Người láng giềng của ánh trăng

Chương 76: Chương 76



Rất nhanh, cô không thể cười nổi, bởi Ứng Hàn Thời đã thò tay vào trong váy ngủ của cô. Đó là nơi chưa từng có người đàn ông khác đụng chạm. Ngón tay mát lạnh, mềm mại của anh nhẹ nhàng vuốt ve, khiến hơi thở của cô ngày càng gấp gáp. Cẩn Tri xấu hổ, vùi mặt vào ngực anh. Một lúc sau, anh đưa tay ra sau lưng cô nhưng mãi vẫn không tháo được móc cài áo lót.

“Tiểu Tri, mau cởi giúp anh!” Ứng Hàn Thời hôn lên tai cô.

Cẩn Tri đáp khẽ: “Anh tự nghĩ cách đi”.

Anh dừng động tác, sau đó cất giọng khàn khàn: “Anh xin lỗi.”

Một tiếng “xoạt” vang lên, áo lót đã bị kéo đứt. Cẩn Tri tròn mắt: “Anh…”

Ứng Hàn Thời đưa tay ra đằng trước, ôm trọn nơi mềm mại của người phụ nữ. Cẩn Tri thở dốc, không thể thốt ra lời. Một lúc sau, anh lại không thỏa mãn, thì thầm bên tai cô: “Anh có thể hôn lên chỗ đó được không?”.

“Không được!” Cẩn Tri cất giọng run run.

Ứng Hàn Thời yên lặng, vài giây rồi đột nhiên tốc váy cô, phủ môi xuống,. Toàn thân Cẩn Tri bủn rủn, hơi thở gấp gáp. Cô đặt hai tay lên vai anh, muốn đẩy ra nhưng không sao cản nổi. Cuối cùng, cô bị anh cầm lấy cổ tay rồi kéo nằm xuống giường.

Váy ngủ của cô và áo sơ mi của anh đã rơi xuống đất. Ngọn đèn trên đầu giường tỏa ra ánh sáng ấm áp. Cẩn Tri nằm ngửa, mơ màng nhìn người đàn ông. Gương mặt anh đỏ bừng nhưng đôi mắt tối thẫm, khiến cô bất giác nhớ đến ánh mắt anh mỗi khi giải quyết kẻ địch.

“Tiểu Tri!” Anh không hành động ngay, giọng điệu dịu dàng chứa đựng sự đè nén và khó chịu: “Em có thể…vỗ về cái đuôi của anh không?”.

Cẩn Tri nhìn cái đuôi đang giương lên cao. Tựa như phát giác ra ánh mắt của cô, nó không ngừng ngoe nguẩy.

“Vỗ về kiểu gì cơ?” Cô hỏi.

“Em cứ tóm lấy nó là được rồi.” Anh vừa dứt lời, cái đuôi lập tức đưa đến trước mặt cô.

Cẩn Tri cười tủm tỉm, nhướng mày nhìn anh: “Trước kia, chẳng phải anh không thích em chạm vào đuôi của anh hay sao?”.

Ứng Hàn Thời đột nhiên hạ thấp người. Động tác này khiến Cẩn Tri cảm nhận một cách rõ ràng sự thay đổi của bộ phận nào đó.

“Bởi vì mỗi khi em nắm đuôi, anh… .đều có phản ứng…” Ứng Hàn Thời ngoảnh mặt đi chỗ khác.

Cẩn Tri hết sức ngượng ngùng. Vài giây sau, cô nhướn người hôn lên cổ anh rồi nhẹ nhàng nắm lấy chiếc đuôi. Thân thể Ứng Hàn Thời cứng đờ trong giây lát. Không biết ma xui quỷ khiến thế nào, Cẩn Tri cúi đầu, hôn lên chiếc đuôi của anh. Cô vừa chạm môi, nó liền như con chim giật mình kinh sợ, lập tức trườn khỏi lòng bàn tay cô. Ứng Hàn Thời liền giữ hay cổ tay Cẩn Tri, nhìn cô chăm chú. Cẩn Tri mỉm cười với anh. Chiếc đuôi vừa bỏ chạy bắt đầu quấn lấy thắt lưng cô, khiến cô không cười nổi nữa. Trong không gian song song, anh đã từng làm vậy, nhưng lần này, cảm giác hoàn toàn khác. Ứng Hàn Thời nhanh chóng dùng cái đuôi “trói” cô lại. Cả người cô cong lên, thậm chí lưng rời khỏi mặt giường, hướng tới thân thể anh.

Thanh âm của Cẩn Tri hơi run run: “Ứng Hàn Thời, anh chơi xấu…”

Anh giơ tay đỡ thắt lưng cô, kéo sát vào lòng mình: “Anh thích làm vậy…Em có bằng lòng không?”.

Cẩn Tri chỉ cảm thấy bản thân tan chảy trong âm thanh dịu dàng của anh. Cô khẽ “vâng” một tiếng, giơ hai tay lên ôm cổ Ứng Hàn Thời, để anh phủ người xuống.

Một cơn gió thổi qua làm tung bay rèm cửa sổ. Cẩn Tri ôm vai Ứng Hàn Thời, nấc nghẹn khe khẽ. Anh dịu dàng hôn cô nhưng động tác ở thân dưới lại vô cùng mạnh mẽ. Cẩn Tri đã hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của anh.

“Tiểu Tri…” Anh gọi tên cô nhưng đáp lại chỉ là tiếng thở dốc khe khẽ. Cẩn Tri cũng không biết mình muốn trốn tránh hay càng muốn nhiều hơn nữa. Đôi mắt anh như bừng lên một ngọn lửa, thiêu rụi mọi ý chí của cô. Cô nhắm mắt, cảm giác một dòng suối mát lạnh chạy qua cơ thể. Cô ôm anh càng chặt hơn, để mặc anh “công thành đoạt đất” mà không có cách nào kháng cự.

“Ứng Hàn Thời!”

“Anh đây!”

“Ứng Hàn Thời!”



Cô không ngừng gọi tên anh, anh cũng không ngừng đáp lại. Trong căn phòng yên tĩnh chỉ có âm thanh thì thầm của họ, tựa như xác nhận hay một lời hứa nào đó. Cuối cùng, cô nằm yên trong lòng anh, từ thể xác đến linh hồn hoàn toàn thỏa mãn.

Buổi sớm tinh mơ, Cẩn Tri cuộn chăn nằm trong góc. Ứng Hàn Thời ngồi ở mép giường, quay lưng về phía cô, thong thả cài cúc áo sơ mi. Một lúc sau, anh quay người, nhẹ nhàng kéo chăn của cô. Cẩn Tri không chịu: “Anh định làm gì thế?”

Ứng Hàn Thời cất giọng ôn hòa: “Chẳng phải em nói…đau nhức hay sao? Anh chỉ muốn xem thế nào…”

“Không được”. Cẩn Tri từ chối ngay: “Vừa rồi anh cũng bảo chỉ ôm em ngủ chứ không làm gì cả, kết quả thì sao?”.

Ứng Hàn Thời hơi đỏ mặt. Cẩn Tri “hừ” một tiếng. Đường đường là Lưu Tinh nhất ngôn cửu đỉnh mà lại nuốt lời cơ đấy.

“Anh xin lỗi. Đây là lần đầu tiên trong đời anh không giữ lời.”

Nghe anh nói vậy, Cẩn Tri không sao giận nổi. Cô cất giọng biếng nhác: “Người ta là lần đầu tiên, anh không biết kiềm chế một chút à?”

Ai ngờ Ứng Hàn Thời bình thản đáp: “Nếu anh không kiềm chế…bây giờ, chúng ta vẫn chưa kết thúc đâu”.

Cẩn Tri xấu hổ vùi mặt vào trong chăn. Vài giây sau, bụng đột nhiên sôi ùng ục, cô nói: “Em đói quá, chúng ta ra ngoài ăn chút gì đi.”

Anh gật đầu: “Được, anh cũng đói rồi.”

Cẩn Tri liếc anh một cái: “Anh đói là phải rồi”.

Sáng sớm , đường phố vẫn vắng lặng, xe buýt trống không. Hai người tay trong tay đi đến quán bán đồ ăn sáng quen thuộc. Ông chủ mập mạp đang đun nước. Nhìn thấy họ, ông ta cất giọng ngạc nhiên: “ Cô cậu đi ăn sớm thế, bánh bao vẫn còn chưa chính, giờ chỉ có phở thôi”.

“Cho cháu hai bát phở đi ạ!” Cẩn Tri nói.

Hai người ngồi xuống bên một chiếc bàn nhỏ. Ứng Hàn Thời rót hai cốc trà, từ tốn mở miệng: “Từ hôm nay, em dọn đến nhà anh nhé!”.

“Không được! Em sống một mình quen rồi”. Cẩn Tri lắc đầu, đây là lời nói thật lòng. Ứng Hàn Thời cầm cốc trà, uống một ngụm, mi mắt cụp xuống.

Cẩn Tri lại mềm lòng, dịu dàng mở miệng: “Em sẽ đưa chìa khóa cho anh”. Thấy anh không hiểu, cô giải thích: “Chìa khóa nhà em ấy!”.

Ứng Hàn Thời đặt cốc trà xuống, khóe mắt ẩn hiện nụ cười vui vẻ; “Vậy thì anh sẽ dọn sang nhà em”.

Cẩn Tri hết nói nổi: “Hàn Thời, ý em không phải là bảo anh chuyển tới. Em quen sống một mình rồi, cho anh chìa khóa có nghĩa là anh có thể đến bất kì lúc nào anh muốn”.

Ứng Hàn Thời cất giọng kiên định: “Em là người phụ nữ của anh, ngày nào anh cũng muốn ở bên em.” Cẩn Tri nhất thời không biết đối đáp ra sao, đành nói nước đôi: “Chuyện này… chúng ta tính sau đi”

Hai người giải quyết xong bữa sáng mà vẫn chưa tới giờ đi làm. Ứng Hàn Thời hỏi: “Em muốn đi đâu?”.

Cẩn Tri ngáp dài: “Em về nhà ngủ bù một lát.”

Về đến nhà, cô liền lên giường: “Anh không buồn ngủ sao?”

Ứng Hàn Thời lắc đầu, “Mấy hôm trước, anh ngủ quá nhiều rồi. Em chợp mắt một lúc đi, anh ở đây cùng em”.

“Vâng!”

Lúc thay bộ đồ ngủ cho thoải mái hơn, nhìn thấy những dấu vết đo đỏ trên cổ và ngực mình, cô nói nhỏ: “Đều tại anh cả”.

“Ừ!” Ứng Hàn Thời đáp. Cô nằm xuống giường, thò tay ra ngoài chăn nắm lấy tay anh rồi nhắm mắt.

Có lẽ do quá mệt mỏi nên Cẩn Tri nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Ứng Hàn Thời đặt bàn tay mềm mại vào trong chăn rồi cúi xuống hôn lên má cô. Sau đó, anh ngồi yên lặng, ngắm người yêu.

Ánh nắng ban mai từ ngoài cửa sổ rọi vào phòng. Dấu hôn phiếm hồng nổi bật trên làn da trắng mịn màng của cô. Ứng Hàn Thời cúi xuống, ngậm cổ Cẩn Tri rồi dùng răng day nhẹ. Nơi đó lại xuất hiện dấu hôn mới. Có lẽ tưởng bị muỗi đốt nên cô khẽ chau mày, giơ tay sờ sờ trong khi vẫn ngủ say.

Ứng Hàn Thời lại cắn thêm phát nữa…Một lúc sau, anh ngẩng đầu lên. Trên cổ, vai, xương đòn của Cẩn Tri đầy những dấu hôn.

Ngắm ngía “tác phẩm” của mình, Ứng Hàn Thời hơi đỏ mặt. Khi tỉnh giấc, thể nào cô cũng trách anh cho mà xem.

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ khe khẽ. Ứng Hàn Thời đứng lên, kéo tấm màn gió ngăn phòng khách và phòng ngủ lại rồi mới đi mở cửa.

Tiêu Khung Diễn khoác áo gió đen kín mít từ đầu tới chân, tay cầm hộp thuốc y tế xuất hiện ở bên ngoài. Ứng Hàn Thời liền giơ tay làm động tác “suỵt”: “Cô ấy đang ngủ”. Anh chàng người máy gật đầu, nhẹ nhàng kép cửa.

Hai người đi ra ngoài ban công nói chuyện. Tiêu Khung Diễn kéo cái ghế lại gần: “Tô lái xe đưa em đến đây. Anh ta đang ở dưới nhà.”

Ứng Hàn Thời ngồi xuống, quay lưng về phía anh chàng người máy, từ tốn cởi áo sơ mi.Tiêu Khung Diễn hít một hơi, gương mặt lộ vẻ kinh ngạc: “Trời ơi! Sao lại ra nông nỗi này, vết thương rỉ máu rồi”.

Ứng Hàn Thời im lặng. Tiêu Khung Diễn vừa xử lý vết thương vừa thắc mắc: “lão đại, rốt cuộc tối qua anh đã làm gì? Lẽ nào đi giết năm con quái vật sinh hóa hay sao? Em đã dặn anh đừng vận động mạnh cơ mà?”

Ứng Hàn Thời ngẩng đầu, dõi mắt lên bầu trời, khóe miệng cong lên: “Tiểu John, có một số chuyện chú không hiểu đâu”.

Tiêu Khung Diễn hết sức nghi hoặc. Nhưng anh ta cũng nhận ra, sáng hôm nay, tâm trạng Ứng Hàn Thời rất phấn khởi. Thế là anh ta cũng thấy vui lây, vừa hát ngâm nga vừa băng bó lại vết thương.

“Được rồi!” Anh ta đóng nắp hộp thuốc: “Anh có về cùng bọn em không?”

Ứng Hàn Thời cài cúc áo, đứng lên: “Không! Lát nữa tôi đưa cô ấy đi làm rồi sẽ về sau”. Hai người quay ra phòng khách. Đúng lúc này, một cơn gió thổi tấm màn gió tung bay. Tiêu Khung Diễn tinh mắt, phát hiện trên cổ Cẩn Tri chi chít những dấu vết hồng hồng.

“A” Anh ta thốt lên: “Tiểu Tri cũng bị thương rồi.” Ứng Hàn Thời dõi theo ánh mắt anh ta, lập tức kéo màn gió xuống, đồng thời nghiêm giọng: “Chú khỏi bận tâm”.

“Nhưng cô ấy…” Tiêu Khung Diễn mù mờ. Bắt gặp ánh mắt trầm tĩnh của Ứng Hàn Thời, anh ta liền ngậm miệng. Có chút không cam lòng, đi đến cửa nhà, anh ta đột nhiên sáng mắt, quay sang Ứng Hàn Thời: “Em biết tối qua hai người làm gì rồi?”

Ứng Hàn Thời dừng bước, chắp hai tay sau lưng; “Bọn tôi …làm gì?”.

Tiêu Khung Diễn nở nụ cười đắc ý: “Anh hãy nói thật đi! Có phải tối qua anh dẫn Tiểu Tri đi leo núi phải không? Thế nên vết thương mới bị bục ra. Tiểu Tri cũng bị ngã nên mới thế. Lão đại, anh chẳng cẩn thận gì cả”.

Ứng Hàn Thời cười cười: “Đúng là tôi cùng cô ấy đi leo núi”.

Bởi vì đoán đúng đáp án nên Tiêu Khung Diễn vui vẻ rời đi.

Ứng Hàn Thời lại cất giọng dịu dàng ở đằng sau: “Chúng tôi “leo” mấy lần liền”.

Đằng sau tấm màn gió, Cẩn Tri đã mở mắt. Cô bị Tiêu Khung Diễn đánh thức từ lâu. Nghe câu nói này của anh, hai má cô bất giác nóng ran. Ứng Hàn Thời đúng là ngày càng xấu xa!

Sương mù dần tan biến, ánh bình minh chiếu sáng đường phố. Cả thành phố Giang khôi phục sinh khí, đâu đâu cũng ồn ào náo nhiệt. Quán ăn sáng của ông chủ mập mạp ngày càng đông khách, người ra người vào tấp nập. Không ai để ý đến một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, có thân hình cao lớn và diện mạo sáng sủa. Anh ta mặc áo sơ mi màu xám bạc đơn giản, tay xắn lên để lộ cơ bắp rắn chắc. Anh ta ngồi một mình ở đó, sắc mặt điềm tĩnh nhưng cũng toát ra một vẻ khó tiếp cận. Má trái của anh ta dán một miếng băng y tế nho nhỏ, trên vẽ hình mặt cười.

Ông chủ quán đi đến, cất giọng khách khí: “Quý khách muốn dùng gì?”

Người đàn ông im lặng vài giây, thò tay vào túi quần rút một tờ năm đồng ném lên bàn: “Số tiền này có thể ăn món gì?”

Dù không ngờ đối phương nghèo đến thế nhưng ông chủ vẫn hòa nhã trả lời: “Một lồng bánh bao nhỏ và một cốc sữa đậu nành hoặc một bát phở”.

“Phở đi!” Người đàn ông nói ngắn gọn. Ông chủ lập tức thu tiền rồi rời đi.

Bát phở nóng hổi nhanh chóng được mang đến. Người đàn ông ăn rất từ tốn. Vài phút sau có hai thanh niên trẻ tuổi cũng mặc sơ mi màu xám và quần âu đen tương tự đi đến, ngồi xuống bên cạnh người đàn ông.

“Ngài chỉ huy!”

“Ngài chỉ huy Lin!”

Cả hai đồng thời mở miệng.

“Ừ!” Arnold Lin ăn xong, đặt đũa xuống bàn, hỏi bọn họ: “Tình hình gần đây thế nào rồi?”.

Một thuộc hạ đáp: “Theo tin tức do binh lính trinh sát gửi tới, sĩ quan Tinh Lưu đã trở về từ không gian song song. Trong tay ngài ấy có hai con chip”.

“Tôi biết rồi”. người đàn ông đáp.

“Tiếp theo nên làm gì? Đối phương đã hơn chúng ta một con chip rồi.” Tên kia hỏi.

“Tôi sẽ thu xếp.” Anh ta rút tờ giấy ăn ra lau miệng và tay: “Các cậu có mang tiền cho tôi không?”

“Có ạ!” Một thuộc hạ rút ra chiếc phong bì lớn đưa cho anh ta: “Đây là một trăm ngàn tệ. Ngài bảo không cần nhiều hơn nên chúng tôi chỉ chuẩn bị từng này”.

“Ừ!” Lin nhận lấy phong bì, cất giọng lạnh nhạt: “Tạm thời thế đã! Các cậu về trước đi!”.

Hai tên thuộc hạ đưa mắt nhìn nhau, một tên lên tiếng hỏi: “Ngài chỉ huy không về cùng chúng tôi sao?”.

“Tạm thời thì chưa.”

“Xin ngài chỉ huy đừng đi lạc hay lang thang đầu đường xó chợ như lần trước nữa, khiến chúng tôi hết sức lo lắng. Nếu cần thiết, xin hãy để lính y tế đi theo ngài. Trong cuộc quyết chiến với Hoàng đế, đại não của ngài bị ảnh hưởng bởi bức xạ của vùng phát sáng, đến nay vẫn chưa khỏi hẳn, thường xuyên quên mọi việc…” Một thuộc hạ khuyên can nhưng bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Lin, anh ta lập tức ngậm miệng.

Đúng lúc này, tên còn lại ho khan một tiếng: “Ngài chỉ huy, người phụ nữ của ngài đến rồi”.

Lin quay đầu , liền nhìn thấy một cô gái có dáng vẻ vội vã ở phía xa. Anh ta ra lệnh cho thuộc hạ: “Các cậu đi trước đi!”. Hai người đàn ông lập tức đứng lên, rời khỏi quán ăn.

Lin ngồi yên, cúi đầu uống nước. Nhiễm Dư đi đến trước mặt anh ta, chau mày hỏi: “Đầu Gỗ, mới sáng sớm anh đã ra ngoài lén lút gặp ai thế?”

“Cấp dưới ngày trước ấy mà. Em đã ăn gì chưa?” Lin đáp.

Nhiễm Dư ngồi xuống, giơ tay lên cao: “Ông chủ, cho tôi một lồng bánh bao”. Cô quay sang anh ta: “Anh cũng có cấp dưới cơ à?”.

Lin cười cười: “Có , rất nhiều là đằng khác”. Ngữ khí của anh ta nửa thật nửa giả, chẳng thể đoán biết được. Nhiễm Dư cũng không nghĩ ngợi nhiều.

Lồng bánh bao nóng hổi được đưa lên, Nhiễm Dư xúc hai thìa ớt bỏ vào cái đĩa trước mặt. Vừa định ăn, đĩa ớt bị Lin bê đi chỗ khác.

Nhiễm Dư trừng mắt với anh ta: “Anh làm gì vậy?”.

“Đừng ăn nhiều vậy.” Lin đáp.

Nhiễm Dư “hừ” một tiếng: “Cứ mặc kệ tôi”. Cô giơ tay định lấy lại đĩa ớt nhưng đã bị anh nắm chặt.

“Sao tôi có thể để mặc kệ em được”. Anh ta nhìn cô bằng ánh mắt mang hàm ý sâu xa. Nhiễm Dư đỏ mặt, buông đĩa ớt. Lúc này, anh mới thả tay cô ra. Nhiễm Dư cúi đầu lặng lẽ ăn bánh bao. Lin chăm chú dõi theo cô.

“Đầu Gỗ, bao giờ anh mới chịu đi gặp bạn tôi?” Cô hỏi nhỏ.

Lin cười cười: “Tôi đã nói rồi, tôi không thích gặp người lạ. Em cũng đừng kể với bạn chuyện liên quan đến tôi”.

Nhiễm Dư có chút chán nản. Ngay từ đầu cô đã biết, tính cách người đàn ông này rất kỳ quái. Mấy hôm đầu, cô còn có thể lên mặt với anh ta, bây giờ không hiểu nguyên nhân vì sao, tự nhiên cô không dám chọc tức đối phương nữa.

Thấy sắc mặt cô lộ vẻ không vui, Lin liền chuyển đề tài: “Chẳng phải em muốn đi chơi hay sao? Mấy hôm nữa, tôi đưa em đi!”.

Nhiễm Dư bĩu môi: “Nói thì hay lắm, lấy đâu ra tiền mà đi? Đúng rồi, hai mươi đồng tiền tiêu vặt tôi đưa hôm qua còn không?”.

“Tôi tiêu hết rồi”. Khóe mắt thấp thoáng ý cười, anh ta ném cái phong bì ra trước mặt cô: “Em hãy lấy một ít thanh toán tiền thuê nhà, mua cái túi xách mà em thích. Phần còn lại, chúng ta đi du lịch.”

Nhiễm Dư cầm lên xem, lập tức tròn mắt, hạ giọng hỏi nhỏ: “Anh lấy đâu ra nhiều tiền thế?”.

Lin đứng lên: “Tôi đã nhớ ra mình có tham gia một số vụ làm ăn. Tôi có chút việc đi trước đây, em cứ ăn từ từ.”

Anh ta vừa quay người, Nhiễm Dư liền túm lấy gấu áo anh ta: “Đầu Gỗ, không phải anh định lẳng lặng bỏ đi mà không nói lời từ biệt đấy chứ? Anh đã hồi phục trí nhớ quay về cuộc sống của mình phải không?”. Thấy đối phương lặng thinh, cô liền nhét phong bì tiền vào tay anh ta: “Anh muốn đi thì cứ việc, tôi cũng chẳng thiếu mấy chục nghìn”.

Lin nhìn cô chăm chú, phát hiện viền mắt cô hơi ươn ướt. Vài giây sau, anh ta đột nhiên kéo cô đứng dậy, ấn cô vào bờ tường bên cạnh, thu hút sự chú ý của nhiều người khách ngồi xung quanh. Nhiễm Dư còn chưa kịp phản ứng, anh ta đã cúi xuống hôn cô. Bộ râu lởm chởm ở cằm anh ta chọc vào làn da cô, gây cảm giác nhoi nhói.

Nhiễm Dư vùng vẫy theo phản xạ nhưng bị đối phương nắm chặt hai cổ tay, khiến cô không có cách nào động đậy mà chỉ có thể bị khóa chặt trong lòng anh ta.

Một lúc sau, Lin mới buông người cô ra. Ánh mắt anh ta tối thẫm nhưng giọng điệu vẫn bình thản: “Phụ nữ không nên can thiệp vào chuyện của đàn ông. Tối nay em nhớ nấu canh sườn, đợi tôi về ăn.”

Nhiễm Dư ngơ ngẩn nhìn anh ta, chỉ thốt ra một tiếng: “Ừ!”.

Anh ta đã quay người rời đi.

Buổi sáng, Cẩn Tri bận rộn sắp xếp lại giá sách. Trang Xung cắm mắt vào máy tính, còn Nhiễm Dư ngồi ở bàn làm việc, thẫn thờ hồi lâu.

Làm việc được một lúc, Cẩn Tri dừng động tác, có chút thất thần. Đêm qua, cô và Ứng Hàn Thời đều không sử dụng biện pháp phòng tránh. Lúc bấy giờ, tâm trạng của anh và cô đều xúc động nên bất chấp tất cả. Mấy lần sau đó, tuy cũng nghĩ đến vấn đề này nhưng cô ôm hy vọng đang ở trong thời kì an toàn.

Ngộ nhỡ…. không may cô có thai thì sao? Không biết cô sẽ sinh ra cái gì nữa?

Nghĩ đến đây, Cẩn Tri ngẩng đầu nhìn quyển lịch treo tường. Hôm nay là cuối tuần, Ứng Hàn Thời nói sẽ đến đón cô. Hai ngày cuối tuần chắc sẽ ở bên nhau suốt…nhất định phải chuẩn bị biện pháp an toàn mới được.

Cùng thời gian đó, Ứng Hàn Thời đứng bên cửa sổ, dõi mắt ra hồ nước. Vài giây sau, anh ngoảnh đầu nói với Tiêu Khung Diễn: “Chú thông thạo mua hàng trên mạng, hãy đặt giúp tôi một thứ”.

“Được thôi. Anh muốn mua thứ gì?” Tiêu Khung Diễn cười híp mắt, xoay màn hình máy tính về phía anh.

Ứng Hàn Thời không trả lời mà đi tới, nhập từ khóa sản phẩm vào ô tìm kiếm. Tiêu Khung Diễn tìm trên trang Tmall một lúc rồi ngẩng đầu: “Báo cáo Boss, em đã chọn xong rồi”.

Ứng Hàn Thời đảo mắt quanh màn hình, là Okamoto 003 (1). Anh không rõ lắm về mấy thứ này nhưng rất tin tưởng vào khả năng thu thập và phân tích thông tin để chọn ra sản phẩm tốt nhất của Tiêu Khung Diễn. Thế là anh gật đầu: “Chú mua đi!”

(1) Okamoto 003 là sản phẩm bao cao su siêu mỏng của Nhật Bản.

Anh chàng người máy đặt mua mười hộp, lại nói: “Em đặt ở cửa hàng flagship của thành phố Giang. Họ sẽ giao hàng trước tối nay”.

Ứng Hàn Thời mỉm cười: “Chú làm tốt lắm!”

Được khen ngợi, Tiêu Khung Diễn rất phấn khởi. Nghĩ tới chuyện lát nữa Boss đi đón Cẩn Tri, anh ta lại nhăn mặt: “Lão đại, tối nay không được vận động mạnh đâu đấy! Tốt nhất anh đừng đi leo núi nữa”.

Ứng Hàn Thời đảo mắt qua màn hình máy tính, im lặng vài giây rồi mới trả lời: “Tôi…sẽ giữ chừng mực”.

Là một người đàn ông, anh biết giữ chừng mực, “leo” chậm một chút là được chứ gì.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 4.5 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi...Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới. Vì vậy mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như su khac nhau giua string va stringbuffer trong java, su khac nhau wcdma Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.