Nguyện giả thượng câu

Chương 41: Che giấu

Tần Vãn Thư làm việc luôn luôn cẩn thận, nàng từ trong nhà Tả Khinh Hoan đi ra, không phải lập tức quay về nhà mà lái xe đến biệt thự riêng của Thi Vân Dạng. Cuộc sống của Thi Vân Dạng thường xuyên bừa bãi phóng túng, tự nhiên sẽ không cùng người trong nhà ở chung mà có biệt thự riêng.

“Ta đã biết, ngươi hội tới nơi này trước.” Thi Vân Dạng nhìn Tần Vãn Thư, bộ dáng của nàng giống như cái gì cũng biết rõ.

“Ngươi thật là thần cơ diệu toán.” Tần Vãn Thư thản nhiên nói, đậu xe vào garage trong biệt thự.

Thi Vân Dạng lập tức bước đến phía trước Tần Vãn Thư, nhìn trước nhìn sau đánh giá Tần Vãn Thư một lần.

“Không có hôn ngân, tinh thần không tệ, ngày hôm qua không phải đi yêu đương vụng trộm sao? Như thế nào không có chuyện gì phát sinh đâu?” Thi Vân Dạng cười một cách vừa tiếc nuối vừa ái muội nói.

“Thê tử *chán cơm thèm phở*, trượng phu vĩnh viên đều là người cuối cùng biết được, ta nghĩ Hàn Sĩ Bân cũng rơi vào tình trạng như thế, đáng thương nam nhân bị phản bội, còn là do lão bà trong lòng hắn trước giờ giống như nữ thần…” Thi Vân Dạng khoa trương nói.

Tần Vãn Thư không thèm để ý vẻ mặt cười đểu của Thi Vân Dạng. Hàn Sĩ Bân không phải như Thi Vân Dạng suy nghĩ là người vô tội đáng thương, Tả Khinh Hoan không phải do Hàn Sĩ Bân thay mình rước về hay sao?

“Ngươi rốt cuộc nhìn trúng tiểu bách hợp ở điểm nào nha? Tuy khuôn mặt xem như đạt tiêu chuẩn, nhưng so với ta kém xa, đại tiểu thư nếu tò mò về nữ nhân có thể tìm ta thôi, phì thủy bất lưu ngoại nhân điền (ý nghĩa giống như là ‘Trâu ta ăn cỏ làng ta’/’Ta về ta tắm ao ta’), hơn nữa, ta còn là nữ nhân trong nữ nhân…” Thi Vân Dạng thử qua rất nhiều loại người, duy độc nữ nhân như Tần Vãn Thư chưa có cơ hội đụng vào quá, thế nhưng bị người khác nẫng đi mất, thật sự rất tiếc nuối.

“Ngươi này đức hạnh, ta từ nhỏ xem đến lớn, thật sự không biết làm sao để thích ứng.” Tần Vãn Thư ăn ngay nói thật, nàng thật không có phúc để hưởng đến bộ dạng phong tao của Thi Vân Dạng, vẫn là Tả Khinh Hoan đáng yêu hơn một chút.

“Đại tiểu thư, ta không chê ngươi không thú vị thì thôi, ngược lại ngươi còn chỉ trích ta, <hừ hừ>, cẩn thận ta chạy đi mật báo!” Ở Tần Vãn Thư trước mặt Thi Vân Dạng chỉ là một con cọp giấy.

“Ngươi hoàn toàn có thể ghét ta, ta không ngại.” Tần Vãn Thư phản đối nói lại.

“Đại tiểu thư, tỷ tỷ ta thầm mến ngươi, ngươi không biết sao?” Thi Vân Dạng biểu tình nghiêm túc đáp lại, cũng không biết là thật hay giả.

“Vậy ngươi tiếp tục thầm mến đi, ta giả bộ như không biết.” Tần Vãn Thư ngay cả mày cũng chưa nhăn một chút, tiếp tục vô thị Thi Vân Dạng.

“Ta khiêu khích ngươi như vậy một chút phản ứng cũng không có, nàng thế nhưng có thể đánh động ngươi, thật sự không có thiên lý!” Thi Vân Dạng ra vẻ oán giận nói, nghĩ lại, tiểu bách hợp kia rốt cuộc có bao nhiêu sức quyến rũ thế nhưng hội phá được Tần Vãn Thư *tường đồng vách sắt* này, lòng hiếu kỳ của Thi Vân Dạng đối Tả Khinh Hoan tăng lên một tầng nữa.

“Tiểu bách hợp rốt cuộc là thần thánh phương nào nha?” Thi Vân Dạng vô cùng tò mò hỏi, khó trách lần trước miễn phí mời nước Tần Vãn Thư, khi đó các nàng đã có dấu hiệu *liếc mắt đưa tình*, chỉ có mình mắt kém không phát hiện được.

“Nàng tên là Tả Khinh Hoan.” Tần Vãn Thư sửa Thi Vân Dạng, nàng cảm thấy hình ảnh tiểu bách hợp không hợp với Tả Khinh Hoan chút nào, hoa bách hợp thoạt nhìn thuần khiết lại có chút yếu ớt nhưng Tả Khinh Hoan hoàn toàn không phù hợp với so sánh này.

“Tên này không tệ, vừa nghe đã biết là người đồng đạo, nàng lai lịch như thế nào?” Khinh Hoan, tùy tiện phóng khoáng mới tốt, Thi Vân Dạng nghĩ như thế.

Tần Vãn Thư đã biết Thi Vân Dạng sẽ nói như vậy, Thi Vân Dạng hết thuốc chữa rồi, Tần Vãn Thư cảm thấy cả đời này cuộc sống của Thi Vân Dạng có lẽ đều bừa bãi hoang đường như vậy.

“Nàng trước đây là tình phụ của Hàn Sĩ Bân.” Tần Vãn Thư biết với trình độ hiếu kỳ của Thi Vân Dạng, thay vì để Thi Vân Dạng moi ra thân phận xấu hổ của Tả Khinh Hoan không bằng sớm chút thỏa mãn trí tò mò của nàng.

Thi Vân Dạng không nghĩ thân phận của Tả Khinh Hoan đặc thù như thế, tình phụ trước đây của Hàn Sĩ Bân, Tần Vãn Thư quả nhiên trọng khẩu vị hơn mình, cho tới bây giờ mình đều không nghĩ đến về sau vạn nhất kết hôn còn muốn dành nữ nhân với lão công, nghĩ đến Thi Vân Dạng muốn lập tức kết hôn.

“Đại tiểu thư, ngươi cố ý đúng hay không? Ngươi muốn trả thù Hàn Sĩ Bân, cố ý đoạt nữ nhân của hắn, làm cho hắn khó xử đúng hay không?” Thi Vân Dạng vẻ mặt hưng phấn nói, nàng chỉ biết dựa theo trình độ phúc hắc của Tần Vãn Thư nhất định còn có nội tình.

“Ta không có nhàm chán như vậy, hơn nữa ta nói rồi, ta không thích trêu chọc người khác.” Tần Vãn Thư cảm thấy đầu óc của mình và của Thi Vân Dạng có bất đồng cấu tạo, Thi Vân Dạng vĩnh viễn là một loại sinh vật mà mình không thể lý giải, như thế nào có người cả đời đều chỉ nghĩ đến chơi đùa trêu chọc người khác đâu?

Thi Vân Dạng đồng dạng không hiểu Tần Vãn Thư, như thế nào có người đối với chuyện gì cũng nghiêm túc thật tình đâu, nhân sinh như vậy thật buồn tẻ. Bất quá hai người đều tôn trọng nhân sinh quan, giá trị quan của đối phương, cho nên song phương vẫn bảo trì thái độ trung hòa, không can thiệp quá sâu vào cuộc sống cá nhân của nhau.

“Không thể tưởng tượng Hàn Sĩ Bân cũng bao dưỡng tình phụ, ngươi không tính phế hắn sao?” Thi Vân Dạng hỏi.

“Chuyện này tính sau.” Tần Vãn Thư bản thân còn đang do dự.

“Tình yêu là một định nghĩa thực hư vô mờ mịt, rất dễ dàng tiêu thất.” Thi Vân Dạng tự nghĩ không thể trách mình hoa tâm vì cảm giác biến mất quá nhanh, nàng cũng từng nghĩ đối một người bảo trì cảm giác này, nhưng không có cách nào khác, cảm giác mất đi chính là mất đi, nàng tự nhiên không thích miễn cưỡng bản thân tiếp tục chung sống với người không có cảm tình.

“Tình yêu sao?” Tần Vãn Thư cảm thấy từ này rất xa lạ.

“Tần Vãn Thư, ngươi nếu động tâm thực phiền toái, ngươi là loại nhất kiến chung tình, nhưng đối phương không nhất định cũng vậy.” Thi Vân Dạng cảm thấy trong tình yêu không có ai có thể suốt đời chỉ yêu duy nhất một người, nếu có, chẳng qua hấp dẫn bên ngoài không đủ lớn. Có lẽ Tần Vãn Thư sẽ là ngoại lệ, bởi vì nàng không thiếu thứ gì, cho nên hết thảy cám dỗ đều có thể xem nhẹ không so đo. Tần Vãn Thư không dễ dàng động tâm, nhưng một khi nàng yêu ai sẽ không dễ dàng thay lòng đổi dạ.

Tần Vãn Thư không đồng ý nở nụ cười, chỉ xem là Thi Vân Dạng đang nói chuyện đùa, nàng biết tính tình của mình vừa lạnh lùng vừa bị động, cho dù thích một người cũng không để bản thân mất đi lý trí, ít nhất hiện tại cảm giác đối Tả Khinh Hoan còn nằm trong phạm vi khống chế.

Lúc này Hàn Sĩ Bân quả nhiên gọi điện thoại đến.

“Lão bà, em còn ở biệt thự của Thi Vân Dạng sao?” Hàn Sĩ Bân hỏi.

“Ân, em vừa cùng Vân Dạng ăn xong điểm tâm.” Tần Vãn Thư mặt không đổi sắc nói dối.

“Anh đến đón em.” Hàn Sĩ Bân chăm sóc nói.

“Được.” Đây là lý do Tần Vãn Thư sáng sớm chạy đến chỗ ở của Thi Vân Dạng, nàng biết Hàn Sĩ Bân nhất định đòi đến đón mình, hơn nữa lựa chọn thời điểm thích đáng, không quá sớm cũng không quá trễ, ở trình độ nào đó Hàn Sĩ Bân coi như thể thiếp tinh tế.

“Ta trước đây vẫn cho rằng Tần Vãn Thư không biết nói dối, không nghĩ tới công phu nói dối của ngươi vượt xa tưởng tượng của ta, khó trách người ta nói hài tử thoạt nhìn càng ngoan càng hợp lòng người kỳ thật càng biết nói dối, xem ra không sai.” Thi Vân Dạng càng nói càng cảm thấy có đạo lý, nàng đang nhớ lại quá khứ có hay không bị Tần Vãn Thư gạt quá.

Tần Vãn Thư như thế nào cảm thấy Thi Vân Dạng hiện tại rất hứng thú phân tích tính cách của mình còn không quên bôi nhọ nhân cách của mình.

“Thi Vân Dạng, nếu tính cách của ta như vậy, ngươi thực vui vẻ sao?” Tần Vãn Thư hỏi.

“Đương nhiên! Ngươi cuối cùng giống một người bình thường, ngươi trước đây thật sự rất đáng ghét, ngươi không biết rằng ba của ta tổng thích lấy chúng ta ra so sánh sao…” Bản thân mình từng là hài tử đáng thương sống dưới danh tiếng của Tần Vãn Thư, một mực dựa theo tiêu chuẩn của nàng phấn đấu, thật là tìm đúng người rồi, mọi thứ so với nàng thua, trong lòng vẫn rất ấm ức. Người quá vĩ đại sẽ khiến người khác đố kỵ và thù hận, đặc biệt là kẻ tiểu nhân nào đó tính tình xấu xa hay để ý.

“Chuyện đó không phải lâu lắm rồi sao?” Tần Vãn Thư cảm thấy thực vô tội, nàng biết trước đây Thi ba ba quả thật thích làm như vậy.

Thi ba ba yêu thương Tần Vãn Thư còn hơn khuê nữ thân sinh của mình, Thư Thư, biệt danh ớn lạnh này là do Thi ba ba độc quyền gọi nàng.

“Tháng trước ba ta nhắc tới chuyện lập gia đình, phiền chết người, ta trong lúc nóng giận nói kết hôn cái quái gì, tỷ hiện tại thay đổi thích nữ nhân, ngươi đoán hắn nói gì?”

Trên thương trường Thi ba ba được gọi là sư tử, nhưng đối nữ nhi kỳ thực yêu thương chiều chuộng nên có một số quy củ luật lệ hắn mắt nhắm mắt mở bỏ qua.

“Sao?” Tần Vãn Thư ngồi ở sô pha trong phòng khách, từ trên bàn cầm một trái táo được rửa sạch, coi như tán gẫu với Thi Vân Dạng. Thi ba ba thường xuyên oán giận cùng mình nói, Vân Dạng một chút cũng không có trước đây đáng yêu, quanh năm suốt tháng không có mấy lần thấy mặt mũi nàng, giọng điệu kia ai oán đáng thương, kỳ thật nuông chiều Thi Vân Dạng thành dạng người như bây giờ Thi ba ba là người có trách nhiệm lớn nhất.

“Hắn nói, ngươi nếu cùng Thư Thư thành một đôi là tốt nhất, nhưng mà nàng đã kết hôn, ân, đoạt lại cũng được!” Thi ba ba lúc nói đến chuyện này biểu tình còn thật sự nghiêm chỉnh.

“Ách…” Tần Vãn Thư thiếu chút nữa bị mắc miếng táo trong cổ, nguyên lai đại tiểu thư tính tình của Thi Vân Dạng không phải tự nhiên bộc phát, đúng là thượng bất chính hạ tắc loạn (bề trên không nghiêm, bên dưới ắt loạn).
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 2 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như thich nu tam tam, hoa mat troi 13 doanh nhan phat tu kha thanh van chua hoang phap hd 720p những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status