Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 197



Chương 197: Bệnh viện tâm thần

 

Hạ Nhược Vũ nhanh chóng hít vào, cô thở hồn hển, liên tục mắng chửi: “Mạc Du Hải, anh, đồ khốn nạn, đồ khốn kiếp, anh

còn chưa được sự đồng ý của em, đã…” Cô không còn mặt mũi nào để nói những lời tiếp theo.

Mạc Du Hải dường như không hiểu, hỏi đùa: “Đã.”

“Anh biết rồi còn hỏi.” Hạ Nhược Vũ trừng mắt nhìn anh một cái,cô lén nhìn xung quanh thấy không có người thì không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Cũng may không có ai khác, nếu không cô thật sự rất mất mặt. “Tốt nhất em hãy làm mẫu một lần.” Đôi mắt u ám của Mạc Du Hải hiện lên một tia tối. Lại nữa?? Hạ Nhược Vũ nhảy sang bên cạnh anh: “Em sẽ không bị lừa.” Coi cô ngốc sao, như thế còn không phải tự dâng vào miệng cọp à, còn có lý do trở lại?

“Em định ở nhà một mình, hay là…”

Hạ Nhược Vũ nghe được giọng điệu của anh, cô hiểu sắp rời đi, lập tức đáp: “Em đi ra ngoài với anh.”

Cô không muốn ở nhà một mình.

“Đi thôi.“ Mạc Du Hải dường như đã đoán trước được câu trả lời của cô, vẻ mặt anh vẫn không thay đổi.

Sau khi lên xe Nhược Vũ mới nhớ ra tại sao cô lại đi theo anh ra ngoài, đi làm gì chứ, lại đi đánh đậu tương sao?

“Mạc Du Hải, anh muốn dẫn em tới đó sao?”

“…” Mạc Du Hải nhìn cô mấy giây, anh nhìn đến mức cô cảm thấy có chút xấu hổ, VÌ vậy vội vàng nói: “Hai sân.”

“Ồ.“ Hạ Nhược Vũ gật đầu, cô cảm thấy có gì đó không đúng, cổ cứng đờ, Nhị viện không phải là bệnh viện thần kinh nổi tiếng nhất ở Thành phố Đà Nẵng.

Không phải là Mạc Du Hải nghĩ cô bị điên đấy chứ? Cô lắp bắp nói: “Tại sao chúng ta lại tới đó?”

Đôi mắt lãnh đạm của người đàn ông liếc nhìn người phụ nữ, anh nhẹ giọng nói: “Lâm Minh Thư.”

Anh đúng là tiếc lời nói như vàng, nói thêm một chữ nữa sẽ chết sao? Hạ Nhược Vũ trừng mắt nhìn anh không biết nên nói gì, Mạc Du Hải luôn có khả năng giết người không đền mạng, nhưng người khác lại không nắm bắt được anh.

Ai bảo, Mạc Du Hải như là bầu trời của Thành phố Đà Nẵng, lật tay như mưa, giậm chân có thể làm rung chuyển.

“Tại sao anh không nói với em sớm hơn rằng anh đã tìm hiểu được chuyện của Minh Thư? Cô ấy không sao chứ?”

“Không phải đi là biết ư?” Mạc Du Hải lại bắt đầu thừa nước đục thả câu.

Hạ Nhược Vũ nghiến răng nghiến lợi kêu “răng rắc, cô nóng lòng muốn xông vào giết Mạc Du Hải, Mạc Du Hải nhướng mày chờ cô, nhưng đáng tiếc cô lại không dám.

Cô chỉ có thể âm thầm tức giận trong lòng, thầm nguyền rủa anh.

Xe chạy đều trên đường cao tốc, hướng ra khỏi khu buôn bán sầm uất, hai bên ngày càng ít nhà cao tầng, chậm rãi chỉ còn lại rải rác những tòa nhà gạch đỏ.

Xung quanh càng ngày càng có nhiều cây cối và đồng cỏ.

Mất nửa tiếng nữa xe mới dừng lại trước một cánh cổng có hàng rào bao quanh.

Hạ Nhược Vũ nhìn tòa nhà trắng nghiêm nghị và yên tĩnh trước mặt, trong lòng dâng lên một cơn ớn lạnh không rõ lý do.

Bệnh viện tâm thần lại ở một nơi thưa thớt và hẻo lánh như vậy.

Đột nhiên có một bàn tay to khoác lên vai cô, mùi cơ thể độc nhất vô nhị của người đàn lướt qua: “Đừng sợ, mọi thứ đã có anh lo rồi.”

“Ừ.” Hạ Nhược Vũ cảm thấy ấm áp.

Mạc Du Hải đã sắp xếp mọi thứ rồi, người ra đón cũng là viện trưởng bệnh viện tâm thần, đã đợi ở cửa từ sớm và chào hỏi ngay khi họ xuống.



“Anh Du Hải, chúng tôi đã sắp xếp xong những gì anh yêu cầu.”

“Còn người thì sao?“ Mạc Du Hải lạnh giọng hỏi.

Viện trưởng lau mồ hôi lạnh trên trán, có chút do dự nhìn Hạ Nhược Vũ bên cạnh.

“Nói.” Mạc Du Hải cau mày không vui khi thấy ông ta do dự.

Dưới luồng khí mạnh mẽ, mồ hôi trên trán viện trưởng càng tiết ra nhanh hơn, không biết từ đâu mà ông ta lấy khăn tay khô lau mồ hôi, sau đó nhét lại: “Anh Hải, người, người đã bị mang di rồi.”

Ông ta càng nói càng nhỏ nhẹ, nếu biết người phụ nữ đó là người Mạc Du Hải thích, ông ta sẽ không dám để cô ta đi.

Hạ Nhược Vũ nghe nói có người nhặt được, nhất thời hiểu được, cô lo lắng hỏi:

“Là ai, ai mang Lâm Minh Thư đi.”

“Cái này, cái này tôi cũng không biết rõ.” Viện trưởng không dám ngẩng đầu nhìn vẻ mặt Mạc Du Hải, e rằng vị trí viện | : trưởng hiện nay của ông ta sợ là khó giữ.

“Làm sao ông lại không biết, ông là viện trưởng ở đây, một người đang sống tốt J bị mang đi, ông lại nói không biết!” Hạ Nhược Vũ cũng nhìn thấy huy hiệu J của ông ta, Lâm Minh Thư sẽ ở đâu nếu cô ấy không ở đây? Chẳng lẽ cô ấy thật sự gửi hai thùng nước tương này? Nhưng Minh Thư không có khả năng im lặng.

Viện trưởng bị cô lắc lư cũng không dám lộ ra vẻ bất bình, có ông chủ lớn nhất đứng bên cạnh, ông ta muốn chết mới đi tức giận, xấu hồ nói: “Cô này, bình tĩnh đi, chúng tôi cũng vừa mới biết cô ấy bị mang đi thôi. Vừa vặn tôi đã vắng mặt vào ngày hôm qua.”

Đương nhiên, ông ta không dám nói là ông ta đã bán người lấy tiền.

Mạc Du Hải kéo lại Hạ Nhược Vũ, trầm giọng hỏi: “Mang máy giám sát ra đây.” “Giám sát, máy giám sát bị hỏng rồi a.” Nếu cuộc lôi máy giám sát ra không phải sẽ vạch trần ông ta tội buôn người hay sao? Tuyệt đối không được.

Mạc Du Hải liếc mắt nhìn Tinh Giang bên cạnh, Tinh Giang tiến đến, nắm lấy cánh tay viện trưởng vặn ra sau lưng của ông ta.

Viện trưởng lập tức hét lên: “Đau quá, nhẹ hơn, nhẹ hơn, tay tôi sắp gãy rồi.” “Giám sát.” Giọng điệu lãnh đạm của Tinh Giang không thay đổi, dùng sức trong tay nhẹ nhàng nâng lên.

Viện trưởng chảy mồ hôi lạnh toát cả lưng. Một số bác sĩ và nhân viên bảo vệ đi cùng ông ta thấy viện trưởng của họ bị bắt làm con tin thì muốn chạy đến giải cứu anh ta.

 Những tất cả đều bị ánh

mắt của Tinh  Giang làm cho hoảng sợ: “Chỉ cần các người dám xông lên trước, tôi sẽ bẻ cánh tay của ông ta.”

Viện trưởng vốn đã đặt hy vọng vào bọn họ, nghe thấy Tinh Giang muốn phế đi cánh tay của mình, ông ta nhanh chóng sợ hãi hét lên: “Dừng lại, dừng lại cho tôi. Nếu tôi có chuyện gì thì đừng nghĩ mình được tốt.”

Những người khác không dám bước lên, mà nhìn bọn họ với ánh mắt thù địch.

Hạ Nhược Vũ cảm thấy hơi choáng ngợp với sự thay đổi này. Sao thoáng chốc đã thay đồi rồi?

“Anh Hải, tôi, tôi đưa anh đi xem giám sát, anh có thể bảo anh ta thả tôi ra trước không?” Viện trưởng theo bản năng cúi người, nhón chân để cánh tay thoải mái hơn, hàm răng vốn đã đau lại run lên, đôi mắt sụp mí lộ rõ.

Mặc dù Mạc Du Hải chỉ với bàn tay của mình có thể che trời nhưng rồng còn khó trấn áp được rắn nhà, trong lĩnh vực này, nếu đối nghịch với ông ta cũng không chiếm được bao nhiêu lợi.

Ông ta vốn là lưu manh, chen vào được vị trí này cũng là có người sau lưng

giúp, chỉ cần Mạc Du Hải bị ép ở đây, ông ta

tin tưởng những người sau lưng ông ta cũng sẽ vui vẻ giúp ông ta giải quyết vấn đề lớn này.

 

 

 

 

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 41 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí đọc chuyện cười, xem hài kịch và cập nhật tin tức khoa học công nghệ và đời sống từ trang hay nhat chẳng hạn như Truyện cười 8/3, tom jerry sufferin cats rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status