Ngục thánh

Quyển 6 - Chương 18: Kế hoạch hai mươi năm


Tháp Thánh Sứ là chốn linh thiêng, người viếng thăm phải nhẹ chân và luôn tỏ lòng thành kính. Quy tắc là vậy nhưng Tiểu Hồ không quan tâm. Giờ, ngay tại tòa tháp linh thiêng nơi cần nhẹ chân cùng lòng thành kính này, nàng muốn tiễn Hiệp Dung về Tụ Hồn Hải. Nếu việc đó làm mặt sàn vấy máu, nàng sẽ lau chùi kì cọ; nếu vài bức tượng hay tranh vẽ nào đó bị phá hủy, nàng sẽ đền tiền dẫu có phá sản. Nàng sẵn sàng chịu bất cứ giá nào miễn là gã Đầu Sói phải chết.

“Chúng tôi làm ăn với Liệt Giả, phải, Diệp quốc cần quang tố dự trữ. Không ai biết xung đột sẽ biến thành chiến tranh hay không, và nếu có sẽ kéo dài tới bao giờ.” – Vài ngày trước Thôn Tàng trả lời nỗi bức xúc của Tiểu Hồ – “Bọn tôi không thể tóm Hiệp Dung, đó là một phần thỏa thuận.”

“Bao giờ Liệt Giả chuyển quang tố?” – Tiểu Hồ hỏi.

“Hai ngày nữa. Năm giờ chiều.”

“Vậy sau năm giờ chiều, tôi có thể xử lý Hiệp Dung chứ? Người Diệp quốc không được đụng tới y chứ đâu nói người Phi Thiên quốc không được? Hiệp Dung tới đây không giúp các cô cũng không chuyển quang tố mà ngược lại, y mò tới tòa tháp trắng. Không thấy bất thường sao? Đám khủng bố không bao giờ có ý tốt, giờ người Diệp quốc rước hắn về đây, cô nghĩ Diệp quốc được lợi hay lợi bất cập hại? Nhân cơ hội này loại bỏ một tên đầu não trong tập đoàn Liệt Giả, cô thấy sao?”

“Cô thật sự muốn giết y đến vậy sao? Mà việc này cũng không thuộc thẩm quyền của tôi.”

“Tùy hoàn cảnh, tôi không chắc. Nếu y ngoan hiền như con cún con, tôi sẽ bỏ qua thậm chí mua quà. Nhưng nếu y giở bộ mặt chó sói, tôi sẽ xử lý y. Cô là Phó Tổng Lãnh đại diện giới thánh sứ Diệp quốc, địa vị ngang hàng các bậc trưởng lão. Cô có quyền xử lý một kẻ làm ô uế Tòa Trắng mà không cần tham vấn hay hỏi ý kiến ai, phải chứ? Nếu cô cần một cái cớ, tôi sẽ cho cô.”

“Thế thì làm gọn gàng và sạch sẽ giùm tôi.” – Thôn Tàng trả lời sau một hồi suy nghĩ – “Dù sao tôi cũng không ưa quyết định của ban chiến lược. Diệp quốc cần quang tố chứ không phải thuê bọn khủng bố. Nhưng hãy nhớ là các người trở mặt giết nhau chứ không phải Diệp quốc bội tín. Đừng lôi tôi vào vụ này.”

“Diệt được một tên khủng bố thì cô nhận công, không được thì cô đổ vấy lên con cáo nhỏ này. Bao giờ cô mới chết vậy, Thôn Tàng?” – Tiểu Hồ cười mỉa.

“Khoảng tám mươi năm nữa, khi tôi trở thành “mụ già lùn” thay vì “con lùn”. Xử lý Hiệp Dung thế nào tùy cô, tôi không can thiệp. Nhưng nếu làm, hãy nhớ gọn gàng và sạch sẽ.”

Đó là cuộc hội thoại trước ngày Tiểu Hồ khởi hành đến Vọng Nhật thành. Tiểu Hồ không hành động bột phát, càng không phải vì nỗi căm ghét Hiệp Dung mà lý trí bị che mờ. Mọi thứ đều được nàng chuẩn bị sẵn và suy tính kĩ càng, có điều thực tế luôn khác kế hoạch. Mười phút nữa mới đến năm giờ chiều, nàng không biết người Diệp quốc đã nhận quang tố hay chưa. Và cuộc chiến đang xảy ra ngay tại nơi linh thiêng bất khả phạm. Nhưng sự đã rồi, Tiểu Hồ không thể dừng lại.

- Vậy ra những người giám sát tôi không bước vào đây là có lý do! – Hiệp Dung cười mỉm trong khi bàn tay y vẫn bóp chặt lưỡi kiếm của Tiểu Hồ, từng khớp ngón nhễu máu – Thứ lỗi vì tôi đã ba hoa với cô rằng cái gì là bạn, cái gì là thù. Cô biết điều đó rõ hơn tôi nhiều! Múa rìu qua mắt thợ, múa rìu qua mắt thợ rồi!

Tiểu Hồ không trả lời vì nàng dồn toàn bộ hơi sức vào tay kiếm. Nhưng thanh Cáo Lửa không hề nhúc nhích, tên Đầu Sói khỏe hơn nhiều so với vẻ ngoài láng mượt ròm nhom. Một tay Tiểu Hồ đương ngăn mũi kim thép đâm vào mắt, tuyệt không thể buông. Hiệp Dung thấy vậy thì cười gằn. Y duỗi cổ tay cầm kim, các ngón thả lỏng để cây kim chúc đầu xuống đâm vào cẳng tay Tiểu Hồ. Kim nhọn chọc thủng da, Tiểu Hồ cắn răng. Tên Đầu Sói niệm chú ngữ, mũi kim tự động xoay tròn khoan sâu vết thương sục đến tận xương. Cơn đau ban đầu chỉ nhói lên như kiến cắn, càng lúc càng lan rộng tựa màu loang trên vải, thoáng chốc đánh động não bộ Tiểu Hồ. Cô gái không kìm nổi, tiếng gầm gừ vô thức thoát khỏi kẽ răng, nước bọt sủi đầu lưỡi. Kẻ địch khó chơi hơn nàng nghĩ rất nhiều.

Nhưng bị thương cũng nằm trong chiến thuật của Tiểu Hồ. Nàng thường để đối thủ chiếm lợi thế ban đầu, sau đó mới phản cong mạnh mẽ. Khi chắc chắn Hiệp Dung không thể thoát, cô gái liền niệm chú ngữ, máu đang chảy ra từ vết thương bỗng sôi sùng sục rồi hóa thành ngọn lửa. Lửa như con mãng xà lan lên tay Hiệp Dung, trườn hơi nóng bỏng da khắp người tên Đầu Sói. Hiệp Dung chẳng kịp trở tay, lập tức bị khối nhiệt đỏ cam nóng rực nuốt trọn. Y gào thét đạp Tiểu Hồ ra xa đoạn lăn lộn trên sàn như hòn than tắm lửa. Tiểu Hồ nhất thời không thể vung kiếm đoạt mạng gã, tay nàng đang bị phép Kim niệm từ cây kim thép kiềm tỏa, nhưng nàng chắc mẩm từng ấy lửa đủ biến tên Đầu Sói thành chó thui.

Nhưng Tiểu Hồ chợt nhận ra ngọn lửa chỉ ngốn sạch chiếc áo khoác đẹp mã của Hiệp Dung. Lửa tàn, tên Đầu Sói vẫn nguyên da lông lẫn bộ tóc chải ngược óng mượt. Lửa tắt, Tiểu Hồ nhận ra kẻ địch giấu trong người áo giáp hợp kim ểm bùa chống phép thuật. Vì trúng đòn trực diện nên áo giáp cháy sém, công năng kháng phép thuật giảm quá nửa. Cũng giống Tiểu Hồ, tên Đầu Sói không hành động cảm tính mà trù liệu tiêu diệt nàng từ trước.

- Ngươi cũng tính giết ta ngay ở đây, đúng không mặt láng? – Tiểu Hồ nói – Thờn bơn méo miệng chê trai lệch mồm à?

Hiệp Dung cười. Y đột nhiên trở dậy, phóng ba cây kim thép vào Tiểu Hồ đoạn tháo chạy. Cô gái né những mũi kim trong gang tấc, dùng lửa nóng bịt miệng vết thương rồi vùng mình đuổi theo. Đôi Cáo Lửa trên tay nàng chập vào thành cung ngắn, dây kéo căng bắn vút những mũi tên xoáy tròn như con vụ. Tên bắn sượt sườn Hiệp Dung, găm sâu, đục một lỗ hoăm hoắm cùng vết nứt trên cột chống trần hành lang. Hiệp Dung chẳng vừa, liền phóng kim về phía sau cản đường. Kim bay vun vút nhưng Tiểu Hồ bất chấp, cứ lao lên mà ké dây cung. Kẻ chạy trốn vung kim thép văng vãi, người đuổi theo bắn tên liên hồi. Mũi kim - mũi tên bay ngược chiều thay phiên phá hoại hành lang tòa tháp hoặc đâm bổ vào nhau. Ba cây kim cứng nhọn đã găm lên người Tiểu Hồ trong khi Hiệp Dung vẫn toàn vẹn. Nếu không vì con mắt trái bị thương, nàng đã ngắm bắn chuẩn xác hơn. Bên dưới tầng trệt, các thành viên Ẩn Lý Thị trông coi tháp hết hoảng hốt lại hô hoán ầm ĩ. Dẫu nằm mơ họ cũng không nghĩ có người dám đánh lộn bên trong Tòa Trắng.

Tay Đầu Sói chạy đến cuối hành lang thì ngoặt hướng trở vào phòng thư viện. Tiểu Hồ xoay ngang cung, đuôi tên đặt lệch so với trung điểm dây cung, ngắm bắn bằng cảm nhận thay vì bằng mắt rồi thả dây. Mũi tên bay vút, được nửa đường hốt nhiên lượn vòng sang phải, vọt qua cửa, xuyên phập bắp chân Hiệp Dung. Tên Đầu Sói ngã chúi, lập tức cảm giác cơn đau quẫy vào tận óc. Y không dè trên đời này còn người dùng cung tên như Tiểu Hồ, càng không biết có kỹ thuật bắn cung lượn vòng. Nhưng y chẳng bận tâm thương thế, cố sức lết tới chiếc cặp da đặt cạnh chân bàn. Trong khi ấy Tiểu Hồ đã đuổi tới nơi. Thấy tên Đầu Sói, nàng liền giương cung bắn mũi tên kết liễu:

- Chết đi!

Tên rời dây cung vừa đúng lúc Hiệp Dung vớ được quai cặp da. Những gì xảy ra kế tiếp nhanh tới mức Tiểu Hồ chỉ có thể hình dung bằng hồi tưởng lẫn phỏng đoán. Nàng nhớ rằng khi tên Đầu Sói vừa chạm vào quai xách, chiếc cặp rùng mình như con thú lên cơn động kinh, chỉ khâu nứt bung, khóa vỡ nát. Rồi từ bên trong chiếc cặp bất thình lình chui ra tiếng hét lẫn tiếng gào khóc, đánh bật mũi tên và thổi bay Tiểu Hồ. Một tạo vật màu bạc xám, nồng mùi hôi hám cùng vị kim loại, có răng, có da thịt, có máu... Tiểu Hồ không dám chắc đó là thật hay chỉ là tưởng tượng.

Giờ đầu óc Tiểu Hồ đang lẫn lộn trăng sao. Nàng mơ hồ nhận ra mình đang ở ngoài hành lang, xụi lơ ở góc lan can, cây cung Cáo Lửa chỏng chơ cách đó vài bước chân. Cô gái tự vỗ đầu mình cho tỉnh, sau trông vào phòng thư viện. Ở đó, nàng thấy Hiệp Dung đang cầm trên tay một thanh kiếm méo mó nom giống khối sáp bị nung chảy. Rất khó phân biệt đâu là đốc kiếm hay đâu là cán, phần lưỡi lồi lõm như tổ mối và chẳng có lấy một phân ngạnh sắc. Nhưng khối kim loại nham nhở đó không đương dưng xấu xí đến thế. Bằng mắt thường, Tiểu Hồ thấy rõ thứ gì đấy hoặc là rất nhiều “thứ gì đấy” đang lổm ngổm bên dưới và khiến bề mặt kim loại thi thoảng phồng xẹp, tựa thể một bầy giun dòi lúc nhúc dưới da. Dường như chúng khiến thanh kiếm nặng nề đến nỗi Hiệp Dung phải cầm bằng hai tay, trông rất khó nhọc. Nhớ chuyện cũ, Tiểu Hồ chợt hiểu những cảm nhận về thanh kiếm không phải tưởng tượng mà là sự thật. Nàng nói:

- A Sạ Kiếm... là nó, phải không? Người gác đền Mộc Thần đã sửa thanh kiếm cho ngươi?

Hiệp Dung nở nụ cười méo xẹo, thanh kiếm ngốn ngấu tâm trí y nên lời nói cũng xộc xệch theo:

- Ông ta là kẻ cứng đầu... không chịu sửa... thành ra... hơi khó dùng... nhưng đừng vội mừng, cô bé, bởi vì... có nhiều cách khống chế...

Tên Đầu Sói gắng sức cuốn một lá bùa trắng quanh cán kiếm rồi niệm chú ngữ. Ký tự Kim niệm màu vàng rực từ tay gã chạy xuống, lan vào lá bùa, thanh kiếm tức thì bớt run rẩy và ngoan ngoãn hơn. Tuy không biết loại phép thuật đó nhưng Tiểu Hồ có thể hiểu nguyên lý hoạt động. Vật chất thuộc hệ Mộc đại diện cho tự nhiên đồng thời là nơi bám trú cho oan hồn hay các loại ma thuật trong khi vật chất hệ Kim, ngược lại, là đồ trừ tà diệt ma hiệu quả nhất. Nhưng Tiểu Hồ nghĩ cách làm của Hiệp Dung chỉ mang tính tạm thời. Một thứ tà dị quá mạnh như A Sạ Kiếm cần cách khống chế khác. Rõ ràng chuyến lặn lội của Hiệp Dung đến Tây Vực Châu đã xôi hỏng bỏng không.

- Phải dùng tới cái đó... ngươi muốn chơi tất tay hả? – Tiểu Hồ hỏi – Có vẻ chúng ta đều biết về một thứ mà sẽ dẫn cả hai tới cửa tử. Đừng lo, ta không chạy trốn, vì ta phải ở đây xử lý ngươi.

- Tôi từng thấy cô ở chiến tranh Tuyệt Tưởng Thành. Lũ Chó Hoang nói về cô rất nhiều. – Hiệp Dung nói – Một cô gái bé nhỏ, xinh xắn, sở hữu đôi mắt tròng nâu đỏ của dân sơn cước xứ Hoa Thổ, bắn cung thiện xạ, sử dụng hai thanh đoản kiếm rực lửa như múa lên những vũ điệu mê đắm của Hỏa Thần. Tôi từng đọc thông tin về cô, từ lúc cô rời khỏi cô nhi viện, được một pháp sư nhận nuôi rồi trở thành con gái của đại thánh sứ Tây Minh. Những thành tích, những việc làm, các trận đấu ở Kỳ Thi Tổng Lãnh năm ngoái, kể cả mấy vụ thách đấu của cô, tôi đều đọc hết. Một cô gái tài năng nhưng nóng tính, thường bị cảm xúc chi phối... tôi đã hình dung cô như vậy. Nhưng giờ hoàn toàn khác. “Tiểu Hồ” mà tôi đang thấy ở đây hoàn toàn khác. Ngọn lửa đang bùng cháy trong đôi mắt màu đỏ nâu kia không phải cảm xúc mà hoàn toàn lý trí. Lý trí tiêu diệt tôi, lý trí ngăn chặn Liệt Giả thực hiện kế hoạch của ông ấy, lý trí bất chấp tất cả để thực hiện mục đích. Cái gì đã thay đổi cô vậy, Tiểu Hồ?

- Ít lời thôi, mặt láng... – Tiểu Hồ chống gối đứng dậy –...kẻo tẹo nữa không nói được nhiều. Lúc chết, cổ họng con người hoạt động không tốt lắm đâu.

- Chiến tranh Tuyệt Tưởng Thành, phải không? – Hiệp Dung phớt lờ cảnh báo và tiếp tục lảm nhảm – Nhưng không phải tất cả, còn một thứ hơn thế khiến cô phải dùng lý trí để đối phó tôi...

Y chưa dứt lời thì Tiểu Hồ đã lao đến, vừa chạy vừa bắn cung. Tên Đầu Sói giương kiếm đỡ đòn, động tác vụng về bởi y không phải kiếm sĩ. Nhưng lưỡi kiếm đột nhiên trào lên mảng kim loại che chắn mũi tên. Dưới mảng kim loại đó là một đống bùi nhùi cơ thịt dính bết, kéo dãn dài ngoằng như đống phô mai nóng chảy. Tiểu Hồ hoảng hồn khi nhận ra mớ bùi nhùi nọ có mắt, mũi, miệng, tai, răng, lưỡi... mọi bộ phận khuôn mặt nằm lẫn lộn nhau. Mất vài phút đờ người trước thanh kiếm kinh dị, Tiểu Hồ vội giương cung bắn tiếp. Tên xoáy gió vun vút nhưng mớ cơ thịt của thanh kiếm nhanh hơn thế. Chúng hoặc vươn lên dùng kim loại che chắn, hoặc tự dùng chính mình ngăn chặn các mũi tên. Vừa trúng đòn, đống thịt gào lên bằng những cái mồm đầy răng hoặc không có răng, sau đó ngốn ngấu nuốt lấy mũi tên. Thanh A Sạ Kiếm giờ bửa ra thành những tảng thịt che chắn cho Hiệp Dung, mùi hôi thối đồng thời bốc lên nồng nặc, máu từ thịt rỏ ròng ròng xuống nền đá Tòa Trắng thánh khiết. Suốt lịch sử hàng nghìn năm, đây hẳn là lần đầu tiên khi một tạo vật kinh tởm như thế xuất hiện ngay trong tòa tháp trắng.

Không còn cách nào khác, Tiểu Hồ buộc phải cận chiến. Cung thu dây rồi tách đôi thành đoản kiếm, thoáng chốc đâm vút tới theo tốc độ của cô gái. Nhưng vẫn như lần trước, A Sạ Kiếm tiếp tục bảo vệ kẻ điều khiển nó. Hai thanh Cáo Lửa bị đống thịt nhầy nhụa chặn lại, hoàn toàn không tiến thêm được một phân nào. Chẳng những vậy, mớ thịt còn tràn lên nuốt trọn thanh Cáo Lửa và ngoạm lấy cánh tay của Tiểu Hồ. Cô gái cảm giác rõ mớ thịt sống ấy sắp sửa ăn sống mình. Thực sự là ăn sống. Những cái miệng, lưỡi, răng từ A Sạ Kiếm đang liếm láp rồi cắn xé tay Tiểu Hồ khiến nàng đau đớn khôn tả. Đây không phải thú vật ăn thịt, mà là người ăn thịt người. Những thai phụ lẫn đứa trẻ trong bụng họ đang ăn thịt Tiểu Hồ để hả nỗi đau không thể siêu thoát. Tiểu Hồ cố gắng niệm chú ngữ Hỏa niệm nhưng đôi đoản kiếm chẳng thể phát lửa. Hiệp Dung cười:

- A Sạ Kiếm ăn tất cả những gì bày ra trước mắt nó. Nhưng nó thích nhất thịt người. Thịt người giúp nó mạnh hơn và duy trì sức mạnh. Miếng thịt nguyên con như cô là nguồn dinh dưỡng tốt!

Tiểu Hồ nghiến răng chửi thề đoạn vận nội lực, chú ngữ Hỏa niệm tụ tập quanh chiếc dây chuyền đeo cổ và phát nổ. Áp khí như bão lốc thổi phăng đám thịt nhầy nhụa, hất tung cả Hiệp Dung lẫn A Sạ Kiếm. Tên Đầu Sói văng đi, húc đổ mấy chồng giá sách. Tiểu Hồ thở hồng hộc, tay bầm tím vô số lốt răng, vài mảng da thịt sắp sửa đứt toác. Hiệp Dung bò dậy từ đống sách vở lộm nhộm, cười:

- Xin phép cho tôi phỏng đoán. Cô làm tất cả chuyện này vì muốn sự bình yên cho cô và... tên tóc đỏ? Ồ, nếu vậy thì quả là lý tưởng! Rất đáng ngưỡng mộ! Thời nay, ở cái thế giới mà mọi thứ bị cào bằng này, lý tưởng là một thứ đắt đỏ để thúc đẩy động lực trong khi hận thù lại rẻ hơn, dễ kiếm hơn, phổ biến hơn. Cô phức tạp hơn tôi tưởng! Và cả vũ khí bí mật trên cổ cô nữa, rất bất ngờ. Cô khiến tôi bất ngờ nhiều đấy, Tiểu Hồ!

Bên ngoài phòng thư viện, tiếng bước chân rầm rập dội tới. Đội bảo vệ Ẩn Lý Thị cùng thánh sứ đang tràn lên tầng. Nhưng họ bị chặn lại bởi những đám dây tơ thép tựa mạng nhện chắn hai đầu hành lang. Các đại thánh sứ dùng cánh bay lên nhưng bất thành vì một tấm lưới thép khác đã căng ngang không trung, dẫn điện và làm bất tỉnh bất cứ ai chạm phải. Hiệp Dung như con nhện giăng tơ từ sớm, chỉ đợi thời khắc thích hợp là bộc lộ toàn bộ những tấm lưới bắt mồi. Ngay cả Tiểu Hồ cũng không còn lối thoát vì một tấm lưới thép đã giăng kín cửa thư viện. Nàng biết kẻ địch ra tay từ lúc nào hay như thế nào. Và giờ nàng không còn vũ khí. Đôi Cáo Lửa giờ đang nằm trong mớ thịt đói ăn A Sạ Kiếm. Cô gái niệm chú ngữ, thanh Cáo Lửa chưa bị A Sạ Kiếm tiêu hóa hết bỗng bùng lên ngọn lửa nhưng tắt ngúm ngay lập tức. Hiệp Dung lắc đầu cười:

- Vô ích thôi, cô bé. Trong A Sạ Kiếm, mọi phép thuật đều vô nghĩa.

- Ai nói đó là phép thuật? – Tiểu Hồ đáp.

Hiệp Dung ngẩn mặt. Tới lúc y kịp hiểu vấn đề thì thanh Cáo Lửa bên trong A Sạ Kiếm bất ngờ phát nổ. Sức nổ lớn phá tan lớp cơ thịt lẫn kim loại của A Sạ Kiếm, thanh âm lẫn áp khí công phá phòng thư viện, kệ sách đổ rạp, đèn trần vỡ toang. Đôi đoản kiếm không chỉ là kiếm, cung mà còn là bộ thuốc nổ di động. Cáo Lửa đã mất nhưng đó chỉ là một trong số những “con cáo lửa” mà Tiểu Hồ mang theo. Cô gái lần túi hông lôi ra đôi kiếm mới y hệt bộ kiếm cũ. Sau chiến tranh, Tiểu Hồ đã thay đổi lối đánh. Nàng mang nhiều đồ đạc hơn và nhiều phương án tác chiến hơn.

Không ngoài dự liệu của Tiểu Hồ, tên Đầu Sói vẫn sống. A Sạ Kiếm đã thế mạng cho y, nó hứng chịu vụ nổ và tan nát thành mảnh vụn, chỉ trơ lại một lõi kim loại thẳng đuột màu xám. Hiệp Dung lồm cồm một đống dưới sách vở, mái tóc mượt hất ngược giờ xổ tung xõa xượi, nom rất khó coi với một kẻ chải chuốt như y. Không chút chần chừ, Tiểu Hồ niệm chú ngữ đoạn vung kiếm. Hiệp Dung vội xua tay:

- Cô bé, cô bé! Nào, nào! Đừng tàn nhẫn vậy chứ?! Ít nhất thì cô cũng nên tỏ vẻ đắc thắng, nói vài câu thật ngầu, hoặc tra hỏi tôi cái gì chứ? Mọi câu chuyện đều diễn biến như vậy mà! Đừng phá hỏng kịch bản! Ít nhất... khục... cô nên hỏi tôi vài điều chứ?!

Hiệp Dung ho sù sụ vì lồng ngực đau nhói do dư chấn vụ nổ. Dù vậy, bộ mặt nhăn nhó đau đớn của y vẫn nặn ra được nụ cười. Tên Đầu Sói không cười gượng hay cố ra vẻ cười, mà bởi y đã trông thấy đối phương thoáng ngập ngừng. Trong lĩnh vực nắm bắt yếu điểm của người khác, y là kẻ nhanh nhạy nhất.

Quả thực Tiểu Hồ đang lừng khừng giữa ngã ba. Chẳng còn cơ hội nào tốt hơn lúc này để xử lý Hiệp Dung, nhưng nàng cũng muốn biết Liệt Giả đang âm mưu cái gì và như thế nào. Đứng trước ngưỡng cửa bí mật, con người không thể làm chủ mình, Tiểu Hồ chẳng phải ngoại lệ. Nếu có một điều ước trở thành hiện thực, người ta sẵn sàng ước biết tất cả mọi thứ trên đời hơn là tiền bạc hay những mong muốn tầm thường khác. Nghĩ mãi nghĩ mãi, Tiểu Hồ liền đặt kiếm lên cổ Hiệp Dung đoạn xẵng giọng:

- Nói, Liệt Giả định làm gì với mấy tòa tháp? Mở cổng không gian phải không? Ông ta định làm gì với tòa tháp này? Những tòa tháp khác nữa? Kế hoạch của ông ta là gì?

Tên Đầu Sói khẽ đẩy lưỡi kiếm ra. Tiểu Hồ trừng mắt, siết kiếm mạnh hơn, lưỡi kim loại chẻ từng lớp mô biểu bì đầu tiên, máu bắt đầu rỉ. Hiệp Dung cười rồi hất ngược mái tóc rũ rượi:

- Chà... chà... thế này nhé, tôi nghĩ mọi việc sẽ vui hơn nếu chúng ta đặt vấn đề dưới nhiều hình thức ẩn dụ. Đùa thôi, đùa thôi, đừng nghiến kiếm như thế, tôi chết thật đấy! Được rồi, chắc cô đã đoán ra tại sao Liệt Giả gây chiến. Phải, ông ấy cần sự hỗn loạn. Ba trong số năm tòa tháp đã nằm trong khu vực bất ổn là tòa tháp này, tòa tháp ở Băng Thổ và tòa tháp ở Sơ Khởi quốc phía đông nam lục địa Thượng Cổ. Nhưng hai tòa tháp còn lại, một ở tây nam Thượng Cổ, một ở Vinh Môn quốc của lục địa Hoa Thổ lại ít sóng gió hơn. Liệt Giả đang cần sóng, những cơn sóng đủ lớn và lay chuyển hai vùng đất còn lại.

- Các người định làm gì? – Tiểu Hồ gắt – Các người sẽ châm ngòi cuộc chiến như đã làm với Diệp quốc và Bắc Thần?

- Không, nó bắt đầu từ lâu rồi, cô bé. – Hiệp Dung lắc đầu – Cơ mà bắt đầu từ đâu thì cô phải tự tìm hiểu. Hai tòa tháp còn lại sẽ sớm nằm trong tay Liệt Giả. Hãy hỏi cô công chúa bé nhỏ đang tham gia tranh cử, có lẽ cô ta sẽ giải đáp nhiều thứ đấy! Hi hi! Nhưng tiết lộ cho cô một việc nhé: khi năm tòa tháp sụp đổ, cổng không gian sẽ mở và Liệt Giả sẽ đưa một con quái vật đến thế giới này. Với con quái vật đó, ông ta sẽ làm được điều mà nhiều năm trước ông ta đã thất bại. Phải, ông ta sẽ lật đổ Vạn Thế, thế giới Tâm Mộng mà chúng ta từng biết sẽ thay đổi vĩnh viễn. Về chuyện ở Diệp quốc, Liệt Giả đã sắp xếp rồi, cô không thể thay đổi được gì đâu, cô bé. Tòa Trắng đây sẽ rung chuyển thêm một lần nữa và đúng lúc đó, lần thứ một trăm mười bảy, cổng không gian sẽ mở.

Tiểu Hồ thẫn thờ mông lung, cảm giác bị xoáy vào một cung đường không có chỗ quay đầu. Nhưng nàng nhanh chóng định thần rồi nói:

- Con quái vật đó là gì? Nói! Ông ta sẽ tấn công vào lúc nào?

- Liệt Giả gọi nó là “Khổng Thú”. – Hiệp Dung đáp – Còn tấn công lúc nào ấy à? Chà, tôi muốn kể cho cô lắm, nhưng hết giờ rồi, cô bé.

Tên Đầu Sói cười hềnh hệch. Trông bản mặt vênh váo của y, Tiểu Hồ chợt hiểu y đang kéo dài thời gian. Cô gái lập tức vung kiếm. Nhưng kiếm chưa kịp cắt cổ Hiệp Dung thì cửa sổ thư viện vỡ toang, một cái bóng lao đến tông vào Tiểu Hồ. Cô gái vội giương kiếm đỡ đòn, toàn thân bị đẩy văng cả mét, lưng áo miết sàn đá trầy da. Đó là một cú đâm kiếm chính diện và khốc liệt, hung bạo như thú vật. Tiểu Hồ bất giác cảm thấy tay mình run rẩy vì hứng chịu cú đánh quá mạnh, nhưng một phần khác vì sợ. Nàng đang sợ hãi.

Phía trước Tiểu Hồ, Hiệp Dung được dìu bởi một chú hề vẽ mặt trắng sơn đỏ. Có điều gã hề bóp tay Hiệp Dung quá mạnh làm tên này nhăn nhó không thôi. Cánh tay máy móc của gã hề chẳng biết phân biệt nặng nhẹ mà hoạt động theo cách vô cảm nhất. Lục lọi trí nhớ một ngày bận rộn, Tiểu Hồ chợt nhớ đây chính là gã hề phát bóng bay cho trẻ con dưới quảng trường Vọng Nhật thành. Hiệp Dung vẫy tay:

- Duy chỉ có một điều mà cô không thay đổi, Tiểu Hồ, đó là cô không bao giờ thua một trận đánh tay đôi. Thế nên tôi phải chuẩn bị nhiều phương án. Tôi không nói lời tạm biệt đâu vì chúng ta sẽ tái ngộ sớm thôi!

Tên Đầu Sói cúi đầu chào một cách lịch sự rồi nhảy qua ô cửa sổ vỡ nát. Trong khi đó gã hề sơn mặt cười khành khạch nhe răng với Tiểu Hồ:

- Mày, con bé ở chiến tranh Tuyệt Tưởng Thành. Hà hà! Lần tới tao sẽ ăn thịt mày!

Gã hề sơn mặt nhưng Tiểu Hồ nhận ra gã. Nàng vô thức khuỵu chân, gương mặt đờ đẫn. Trong chiến tranh Tuyệt Tưởng Thành, cuộc chiến ở nửa sau quận Tây Chinh Kiếm đẫm máu nhất. Ở nơi ấy có một tên tóc đỏ ngoại quốc lãnh đạo người Tuyệt Tưởng chiến đấu. Và cũng nơi ấy có một con quỷ khát máu thường một mình đâm bổ vào quân Tuyệt Tưởng Thành để chém giết, thậm chí suýt lấy mạng công chúa Lục Châu dù nó chỉ có một cánh tay. Tới giờ Tiểu Hồ vẫn chưa thể xóa bỏ ác mộng về con quỷ một tay đó.

Hệ Tôn đã đến Diệp quốc. Tiểu Hồ biết rằng mình không thể tự thân chống lại con quái vật này. Hiệp Dung không nói bừa, nàng quả thực đang làm chuyện thừa thãi ở đây.

Gã hề Hệ Tôn chui qua cửa sổ và biến mất. Tiểu Hồ ngồi thụp xuống sàn, cảm xúc hỗn loạn. Bất lực, rối trí, sốt ruột... đủ thứ hầm bà lằng xáo xào trong đầu nàng. Bộ não cô gái đang quá tải. Nó không cảm nhận được những vết thương trên cánh tay đang ngả màu tím ngắt lan tràn khắp cơ thể. Ngay cả lúc đổ gục thì nó vẫn ong ong những kế hoạch, những phương án, những cách giải quyết khả dĩ. Phải tìm cách... phải tìm cách... – Tiểu Hồ tự nhủ.

...

Trong cơn mê man bất tỉnh, Tiểu Hồ sực nhớ cuộc trò chuyện với Thôn Tàng. “Gọn gàng và sạch sẽ”, cô ả thánh sứ Diệp quốc đã yêu cầu như vậy. Vậy là trong cơn mê đó, Tiểu Hồ cố gắng xua đuổi cô ả. Nàng không muốn gặp ác mộng. Trớ trêu thay, khi tỉnh dậy trên giường cứu thương, thứ đập vào mắt nàng không ai khác ngoài Thôn Tàng. Cô ả thánh sứ nhìn Tiểu Hồ chằm chặp, đôi mắt sắc như dao cạo lướt vài đường săm soi bén ngọt. Rồi cô ta đưa cho Tiểu Hồ quả bóng bay, ngữ khí đầy mỉa mai châm chọc:

- Quà của người ta tặng, cô quên à?

Tiểu Hồ chẳng buồn nhận, đôi mắt đăm chiêu vào cánh tay băng bó lẫn bùa ếm của mình. Các pháp sư đã dùng bùa ngăn chặn chất độc từ A Sạ Kiếm ăn sâu vào cơ thể Tiểu Hồ. Thôn Tàng thở dài chán ngán đoạn quăng quả bóng bay ra chỗ khác, tiếp lời:

- Ẩn Lý Thị đang làm ầm lên. Nhược bằng không phải tôi lựa lời thì giờ này cô đã ở sở cảnh binh chứ không phải bệnh viện dân sự thế này. Tôi đã nói thế nào, Tiểu Hồ? Gọn gàng, sạch sẽ. Tôi chỉ yêu cầu vậy thôi, giờ thì sao? Cô muốn xem Tòa Trắng của chúng tôi trở thành chuồng heo thế nào không? Heo vào đó ở vô tư rồi đấy! Cô phá sản, Tiểu Hồ ạ. Vét hết tài sản của cô cũng không thể trả thiệt hại cho Tòa Trắng. Cô muốn biến tôi thành cựu Phó Tổng Lãnh, đúng không?

- Tôi sẽ trả, không thiếu một đồng. – Tiểu Hồ đáp – Còn vấn đề khác quan trọng hơn. Nếu cô vẫn quan tâm vị trí Phó Tổng Lãnh và sự an toàn của Diệp quốc thì cô phải nghe lời tôi...

Sau đó Tiểu Hồ thuật lại sự tình. Nàng kể không sót chi tiết nào, kèm theo đấy là những phỏng đoán cá nhân về kế hoạch to lớn của Liệt Giả. Tới đây, cả hai người mới vỡ lẽ rằng Diệp quốc chỉ thỏa thuận rằng Hiệp Dung là người duy nhất được nhập cảnh chứ không hề đề cập Hệ Tôn. Và họ không dám chắc ngoài Hệ Tôn còn những kẻ nguy hiểm nào đang đi lại trên đất nước này. Thôn Tàng lắc đầu:

- Ban chiến lược rặt một lũ đàn ông đầu hói, da đầu láng o nhưng thiếu các nếp nhăn cần thiết. Lẽ ra tôi nên phản đối mạnh hơn ở cuộc họp.

- Cô phải triệu tập hội nghị ở Thánh Vực. Cô có quyền. – Tiểu Hồ nói – Hãy cảnh báo cho toàn thể Thánh Vực về Khổng Thú. Năm tòa tháp là chìa khóa mở cổng cho con quái vật đến thế giới này.

- Vậy cô biết gì về Khổng Thú? Con quái vật ấy trông thế nào, cô biết không? Và cô lấy gì đảm bảo rằng Hiệp Dung nói thật?!

Tiểu Hồ toan trả lời nhưng cứng họng. Hiệp Dung gian xảo thành tính, họa may Vạn Thế mới chứng thực được y đang thành thật hay trí trá. Thôn Tàng chặc lưỡi:

- Không phải tôi nghi ngờ cô nhưng mọi sự cần có bằng chứng. Trên hết, ở Thánh Vực, cô cần tiếng nói đủ lớn để làm mọi người lắng nghe. Và kể cả khi tiếng nói đủ lớn, chưa chắc kết quả đã như cô mong muốn. Chắc cô vẫn nhớ đại thánh sứ Tây Minh bất lực thế nào chứ? Cô cần những đại thánh sứ ủng hộ mình, những đại thánh sứ uy tín, sở hữu kiến thức rộng lớn về thế giới Tâm Mộng, quan trọng hơn cả là họ xác nhận rằng con quái vật Khổng Thú có thật.

- Vậy hãy giúp tôi gặp những người đó! – Tiểu Hồ vồn vã – Chúng ta phải nhanh lên, không kịp mất!

- Cô như bà hoàng vậy. – Thôn Tàng lắc đầu thở dài – Từ bao giờ tôi trở thành nô tì của cô thế? Này, bao giờ cô mới chết vậy, Tiểu Hồ?

Tiểu Hồ nhoẻn miệng cười tươi. Cô ả thánh sứ bỏ đi, lầm bầm điều chi không rõ. Tiểu Hồ dự định sẽ viện thêm sự trợ giúp từ công chúa Lục Châu. Nàng tin chắc công chúa sẽ giúp mình dù bận rộn bầu cử thế nào chăng nữa.

Nửa giờ sau, Thôn Tàng trở lại cùng một tập danh sách, sắc mặt trầm tư như gặp chuyện không ổn. Tiểu Hồ thấy vậy bèn đọc qua danh sánh một lượt, sau nói:

- Bốn mươi tuổi... ba mươi tám tuổi... hai mươi bảy tuổi... tại sao các thánh sứ nghiên cứu dữ liệu ở Thánh Vực lại trẻ thế này? Những người nắm giữ kho tri thức Tâm Mộng đây sao?

- Họ được thuyên chuyển do thiếu hụt nhân lực ở khu nghiên cứu. – Thôn Tàng trả lời – Thậm chí họ còn chưa thể tiếp cận kho dữ liệu hạn chế vì chưa đủ tuổi. Ở Thánh Vực, các thánh sứ nghiên cứu phải trên năm mươi tuổi và trải qua sát hạch gắt gao mới được tiếp cận các tài liệu hạn chế.

- Thế họ đâu? Những ông già tóc bạc phơ, đầy uy tín, đầy hiểu biết mà chúng ta cần đâu? Lẽ nào không có?

- Đã từng nhưng họ không còn nữa. – Thôn Tàng trả lời – Cô nhớ hai mươi năm trước, Liệt Giả đã khủng bố thế giới bằng cách nào không? Ông ta cắt cổ và giết các đại thánh sứ[1]. Tệ thay, các đại thánh sứ bị giết đều là người nắm kho dữ liệu. Không một ai sống sót cả.

Nghe thế, Tiểu Hồ vội vã lật hồ sơ và tìm được danh sách các thánh sứ từng làm việc tại khu nghiên cứu Thánh Vực. Tổng cộng bốn đại thánh sứ và ba mươi thánh sứ học việc. Hai mươi năm trước, bốn người họ là các đại thánh sứ thông tuệ nhất, uy tín nhất, danh vọng chẳng hề kém đại thánh sứ Tây Minh. Nhưng Liệt Giả đã giết tất cả. Khu nghiên cứu bị hổng, buộc Thánh Vực phải điều động những người mới trám chỗ. Giờ đây, đám người mới lại chẳng có tiếng nói như các bậc tiền bối. Mà khốn thay, Thánh Vực lại là nơi cần tiếng nói. Tiểu Hồ vô thức đánh rớt tập hồ sơ.

Hai mươi năm trước, Liệt Giả giết người để chuẩn bị cho kế hoạch hai mươi năm sau.

Giờ đây, kế hoạch ấy như bức tường thành cao ngất. Tiểu Hồ chỉ biết đứng dưới chân bức tường, ngước nhìn lên trên trong tuyệt vọng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Bạn sẽ học được kỹ thuật trồng và chăm sóc các loại cây trồng phổ biến quan trọng từ cây công nghiệp đến rau quả nông nghiệp và các loại cây cảnh, cây thuốc quý trên trang Hạt giống gia đình chẳng hạn như cay dau biec, hoa bao thach ba tu chắc chắn những kiến thức và kỹ thuật nông nghiệp trên sẽ ít nhiều giúp mùa màn của bạn tăng năng suất và vườn cây cảnh thêm xanh đẹp.