

Một thanh niên sắc mặt trắng xanh da thịt trong suốt cực kỳ tuấn tú đứng trước mặt Chu Bích.

Chu Bích nhìn chăm chú vào hắn, thật lâu sau mới nói: "Được rồi, ngươi đi xuống đi!"

Từ Liên Ba khom người lui về phía sau mấy bước, sau đó giơ ống tay áo lên phất qua, để ống tay áo xuống, hiển nhiên đã trở thành "Tiền Liễu Đức".

Chu Bích ngồi trên giường cao, đưa mắt nhìn hắn rời đi.

Đây là tâm phúc tỷ phu Nam An vương để lại cho nàng, sẽ làm bạn cùng nàng và Triệu Đồng thật nhiều năm, nàng nhất định phải hiểu biết hắn thật rõ.

Lúc này Lục Hà từ sau tấm bình phong đi vòng ra ngoài, trong ngực ôm Triệu Đồng đang phun bong bóng. Nàng vừa ngồi xuống bên cạnh Chu Bích, vừa chua chát hỏi: "Đã nhìn đủ chưa?"

Chu Bích cười một tiếng, ôm lấy Triệu Đồng, bắt đầu nói sang chuyện khác: "Tỷ phu gấp gáp trở về như vậy, hẳn là vội đoàn tụ với tỷ tỷ nhỉ?"

Lục Hà sửa sang lại làn váy hơi nhăn nhúm vì ôm Triệu Đồng, nói: "Khắp thiên hạ đều biết Nam An vương không mê nữ sắc, chỉ có một nữ nhân là tỷ tỷ của ngươi, bình thường đều canh giữ như trông chừng con ngươi trong mắt, ngươi yên tâm đi!"

Chu Bích vẫn có chút không yên lòng: "Ta thấy dường như tỷ phu không phải là người dễ nói chuyện. . . . . ."

Lục Hà nhíu mày nói: "Tỷ tỷ của ngươi và hắn thật sự là một đôi trời sinh, khi hai người bọn họ chung đụng, còn chưa biết ai khi dễ ai đâu, ngươi cứ yên tâm!"

Chu Bích dời đề tài thành công, trong lòng dễ chịu hơn, chuyên tâm ôm lấy trêu chọc Triệu Đồng.

Tháng năm ở Nam Cương, trời không ngừng mưa, mưa vẫn rơi kéo dài đến cuối tháng năm.

Bụng Chu Tử đã nhô thật cao, hoạt động đã không còn dễ dàng. Cao Thái phi săn sóc nàng, không để nàng tới thỉnh an, lại tự mình thường xuyên mang Triệu Tử sang thăm nom Chu Tử.

Mọi thứ trong phủ Nam An vương đều yên ã, cứ theo bố trí trước khi đi của Triệu Trinh mà vận hành, Triệu Hùng lo việc ở ngoại viện, vợ của Triệu Phúc (Đại Nhạn) lo việc trong nội viện, mọi việc khác cũng đều được sắp xếp rất thỏa đáng, cho nên Chu Tử cũng không có việc nhà phải lo, cả ngày đều nhàn rỗi.

Nhưng để có thể thuận lợi sinh nở, mỗi ngày Chu Tử đều nỗ lực vận động một chút, ví như từ phòng ngủ trong nội viện Diên Hi cư đi tới thư phòng bên trong, lại từ thư phòng bên trong đi trở về phòng ngủ.

Cuộc sống nhàm chán khiến tâm tình Chu Tử âm u.

Hai mươi tám tháng năm, rốt cuộc mưa cũng chịu ngừng, mặt trời chiếu rọi khắp nơi, xua đi không khí âm u ẩm ướt của một tháng qua.

Chu Tử cũng chẳng quan tâm, vịn Ngân Linh bước ra cửa phòng, đứng trong sân phơi nắng.

Đúng vào lúc này, Hứa đại phu, Hầu đại phu cùng Triệu Tráng chạy về.

Chu Tử gặp Triệu Tráng trước.

Triệu Tráng vừa tiến đến, còn chưa hành lễ, Chu Tử liền hỏi: "Hiện tại Vương Gia các ngươi thế nào rồi?"

Triệu Tráng vội nói: "Vương Gia đều rất mạnh khỏe!"

Chu Tử biết tin Triệu Trinh vẫn mạnh khỏe, lúc này lo lắng trong lòng mới để xuống: "Luôn nghe được người ta đồn đãi, nói Vương Gia quá khổ sở, cho nên bị bệnh. . . . . ."

Triệu Tráng lập tức nói: "Trắc phi, ngài nghe ai nói?"

Chu Tử há hốc mồm, cứng lưỡi lắp bắp nói: "Không có, không ai cả!"

Lời Triệu Trinh nói với nàng trước khi đi nàng vẫn còn nhớ rất rõ ——"Bất kể có tin tức gì liên quan đến ta truyền đến, chỉ cần không phải do Triệu Tráng tới báo cho nàng, tất cả đều không cần phải tin tưởng" .

Triệu Tráng không nói thêm gì nữa, ánh mắt lại liếc Ngân Linh đứng phía sau Chu trắc phi một cái, ý là sao nàng lại để Chu trắc phi nghe được những lời đồn đãi này.

Ngân Linh hiểu ý của hắn, há hốc mồm, rất muốn giải thích, nói rằng nhóm Kim phu nhân và Chu phu nhân nói, nhưng Chu trắc phi vẫn còn ở đây, phải giải thích thế nào chứ?

Lúc này Chu Tử mới bắt đầu nói liên miên hỏi Triệu Tráng thêm chút chi tiết.

"Vương Gia có bị thương không?"

"Không có."

"Vương Gia dùng cơm có ngon miệng không?"

"Vẫn như bình thường."

"Vương Gia có gầy đi không?"

"Vẫn như bình thường."

"Vương Gia có rám đen không?"

Triệu Tráng trầm mặc ba giây: "Không có."

"Vương Gia, việc đó, việc đó, có. . . . . ." Chu Tử rất muốn hỏi, tuy nhiên lại ngượng phải nói ra.

Nàng không nói ra, nhưng Triệu Tráng đoán được, cảm thấy mấy ngày này của Chu trắc phi hẳn là quá mức rỗi rảnh, vấn đề này mà cũng hỏi sao? Vương Gia chỉ vì người mà giữ thân như ngọc, xây đền thờ trinh tiết cho hắn ngồi cũng không oan ức chút nào!

Triệu Tráng loáng thoáng cảm thấy tên của Vương Gia được đặt không tốt, Triệu Trinh Triệu "Trinh", có giữ cũng không phải là giữ trinh tiết! Người ta là nữ nhân, giữ trinh tiết còn có thể được khen ngợi bằng một cái đền thờ trinh tiết, Vương Gia làm như vậy, có thể được cái gì?!

*LPH giải thích một chút ^o^: Trinh có nghĩa là trung thành, kiên trì không thay đổi -> Triệu Trinh: trung thành với họ Triệu ; Trinh cũng có thể hiểu là trinh tiết, cho nên bạn Triệu Tráng mới suy diễn đến thế ^^

Thấy Triệu Tráng nhắm mắt không nói, Chu Tử biết mình hỏi sai rồi, cũng rất không có ý tốt, liền nói: "Ngân Linh, ngươi đưa Triệu Tráng đi sắp xếp một chút đi!"

Ngân Linh vui mừng, bước về phía trước, đưa Triệu Tráng ra ngoài.

Hứa đại phu là đến chẩn mạch cho Chu trắc phi. Vì hoàn thành gởi gắm của Vương Gia, sau khi trở về, ông và Hầu đại phu liền sắp xếp luân phiên canh giữ trong ngoại viện Diên Hi cư, luôn luôn sẵn sàng ứng phó.

Chu Tử luôn chú ý rèn luyện thân thể, cũng không kiêng ăn, thân thể rất khỏe mạnh, mạch tượng rất ổn định.

Lúc chạng vạng, Chu Tử thấy con đường ở Diên Hi cư đã bị ánh mặt trời gay gắt phơi khô, lúc này mới mang theo nhóm Thanh Châu Thanh Thủy đến chánh viện.

Chu Tử vừa vào viện, liền thấy tiểu thế tử đang từ trong sân bước vào.

Bởi vì trời quang, Cao Thái phi liền đưa tiểu thế tử ra phơi nắng. Bà ngồi trên một cái ghế dựa lớn ở trong sân, tiểu thế tử đi tới đi lui trước người bà. Hôm nay bé đã đi rất vững.

Thấy mẫu thân, tiểu thế tử vô cùng vui vẻ, nhanh chóng hoạt động bàn chân nhỏ, chạy về phía mẫu thân.

Chu Tử kéo bé, thỉnh an Cao Thái phi.

Trước tiên nàng nói đến chuyện Triệu Tráng trở về, sau đó nói: "Thiếp thân đã hỏi rồi, nói là Vương Gia vẫn rất mạnh khỏe!"

Cao Thái phi trầm ngâm một cái hỏi: "Nghe nói Trinh nhi giám quốc, không biết về sau sẽ sống lâu dài ở Kinh Thành, hay là trở về Nhuận Dương?"

Chu Tử trầm mặc.

Nàng biết, sợ rằng vấn đề này Triệu Tráng cũng không biết, cho nên không hỏi.

Nếu như Triệu Trinh phải ở lại kinh thành, chờ khi mình sinh lão Nhị xong, lại nghỉ ngơi hai tháng, sợ là phải hơn mấy tháng sẽ không gặp được hắn.

Nghĩ tới đây, lòng Chu Tử có chút nặng nề.

Nàng không biết, mình có thể nhớ nhung Triệu Trinh mãnh liệt đến như vậy, nghĩ đến tim liền đau. Những ngày tháng chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều như thế, thật khiến người ta khó có thể chịu đựng.

Thấy Chu Tử cúi đầu không nói, Cao Thái phi vội nói sang chuyện khác: "Đại Nhạn đã tìm được nhũ nương chưa?"

Vì an ủi Cao Thái phi, Chu Tử nỗ lực lên tinh thần, cười nói: "Đã tìm xong rồi, thiếp thân đã xem qua rồi, đều thật tốt!"

Lại nói: "Đến lúc đó, hay là vẫn để thiếp thân tự cho bú trước, lúc bất đắc dĩ, mới dùng đến nhũ nương!"

Cao Thái phi biết lần sinh Triệu Tử trước, Chu Tử cũng kiên trì tự cho con bú, nên cũng không nói thêm gì nữa.

Nửa đời trước bà trải qua quá nhiều giày vò, cho nên nguyện ý để nữ nhân duy nhất của con trai sống theo ý mình một chút, thoải mái một chút.

Lúc này Chu Tử mới nói đến vấn đề chính: "Hứa đại phu và Hầu đại phu đã trở lại, có cần ngày mai bọn họ đến chẩn mạch cho người không?"

Mặc dù Triệu Trinh rời khỏi vương phủ, nhưng lại đặc biệt để hai đại phu giỏi về phụ khoa và nhi khoa lại vương phủ, ngay cả y nữ cũng sắp xếp chuẩn bị hai người.

Chỉ là từ Cao Thái phi đến Chu Tử, đều đặc biệt tin tưởng Hứa đại phu cùng Hầu đại phu. Họ đều đã quên, thật ra Hứa đại phu cùng Hầu đại phu đều xuất thân từ quân y, phụ khoa cũng không phải là thứ bọn họ am hiểu nhất.

Sau khi vào tháng sáu, thời tiết càng ngày càng nóng, Chu Tử liền sống cuộc sống ngày trốn trong phòng - đêm ra khỏi cửa.

Sáng sớm, thừa dịp trời còn se lạnh, mang theo Ngân Linh cùng Tứ Thanh đến chánh viện thỉnh an Cao Thái phi, thuận tiện đi tản bộ.

Ăn điểm tâm cùng cơm trưa ở chỗ Cao Thái phi, sau đó ngủ trưa cùng tiểu thế tử, bây giờ tiểu thế tử vẫn luôn rất bám nàng, mặc dù đã dùng lý lẽ nói rõ, biết mẫu thân sắp sinh đệ đệ, không thể ở lâu cùng với mình, nhưng bé vẫn đưa ra yêu cầu này —— mẫu thân ngủ trưa cùng bé.

Sau khi ăn cơm tối xong, Chu Tử đưa tiểu thế tử về lại chỗ Cao Thái phi, còn mình mang theo Ngân Linh cùng Tứ Thanh đi tản bộ, từ từ đi trở về Diên Hi cư, sau đó sẽ rửa mặt nghỉ ngơi.

Buổi tối ngày hôm đó, sau khi trở lại Diên Hi cư, Chu Tử tắm rửa sạch sẽ, mặc áo tắm lụa trắng thêu hoa mỏng manh, ngồi trước kính thủy tinh ở phòng ngủ chải búi mái tóc dài.

Tóc của nàng đen nhánh tỏa sáng, vừa mềm vừa trơn, tựa như thác nước đổ xuống, bởi vì Chu Tử ngại lược ngà quá cứng, Thanh Châu cầm lược gỗ nhẹ nhàng chải tóc cho nàng.

Trong phòng ngủ nến hồng cháy cao, sáng ngời. Khối băng đặt trên đĩa băng ở góc tường chậm rãi phả ra hơi lạnh, trong phòng lành lạnh.

Chu Tử đặt cánh tay lên bàn trang điểm, cằm tựa vào cánh tay, nhìn mình trong kính thủy tinh, trong lòng vẫn nghĩ về Triệu Trinh.

Trong phòng cực kỳ yên tĩnh, thỉnh thoảng vang lên âm thanh "tách tách" của nến cháy.

Đang lúc ấy, bên ngoài đột nhiên vang lên một loạt tiếng bước chân —— đây là âm thanh đặc trưng của giày đen võ sĩ đạp lên nền gạch.

Trái tim Chu Tử nhảy rộn, lập tức đứng dậy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như ten cap hay, lien he chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.