Ngón tay quỷ

Chương 45: Thâm hụt tài chính

Ngày hôm sau đi làm, tôi uống trà mà Tiểu Diệp pha cho, ngồi trước bànlàm việc, lặng yên chờ đợi. Lát sau Lý Lãng Minh gõ cửa bước vào. Tôinhìn tập tài liệu trong tay Lý Lãng Minh, cười nói : "Nhanh vậy sao, đến đây, để tôi xem, cậu ngồi đó đi", Lý Lãng Minh giao tập tài liệu chotôi, rồi ngồi xuống.

Tôi giở tập tài liệu ra, trên đó có một vài phương án khá khảthi liên quan đến thôn Thanh Tuyền. Cuối cùng, ánh mắt tôi tập trung lên hai chữ : "Rối bóng". Tôi nhìn Lý Lãng Minh rồi nói : "Những tư liệunày, tìm vất vả lắm phải không ?".

Lý Lãng Minh nói : "Cũng không hẳn, tôi chỉ sắp xếp chỉnh sửa một chút mà thôi".

Tôi nói : "Báo cáo này rất khả thi, còn phương án phát triển văn hóa đặc trưng cũng rất tốt. Lãng Minh, không ngờ cậu học chuyên về quản lý tài chính, vậy mà lại nhạy cảm đối với những điều này như thế.

Lý Lãng Minh cười cười nói : "Anh quá khen rồi, đều là việc thuộc phận sự của tôi cả".

Tôi thật lòng nói : "Lãng Minh này, cùng nhau làm việc cũng đãkhá lâu rồi, năng lực của cậu luôn khiến tôi rất an lòng. Xã Tú Phongmuốn phát triển được, đều phải dựa vào công sức của tất cả mọi người,nếu thiếu bất cứ một ai đều không được".

Lý Lãng Minh nói : "Đúng vậy, tôi cũng luôn nỗ lực, luôn ủng hộ Chủ tịch".

Tôi hỏi : "Đúng vậy sao ?", tôi đứng lên, chầm chậm bước đếntrước mặt, nhìn cậu ta, từ từ nói : "Vậy khi nào rảnh, cho tôi xem rốibóng do chính cậu biểu diễn nhé ?".

Lý Lãng Minh chợt sững người, ngẩng đầu lên nhìn tôi, đúng lúcánh đèn chiếu xuống, dưới luồng sáng đó sắc mặt cậu ta trở nên trắngbệch, cậu ta cười nói : "Nếu anh muốn xem hiệu quả của nó, thì tôi cóthể tìm mấy người dân thôn Thanh Tuyền. Họ đều có kinh nghiệm cả, nếu kế hoạch này có thể thực hiện thì chúng tôi có thể đề xướng, sau đó tậphợp lại thành đội rối bóng, theo phỏng đoán của tôi có thể thu hút rấtnhiều du khách".

Tôi cười nói : "Kế hoạch của cậu rất tốt, nói thực lòng, tôi rất bái phục cậu. Từ khi tôi được sinh ra đến nay đã không hề quan tâm đếnmôn số học, mỗi lần nhìn thấy những con số là đầu óc tôi cứ ong hết cảlên. Vậy mà từ sáng đến tối đối diện với các con số, có lúc nào cậu cảmthấy chán ngán không ?".

Lý Lãng Minh nói : "Lâu rồi nên cũng chẳng thấy gì".

Tôi nói : "Hả ? Vậy thì không được rồi, nếu một lúc nào đó không cẩn thận, viết nhầm một chữ số, như thể mười mấy hai mươi vạn tệ...".

Lý Lãng Minh chợt cứng người, tôi cúi xuống quan sát đôi mắt cậu ta, cậu ta cũng di chuyển ánh nhìn, sau đó, tôi thấy từng giọt mồ hôitừ trên trán cậu ta chảy xuống. Cậu ta cười vẻ miễn cưỡng, nói : "Đúngvậy, nên cẩn thận, may mà từ trước đến nay tôi cũng chưa phạm phải lỗikiểu này !".

Tôi cười vỗ vai cậu ta, nói : "Việc phát triển thôn Thanh Tuyền, mỗi thành viên trong xã đều đảm nhiệm một phần cụ thể, áp lực không hềnhỏ. Có bất cứ chuyện gì, đều giải thích được", tôi đến trước bàn, cầmtập tài liệu lên rồi nói : "Trong đây tôi có một vài số liệu, cậu có thể xem qua !".

Hôm qua tôi và Tiểu Diệp bận đến tối mắt tối mũi cả buổi chiều để sắp xếp chỉnh lý đống số liệu ở trước mặt cậu ta.

Lý Lãng Minh lướt nhìn, thoáng chốc sắc mặt trở nên nhợt nhạt.Bàn tay run lên, tập tài liệu trong tay bị rơi mấy tờ xuống đất, cậu taluống cuống vội cúi người nhặt lên nhưng tập tài liệu trên tay kia lạirơi xuống.

Tôi nói : "Sao vậy ? Cậu thấy không khỏe sao ?".

Trán Lý Lãng Minh đầy mồ hôi, cậu ta nhìn tôi, sắc mặt xám ngoét như tro, tựa như trong lòng đang vật lộn, đấu tranh tư tưởng vô cùngmạnh mẽ, lại giống như đang cân nhắc suy tính gì đó. Cuối cùng, chầmchậm cúi đầu.

Tôi thấy người của cậu ta thoáng run rẫy thì điềm nhiên nói :"Trong khi xây dựng mở rộng thôn Thanh Tuyền, tài chính đã bị thâm hụthơn năm vạn tệ, vậy mà sau đó, con số thâm hụt càng ngày càng lớn. Hơnbốn mươi vạn tệ mà thành phố hỗ trợ, được dùng để mở rộng thôn ThanhTuyền, thế mà trên thực tế lại dùng chưa đến hai mươi vạn, cậu có thểcho tôi một lời giải thích không ?".

Toàn thân Lý Lãng Minh chấn động, sắc mặt càng trở nên nhợtnhạt, môi không ngừng mấp máy, giọng vô cùng thê thảm, cậu ta nói : "Xin lỗi".

Tôi bỗng cảm giác như có một ngọn lửa bốc thẳng lên não, lạnhlùng nói : "Xin lỗi ? Cậu không cần phải xin lỗi tôi, mà cậu nên xin lỗi hơn bốn ngàn hộ dân ở thôn Thanh Tuyền, xin lỗi xã Tú Phong, xin lỗi sự tín nhiệm của đồng nghiệp dành cho mình".

Đầu Lý Lãng Minh càng cúi thấp hơn.

Tôi lạnh nhạt nói : "Bóng người không đầu đêm hôm đó, chính là rối bóng của cậu phải không ?".

Trước ánh nhìn như mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim của tôi,thần sắc Lý Lãng Minh càng thêm hoảng loạn, cậu ta liếm môi, vẻ uể oảinói : "Xin lỗi".

"Lại xin lỗi, nếu tất cả những việc đã từng làm chỉ cần mộttiếng xin lỗi là có thể xóa đi được thì tôi sẽ để cậu nói xin lỗi. Nhưng việc đã lâu như thế, nhiều chuyện xảy ra như vậy, cậu chỉ cần nói mộtcâu xin lỗi thì giải quyết được sao ?"

Lý Lãng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng loạn, nói : "Tôi biếtmình không nên tham ô nhưng bệnh của mẹ tôi cần rất nhiều tiền, tôi...tôi không còn cách nào khác !".

"Thím có bệnh thì cậu có thể nói với chúng tôi, chúng ta sẽ cùng nhau nghĩ cách giải quyết. Còn tốt hơn là việc cậu tham ô số tiền đầutư mở rộng thôn Thanh Tuyền, vả lại còn trắng trợn như thế nữa. Cậu chorằng chỉ một con rối bóng thì có thể dọa chúng tôi ngày nào cũng hoảngloạn, không được yên ổn dù chỉ một ngày dù có thể che giấu được hành vibỉ ổi đó của mình sao ?", tôi càng nói càng thấy tim minh đau nhói, hétlớn ; "Tại sao cậu phải hại chết Tiểu Vương ?".

Lý Lãng Minh kinh hãi trước tiếng hét của tôi, rất lâu sau mớiđịnh thần trở lại được, vội nói : "Tôi không có, tôi không hại TiểuVương, Tiểu Vương bị tai nạn xe".

Tôi túm lấy cổ áo cậu ta, nhìn thẳng vào mắt cậu ta, nghiến răng hỏi : "Cậu dám nói là phanh xe đó bị hỏng không phải là do cậu làm sao ? Cậu đừng cho rằng vì không có chúng có nên có thể quanh co lấp liếmđược mọi chuyện".

Trong ánh nhìn của Lý Lãng Minh cơ hồ xuất hiệp nỗi kinh hoàng,cậu ta bị tôi bức ép như thế, đảo mắt tứ phía miệng lầm bầm nói :"Không, không phải tôi, không phải tôi...".

Tôi buông tay, cậu ta ngã vật ra đất, miệng vẫn lầm rầm nói : "Không phải tôi, không phải...".

Tan ca, tâm trạng của tôi vô cùng nặng nề, ngay cả Tiểu Diệpchào hỏi tôi cũng không đáp lại. Tiểu Diệp nhìn tôi, ánh mắt lo lắng,tôi và cô ấy cùng nhau kiểm tra tập báo cáo tài chính đó nên biết đượcviệc này, cô ấy cũng tận mắt nhìn thấy xe cảnh sát đến, hiểu được tâmtrạng của tôi nhưng vẫn im lặng, không nói gì.

Trở về phòng nghỉ của ủy ban, tôi bỗng thấy toàn thân uể oải không còn chút sức lực nào.

Tôi luôn nghĩ rằng tập thể ủy ban xã chúng tôi là một tập thể vô cùng vững chắc, sẽ viết ra từng chương, từng kế hoạch để xây dựng hiệnđại hóa nông thôn. Nhưng, Lý Lãng Minh đã khiến tôi thất vọng.

"Tham", đã có biết bao nhiêu người bị hủy hoại bởi chữ này.

Tuy Lý Lãng Minh tham ô là để chữa bệnh cho mẹ nhưng hành vi như thế, cũng khiến tôi vô cùng đau lòng.

Lúc đóng cửa, tôi chợt nghe thấy "rầm" một tiềng, hóa ra âm thanh từ phòng Tiểu Vương vọng lại.

Tôi bỗng sững người, Tiểu Vương, cậu đã quay trở về sao ? Cậu có điều gì muốn nói với tôi sao ? Tôi mở cửa phòng Tiểu Vương. Một luồngkhí băng lạnh táp vào mặt, mấy con chuột hoảng loạn chui vội vào góc. Âm thanh vừa rồi là do lũ chuột làm rơi thứ gì đó sao ?

Tôi đứng lặng trong căn phòng trống không này, cơ hồ như nhìnthấy nụ cười ấm áp của Tiểu Vương, cậu ấy đang xem ti vi, trên ti viđang chiếu một bộ phim tình cảm, đúng vậy, chính là cảnh này : Nữ diễnviên chính đang khóc sầm trời tối đất, còn nam diễn viên chính mặt màyđờ đẫn đứng bên cạnh, muốn đưa tay ra vỗ vai an ủi nữ diễn viên chính,nhưng đưa ra được nữa chừng lại dừng lại. Sau đó, tựa như có tiếng TiểuVương đang thì thầm bên tai nói : "Nam diễn viên chính có kỹ thuật diễnxuất thật tuyệt, thể hiện tâm trạng, cử chỉ động tác, vẻ mặt, tư thếđúng là hết sảy".

Tiểu Vương, cậu ở bên kia, cũng thường xem ti vi phải không ?

Cuốn sách trên bàn, đã bị lũ chuột gặm mất một ít, có một cuốnbị rơi trên sàn, tôi bước đến nhặt lên, vẻ thương tiếc khẽ lau đám bụibám trên bìa sách chợt một mảnh giấy từ trong sách khẽ rơi ra.

Tôi cúi người xuống nhặt, đang định kẹp vào trong thì phát hiệnhóa ra đó là phiếu xét nghiệm của bệnh viện. Là những dòng chữ chuyênmôn, tôi không hiểu gì cả, mặt sau còn có bút tích nguệch ngoạc của Tiểu Vương. Trong một đám ký tự dày đặc lộn xộn đó, tôi nhìn thấy hai chữ :

"Thôi miên", "ảo giác".

Ý Tiểu Vương là gì ?

Từ này không có gì là lạ, đã mấy lần tôi có nghe thấy từ chínhmiệng Nhu Phong nói ra, Tiểu Vương viết chữ này lên đây, là ngẫu nhiên ? Hay cố ý ?

Tôi nhét tờ giấy đó vào trong túi, rồi đặt quyển sách lại vị trí cũ. Tiểu Vương chết đã lâu rồi nhưng mỗi lần bước vào căn phòng này,tôi vẫn cảm nhận được một luồng khí quen thuộc. Từ đầu đến cuối tôi vẫnmơ hồ không thể nào hiểu rõ được, đối với chuyện này, Tiểu Vương luôntích cực cố gắng đi tìm lời giải đáp, vậy tại sao người bị hại đầu tiênlại là cậu ấy ? Có phải cậu ấy đã phát hiện ra chuyện gì đó cho nên hung thủ phải gấp rút che giấu, vì thế cuộc sống đang tràn ngập hạnh phúccủa Tiểu Vương phải kết thúc và rời xa chúng tôi mãi mãi ?

Lý Lãng Minh không giống người đang nói dối, vậy thì còn có người khác ư ?

Cuối tuần, Phương Minh gọi điện đến ba lần, tôi quyết định điđến thành phố. Tôi vốn cũng muốn thỉnh giáo Lâm Yến và Nhu Phong mộtchút, họ đều là bác sĩ, hiểu rõ nhất về cơ thể con người. Có thể họ sẽcho tôi một đáp án.

Lúc đến nhà Phương Minh thì đã trưa, Nhu Phong ở đó, nhìn thấytôi, cô ấy liền nói : "Đại Chủ tịch, sao sắc mặt anh trắng bệch thế kia, không phải vì dân mà ngày đêm không nghỉ đấy chứ ?".

Lâm Yến cũng nhếch môi cười, nói : "Nhu Phong, sao lại nói thế...".

Nhu Phong bĩu môi nói : "Đúng vậy mà, Lâm Yến cậu xem, chẳng phải lần trước anh ấy đến đây sắc mặt tốt hơn sao ?".

Phương Minh cười ha ha : "Nhu Phong, em nhiệt tình như thế, khéo lại làm Nam Bính hoảng hốt mà chạy mất đấy".

Tôi cười nói : "Tôi được mọi người quan tâm mà vừa mừng vừa lo, phải tận hưởng chứ, sao có thể chạy được ?".

Sau khi ăn cơm xong, tôi và Nhu Phong nói chuyện trên sânthượng. Nhớ đến tờ giấy xét nghiệm của Tiểu Vương, tôi lấy ra đưa choNhu Phong, hỏi : "Cái đám nòng nọc này đi không có trật tự hàng lối gìcả, anh không hiểu, nên muốn thỉnh giáo em một chút".

Nhu Phong tiện tay nhận lấy, nói : "Giấy xét nghiêm".

"Tất nhiên, ba chữ đó thì anh biết !", tôi cười, "Chỉ là không biết ở trong đấy viết cái gì thôi !".

Nhu Phong xem, lông mày nhíu lại, nụ cười dần tắt, rồi đưa ánh mắt kỳ quái nhìn tôi, không nói không rằng.

Tôi thấy cô ấy kỳ lạ như vậy thì hỏi : "Sao thế ? Sao sắc mặt em lại nặng nề vậy, lẽ nào là ung thư giai đoạn đầu ?".

Nhu Phong lắc đầu nói : "Không sao !", quay sang nhìn tôi, "Anh vẫn lao tâm thế sao ? Phải chú ý giữ gìn sức khỏe !".

Tôi đờ đẫn không hiểu, nói : "Anh không sao, bây giờ không bận đến thế đâu !".

"Bây giờ anh có cảm thấy bỗng nhiên mình bị choáng váng, đau đầu không, có nhận nhầm người không ?"

Tôi chợt sững sốt, nhận nhầm người ? Nhu Phong ám chỉ cái gì ?Nhu Phong cười nói : "Sắc mặt anh càng ngày càng xấu, thời gian kiểm tra sức khỏe hai năm một lần cũng đến rồi. Chi bằng chiều nay anh đến bệnhviện em tham quan, nhân tiện khám tổng thể luôn ?".

Nghĩ lại tôi cũng muốn hiểu rõ những chuyện liên quan đến cơn ác mộng trước đây, thuận miệng đáp : "Ừ !", Nhu Phong ngập ngừng giây lát, rồi khéo léo nói : "Anh Nam Bính, con người ta khi quá mệt, trong đầusẽ sinh ra ảo giác...".

Ảo giác ?

Đây chính là những thứ Nhu Phong luôn nói, tôi nhìn vào mắt Nhu Phong, nói : "Anh không sao, cảm ơn em đã quan tâm !".

Nhu Phong im lặng một thoáng, nói tiếp : "Anh Nam Bính, anh cóthể nói với em, là cái gì đang quấy nhiễu anh không ? Hôm đó, ở thônViễn Vọng, em thấy anh như là một người xa lạ", Nhu Phong là một cô gáirất tinh tế, có thể là cô ấy quá nhạy cảm với chuyên môn bác sĩ củamình. Đầu tiên cô ấy nghĩ đến ảo giác, chỉ là trước tất cả những thứ đãxảy ra thì tại sao trong suy nghĩ của tôi lại xuất hiện những ảo giácnày ?

Nhu Phong nói nhẹ nhàng : "Nếu là người khác, có thể sẽ nghĩrằng anh nhất thời không chú ý. Nhưng, em là bác sĩ, em biết không phảinhư thế anh đã nhìn thấy cái gì ?".

Ảo giác, tôi vẫn đang suy nghĩ về từ này, nếu tất cả đều là ảogiác, vậy thì tại sao tôi lại bị mắc những thứ ảo giác này ? Nếu khôngphải là ảo giác thì tôi sẽ giải thích tất cả những thứ tôi nhìn thấy như thế nào đây ? Hay, đúng là tôi nên nói ra, nhờ Nhu Phong phân tích xemnhư thế nào. Qua chuyện Tử Nguyệt suýt chút nữa bị tôi giết chết, tôikhông thể xác định được khoảnh khắc đó chuyện gì đang xảy ra nữa. Tạisao tôi lại có thể tiêu cực như thế ?

Tôi nhìn Nhu Phong, rồi xoay ngược tờ giấy xét nghiệm lại, haitừ mà Tiểu Vương viết như bao trùm toàn bộ đôi mắt tôi, trái tim tôi cơhồ nhu bị chấn động, mọi suy nghĩ tán loạn trong đầu dần dần tập trunglại, tạo thành một đường rõ nét, tôi nói với Nhu Phong : "Cảm ơn em !",chỉ là, tôi chẳng thể nào vui lên được, tuy tôi không thể xác định đượcnhưng tâm trạng vẫn thấy vô cùng năng nề.

Nhu Phong nhìn tôi, ánh mắt đó chẳng thể nào che giấu được nỗiưu tư và lo lắng, cô ấy nói : "Anh Nam Bính, anh nói xem niềm hạnh phúcnhất của một người con gái là gì ?".

Tôi nhìn đôi mắt đen sâu thẳm như nước đầm đêm xuân của NhuPhong, nó vốn rạng rỡ, trong sáng là thế nhưng nơi đáy mắt dường nhưmang nỗi buồn xa xăm, tôi cẩn thận trả lời : "Là có được một người yêumình phải không ?".

Nhu Phong cười, ánh nhìn bỗng rơi vào khoảng không vô định, nói : "Sai rồi, là nhìn thấy người mình yêu được bình an hạnh phúc !".

"Vì sao đột nhiên em lại đa cảm thế ?"

Nhu Phong di chuyển ánh nhìn, nói : "Anh Nam Bính, anh từng nói, chúng ta là bạn ! Lẽ nào anh không tin em ?".

Tôi chợt sững người, trầm lặng giây lát, nói : "Anh biết, anhhiểu ý của em. Vậy chuyện mà một người thấy đau khổ nhất, theo em nghĩlà gì ?".

Nhu Phong nhìn tôi, ánh mắt mang vẻ bối rối, lại như không tài nào hiện nổi câu hỏi của tôi, thuận miệng hỏi : "Là gì ạ ?"

Tôi cười nói : "Thôi, không nói đến chủ đề này nữa, anh cảm thấy chuyện này mà nhắc đến quá nhiều thì chúng ta sẽ biến thành nhà triếthọc hết nhưng bây giờ anh vẫn chưa nghĩ đến phương án phát triển tiếpthế nào cả".

Nhu Phong cũng cười, rồi cả hai cùng chuyển chủ đề.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như tinh huong truyen chiec thuyen ngoai xa dan y chi tiet, van 7 dan y bieu cam ve thay co giao nguoi lai dua tre cap ben tuong lai sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.