Nam An thái phi truyền kỳ

Quyển 5 - Chương 148: Sơ sẩy rơi xuống nước, Triệu Trinh dạy vợ


Mặc dù Lâm Hiếu Từ bị Liễu Liên giết chết tại chỗ, nhưng sự kiện Lâm Hiếu Từ cũng chưa hoàn toàn kết thúc, Triệu Trinh giao toàn bộ chuyện cần xử lý sau đó cho Điền Tử Kính và Hồ Phi Đồng, còn mình thì mang theo Chu Tử trở về Nhuận Dương. Hắn muốn mượn chuyện này thử thách Điền Tử Kính và Hồ Phi Đồng một chút.

Sau khi trải qua chuyện Lâm Hiếu Từ, Triệu Trinh có chút mờ mịt với tự tin nhất định của mình trong việc quản lý thuộc hạ.

Từ lúc bắt đầu dựng nhà xây phủ, Triệu Trinh liền bắt đầu có ý thức bồi dưỡng thuộc hạ thân tín của mình. Hắn chẳng những thu giữ một lượng lớn cô nhi, còn tiến hành bồi dưỡng theo tư chất của bọn họ, còn chiêu nạp thanh niên có tiền đồ khắp nơi trong Đại Kim, tiến hành bồi dưỡng. Hồ Phi Đồng, Hứa Văn Cử, Hầu Lâm Sinh, Liễu Liên, Từ Liên Ba, Triệu Tráng, Triệu Hùng, Ngân Linh cùng Tiểu Đại Trác thuộc nhóm người thứ nhất, Lâm Hiếu Từ, Điền Tử Kính, Hàn Tử Xuyên, Nghiêm Lập Thành, Chu Lang thuộc nhóm thứ hai.

Hắn cho bọn họ không gian phát triển, trao cho bọn họ sức mạnh thích hợp, bồi dưỡng lòng trung thành của bọn họ.

Nhưng Triệu Trinh không ngờ tới, Lâm Hiếu Từ được hắn nâng lên cao nhất lại là người đầu tiên phản bội hắn.

Từ lúc trở về Nhuận Dương tới nay, Triệu Trinh vừa tích cực chú ý nhóm Điền Tử Kính Hồ Phi Đồng xử lý những chuyện còn lại của Lâm Hiếu Từ ở Kim kinh, vừa ở cạnh Chu Tử mang thai lần thứ ba mỗi ngày, cuộc sống giống như lập tức trở nên bình tĩnh thoải mái, khiến Triệu Trinh không thể không tin tưởng lời Chu Tử nói, Nhuận Dương vẫn là nơi thích hợp với vợ chồng bọn họ nhất!

Vui mừng nhất thì chính là Cao Thái phi.

Trong mấy tháng này lão nhân gia bà bị Bánh Bao nhỏ cùng Màn thầu nhỏ bướng bỉnh dồn ép quá mức, đã sớm mong đợi Chu Tử sinh ra một Tiểu quận chúa ngoan ngoãn.

Mấy ngày nay, mỗi lần Chu Tử tới thỉnh an bà, bà đều cười híp mắt chằm chằm nhìn tới nhìn lui bụng Chu Tử, sau đó chắp tay trước ngực nhìn lên trời khấn cầu: "Ông trời, ban cho lão thân một cháu gái đi, ít nhất cũng phải có một đứa!"

Chu Tử không khỏi ôm bụng cười.

Nàng cũng thật không thèm để ý là bé trai hay bé gái, chỉ cần bộ dạng của đứa bé trong bụng giống mình là được, nàng thật rất rất muốn sinh một đứa bé mắt không xếch!

Tháng tư ở Nhuận Dương, mưa dầm bay bay, trời mưa triền miên dai dẳng không ngừng.

Hôm đó, phu nhân của Chu Lang - Vương Tích Trân đến.

Chu Lang được điều đến Kim kinh, phái người về đón Vương Tích Trân và lão phu nhân vào kinh, Vương Tích Trân tới để từ giã Cao Thái phi cùng Chu Vương phi.

Sau khi dùng cơm trưa, Vương Tích Trân hẹn Chu Tử vào vườn hoa tản bộ.

Chu Tử có chút do dự, vệ sĩ, mưu sĩ và khách nhân trẻ tuổi trong phủ Nam An vương thật sự quá nhiều, ngộ nhỡ gặp gỡ, e là rất không tiện.

Vương Tích Trân lại nói: "Ngài là vương phi, người trong phủ này, có ai không phải là nô tài của ngài, sao ngài phải tránh bọn họ?"

Chu Tử cảm thấy lời này không xuôi tai, nhưng vẫn cùng Vương Tích Trân đi ra ngoài.

Cả hai mỗi người cầm một cây dù vẽ hoa —— mưa rất nhỏ, dù không mang theo dù cũng chỉ khiến tóc và y phục hơi ẩm mà thôi.

Vương Tích Trân cùng Chu Tử đi phía trước, Thanh Thủy cùng nha đầu thân cận Hoán Sa của Vương Tích Trân lui ở phía sau mấy bước từ từ đi theo.

Họ chậm rãi đi tới bên hồ, bắt đầu tản bộ dọc ven hồ.

Vương Tích Trân cười hỏi Chu Tử: "Vương phi, tháng sau chính là sinh nhật của Vương Gia, ngài chuẩn bị quà tặng gì cho Vương Gia vậy?"

Quà sinh nhật? Đúng rồi, mười ba tháng năm là sinh nhật của Triệu Trinh. Nên tặng quà gì thì tốt nhỉ?

Chu Tử đang cau mày nghĩ tới quà tặng, Vương Tích Trân mang trên mặt chút vẻ dè dặt, cười nói: "Khi Vương Gia nhàn rỗi rất thích vẽ tranh, sao vương phi không tặng tranh quý hoặc nghiên mực tốt cho Vương Gia?"

Chu Tử liếc nàng một cái, đột nhiên cảm thấy Vương Tích Trân cố tỏ vẻ thẹn thùng thật có chút chướng mắt, nàng lạnh lùng nói: "Tự ta vẽ tranh tặng cho Vương Gia chẳng phải là được rồi sao, nhất định chàng càng vui mừng hơn!"

Vương Tích Trân: ". . . . . . Cũng đúng, xưa nay Vương Gia yêu thương vương phi ngài nhất!"

Lúc này, hai người đã đi đến bờ đê ven hồ.

Bờ đê dùng đá trắng xây thành, dưới bờ đê là nước hồ xanh biếc, trên đê trồng một hàng Dương Liễu. Hôm nay là cuối tháng tư, Dương Liễu xanh tươi mơn mỡn rũ xuống, nhẹ nhàng lay động trong mưa nhỏ.

Chu Tử bước lên bờ đê trước, ngắm mưa phủ mặt hồ như sương mù. Dưới chân của nàng chính là nước hồ, liếc mắt nhìn nước hồ xanh biếc không thấy đáy, Chu Tử nghĩ thầm: nếu lúc này Vương Tích Trân đẩy mình xuống, mình có thể sống không đây?

Đáp án dĩ nhiên là không có gì bất ngờ xảy ra, chết cũng không chết được, dù sao trời tháng tư không tính là lạnh, hơn nữa Chu Tử lại biết bơi, bơi chó, bơi ngửa, lặn nước gì đó, không gì nàng không biết.

Nghĩ tới đây, Chu Tử nghiêng đầu nhìn Vương Tích Trân đang cúi đầu không biết suy nghĩ gì một chút, không khỏi mỉm cười.

Cách bờ đê không xa, có một cái đình nhỏ, Tống Chương đang ngồi trong Đình.

Hắn lẳng lặng ngồi đó, mắt nhìn về phía trước, Chu Vương phi mang theo một nữ nhân ăn mặc kiểu quý phụ đang đứng bên hồ quay lưng về phía hắn trông về nơi xa.

Nghe nói Chu Vương phi đã mang thai ba tháng, nhưng thân thể vẫn cao vút, một chút dấu hiệu cũng không nhìn ra được. Nàng vấn một búi tóc xoắn ngược đơn giản, dùng một cây trâm ngọc bích cố định, tóc còn lại rũ xuống như thác nước. Hầu như che hết phần lưng mảnh mai của nàng.

Có lẽ bởi vì mang thai, quần áo Chu Vương phi mặc không phải là áo dài bó eo giống như lúc ở Kim kinh nữa, mà là váy ngắn rộng thùng thình. Áo màu trắng thêu hoa, váy ngoài màu xanh nhạt may từ sa mỏng như cánh ve, xuyên qua mưa bụi mênh mông, nhìn nàng giống như tiên nữ.

Tống Chương nhìn bóng hình nàng, trong mắt hiện ra vẻ khổ sở.

Hắn không nán lại nơi này được bao lâu, sau khi rời đi, sợ là trời nam đất bắc càng khó gặp nhau hơn.

Đang lúc ấy, Chu Vương phi chợt nghiêng mặt sang bên, nhìn về phía hắn khẽ mỉm cười, lông mi của nàng rất dài, mắt to long lanh, cứ vậy mà cười một tiếng, sóng mắt lay động tựa như say lại không phải là say, thật sự khiến lòng người rung động.

Tống Chương không ngờ Chu Vương phi sẽ cười với mình, trong lòng rung động, lập tức ngây ngẩn cả người, ngơ ngác nhìn Chu Vương phi.

Nhưng hình như làn thu ba của Chu Vương phi chỉ xoay một cái, lập tức nghiêng mặt nhìn về phía mặt hồ, Tống Chương cũng không chờ nàng chú ý tới nữa.

Bên phải bờ đê có một gốc cây dong già nua rậm rạp, trong thân cành dày đặc tươi tốt ẩn giấu một người, đang tựa trên nhánh cây, nhìn về hướng vương phi.

Mắt hoa đào của hắn thường cong lên mang theo chút sương mù, nhìn vương phi bên hồ, thuận tiện cũng nhìn Tống Chương ngồi trong đình.

Vương Gia lệnh cho hắn, ngay khi vương phi ra khỏi Diên Hi cư, liền phải theo sát bảo vệ, cho nên, vương phi vừa ra khỏi cửa, hắn sẽ theo sau, chỉ là hình như vương phi vẫn không phát giác gì.

Vương Tích Trân đi về phía trước mấy bước, Chu Tử cũng đi theo.

Đang lúc ấy thì hình như chân của Vương Tích Trân dẫm vào váy dài của mình, thân thể vừa trợt liền nghiêng xuống dưới đê, nàng ta vội giãy giụa, lại càng xui xẻo, cả người té về phía mặt hồ.

Chu Tử cách nàng ta rất gần, còn chưa kịp phản ứng, liền bị Vương Tích Trân níu tay áo kéo ngã vào trong hồ. Lần này Chu Tử phản ứng rất nhanh, có lẽ bởi vì vừa rồi vẫn luôn nghĩ nếu mình rơi xuống nước thì nên làm gì, nàng dùng sức vung tay, hất Vương Tích Trân, cứ thế mà rơi xuống theo.

Đang lúc ấy thì "bộp" một tiếng, một bóng đen giống như ánh chớp từ tán cây dong bên cạnh bay ra, lập tức quấn lấy bên hông Chu Tử.

Trong nháy mắt sắp đến gần mặt nước, Chu Tử đã chuẩn bị chịu cảm giác rơi xuống, lại phát hiện phần eo của mình bị một dây lưng rộng ghìm chặt, nàng chưa kịp phục hồi tinh thần đã bị xách lên.

Lúc này, "ùm ùm" một tiếng, Vương Tích Trân đã rơi xuống nước.

Liễu Liên phi thân xuống, bắt được Chu Tử.

Lúc này Tống Chương chạy tới, trơ mắt nhìn Chu Vương phi chưa tỉnh hồn, vội nói: "Vương phi không cần quá kinh hoảng!"

Liễu Liên đợi Chu Tử đứng vững, lập tức đưa tay mở dây lưng quấn eo Chu Tử, lui về phía sau mấy bước.

Lúc này Thanh Thủy và Hoán Sa cũng chạy tới.

Chu Tử vội muốn chết, ngược lại nàng càng muốn cứu người, nhưng mình đang có thai, nàng lớn tiếng nói: "Các ngươi có biết bơi không, mau xuống cứu Chu phu nhân!"

Thanh Thủy đang muốn đi xuống, mắt hoa đào của Liễu Liên khẽ cong, chân trái nhắm ngay Tống Chương dùng sức đá một cái.

Tống Chương vội vàng không kịp phòng bị, lập tức ngã vào trong nước.

Kỹ năng bơi của hắn rất tốt, trợn mắt nhìn Liễu Liên một cái, đưa tay nắm lấy Chu phu nhân đang chìm nổi trong nước, rất nhanh bơi đến bên bờ, cái tay nhàn rỗi kia bắt được rễ cây liễu, cái tay khác kéo Chu phu nhân leo lên.

Thanh Thủy cùng Hoán Sa đỡ Vương Tích Trân đi tắm thay quần áo.

Chu Tử lộ vẻ ưu sầu nhìn nhìn Tống Chương bộ dạng chính trực đang mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, lại nhìn Liễu Liên bất cần đời ý cười đầy mặt một chút, cuối cùng lấy hết dũng khí, mắt to nhìn chằm chằm, cố gắng giả bộ khí thế nói: "Hai người các ngươi, ai dám nói chuyện ngày hôm nay cho Vương Gia, ta liền, ta liền gả nha đầu chua ngoa cho hắn!"

Nha đầu chua ngoa là cháu gái của lão Chu gác cổng, bộ dạng cũng không xấu xí, chỉ là có bệnh si mê, một khi chạy ra, liền đuổi theo những vệ sĩ ca ca tuấn tú khắp phủ, cho nên hàng năm đều bị giam trong viện nhỏ của lão Chu, bình thường không dám để nàng ta ra ngoài.

Dứt lời, Chu Tử ngẩng đầu hất cằm lên, ảo tưởng về khí thế Bá Vương của mình, quét mắt nhìn Tống Chương cùng Liễu Liên, cảm thấy tính uy hiếp đủ mạnh rồi, lúc này nàng mới bước nhanh đuổi theo Vương Tích Trân.

Chu Tử còn chưa đi mấy bước, liền nghe phía sau "Phì ——" một tiếng, hình như là có người cười.

Nàng cũng không có dũng khí quay đầu nhìn lại, chỉ có thể chạy trối chết.

Buổi tối, Triệu Trinh từ bên ngoài trở về, vẻ mặt không tốt.

E sợ lo lắng hơn nửa ngày, Chu Tử lo lắng nhìn Triệu Trinh, chỉ sợ hắn tính sổ mình.

Nhưng ngược lại Triệu Trinh không nói gì, phối hợp đi vào phòng tắm tắm. Trong lòng Chu Tử có quỷ, tìm áo tắm quần lót cho hắn, lặng lẽ đưa qua, bản thân cũng không dám vạch trần mà nói chuyện lúc trưa cùng Triệu Trinh.

Nhóm Thanh Châu đều lui xuống.

Trong nội viện Diên Hi cư chỉ còn Triệu Trinh cùng Chu Tử.

Chu Tử ngồi nằm không yên chờ Triệu Trinh.

Không bao lâu, một thân áo tắm lụa trắng, rốt cuộc Triệu Trinh cũng đi ra.

Hắn đi tới ngồi xuống bên giường, sau đó lạnh lùng nói: "Tới đây!"

Chu Tử nơm nớp lo sợ đi tới, cúi đầu đứng trước mặt Triệu Trinh.

Mắt xếch của Triệu Trinh khẽ híp, lông mi dày che sóng mắt của hắn, Chu Tử không thấy rõ ánh mắt của hắn.

"Nằm sấp lên đùi ta!" Tiếng của Triệu Trinh vang lên lần nữa.

Chu Tử ngoan ngoãn nằm trên đùi Triệu Trinh.

Tay trái Triệu Trinh ôm lấy nàng, tay phải cởi váy ngủ của Chu Tử, lột quần lót bên trong ra.

Chu Tử biết sẽ xảy ra việc gì, nhưng vẫn có chút sợ, lúc Triệu Trinh cởi quần lót của nàng xuống liền vặn vẹo uốn éo.

Triệu Trinh rũ rèm mắt, nhìn cái mông tròn trịa trắng nõn của Chu Tử, tay phải giơ lên, "bốp" một tiếng, đánh xuống.

Hắn đánh rất nặng, mông Chu Tử tê rần, còn chưa kịp cảm nhận cơn đau, "bốp" một tiếng, cái thứ hai rất nhanh liền theo tới.

"Bốp ——" tiếng thứ ba.

"Bốp ——" tiếng thứ tư.

. . . . . .

Chu Tử biết mình sai, nàng vùi mặt vào trong ngực Triệu Trinh, không nói một lời. Triệu Trinh mới vừa tắm rửa xong, trên người có một mùi thơm thoang thoảng, là mùi tinh dầu lá trúc mà Hứa Văn Cử cùng Hầu Lâm Sinh điều chế, rất nhẹ, ngửi cực kỳ dễ chịu.

Triệu Trinh vẫn đánh đến cái thứ 20, mới phát hiện Chu Tử khác thường, hắn lặng lẽ nói: "Biết sai rồi sao?"

Tiếng của Chu Tử truyền ra từ trong ngực hắn: "Biết sai rồi."

Triệu Trinh rất vui mừng: "Sai chỗ nào?"

Chu Tử cất giọng buồn buồn: "Nên tự mình xuống cứu Vương Tích Trân."

Triệu Trinh: ". . . . . . Xem ra là bị đánh chưa đủ!"

Hắn lại giơ tay lên.

Chu Tử sợ bị đánh nữa, vội từ trong ngực Triệu Trinh chui ra, đáng thương nhìn hắn: "Vương gia của thiếp, thiếp sai rồi, trong ngày mưa thiếp không nên tản bộ cùng nàng ta, lại còn đi đến bên hồ!"

Triệu Trinh lườm nàng một cái, tay giơ cao cao liền để xuống.

Trừng mắt này, tuy rằng âm thầm giận dữ, Chu Tử vẫn đánh rắn tùy côn, cười hì hì làm nũng: "Triệu Trinh, mông thiếp đau quá!"

Triệu Trinh lại trợn mắt nhìn nàng một cái, tay phải lại đưa tới, xoa nhẹ giúp nàng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như xuân hạ thu đông, a di da phat hay a mi da phat Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.