Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 178



Chương 178: Xin lỗi, vì đã không quan tâm đến cậu

 

Hạ Minh Viễn nhíu mày: “Ba đã hỏi bác sĩ, vết thương của con dù rất nghiêm trọng, có vẻ đã lành nhưng thịt non dưới da vẫn chưa mọc hoàn toàn, vẫn cần phải

chăm sóc gắt gao.”

“Ba, ba nghe ai nói vậy?” Cuối cùng Hạ Nhược Vũ mở đôi mắt mơ hồ nhìn chằm chằm Mạc Du Hải, ý bảo người nói hẳn là Mạc Du Hải.

“Chủ nhiệm Kiều, tôi nghe nói anh ta cũng là bạn của anh.” Giọng điệu của Hạ

Minh Viễn có chút kỳ lạ.

Chỉ là Hạ Nhược Vũ vẫn đang đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, cũng không có nghe thấy, chủ nhiệm Kiều? Không phải ba cô nói đến Kiều Duy Nam chứ. Cả hai người bọn họ lớn lên cùng mặc một chiếc quần. Sự khác biệt giữa những gì Kiều Duy Nam nói và những gì Mạc Du Hải nói. “Ba, con không cần…”

Hạ Đông Hải đã ra quyết định: “Xin bác sĩ Mạc nói rõ điều này.”

“Chú Hạ, chú đừng khách sáo.” Những lời khuyên điềm đạm và tử tế của Mạc Du Hải vẫn rất hữu ích đối với Hạ Đông Hải. Bỏ qua một số lời bất bình thì ở thành phố Đà Nẵng này không thể tìm được thanh niên thứ hai nào tốt như Mạc Du Hải.

Không chỉ có vẻ ngoài xuất chúng, tính

cách điềm đạm, lịch sự, đối với người lớn

tuổi lễ phép lại còn không có phong thái kiêu ngạo như những chàng trai nhà giàu khác.

Nếu Hạ Nhược Vũ biết ba cô nghĩ như vậy, có lẽ sẽ tức đến ói máu, một người có nhân cách như Mạc Du Hải liệu có tôn trọng người trên của mình không? Cô e

rằng ba cô đã nghĩ sai lầm.

Cô xem cuộc nói chuyện giữa hai người đàn ông không thèm để mắt đến ai khác và gần như không thèm để ý đến cả đứa con gái nhỏ của mình, trong lòng cô đột nhiên có cảm giác bất an, theo thời gian, vị trí của cô trong lòng ba mẹ sẽ bị thay thế bởi Mạc Du Hải.

Ba, mẹ xin hãy tập trung vào cô con gái độc nhất của mình!

Hạ Nhược Vũ gầm thét và điên cuồng trong lòng, vị trí của người đàn ông này không hề thay đổi, trong ánh mắt quan tâm

của ba mẹ cô, anh ta nói lời từ biệt.

Tiễn bọn họ đi, Hạ Nhược Vũ đi tới bên người Mạc Du Hải: “Anh phải nhớ kỹ cho em, lần sau không được phép đến nhà em

nữa.

“Em không cần nói với anh câu này, em có thể nói trực tiếp với ba em, anh liền

sẵn lòng.”

Mạc Du Hải nhìn Hạ Nhược Vũ đang tỏ thái độ lầm lì, còn đang chú ý xem ba mẹ cô có nhìn thấy không, đã thế còn dùng vẻ mặt hung ác dọa anh ta: “Em không quan tâm, chỉ là anh không được phép tới.”

“Bằng không, nếu em chuyền đến đây ở, anh sẽ không phải đến nhà em, em nghĩ

thế nào.” Đề phù hợp với giọng điệu của Hạ

Nhược Vũ, Mạc Du Hải cố ý hạ giọng.

Giọng nói trầm thấp và quyến rũ của người đàn ông chạm vào màng nhĩ cô, vô tình đan cài vào tận đáy lòng cô. Trái tim nhỏ đập “binh binh”, rồi vẻ mặt cô đầy hoảng sợ đối mắt với ánh mắt sâu thẳm phản chiếu lên vẻ hoảng sợ của cô, cô không thể chịu được nữa. Cô hít sâu một hơi và lùi lại hai bước.

Giọng nói hỏi thăm bên kia vang lên: “Nhược Vũ, con lên xe đi, đừng làm trì hoãn

công việc của anh Mạc nữa.”

“Con biết rồi, con biết rồi.” Hạ Nhược Vũ đáp lại, không dám nhìn vào đôi mắt Mạc Du Hải nữa, vội vàng rời đi nhưng trước đó không quên để lại một câu tàn nhẫn: “Anh chờ đó cho em.”

Giọng điệu như muốn nói một đứa trẻ

đừng chạy trốn sau giờ học. Mạc Du Hải trả lời: “Được.”

Trong cơn hoảng loạn, cô suýt vấp phải chân trái của mình, nhưng may mắn thay, cô không bị ngã và vội vã chạy lên xe mà không thèm quan tâm đến phản ứng

của Mạc Du Hải. Thật trẻ con!

Làm thế nào mà Mạc Du Hải ngày càng trở nên khó cưỡng hơn, lại càng khó

bỏ qua.

Kiều Duy Nam từ bên cạnh bước ra, huých vào khuỷu tay của Mạc Du Hải, anh ta cười đắc thắng: “Mọi việc thế nào rồi? Có phải tôi làm rất tốt không.”



“Có phải tay của cậu dài quá rồi

không?” Mạc Du Hải liếc anh ta một cái.

Tốc độ thay đổi sắc mặt này còn nhanh hơn lật sách, sao vừa rồi khi nhìn thấy Nhược Vũ, anh ta dịu dàng và nhẫn nại, nhưng vừa đối mặt với anh ta, liền lập tức như biến thành một người khác, Kiều Duy Nam đau lòng nói: “Chúng ta vẫn chưa

phải là anh em tốt của nhau.”

 “Không phải.” Mạc Du Hải buông xuống hai chữ, trực tiếp lướt qua anh ta đến bệnh viện.

Kiều Duy Nam bị lời nói tàn nhẫn của anh ta làm cho sốc, anh ta sững sờ một giây, sau đó nhấc gót chân lên không bỏ cuộc nói: “Du Hải, trước đây cậu không phải như vậy. Tôi bắt đầu nhớ đến những ngày cậu với Lục Khánh Huyền ở bên nhau.”

Ít nhất lúc đó Du Hải còn tốt với anh ta,

giờ có Nhược Vũ, anh ta hoàn toàn biến thành một con thú khác, thậm chí bạn tốt của anh ta cũng có thể bị bỏ rơi không thương tiếc.

Khó chịu nhất là mỗi khi có việc gì, anh

ta liền bị kéo xuống bùn một mình. Cách miều tả hơi lạ…

“Thực xin lỗi, vì đã không quan tâm đến cậu.” Mạc Du Hải dừng lại sau đó

không thèm nhìn anh ta nói vọng lại.

Kiều Duy Nam chỉ còn lại một mình, anh ta thực sự không có ý đó, nhưng không thể không hét vào sau lưng bạn mình: “Tôi là trai thẳng, tôi là trai thằng thực sự, tôi không thích đàn ông.”

Người qua đường lần lượt dừng lại, nhìn người vừa nhảy vừa la hét mà trong

lòng thầm thở dài, bệnh nhân trong bệnh viện tâm thần lại chạy ra ngoài đã thế còn mặc áo bác sĩ.

Nhưng anh ta thực sự trông rất giống gay, làn da anh ta thực sự vô cùng đẹp.

Kiều Duy Nam nhìn thấy sự đồng cảm, thương hại và khinh thường của đám đông đang chỉ trỏ xung quanh mình, người đàn ông càng cảm thấy cúc huyệt siết chặt, vẻ mặt bình tĩnh hét lên: “Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa thấy hai vợ chồng cãi nhau bao giờ sao? Hừ hừ.”

Vừa nói anh ta vừa giơ một ngón tay như hoa lan vào bọn họ, học phụ nữ nâng eo lắc lư bước vào.

Không phải anh ta nói anh ta không phải là gay sao? Vậy mà sau đó anh ta lại

thể hiện phong thái gay của mình cho

những người khác xem. Có ai đã từng thấy người gay nào như thế này không?

Kiều Duy Nam không nhận ra rằng anh ta ngày càng làm cho sự hiểu nhầm đi xa hơn.

Những người khác không khỏi ớn lạnh, bệnh rắn ở đâu ra.

Sau lời nhắc nhở của Kiều Duy Nam, Mạc Du Hải như nhớ ra điều gì đó, lấy điện thoại ra bấm số của một người.

Bên kia, Lục Khánh Huyền, người đang làm việc với khuôn mặt cau có mấy ngày nay, nghe thấy tiếng chuông điện thoại di động liền vươn tay móc vào túi lấy điện thoại ra xem, nhìn cái tên hiện lên màn hình điện thoại, nở một nụ cười gượng gạo. Người đàn ông hơn tám trăm năm rồi

không gọi cô, nhưng trong vài ngày qua,

anh lại gọi liên tục.

Nếu như trước đây, cô ta hẳn là rất vui mừng, nhưng hiện tại lại có cảm giác sợ, nhịn không được trả lời, liền bấm kết nối, giọng nói trở nên ôn nhu dịu dàng: “Du Hải, anh tìm em có việc gì không?”

“Sức khỏe của em thế nào.”

Giọng nói người đàn ông vẫn lạnh lùng như vậy.

Lục Khánh Huyền giữ chặt điện thoại nói: “Đã tốt hơn nhiều rồi.”

Việc kiểm tra sẽ rất nhanh phải đến thôi, nhưng cô ta vẫn chưa nghĩ ra cách xử lý, nên đành phải yêu cầu Lưu Bình cấp giấy chứng nhận trước rồi tạm thời xử lý.

Nhưng đã nhiều ngày trôi qua, nếu cô

ta viện cớ gì, thì thần kinh nhạy bén của

Mạc Du Hải chắc chắn sẽ nghỉ ngờ.

“Thôi, để ngày mai anh đưa em đi kiểm tra lại nhé.“ Lục Khánh Huyền nói ngắn gọn rồi chuẩn bị tắt máy.

“Du Hải đợi một chút.” Lục Khánh Huyền nói trước khi cúp máy.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, anh ta nhẹ giọng nói: “Tốt lắm.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 40 lượt.

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như muoi lan trot lo, qua bao cua toi ta dam Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status