Ngự yêu (Ngự giao ký)

Chương 97-2: Hai mặt (2)

Đêm, Kinh Thành.

Sau một trận đại chiến, Kinh Thành trở nên hoang tàn, một cơn mưa xuân rơi trong màn đêm, tí tí tách tách, cả Kinh Sư đổ nát, càng thêm dơ bẩn hỗn loạn.

Không ai để ý đến việc dẹp yên oán giận của bá tánh, trong phủ quốc sư cơ hồ bị san bằng, đại quốc sư đi đến trước thư phòng không thể đổ nát hơn nữa của hắn, vừa khoát tay thi triển pháp thuật, một quyển sách trong đống vụn kia bay đến tay hắn.

Sách bị nước mưa làm ướt một góc, hắn dùng tay áo trắng tinh khẽ lau hai cái, gạt nước trên quyển sách, khí tức khẽ động, cư nhiên lại ho khan lên.

Trong cơn mưa, thân ảnh hắn hiếm khi khom xuống, chẳng bao lâu, một chiếc ô màu đỏ có chút quỷ dị tiến lại gần, che trên đỉnh đầu hắn.

Hắn vừa xoay đầu, nhìn thấy Thuận Đức một thân hồng y, mang theo khăn che mặt, chân trần giẫm trên bùn đất bị nước mưa cuốn trôi, đôi mắt nhìn chằm chằm hắn: "Sư phụ, người bị thương rồi."

Đại quốc sư gật đầu: "Ừ."

"Lúc thanh loan đến đây, Nhữ Lăng không thể giúp đỡ sư phụ là lỗi của Nhữ Lăng."

"Ngươi không đến là đúng." Đại quốc sư bỏ sách vào trong tay áo, lại ho khan hai tiếng, "Nghỉ ngơi cho thật tốt, cảm mạo thương hàn sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của ngươi."

Đại quốc sư nói sau lời này, thần sắc trong mắt Thuận Đức công chúa khẽ động, khóe môi nàng ta mấp máy, nhưng đại quốc sư lại nói, "Hiệu quả uống thuốc lần sau cũng bị ảnh hưởng."

Thuận Đức mím môi, bàn tay cầm ô hơi dùng sức.

Đại quốc sư không nhìn nàng ta, chỉ nói: "Mau về đi. Mang giày vào." Dứt lời, hắn đột nhiên ho khan, sống lưng nhất thời dường như không thẳng nổi nữa, cho đến khi nôn máu xuống đất, tay hắn lập tức ngưng tụ pháp thuật đặt lên trên lồng ngực, nhắm mắt, lẳng lặng điều khí.

Dưới tán ô, ánh mắt của Thuận Đức công chúa dần dần chuyển động, dưới chiếc ô đỏ, có chút quỷ quyệt nhìn hắn: "Sư phụ."

Đại quốc sư không đáp nàng.

Hắn bị trọng thương, lúc điều khí, cấm kỵ nhất là có người khác làm phiền......

Ánh mắt Thuận Đức dần dần biến lạnh.

Mưa xuân như tơ, dưới tán ô mưa không rơi đến được, năm ngón tay Thuận Đức chợt ngưng khí, một chưởng liền muốn bắt lấy sau gáy đại quốc sư.

Mà quả nhiên đại quốc sư không hề phòng bị nàng ta! Nàng ta dễ dàng bắt được cổ của đại quốc sư, khởi động pháp thuật, chiếc ô đỏ rơi xuống đất, nàng ta từ bên người đại quốc sư không ngừng hút lấy sức mạnh mà mình muốn, sức mạnh song mạch của đại quốc sư tinh thuần hữu lực, cho dù nàng có giết một trăm ngự yêu sư cũng không thể sánh bằng!

Trong lòng Thuận Đức công chúa nổi lên niềm vui sướng điên cuồng, nhưng tức thời một tiếng sấm xuân kinh động, Thuận Đức chỉ nhìn thấy đại quốc sư đang trọng thương kia dần dần quay đầu lại.

Đôi mắt hắn phản chiếu rõ thân ảnh nàng.

Trong lòng Thuận Đức chấn kinh, chỉ thoáng cái vô số sức mạnh khắp người của nàng ta bị hút trở về.

Thuận Đức muốn rút tay ra nhưng cho đến khi toàn bộ sức mạnh gần đây bị hút cạn, lúc này mới có một cổ sức mạnh cực lớn nhắm thẳng vào lồng ngực nàng ta, hung hăng đẩy nàng ra xa ba trượng.

Đôi chân trần giẫm trên bùn đất vụn nát, máu tươi chảy ra, dọc theo nước mưa, chảy đến dưới chân đại quốc sư. Ánh mắt hắn thanh lạnh nhưng không hề nhìn nàng ta.

"Nhữ Lăng, ngươi muốn quá nhiều rồi." Hắn nói "Quay về đi."

Đối với tính toán, âm mưu của nàng ta, hắn dường như nhìn thấu toàn bộ nhưng cũng hoàn toàn không để tâm đến, sức mạnh tuyệt đối mang theo xử phạt tuyệt đối.....

Thuận Đức ngây ngốc nhìn hắn, trong cơn mưa, thần sắc dần trở nên xấu hổ: "Tại sao không giết ta?" Nàng hỏi "Ta phản bội ngươi, muốn mạng ngươi! Vì sao không giết ta!"

Bước chân rời đi của đại quốc sư khẽ ngừng lại, lúc này mới đưa mắt nhìn nàng ta một cái: "Trong lòng ngươi hiểu rõ."

Là vì gương mặt này.

Dù cho nó đã bị hủy rồi, nhưng hắn vẫn muốn cố chấp nghĩ cách chữa trị cho gương mặt này của nàng, chỉ vì gương mặt này!

Nàng giơ tay sờ gương mặt gồ ghề của mình, ngón tay oán độc dùng sức hung hăng cào lên mặt đến rách da chảy máu: "Ta không cần gương mặt này! Ta không cần gương mặt này! Ngươi nuôi ra! Dạy ta! Ngươi để ta một đường đi đến hiện tại! Nhưng ta phản bội ngươi rồi! Ta phản bội ngươi rồi! Ngươi giết ta đi! Không cần vì gương mặt này mà tha cho ta......"

Nàng ta vô lực ngã ngồi trên đất, ôm mặt, thất thanh đau đớn khóc, "Gương mặt ta không phải là gương mặt này, ta không cần gương mặt này......"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Blog cá nhân của Trâm cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Trâm's Blog chẳng hạn như xem phim bong hong cho tuong cuop tap 1 2 3 4 5 6, huong dan may ao co do sewing rap ao co do tu hoc cat may day cat may an nhien sewing rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại trâm.vn.

loading...
DMCA.com Protection Status