Người vợ nô lệ

Chương 192: Đứng ngồi không yên


#BooMew

Người đàn ông tên Win cười cười nói.

" Chờ đi, một chút nữa sẽ biết..."

Minh Lâm nhíu mày khó hiểu nhìn Win, anh cũng không hỏi tiếp mà bước ra khỏi phòng khách, đi vào phòng bếp nấu ăn tiếp.

Win ngồi trên sofa, rất tự nhiên mà tự rót cho mình một ly nước ngồi xem tv nói.

" Cậu yêu tên đàn ông đó thật sao? "

Minh Lâm đang khuấy nồi cháo nghe Win nói tay anh chợt khựng lại, Win quay đầu nhìn thấy, không khỏi lắc nhẹ đầu nói.

" Mặc dù chúng ta mới quen biết nhau không lâu, nhưng chúng ta đều vì người mình yêu đó mà nằm dưới thân họ dù bản thân không hề muốn. " dừng một chút Win cười khổ, như thể bản thân cũng từng trải qua một mối tình không đẹp nói tiếp.

" Cho dù biết đó là không đúng, là tự mình làm khổ mình nhưng vẫn cố đâm đầu vào, may mắn thì được quan tâm, được để ý... thẩm chí chỉ vì một câu hỏi han của người đó cũng làm cho bản thân mình thấy sung sướng, ngủ không được... nhưng kết quả thì sao? Họ chỉ xem ta là một người qua đường... "

Win trầm giọng nói... nói thật nhiều...

Minh Lâm ở trong phòng bếp, tay tuy khuấy cháo, nhưng hai mắt liền không nhịn được mà ướt đẫm.

Những câu nói của Win như những con dao đang đâm thẳng vào tim anh vậy.

Anh biết rõ nhưng vẫn cố đâm đầu vào, anh biết rõ cái tình cảm này sẽ không được đáp lại nhưng vẫn hy vọng, kết quả thì sao? Mọi thứ đều như vậy?

Chẳng có bất gì khác ngoài việc tự mình làm tổn thương chính mình.

Win nói một lúc, nhìn về hướng phòng bếp nói.

" Cậu không sai, cả hai chúng ta đều không sai, nhưng có những thứ có cưỡng cầu cũng không được. "

Minh Lâm vẫn im lặng.

Hai người ở trong nhà một lúc lâu mà không hề hay biết bên ngoài cánh cửa có người đàn áp tai vào cửa cố gắng nghe bên trong, nhưng lại không nghe bất cứ câu nói gì bên trong.

Phỉ Vô Dư vốn còn đang ở trong nhà, nhưng anh vô tình nghe tiếng chuông cửa của nhà đối diện liền lén lút nhìn lén, kết quả liền thấy một người đàn ông tóc vàng đang đứng ngoài cửa.

Vốn anh cũng không quá để ý gì nhiều, nhưng không hiểu sao anh lại cảm thấy thật khó chịu.

Còn nghĩ chắc chắn người đàn ông đó đã đi nhầm nhà, nhưng không phải như vậy, vì không bao lâu cửa liền mở ra.

Phỉ Vô Dư nắm chặt tay thành nắm đấm, nhìn chằm chằm vào khe hở đó.

Không bao lâu, thứ khiến anh khó chịu nhất chính là người đàn ông tóc vàng ôm Minh Lâm.

Đúng vậy, anh nhìn không có cái gì khác chính là chuyện này... Minh Lâm để một người đàn ông khác ôm.

Nghĩ đến đây, Phỉ Vô Dư chỉ cảm thấy cả cơ thể nóng dần hơn, anh chỉ hận không thể kéo cái thứ không biết xấu hổ kia ra khỏi người Minh Lâm thôi.

Nhưng khi bước chân anh dần đến cánh cửa, bàn tay cũng đã nắm lấy chốt cửa thì cũng dừng lại.

Phỉ Vô Dư cứng đờ cả cơ thể, thầm nghĩ vì sao anh lại phải đi quan tâm đến chuyện cá nhân riêng tư của Minh Lâm như vậy chứ.

Dù sau anh và Minh Lâm chẳng hề có quan hệ gì cả, chỉ là tình một đêm, biết đâu đấy cũng không phải lần đầu tiên của Minh Lâm, và Minh Lâm cũng là người tự nguyện.

Thì anh cũng không cần phải cảm thấy chính mình đang làm sai... nghĩ đến đây Phỉ Vô Dư quay ngược trở lại ngồi lên sofa, tay không tự chủ nắm chặt ly nước trong tay.

Đúng vậy, Minh Lâm và anh chỉ là bạn bè, cho dù có xảy ra chuyện gì thì chuyện này vĩnh viễn sẽ không thay đổi, hơn nữa... hơn nữa anh sẽ không vì một lần cùng Minh Lâm... mà yêu một thằng đàn ông.

Phỉ Vô Dư thở hắc một hơi, cố gắng nhắm mắt dưỡng thần nhưng vừa nhắm mắt liền thấy được những hình ảnh gợi cảm kia của Minh Lâm.

" Đau... không... không Dư... nhẹ... nhẹ một chút... "

" Ưm... ưm... "

Phỉ Vô Dư lại một lần nữa vỗ mạnh vào đầu của mình, trong lòng không khỏi tự hỏi có nên hay không đi xóa bỏ trí nhớ.

Phỉ Vô Dư ở trong nhà đứng ngồi không yên, anh đang ngồi ngồi lại nhìn vào đồng hồ. Đứng đứng đi vài vòng trong nhà anh lại nhìn đồng hồ.

Họ nói gì mà lắm thế, lúc này là lúc nào rồi còn chưa ra?

Họ đang làm gì trong đó?

Người đàn ông tóc vàng đó là ai vì sao lại ôm Minh Lâm?

Minh Lâm sao lại không đuổi người đàn ông đó?

Phỉ Vô Dư nhíu chặt mày khó chịu suy nghĩ.

Anh cảm thấy chính mình thật sự quá điên rồi, sau lại không ngăn cản từ sớm.

Phỉ Vô Dư bước vội ra ngoài, đi đến trước cửa nhà của Minh Lâm thì dừng lại, tay giơ lên định nhấn vào chuông cửa cũng dừng lại.

Anh đứng trước nhà một lúc lâu, mãi cho đến khi cảm thấy sốt ruột đến không nhịn được nữa liền áp tai sát cửa mà lén nghe động tĩnh bên trong.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 45 lượt.

Powered by hatgionggiadinh.com

loading...
DMCA.com Protection Status