Người phụ nữ của tổng giám đốc

Chương 197: Đêm không về

Mới vừa đứng dậy, chợt một hồi choáng váng ập tới, cô cuống quít muốn vịn vào vách tường, nhưng lại bị một đôi tay mạnh mẽ ôm thật chặt vào trong ngực. . . . . ."Làm sao?" Thanh âm của anh có chút gấp gáp vang lên, Hoan Nhan ấn ấn huyệt Thái Dương, cảm thấy khá hơn một chút, mới từ trong ngực anh tránh ra đứng ngay ngắn: "Có thể là do đứng dậy quá đột ngột thôi, sao anh về sớm như vậy?"
"Ừ, công ty không có việc gì, nên đi về thôi." Thanh âm của anh thong thả xuống, nhưng vẫn đỡ cô đi tới bên ghế sa lon ngồi xong, lại nghi hoặc nhìn sắc mặt trắng bệch của cô: "Em thật sự không có chuyện gì chứ?"
Hoan Nhan suy nghĩ một chút, nhưng vẫn lắc đầu: "Không có chuyện gì, em đi nấu cơm, anh đi tắm trước đi. . . . . ."
"Nhan Nhan, sắc mặt của em không tốt, nghỉ ngơi trước đi, bảo Tần tẩu làm là được rồi." Anh ấn cô xuống, giọng nói chắc nịch, không cho phép cô cự tuyệt.
Hoan Nhan ngẩng đầu lên, lẳng lặng quan sát anh, hơn một tháng trôi qua, anh đúng giờ đi làm, mỗi ngày quay trở về với cô, nơi nào cũng không đi, chỉ là thỉnh thoảng sẽ ngồi thừ ra một mình, anh có tâm sự, nhưng cô không biết đó là gì.
"Thôi được rồi, anh đi tắm đi." Hoan Nhan cũng là một bộ nhàn nhạt giọng, anh gật đầu một cái, quay người đi lên lầu, Hoan Nhan nhìn theo bóng lưng của anh, trong lòng yên lặng bắt đầu suy nghĩ, có lẽ ngày mai cô nên đi bệnh viện kiểm xem, có lẽ, chờ đến sinh nhật anh, cô sẽ cho anh một kinh hỉ.
Ngón tay không tự chủ được vuốt ve trên bụng, mấy ngày trước cô đã bắt đầu thỉnh thoảng nôn mửa, cô mang thai lần thứ nhất, mất đi một đứa bé, đã hiểu rõ điều đó đại biểu cho cái gì, nếu trong bụng của cô thật sự có đứa bé của anh, như vậy, mối quan hệ của bọn họ có thể cứu vãn được sao?
Cô suy nghĩ một chút, bởi vì trước đây khi cô muốn anh dùng biện pháp an toàn anh có vẻ tức giận, Hoan Nhan tựa hồ tìm được một chút dũng khí, có lẽ, đứa bé này, chính phúc tinh của cô, tới cứu vớt cuộc hôn nhân tưởng chừng hoàn hảo nhưng thực ra lại xiêu vẹo chỉ chực sụp đổ của cô với anh . . . .
"Dì à, dì để cho con thư thả thêm mấy ngày đi, con lập tức đem tranh bán đi là có thể đưa cho dì tiền thuê phòng. . . . . ." Trên người mặc đồng phục làm việc bẩn thỉu, tóc dài tùy tiện buộc ở sau đầu, trên người dính đầy thuốc màu, Tô Lai đang đứng trước cửa căn phòng nhỏ mở miệng cầu khẩn . . . . . ."Ai biết những bức vẽ của cô ngày tháng năm nào mới có thể bán đi? Hiện tại người chờ thuê phòng của tôi đầy ra, không thể bởi vì một mình cô mà làm trễ nải việc làm ăn buôn bán của tôi!" Chủ cho thuê nhà đứng chắn trước cửa quát ầm lên, tiếp đó lập tức bắt đầu chỉ đạo chồng mình đi vào trong phòng ném đồ ra.
Tô Lai cuống quýt chạy ra nhặt lấy những bức vẽ của mình cùng với bút và màu vẽ, lại nghe thấy phịch một tiếng, một đống đồ bị ném ra ngoài, màu vẽ vung vãi đầy trên mặt đất, thậm chí bắn cả lên trên mặt của cô. . . . . . Cô cắn chặt răng, nhìn những bức hoạ mà cô yêu thích từng cái bị ném lung tung xuống đất, rốt cuộc không nhịn được khóc thành tiếng. . . . . . Khóc hồi lâu, nhìn chủ cho thuê nhà cầm chiếc khoá cửa khoá cửa lại, một đống đồ cùng chiếc vali nằm lộn xộn trong góc cầu thang, Tô Lai cảm thấy thật bất lực, rốt cuộc vẫn không nhịn được lấy điện thoại di động ra. . . . . . Bóng đêm đen thui, không thấy một ngôi sao, trên người cô bây giờ tất tần tật cũng chỉ còn không tới 50 đồng, ở một nơi quen thuộc như thành phố này, trừ anh ra, cô còn có thể dựa vào ai?
Lúc điện thoại vang lên, Thân Tống Hạo đang ở trong phòng khách xem ti vi, còn Hứa Hoan Nhan đang chuyên tâm gọt táo, một vòng một vòng, tạo thành một chiếc dây dài màu đỏ, trông thật động lòng người. . . . . . Lấy điện thoại di động ra, liếc nhìn mã số xa lạ, anh do dự một chút, ấn xuống phím nghe, "Alo. . . . . ."
"A Hạo. . . . . ." Tiếng Tô Lai truyền đến từ đầu dây bên kia mang theo sự khiếp sợ, thật rõ ràng, Hứa Hoan Nhan dừng tay lại, ngẩng đầu lên nghi ngờ nhìn anh, Thân Tống Hạo lập tức đứng lên che ống nghe đi ra bên ngoài phòng khách . . . . Con dao trong tay Hứa Hoan Nhan rơi phịch một tiếng, cô cầm quả táo đã gọt được một nửa, kinh ngạc nhìn bóng lưng vội vã của anh.
Ngay cả một câu giải thích cũng không có . . . . . Ngay cả sự nguỵ trang che giấu tâm tình khẩn trương của anh cũng không có.
Anh không cần biết, bọn họ ngồi gần như vậy, tiếng của người phụ nữ kia cô đã nghe thấy chưa?
Trên TV chiếu cảnh một đám người đang chơi trò chơi vui vẻ như vậy, nhưng Hứa Hoan Nhan xem vẫn rơi xuống lệ, cô rốt cuộc là làm sao? Chẳng lẽ phụ nữ mang thai đều đa sầu đa cảm như vậy sao?
Hứa Hoan Nhan đưa tay lung tung lau đi những giọt lệ, lại bắt đầu gọt táo, có điều phần vỏ thật dài đã bị đứt mất, cũng không thể ghép nối lại, nửa trên của quả táo được gọt bóng loáng, nửa dưới này lại xấu xí, Hoan Nhan hé miệng, dùng sức cắn một miệng lớn, cô phải tìm cái gì đó để làm, nếu không lại suy nghĩ lung tung rồi khó chịu.
Anh rất nhanh đã quay trở lại, chỉ là thần sắc nặng nề khoác áo khoác rồi nói với Hứa Hoan Nhan "Nhan Nhan, công ty có một nhân viên đã xảy ra chuyện, bây giờ anh phải đến đó, em đi ngủ sớm một chút, không cần chờ anh."
Anh vừa nói, vừa chạy ra ngoài, Hứa Hoan Nhan đứng lên, chạy mấy bước tới bên anh: "A Hạo. . . . . . Anh không thể không đi sao?"
Nhân viên gặp chuyện không may, đây là lý do thật sự sao?
"Nhan Nhan, anh không có thời gian nói nhiều với em, em đi ngủ trước đi, tất cả chờ anh trở lại rồi nói." Bước chân anh không ngừng lại, tiếp tục đi ra bên ngoài, chỉ là trong thanh âm của anh rõ ràng mang theo sự nóng nảy và không kiên nhẫn .
“Anh có về không? Tối nay. . . . . ."
Anh dừng lại, xoay người, nhìn khuôn mặt trắng bệch của cô, hình như hốc mắt còn đỏ cả lên, Thân Tống Hạo lập tức cắn chặt răng, gật đầu một cái liền xoay người sải bước đi vào trong bóng đêm. . . . . Hoan Nhan lảo đảo đuổi theo hai bước, nhưng lại lập tức vịn vách tường đứng lại, "Anh sẽ không về. . . . .Em biết rõ, em đều biết. . . . . ."
Cô nhẹ nhàng nỉ non, xoay người, không quên tắt ti vi, thậm chí còn dọn dẹp trên bàn và dưới đất, rồi mới chậm rãi đi lên lầu, cô ngoan ngoãn tắm rửa, thay chiếc áo ngủ mềm mại, tắt đèn, đắp chăn thật kín, nhắm mắt lại. . . . . . Ngủ đi, ngủ thiếp đi là tốt rồi, cái gì cũng có thể quên.
Cô cho là cô sẽ mất ngủ cả đêm, nhưng có lẽ tại cô đã tự thôi miên mình, cố gắng quên đi những tổn thương thời điểm, để cho đại não trống rỗng , nên rất dễ dàng đi vào giấc ngủ. . . . . . Một đêm này, cô ngủ rất say, nhưng lúc sáng sớm thức dậy, cảm thấy trên mặt căng thẳng khó chịu, lại sờ vào áo gối, toàn bộ ướt đẫm.
Bên cạnh không có dấu vết của ai đó, Hoan Nhan chầm chập bắt đầu rửa mặt, cô ôm một chút ảo tưởng, đợi khi cô chuẩn bị xong hết rồi đi xuống lầu, anh nhất định đang ngồi trước bàn ăn điểm tâm.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 4 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như 10 dac tinh cua dai bi tam dai bi chu, thuyet phap rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.