Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 49: Lục Khánh Huyền thật sự không còn cơ hội nữa rồi



 

“Anh à, cuối cùng thì anh cũng đến rồi.” Mạc Du Uyên vui vẻ, háo hức, nhưng khi nhìn thấy Hạ Nhược Vũ ở bên cạnh thì gương mặt lại trở nên tối sâm, thậm chí còn có chút khó coi: “Anh hai à, sao anh đưa người phụ nữ

này đến đây làm gì vậy chứ.”

Cô bé vẫn chưa quên chuyện lúc ở đồn công an, người phụ nữ này đã làm cô bé thấy

khó chịu như thế nào.

Hạ Nhược Vũ không quan tâm, đứng thẳng lưng, dù sao thì cô cũng không đòi đến đây, có chuyện gì thì cứ để cho người nào đó giải quyết hết đi.

“Du Uyên à, em nói năng đàng hoàng,

cẩn thận chút đi.” Tùy rằng Mạc Du hải rất yêu thương em gái, đối với cô bé nhất mực chiều chuộng, nhưng vẫn chẳng tránh khỏi

có chút không hài lòng.



Mạc Du Uyên cảm thấy uất ức, bĩu môi: “Anh hai, anh vì một người phụ nữ không

quan trọng mà la mắng em sao.”

Trước kia cho dù có chị Khánh Huyền ở bên cạnh đi chăng nữa thì anh hai cũng không nỡ trách móc cô bé một câu nào, bây giờ lại vì người phụ nữ xấu xa này mà trách

mắng cô.

Càng nghĩ càng thấy ấm ức, cứ hễ nhìn thấy ánh mắt của Hạ Nhược Vũ là cảm thấy chán ghét không thôi.

“Cô ấy không phải là người phụ nữ không quan trọng, Du Uyên đừng có giận dỗi vô lý

nữa được không nào.” Mạc Du Hải đúng là không có cách nào hung dữ với cô em gái duy nhất này: “Nghe lời đi được không, chẳng phải là em đang thích chiếc váy số lượng giới hạn nào đó sao, ngày mai anh hai kêu người

đưa đến cho em có được không.”

“Thật không?” Nhận được sự đồng ý từ anh trai, Mạc Du Uyên lập tức vui vẻ nói trả

lời: “Cảm ơn anh hai.”

Thế nhưng đôi mắt cô bé nhìn Hạ Nhược

Vũ vẫn ngập tràn chán ghét.

“Du Hải, cậu cũng qua đây đi, tôi còn

tưởng là cậu sẽ không đến nữa chứ.”

Kiều Duy Nam thong thả bước đến, đợi đến khi anh ta nhìn thấy rõ người phụ nữ đi bên cạnh bạn mình, thì bất ngờ thốt lên: “Cô không phải là…”

Người đàn ông khẽ ho nhẹ một tiếng, Kiều Duy Nam lập tức hiểu ý, nuốt hết lời

muốn nói ngược lại vào trong.

Du Hải không phải là người sẽ đưa bạn tình đến một nơi đông người như thế này, e rằng Lục Khánh Huyền thật sự không còn cơ hội nào rồi.

“Anh Duy Nam, anh quen biết cô ta sao?” Mạc Du Uyên hoài nghỉ liếc nhìn anh ta, cứ cảm thấy anh Duy Nam dường như muốn nói gì đó.

Kiều Duy Nam vô cùng thân thiết véo nhẹ đôi má của cô bé, nói: “Chỉ là anh không thường gặp bạn gái của anh hai em cho lắm

thôi:

“Anh Duy Nam nói bậy, bạn gái của anh hai em phải là chị Khánh Huyền mới đúng.”

Mạc Du Uyên vừa nói vừa liếc xéo cô.

Hạ Nhược Vũ nhàm chán đứng bên cạnh

thổi thổi móng tay, em gái nhỏ muốn chọc

tức chị hay sao, em vẫn còn non tay lắm.

Mạc Du Uyên thấy cô không mắc bẫy, còn bày ra dáng vẻ xem thường, tức đến đỏ

cả tai, nói: “Anh hai, anh nhìn cô ta kìa

“Chị làm sao chứ? Em gái nhỏ ơi, cứ nói bóng nói gió chị như thế mãi, nhưng mà chị một câu cũng chưa nói gì mà.” Hạ Nhược Vũ bày ra vẻ mặt vô tội mà nói.

Chọc Mạc Du Uyên tức đen cả mặt: “Cái người phụ nữ kỳ cục này, sao mặt cô dày quá vậy, tôi đã nói là anh tôi có bạn gái rồi mà.”

Đột nhiên nhớ đến người đàn ông đẹp trai ở đồn công an ngày hôm đó, hình như cũng có quan hệ không bình thường với cô, giọng Mạc Du Uyên đầy ác ý nói: “Người bạn trai kia của cô có biết chuyện em cắm sừng

anh ta chưa hả?”

“Nếu như em tốt bụng thì thông báo với

anh ta giúp chị đi.”

Hạ Nhược Vũ mỉm cười ẩn ý, ánh mặt lại càng trở nên sắc bén, hết lần này đến lần khác cô nhẫn nhịn, không đáp trả lại, không phải vì sợ Mạc Du Uyên, chỉ là không muốn so đo tính toán thiệt thiệt hơn với một cô bé mà thôi.

Có vẻ như cô bé đã đoán sai rồi, còn cố ý nhắc nhở gì chứ, người ta căn bản là không thèm quan tâm đến nữa là.

“Cô yên tâm đi, tôi sẽ nói giúp mà, tôi còn sẽ nói với chị Khánh Huyền, cô…”

Mạc Du Uyên vẫn còn muốn mắng nhiếc cô thêm vài câu cho hả giận, thì đã bị ngắt lời: “Du Uyên, ăn nói cho đàng hoàng cẩn thận đi, anh không muốn phải nhắc em thêm

lần nữa đâu.”

Nhìn thấy Mạc Du Hải thật sự sắp nổi

trận lôi đình rồi, Mạc Du Uyên không dám làm trò châm chọc gì nữa, uất ức bỏ lại một câu nói rồi chạy đi.



“Anh hai, em ghét anh, anh cứ ở bên cạnh người phụ nữ này đi, sau này em sẽ

không thèm quan tâm đến anh nữa đâu.”

Kiều Duy Nam nhìn theo bóng dáng vừa chạy đi, bèn lân la đến hỏi: “Cậu không đi dỗ

con bé thật sao?”

Nhận lại một cái liếc mắt của Mạc Du

Hải, anh ta im bặt, không dám nói gì thêm.

“Em gái anh thật là tùy hứng quá đi.” Hạ Nhược Vũ than vấn.

Mạc Du Hải đưa ánh mắt u ám nhìn về phía cô.

“Sao nhìn tôi như vậy chứ? Tôi nói sai gì sao?”

Người đàn ông lặng lẽ thu lại ánh nhìn, trong mắt hiện lên vẻ bất lực, đối với anh mà nói không có ai có thể tùy hứng hơn cô đâu.

“Người đẹp, còn nhớ tôi không? Kiều Duy Nam lại bắt đầu chọc ghẹo Hạ Nhược Vũ.

“Vâng, anh là tên bác sĩ khoa nội không

đứng đắn kia đúng không?”

Mạc Du Hải xém chút bị chọc cười thành tiếng, cứ như lời Hạ Nhược Vũ nói rất đúng ý

anh vậy.

“Đó chỉ là hiểu lầm mà thôi…” Kiều Duy Nam còn muốn thay bản thân giải thích mấy câu

thì Mạc Du Hải đã trực tiếp ngắt lời anh †a, giọng điệu bình tĩnh nói: “Viện trưởng đang gọi chúng ta kìa.”

Kiều Duy Nam nhìn theo ánh mắt của

Mạc Du Hải, đúng thật là viện trưởng của bọn họ, chỉ đành đi qua đó nói vài câu thôi: “Người đẹp, tôi đi trước đây, một lát nữa tôi

sẽ quay lại.”

“Mau đi đi.” Hạ Nhược Vũ cảm thấy con người Kiều Duy Nam cũng khá thú vị, so với người đàn ông bên cạnh cô thì anh giống

con người hơn nhiều.

Mạc Du Hải nhìn mặt cô thì biết ngay, chắc chắn cô lại đang âm thầm chửi rủa gì anh nữa rồi, cúi đầu nhắc nhở cô một câu: “Đừng có đi lung tung, đợi một chút tôi sẽ quay lại.”

“Yên tâm đi, tôi đâu phải là con nít chứ, không lẽ còn đi lạc được hay sao.” Cô đã để ý đến những món đồ ngọt ở phía xa xa kia từ lúc mới bước vào rồi, hận không thể đuổi anh

tránh cô càng xa càng tốt mà thôi.

Bọn họ rời đi, Hạ Nhược Vũ nhanh chóng đi đến bên chiếc bàn dài sắp đầy ắp thức ăn, không hổ danh là khách sạn sáu sao, mỗi một món tráng miệng đều đẹp mắt đến mức khiến cho người ta ngất ngây, như thể chúng đang mời gọi cô mau đến thưởng thức chúng vậy.

Nhanh đến đây ăn tôi đi mà.

Lúc cô đang phân vân không biết nên ăn cái nào trước thì bên cạnh truyền đến một giọng nói khiến người khác bực mình: “Đúng là có một số người chẳng bao giờ bước nổi vào giới thượng lưu, chỉ là mấy món đồ ngọt bình thường thôi mà cũng làm họ thèm đến nhỏ dãi.”

Hạ Nhược Vũ chợt khựng lại, nghĩ tới nghĩ lui thì vẫn nên giữ thể diện cho Mạc Du Hải thì hơn, nếu gây ra chuyện ở buổi tiệc

rượu này thì sẽ phiền phức lắm, chỉ cần xem

người bên cạnh này như ruồi nhặng bẩn thỉu, không để ý đến nữa là được, cô cầm nĩa lên, đang định lấy một miếng bánh kem có hình dạng đáng yêu ở ngay trước mặt, chỉ là cô còn chưa đụng đến miếng bánh thì đã bị người kia giành trước mất rồi.

Bỏ đi vậy, trên bàn vẫn còn nhiều lắm bánh, không cần phải so đo thiệt hơn với hạng người ích kỷ như vậy làm gì.

Nhưng cứ hễ cô nhìn trúng cái nào thì bị người ta giành mất cái đó, một lần hai lần ba lần, lần nào cũng vậy, đối phương hình như chơi vui đến không biết mệt là gì, cho dù là người hiền lành đến cỡ nào cũng nhịn không nổi, huống hồ gì là người tính tình cố chấp như cô.

Hạ Nhược Vũ nhìn lên tầng bánh ở cao nhất, khuôn mặt tổ vẻ gấp gáp, nóng lòng như thể sợ bị người khác giành mất bánh

kem, bèn đưa tay với tới.

Người bên cạnh vừa chuẩn bị đưa tay đến giành với cô, bất ngờ thay, không biết chân giẫm phải thứ gì, khiến người đó trượt chân, cả người ngã nhào vào chiếc bánh kem

trước mắt.

“Rầm rầm rầm tất cả chén dĩa trên bàn cũng bị rơi hết xuống sàn nhà, tạo thành

những thanh âm đổ vỡ, vô cùng chói tai.

Hòa vào đó, còn có tiếng thét thảm thương của một người phụ nữ: “A đau quá,

đau chết tôi mất.”

Tất cả mọi người đều bị chuyện trước mắt làm cho giật mình, ai ai cũng nhìn về

phía bọn họ.

Hạ Nhược Vũ âm thầm lùi lại một bên, nhìn ngắm giây phút lúng túng của người phụ nữ này, trông cũng rất xinh đẹp mà tại

sao lại bất cẩn, vụng về đến thế này chứ, hình như cô cũng đâu có quen biết cô ta?

“Đồ đê tiện, cô dám chơi tôi, khiến tôi bị trượt ngã.” Toàn thân người phụ nữ dính hết kem rồi lại bánh, lúng túng đứng lên, trừng mắt nhìn Hạ Nhược Vũ đang nhàn nhã đứng

một bên.

Ánh mắt như thể muốn ăn tươi nuốt

sống cô vậy, thậm chí cũng có hơi đáng sợ

một chút.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 36 lượt.

Powered by uberforstartups.com

loading...
DMCA.com Protection Status