Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 209



Chương 209: Hiểu lầm, tất cả đều là hiểu nhầm

 

Hạ Nhược Vũ nghe Mạc Du Uyên nói thế thì sắc mặt cũng trầm xuống: “Vậy còn cô thì sao, cô định làm cái gì. Đường đường là cô chiêu nhà họ Mạc mà còn tha thiết mong chờ chạy tới công ty người khác làm trợ lý.”

Thật sự là chẳng biết tốt xấu.

“Hạ Nhược Vũ, cô quản lý tốt chính mình rồi hãy nói. Chuyện của tồi không đến lượt cô nhúng tay vào, nếu cô còn dám quyến rũ Hàn Công Danh thì cho dù anh tôi có che chở cô, tôi cũng sẽ không bỏ qua cho cô đâu.”

Mạc Du Uyên vẫn có chút e sợ về chuyện Mạc Du Hải dạy dỗ cô ta lúc trước,

nhưng dù thế thì ánh mắt của cô ta khi nhìn về phía Hạ Nhược Vũ vẫn vô cùng hung ác.

“Mấy ông còn ngần người ra đó làm gì, còn không ném cô ta ra ngoài cho tôi.”

Mấy người bảo vệ bị Mạc Du Uyên rống lên một tiếng thì cuối cùng cũng nhớ mình phải làm gì, họ cắn răng một cái rồi vây Hạ Nhược Vũ lại.

Người chung quanh cũng không mua đồ nữa mà đều chỉ chỏ về chỗ Hạ Nhược Vũ và Mạc Du Uyên xì xào bàn tán.

“Xem ra cô gái kia xui xẻo rồi, chọc trúng người không nên chọc.”

“Hình như lúc nãy tôi nghe thấy cô gái kia bảo mình là cô chiêu của nhà họ Mạc.”

“Vậy thì không phải là…”

Mấy người đằng sau cũng không nói gì nữa mà đều nhìn về phía Hạ Nhược Vũ với vẻ đồng tình.

Hạ Nhược Vũ cười cười rồi nói: “Các ông cứ đụng tôi một cái xem nào, tự mình gánh chịu hậu quả, đừng có trách tôi không nhắc nhở các ông.”

Các bảo vệ nhìn thấy Hạ Nhược Vũ vẫn bình tĩnh và thản nhiên như thế thì trong lòng khẽ run lên, đừng nói là cô gái này cũng có bối cảnh gì nhé.

“Các người còn làm gì đấy hả, không mau lên đi.” Mạc Du Uyên thấy bọn họ còn đang do dự không tiến lên thì tức hồn hền, cô ta quát lên: “Nếu không đuổi cô ta đi ngay thì tôi sẽ cho các người đẹp mặt!”

Mấy bảo vệ nhìn nhau một chút, ai cũng hiểu ý của nhau, đến cùng vẫn vươn tay về phía Hạ Nhược Vũ.

Không biết đột nhiên xuất hiện ở đâu ra ba người, chỉ dùng hai ba chiêu là đã đánh ngã mấy người bảo vệ này.

Tỉnh Giang cũng bước ra khỏi đám

người: “Cô Vũ không sao chứ?”

“Không sao cả.” Thật ra Tinh Giang đã thấy được bóng dáng Tỉnh Giang đứng trong đám người từ lâu rồi, bởi vậy cô mới không hề sợ hãi. Mặc dù Hạ Nhược Vũ không biết dụng ý của Mạc Du Hải nhưng bây giờ xem ra anh đoán cũng đúng đấy.

“Tinh Giang làm gì thế, anh muốn lật trời à.”

Tinh Giang vẫn luôn đi theo Mạc Du Hải cho nên Mạc Du Uyên cũng đã gặp anh ta mấy lần, cô ta sửng sốt mấy giây rồi bắt đầu mở miệng mắng chửi, vẻ mặt trở nên vô cùng khó coi.

Mặc dù giọng điệu của Tinh Giang cũng được tính là cung kính, nhưng vẻ mặt của anh ta không hề có chút thay đổi nào, vẫn lạnh lùng và cứng nhắc như cũ: “Cô cả, mong cô nghĩ lại.”

“Cái gì mà nghĩ lại hay không chứ, anh

tránh ra cho tôi. Hôm nay tôi nhất định phải dạy dỗ cái con đàn bà thấy người sang muốn bắt quàng làm họ này.” Mạc Du Uyên bị kích thích hoàn toàn, vốn cô ta chỉ muốn đề cho Hạ Nhược Vũ bị khó xử mà thôi.

Bây giờ ngay cả Tỉnh Giang cũng dám làm cô ta mất mặt trước nhiều người như thế này, từ giờ về sau sao cô ta có thể lộ mặt bên ngoài được nữa chứ.

Tỉnh Giang bình tĩnh đứng ngăn trước mặt Hạ Nhược Vũ, anh ta nói tiếp: “Cô cả, nếu cậu chủ biết thì không được tốt lắm đâu.”

“Anh uy hiếp tôi à!” Mạc Du Uyên cắn răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Tinh Giang rồi nói: “Anh nghĩ tôi sợ ư?”

“Không.” Tinh Giang cụp mắt lại rồi nói với vẻ thản nhiên. Nếu như đúng là Mạc Du Uyên không sợ thì cô ta đã sớm đi lên trước tát cho Hạ

Nhược Vũ một bạt tai rồi. Nhưng mà thời gian cấm cửa vẫn còn rõ mồn một trước



mặt cô ta, trong lúc nhất thời khiến cô ta khó mà lựa chọn.

Quan trọng nhất là vẫn có chút mất mặt, khi Mạc Du Uyên nhìn thấy mấy người bảo an đang nằm rên la trên mặt đất thì dường như đã tìm ra được chỗ phát lửa giận, cô ta đá vào người bảo vệ bên cạnh rồi nói: “Một đám vô dụng, từ ngày mai trở đi các ông không cần tới nữa.”

Mạc Du Uyên nói xong còn quay lại trừng Hạ Nhược Vũ một cái, dường như cô ta muốn nói rằng chuyện này vẫn chưa xong đâu.

Mạc Du Uyên nghĩ đến chuyện sắp tới giờ mình hẹn với Hàn Công Danh thì mới có thể bỏ qua, đi ra ngoài trước.

Tốt nhất là Hạ Nhược Vũ biết điều mà tự động biến mất, nếu không thì Mạc Du Uyên đây sẽ làm cho cô ta đẹp mặt!

“Sao thế, xảy ra chuyện gì vậy?” Trần Hạ Thu Phương nhìn thấy những người khác đi ra thì còn khá là thích ý mua hết những đồ mình thích. Ai ngờ cô ấy vừa đi ra ngoài thì thấy ngoài cửa có một đám người đang tụm lại.

Thật vất vả mới chen vào được thì lại thấy bạn thân của mình bị một người đàn ông cao gầy che chắn, cô ấy còn tưởng rằng anh ta muốn chọc ghẹo bạn mình.

Lúc đó Trần Hạ Thu Phương hung dữ hẳn lên.

Trần Hạ Thu Phương ném chiến lợi phẩm của mình xuống mặt đất rồi xắn tay áo đi về phía Tinh Giang.

Hạ Nhược Vũ thấy Trần Hạ Thu Phương đi ra thì còn chưa kịp chào hỏi lại thấy cô ấy ném đồ xuống đất rồi xắn tay áo đi về phía mình, nói đúng lên là đi về phía

Tỉnh Giang.

Nhìn dáng vẻ của Trần Hạ Thu Phương thì như là cô ấy hận không thể đập chết Tỉnh Giang vậy.

Hạ Nhược Vũ nhìn lại khoảng cách giữa mình và Tinh Giang, nếu người không biết chuyện thì có lẽ sẽ hiểu nhầm, đừng nói là Thu Phương muốn…

“Thu Phương hiểu nhầm rồi, anh ta không phải…”

Hạ Nhược Vũ dự đoán tới một cảnh tượng không tốt lắm, cô đang định mở miệng ra nhắc nhở thì đã không kịp nữa rồi. Trần Hạ Thu Phương ném một ánh mắt ‘cậu yên tâm’ về phía cô rồi đi thẳng lên trước.

Mọi người nghe được Trần Hạ Thu Phương hô lên vô cùng tức giận: “Đồ lưu manh cũng dám ra tay với bạn thân của Trần Hạ Thu Phương tao à, nhìn xem tao có đánh chết mày không!”

Trần Hạ Thu Phương cho rằng mình chắc chắn sẽ đánh trúng đối phương, ai ngờ phản ứng của người ta còn nhanh hơn cô ấy nhiều. Tinh Giang bắt lấy nắm đấm của cô ấy, khiến cho cô ấy nhào thẳng vào lòng người đàn ông cao gầy kia, lồng ngực cứng rắn của anh khiến cô ấy đau đến nổi mắt nổi đom đóm.

“Mẹ ơi đau quá, mũi của tôi chắc chắn là gãy rồi…”

Tỉnh Giang nghe được giọng kêu than của cô gái trong ngực thì đen mặt lại, anh ta vội vàng buông người ra.

“Cậu không sao chứ Thu Phương.” Hạ Nhược Vũ vội vàng đi tới đỡ Trần Hạ Thu Phương.

Trần Hạ Thu Phương vuốt vuốt cái mũi của mình rồi quay người lại trừng mắt nhìn Tỉnh Giang: “Nhược Vũ, cậu mau nói cho tôi biết, có phải là vừa rồi anh ta ăn hiếp cậu đúng không.”

“Không có mà, cậu hiểu nhầm rồi, vừa nãy Tỉnh Giang đã bảo vệ tôi đó.” Hạ Nhược Vũ nói với vẻ bất đắc dĩ.

“Tôi biết ngay mà, đồ lưu mình này! Ủa? Cái gì cơ?” Trần Hạ Thu Phương còn đang chuẩn bị mắng người nhưng đột nhiên nhận ra có chút không đúng: “Anh †a… anh ta bảo vệ cậu ư?””

Trần Hạ Thu Phương chỉ chỉ vào Tinh Giang rồi lại chỉ chỉ vào Hạ Nhược Vũ, cô ấy thấy bạn thân của mình nhìn mình với ánh mắt đồng tình.

Cuối cùng Trần Hạ Thu Phương cũng đã xác định mình vừa làm một chuyện vô cùng mất mặt, vẻ mặt của cô từ trắng biến thành đen, rồi lại biến xanh rồi đỏ. Trần Hạ Thu Phương vừa xấu hổ vừa ngượng ngùng, đã thế còn cố gắng giả vờ là mình

rất bình tĩnh: “Nhược Vũ à, đây chính là lỗi của cậu. Sao cậu không nói cho tôi biết sớm một chút chứ hả, hại tôi hiểu lầm.”

Trần Hạ Thu Phương nói xong thì ngay lập tức quay đầu lại, làm bộ vỗ vỗ vai của Tinh Giang rồi cười ha hả nói: “Hóa ra là người một nhà cả. Hiểu lầm, tất cả đều là hiểu lầm.”

Tỉnh Giang nhìn thoáng qua cánh tay Trần Hạ Thu Phương đang vỗ lên vai mình, cô ấy cũng đã nhận ra hành động vừa rồi không tốt lắm nên cười khan hai tiếng rồi rút tay lại.

Trần Hạ Thu Phương lôi kéo Hạ Nhược Vũ tới một bên hành lang, mặt đỏ bừng như muốn bốc khói, cô ấy hỏi nhỏ: “Hạ Nhược Vũ, vì sao hả, vì sao cậu lại không nói cho tôi sớm thêm chút nữa chứ.”

“Tôi cũng muốn nói mà, nhưng cậu đâu cho tôi cơ hội nào đâu.” Hạ Nhược Vũ

chớp chớp mắt với vẻ vô tội, cô đã cố gắng lắm tồi.

Trần Hạ Thu Phương nghẹn lời, không nói thêm được gì, chỉ có thể trừng mắt nhìn Hạ Nhược Vũ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 39 lượt.

Các nghiên cứu cho thấy, sự phát triển của bộ não trẻ diễn ra nhanh nhất vào tuổi 13 trở về trước, là một phụ huynh, khi không mang lại cho trẻ cơ hội suy nghĩ, tìm hiểu, có thể bạn sẽ phải rất ân hận! Thế giới ngày nay phát triển nhanh chóng, kho tàng kiến thức là vô hạn, luôn được đổi mới với tốc độ chóng mặt. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như su khac nhau da gia, thong bao so dien thoai lua dao Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.

loading...
DMCA.com Protection Status