Ngạo thế cửu trọng thiên

Chương 1196: Ngươi có biết ta là ai

Tới chiều, tin đồn truyền tới khách điếm.

Tiền thưởng cho vị vực ngoại thiên ma Sở Dương này đã được công bố: Ai có thể bắt được Sở Dương, bất kể là còn sống hay là đã chết, đều sẽ thu được địa vị khách khanh chấp pháp giả (cái này đồng cấp với cửu đại tổng chấp pháp), hơn nữa còn nhận được một tấm kim bài "Hữu hảo truyền đời" của cửu đại gia tộc liên hợp trao tặng, cộng thêm tử tinh một ngàn vạn. Được quyền tùy ý chọn một bộ công pháp trong võ khố của chấp pháp giả.

Những người còn lại, đều công khai ghi thưởng rõ ràng!

Đám người Sở gia, mỗi người một giá, cao thấp bất đồng.

Thiên hạ Huyết Thù đều sôi trào.

Thiên hạ giang hồ, đều sôi trào.

"Con mẹ nó, lúc ấy nói, chỉ cần Vạn Dược đại điển thành công là cho ta địa vị khách khanh chấp pháp giả. Không nghĩ tới bây giờ còn chưa nhận được, ngược lại đã treo giải thượng ta rồi...." Sở Dương buồn bực trong lòng.

"Chỉ là, cái này quá không công bằng."Nhuế Bất Thông cũng cực kỳ buồn bực: "Tất cả mọi người đều là vực ngoại thiên ma, làm sao lão đại ngươi lại một mình chiếm cứ giá cao như vậy. Hai người chúng ta cũng chỉ có hai trăm vạn khối tử tinh? Hơn nữa đãi ngộ khác cũng chẳng có chút nào?"

"Đúng đó." Đổng Vô Thương rất khó chịu: "Cho dù không thể giống như lão đại, nhưng trên dưới cũng phải phân chia rõ ràng chứ. Định giá mạng ta là hai trăm vạn, ta cũng không có ý kiến gì, nhưng Nhuế Bất Thông bằng vào gì mà cùng ngồi cùng ăn với ta? Nhiều nhất hắn cũng chỉ đáng năm mươi vạn thôi...."

Nhuế Bất Thông giận tím mặt: "Nếu ngươi muốn giá cao hơn ta, ta cũng không có ý kiến, nhưng giá của ta đã không thể hạ nữa rồi! Ngươi tự thăng giá mình lên năm mươi vạn đi!"

Đổng Vô Thương cả giận nói: "Tăng thành năm mươi vạn? Chẳng là thành thằng ngu à? Ngươi nghĩ ra không biết đếm hả?"

Hai người lập tức trợn mắt nhìn nhau, giống như hai con gà chọi.

Thấy người ta treo giải thưởng mình, không ngờ cũng có thể tranh cãi nhau được, đối với hai người này, Sở Dương hoàn toàn bó tay rồi.

Hắn đang suy nghĩ tối nay nên hành động thế nào.

Hiện tại, Sở Dương rất tưởng niệm Mạc Thiên Cơ.

Hiện tại mình chỉ có thể đi bước nào hay bước đó, phát huy trí tuệ thông mình tới mức độ lớn nhất, nhưng đối mặt với đại cục toàn thiên hạ, cũng chỉ có thể bất lực.

Nếu như có Mạc Thiên Cơ ở nơi này, Mạc Thiên Cơ nhất định sẽ định ra kế hoạch lật bàn, sau đó tiến hành từng bước từng bước một. Mãi cho tới cuối cùng, ngươi mới bất ngờ phát hiện mình đã hoàn thành mục tiêu trong vô thanh vô tức, đảo ngược hoàn toàn cục diện.

Sở Dương thở dài, bắt đầu ngưng thần suy nghĩ.

Trước mắt lực lượng của mình chỉ có ba người, lại phải đi tập kích chấp pháp phân đường ở trung ương đại lục, độ khó khăn này không thể nói là không cao!

Nơi này đã là phạm vi thế lực của Dạ gia.

Chấp pháp phân đường nhất định là cao thủ nhiều như mây, đề phòng sâm nghiêm. Hơn nữa, chuyện vực ngoại thiên ma truyền ra, tuy ba người mình đã thay đổi dung mạo hình dáng, nhưng người hữu tâm đều sẽ đoán được, mình đã tới nơi này.

Cho nên, lực lượng chấp pháp phân đường tuyệt đối đang chuẩn bị phát động bất cứ lúc nào.

"Vô Thương, Bất Thông, chúng ta, thế này thế này...." Sở Dương nhíu mày, chậm rãi nói xong, vẽ trên mặt đất một vòng tròn, đưa chân đạp lên: "Một người ở phía trước, hai người ở phía sau, cứ thế cứ thế....."

Hai người ánh mắt sáng ngời, chụm đầu lại một chỗ, thương lượng. Chỉ thấy Sở Dương không ngừng rì rầm nói chuyện, hai cái đầu còn lại thì không ngừng gật gật...

Dạ châu chấp pháp phân đường!

Gần đây được gia tăng không ít lực lượng. Hai vị nhất phẩm chí tôn, suất lĩnh bảy tám người chạy tới nơi đây, truyền xuống mệnh lệnh của tổng bộ, đồng thời cũng đóng luôn ở chỗ này.

Ôm cây đợi thỏ, nhất định phải giết được vực ngoại thiên ma Sở Dương.

Mà phân đường chủ nguyên bản Ngưu Đại Phát, lại biến thành một chân chạy việc, truyền lệnh. Bất quá, Ngưu Đại Phát cũng vui vẻ chấp nhận. Mình mới là thánh cấp nhị phẩm, có thể chạy việc cho hai vị chí tôn.... vẫn còn là vinh hạnh nha!

Cho nên Ngưu đường chủ rất hưng phấn, mấy ngày nay vui vẻ bận bịu chân không chạm đất, lớn họng quát tháo bọn thuộc hạ làm việc tới gà bay chó chạy.

Nhất là mấy ngày gần đây, tin tức các phương điện cho thấy: vực ngoại thiên ma Sở Dương hiện tại đã tới Dạ châu!

Điều này càng khiến mọi người như lâm đại địch!

Nhìn sắc trời đã chạng vạng tối, Ngưu đường chủ khoanh tay đứng ở cửa đại sảnh, thúc giục dọn cơm trung khí mười phần. Các vị chí tôn đều ở đây, há có thể thất lễ?

Chỉ một thoáng sau, từng đợt rượu và thức ăn thơm phức đã được được dọn lên.

Sơn trân hải vị tuôn vào trong đại sảnh như nước chảy. Hai vị chí tôn và đám cao thủ tùy tùng theo bọn hắn đều mặt mày hớn thở, phá lệ mời Ngưu đường chủ vào cùng ăn cơm.

Ngưu đường chủ vui mừng quá đỗi, chạy ra ngoài rửa rửa tay, đang hớn hở chạy vào thì đột nhiên nghe thấy cảnh vệ gác cửa quát hỏi: "Người nào? Dừng bước!"

Ngưu Đại Phát cũng là kẻ cơ linh, quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy ở đại môn có một lão giả áo bào trắng, một thân bạch y như tuyết, râu tóc cũng bạc phơ như tuyết, hai hàng lông mày trắng như sương tuyết, ánh mắt chớp động như điện quang, không giận mà uy. Chỉ chắp hai tay sau lưng, thản nhiên đi tới.

Thật sự là tiêu sái thong dong không nói nên lời.

Ngưu Đại Phát không khỏi nhíu mày, thế nào lại có một lão đầu râu tóc bạc phơ như vậy tới đây đúng lúc này?

Chỉ thấy lão đầu nhi nay tới gần, cứ như vậy chắp hai tay sau lưng, khẽ ngẩng đầu, lạnh nhạt hỏi: "Nơi này chính là chấp pháp đường?"

"Đúng!" Bốn tên võ sĩ vương tọa thủ vệ đều buồn bực không thôi.

Bà nó, cho dù ngài mắt kém, ngẩng đầu lên nhìn, năm chữ vàng "Dạ châu chấp pháp bộ" cũng có thể chói lóa mắt ngài rồi. Không ngờ cứ như vậy trừng mắt lên hỏi?

Lão giả khẽ à một tiếng, vênh mặt kiêu ngạo nói: "Phân đường chủ chấp pháp giả là ai? Bảo hắn ra gặp lão phu!"

Thủ vệ nghi hoặc nhìn đối phương một cái, trong lòng nói thầm, lão đầu này khẩu khí thật lớn nha. Không ngờ há mồm một cái đã bắt đường chủ chạy ra gặp hắn.

"Xin hỏi tiền bối là... cao nhân phương nào?" Hai vị thủ vệ có chút lo lắng hỏi.

Bạch y lão giả chỉ người nhàn nhạt, ngâm nga: "Thử thân thường tại thanh thiên ngoại, thử tâm thường bạn nhật nguyệt lai, nhược vấn ngã đích danh hòa tính, thiên thượng nhân gian đệ nhất suất!"

Niệm xong bốn câu thơ rắm chó cũng không kêu, bạch y lão giả lại nhìn hai gã thủ vệ đang choáng váng đầu óc ko hiểu ra làm sao, nói: "Còn không mau đi?"

Hai gã thủ vệ chỉ cảm thấy trong đầu mơ mơ hồ hồ. Ta fuk, ngươi niệm bốn câu này, bọn ta còn chưa hiểu gì cả.

Thông báo làm sao?

Ngưu Đại Phát đừng nhìn đằng xa, càng ngày càng cảm thấy lão giả này nhất định là nhân vật không tầm thường, liền vội vàng bước tới. Vẻ mặt đầu tiên là nghiêm túc, chắp tay thi lễ một cái, nói: "Vị huynh đài này...."

Bạch y lão giả trừng mắt, quát: "Khoan đã! Ngươi xưng hô ta là gì? Ngươi cũng dám xưng hô ta là huynh đài? Ngươi đúng là Ngưu Đại Phát rồi!" ( Ngưu đại phát = trâu bò, kiêu ngạo, ngạo mạn quá)

Ngưu Đại Phát điềm nhiên nói: "Tiểu đệ đúng là Ngưu Đại Phát.... Huynh đài...."

"Tên của ngươi là Ngưu Đại Phát?" Lần này lại đổi thành bạch y lão giả không bình tĩnh nữa, rướn cổ, gần như trợn trừng mắt ra mà nhìn hắn. Lập tức phát hiện mình thất thố, vội vàng rụt cổ trở lại, kho khan hai tiếng, vuốt râu, trợn trắng mắt nói: "Cái này, Ngưu Đại Phát... haiz, cái tên này thật sự là... Thôi, cũng đành thế vậy. Ta nói kiêu ngạo quá đấy..."

Ngưu Đại Phát rốt cuộc cũng hiểu ra, thì ra đối phương không hài lòng khi nghe mình xưng hô như vậy, khiêm tốn nói: "Mời tiền bối nói."

"Ừm. Cái này còn tạm được." Bạch y lão giả cười ha hả: "Ngưu Đại Phát, ta hỏi ngươi, chuyện vực ngoại thiên ma có thật không?"

Ngưu Đại Phát ưỡn ngực nói: "Đương nhiên là thật! Vãn bối dám dùng nhân cách đảm bảo! Dùng tính mạng đảm bảo!"

Bạch y lão giả trợn mắt lên: "Ngươi thì có bao nhiêu nhân cách? Tính mạng ngươi... đáng giá bao nhiêu? Ở nơi này, có nhân vật nào thân phận cao hơn một chút không? Lão phu không thể tin được tên gia hỏa giảo hoạt nhà người!"

Ngưu Đại Phát xấu hổ, đành cười khan nói: "Vãn bối còn chưa nghe được ra thân phận tiền bối...."

Bạch y lão giả lập tức trừng mắt nhìn hắn, nhìn chằm chằm đối phương, không ngờ rất là kinh ngạc nói: "Ngươi thật sự không nghe ra sao? Ngươi ngươi... ngươi có phải là người của Cửu Trọng Thiên đại lục không vậy?"

Cái này thì liên quan quái gì tới chuyện ta là người Cửu Trọng Thiên hay không?

Ngưu Đại Phát thầm oán trong lòng, nhưng mặt mày vẫn tươi cười: "Xin tiền bối nói rõ!"

Bạch y lão giả tức giận nhìn hắn một cái, nói: "Ta lại đọc một bài thơ, ngươi nghe cho kỹ." Nói xong liềnngâm nga vô cùng du dương trầm bổng: "Ninh kiến thiên nhai đao, mạc yếu phùng hải giác: thiên nhai đao khả đoạn, hải giác hận nan tiêu!"

Đọc xong liền dương dương tự đắc nhìn Ngưu Đại Phát, nói: "Ngưu Đại Phát, ngươi đã hiểu ra chưa? Còn không run rẩy? Còn không cúng bái?"

Ngưu Đại Phát càng lúc càng không hiểu mô tê gì cả, nói: "Cái này.... cái này...." Nghĩ tới rách da đầu cũng không nhớ ra được, ở trong trí nhớ của mình, hoặc là ở trong lịch sử Cửu Trọng Thiên đại lục lại có một nhân vật kinh thiên động địa nào như thế?

Làm sao đến một chút ấn tượng cũng không có chứ?

Hắn khổ sở suy nghĩ, đối phương cường thế như thế, nhất định là có chỗ dựa! Chỉ là... chỉ là mình làm sao chưa từng nghe qua cái tên này?

Bạch y lão giả lập tức giận tím mặt, tiến lên một bước, ba một tiếng đã tát một phát vào mặt Ngưu Đại Phát! Ngưu Đại Phát chỉ cảm thấy trước mắt toàn sao là sao, thân hình lảo đảo một cái rồi ngã lăn ra đất, không ngờ một phát bị đánh cho ngã nhào. Bạch y lão giả vẫn không chịu bỏ qua, một bước đuổi tới, tát đôm đốp liên tùng tục, miệng thì thào mắng: "Ngưu Đại Phát! Con mẹ ngươi thật đúng là Ngưu Đại Phát rồi... Vậy mà cũng dám nói chưa nghe qua ta! Ta cho ngươi Ngưu Đại Phát Ngưu Đại Phát...."

Ngưu Đại Phát dù gì cũng có một thân tu vi thánh cấp, nhưng đối diện với lão nhân này, không ngờ không thể hoàn thủ! Ngay cả phản ứng cũng không được.

Chỉ nghe thấy tiếng tát đôm đốp vang dội, hai gã thủ vệ nhìn mà ngây hết cả người.

Lão đầu này rốt cuộc là thần thánh phương nào? Vậy mà dám đánh chấp pháp đường chủ ngay tại chấp pháp đường như thế!

"Dừng tay!" Phía trước truyền tới một tiếng hô lớn.

Chỉ thấy hai gã hắc y lão giả bước xuống bậc thang đại sảnh, bốn mắt sáng ngời, nhìn về phía này.

Bạch y lão giả vẫn hạ thủ như bão táp: "Ngươi nói dừng tay là ta phải dừng? Hôm nay không đánh chết tên hỗn trướng to gan lớn mật này, lão phu không còn mặt mũi nào sống trên đời này nữa... Thật sự là tức chết ta! Thật sự là tức chết ta...."

Hắn vừa đánh người không khác, không ngờ còn vừa nói mình tức chết...

Bóng người nhoáng lên một cái, một vị hắc y lão giả nhẹ nhàng lướt tới, khẽ vươn tay, túm lấy tay bạch y lão giả, thản nhiên nói: "Các hạ, nếu như không dừng tay thì sẽ không thoải mái lắm đâu."

Bạch y lão giả hừ một tiếng, liếc mắt nhìn hắn, nói: "À, nhìn ngươi giống như có chút thân phận. Ngươi là ai? Xưng tên ra đi!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 13 lượt.

Việc tìm hiểu trước thông tin về doanh nghiệp hay sản phẩm, dịch vụ cần mua sẽ giúp bạn có được lựa chọn tối ưu trong giao dịch. Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam 2021. Các công ty chất lượng và uy tín được đánh giá và xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang đánh giá công ty chẳng hạn như review cong ty verisign, review khoa hoc toan online monkey math rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng trong kinh doanh và tiêu dùng.

loading...
DMCA.com Protection Status