Nguyên thuỷ đại thiên tôn

Chương 289: Từ Trên Trời Rơi Xuống Con Dâu



Doanh Thiên vươn vai một cái sảng khoái, lại đem hít thở một hơi sâu, tâm tình mười phần dễ chịu.

Hắn chỉ là hít thở một cái, Thiếu Vũ liền phát hiện trên người của Doanh Thiên có biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Doanh Thiên lúc này, mỗi một hơi thở đi ra, đều phun ra một ngụm thuần khiết linh khí, cực kỳ vi diệu.

Trên thực tế, chỉ cần là tu sĩ, liền không cần hít thở. Thế nhưng là, đây là một dạng thói quen, một dạng không bỏ được thói quen, khiến cho người người cảm thấy sảng khoái.

"Phụ thân, người thành công rồi sao?". Thiếu Vũ mừng rỡ mà hỏi.

Doanh Thiên gật đầu một cái, nhàn nhạt nói ra:"Thành công".

"Tốt quá rồi. Người vừa xuất quan, mau trở về nghỉ ngơi một chút... ". Thiếu Vũ mỉm cười. Ra dấu mời Doanh Thiên.

"Phụ thân, còn có..... một chuyện..... ".

Doanh Thiên bước chân vừa nhấc, liền phát hiện Thiếu Vũ vẻ mặt có chút bối rối, lại ấp úng như muốn nói cái gì.

Hắn thần thức quét qua một cái, liền rõ ràng sự tình, không khỏi vì đó mà ngạc nhiên:"Khá lắm tiểu tử".

Tới đây, Doanh Thiên cười cười, gõ đầu Thiếu Vũ nói ra:"Ngươi nói cho ta hộ pháp, 3000 năm ngắn ngủi liền nhặt tới cho ta một đứa con dâu?".

Thiếu Vũ mười phần xấu hổ, ngượng cười đáp lấy:"Cái... cái này..... cái này không phải là nhặt..... mà là cẩn thận chọn lựa..... Đúng. Cẩn thận chọn lựa".

Doanh Thiên lắc đầu mà cười, vỗ lấy Thiếu Vũ bờ vai cảm khái:"Tốt, coi như ngươi trưởng thành. Quản cho tốt, đừng để sau này liền giống Phụ Thân ngươi".

Nói đoạn, Doanh Thiên cùng Thiếu Vũ thân hình lóe một cái, liền từ Khởi Nguyên Tổ Địa xuất hiện phía trên Hắc Vu Nguyên Giới chỗ thâm cốc kia.

Bên dưới thâm cốc, cây xanh rậm rạp, cảnh vật thiên nhiên vô cùng thoải mái thoáng mát.

Chỗ nhà tranh kia, trước hiên nhà. Đang có một cái nữ tử đang ngồi, chậm rãi đan áo.

Nữ tử này, mái tóc đen dài như thác, mặc dù để mặt mộc, nhưng vẫn như cũ xinh đẹp vô cùng, đủ để nhật nguyệt quang huy ảm đạm, đủ để siêu lòng bất kỳ nam nhân nào.

Xinh đẹp là thế, chỉ là nàng toàn thân mộc mạc, mặc lên một bộ hết sức giản gị y phục, gọn gàng mà tinh tế.

Thiếu Vũ cùng Doanh Thiên xuất hiện, để cho nữ tử này vui mừng đứng lên, cười nói:"Công tử trở về.......".

Nói tới đây, nàng rất nhanh phát hiện không đúng, cũng là xấu hổ hành lễ nói ra:"Phụ thân.... trở về...... ".

Nhìn nữ tử trước mắt này, Doanh Thiên liếc bên cạnh Thiếu Vũ một cái, âm thầm giơ ngón tay cái.

Nữ tử này cũng không phải người nào xa lạ. Mà chính là Lệ Cơ Tuyết.

3000 năm này, Lệ Cơ Tuyết một mực ở cùng Thiếu Vũ bên cạnh. Cũng không biết bọn hắn tình cảm như thế nào phát triển, vậy mà trực tiếp kết lên thành phu thê.

Thế là, Doanh Thiên bỗng nhiên liền có một cô con dâu từ trên trời rơi xuống.

Tự mình bỗng nhiên xuất hiện một cô con dâu, cũng làm cho hắn nội tâm cảm thán. Hắn hiểu rõ mình nhi tử Thiếu Vũ này, chính là một cái nhát gái tiểu tử.

3000 năm này, Lệ Cơ Tuyết hẳn là phải dốc hết tâm sức, mới để cho Thiếu Vũ lay động a.

Nghĩ tới đây, Doanh Thiên bỗng nhiên nhớ lại lúc trước đối với Lệ Cơ Tuyết hành động nhào nặn kia.

Bất quá, hắn cũng không có gì lo lắng tội lỗi. Dù sao khi ấy cũng không phải chân chính Lệ Cơ Tuyết.

Khi đó, vì thăm dò Doanh Thiên, nàng cũng không đưa chân thân tới. Mà chỉ là một bộ khôi lỗi chứa nàng ý chí mà thôi.

Cho nên nói. Cái này không tính.

Doanh Thiên mỉm cười, lấy ra Vô Ảnh Ma Cổ, đưa cho Lệ Cơ Tuyết nói ra:"Coi như là ta cho con dâu quà cưới".

Nhìn thấy nhỏ bé Vô Ảnh Ma Cổ kia. Lệ Cơ Tuyết vô cùng mừng rỡ, đem Vô Ảnh Ma Cổ tiếp lấy, cảm tạ mà đáp:"Tạ phụ thân".

Doanh Thiên đem ra Vô Ảnh Ma Cổ, là có nguyên nhân.

Lúc trước hắn tại Huyền Ảnh Ma Tông cho Vô Ảnh Ma Cổ xuất thế, cái này liền gây ra một chút dị tượng. Để cho Ngũ Độc Giáo có chỗ phát giác.

Ngũ Độc Giáo nuôi cổ. Cho nên đối với Vô Ảnh Ma Cổ cực kỳ thèm muốn.

Cho nên, Lệ Cơ Tuyết trực tiếp đi ra thăm dò tin tức. Nàng là có thủ đoạn, có thể cảm ứng Vô Ảnh Ma Cổ, cho nên mới tìm được Doanh Thiên.

Ban đầu, nàng là muốn trực tiếp xuất thủ cướp đoạt. Thế nhưng là nàng phát hiện nhìn không thấu Doanh Thiên, cho nên mới không có làm vậy.

Không nghĩ tới, đưa đẩy một chút, nàng hiện tại liền trở thành hắn con dâu. Mà hắn cũng không chút nào ngại ngần đưa Vô Ảnh Ma Cổ cho nàng.

"Được rồi. Có hài tử sao?". Doanh Thiên bật cười, trực tiếp hỏi tới vấn đề kia.

"Vâng, hai đứa". Thiếu Vũ cùng Lệ Cơ Tuyết đều là ngượng ngùng mà đáp.

Ở thời điểm này, bỗng nhiên xung quanh nhà tranh cây cối rung lên, tựa như có cái gì khổng lồ mãnh thú di chuyển một dạng.

Chỉ thấy bên đó, từ trong cánh rừng chui ra một cái thiếu niên, ước chừng 12,13 tuổi bộ dáng.

Thiếu niên này trên thân mặc một thân vải bố cũ kỹ, ngược lại khuôn mặt hồng hào tuấn tú vô cùng, tương lai lớn lên. Tuyệt đối là một cái mỹ nam tử, có thể lay động toàn bộ nữ nhân trái tim.

Đáng nói là, Thiếu niên này, mặc dù thân hình nhỏ bé, nhưng tay trái lại kéo theo một cái hung thú cao hơn mười trượng mà về.

Hung thú kia, đã sớm chết đi, hiển nhiên là do cái này thiếu niên đi săn kéo về.

Vừa nhìn thấy Thiếu Vũ cùng Lệ Cơ Tuyết thời điểm, thiếu niên này hai tay đưa lên vẫy vẫy, vui mừng kêu lên:"Mẫu thân, phụ thân, hai người mau nhìn, hôm nay con săn được một con Bá Địa Long".

Thiếu niên này gọi Thiếu Vũ cùng Lệ Cơ Tuyết là phụ mẫu, liền có thể không nghi ngờ gì biết được, nó chính là Thiếu Vũ cùng Lệ Cơ Tuyết sinh ra hài tử, cũng là Doanh Thiên nội tôn. Hắn gọi là Doanh Thiếu Quân.

"Mau. Quân Nhi, mau tới.... ". Lệ Cơ Tuyết nhìn thấy chính mình nhi tử, liền vui mừng gọi tới.

"Đoán thử xem, đây là ai?". Thiếu Vũ cười cười, chỉ Doanh Thiên, sau đó hướng chính mình nhi tử hỏi tới.

Doanh Thiếu Quân nhìn tới Doanh Thiên, chỉ thấy Doanh Thiên đang mỉm cười nhìn hắn.

Cái này để cho hắn ban đầu hơi ngạc nhiên, bởi vì từ khi hắn sinh ra tới nay, đều một mực ở tại chỗ này sơn cốc, cũng không có đi ra ngoài.

Ở chỗ này hoang dã sơn cốc, ngoài bản thân mình, cũng chỉ có hắn phụ mẫu mà thôi. Thỉnh thoảng cũng có một số người tới tìm phụ mẫu hắn. Mà những kẻ kia, đối với hắn hay là phụ mẫu hắn đều là hết sức cung kính e sợ.

Thế nhưng là hôm nay, trước mắt người thanh niên này, lại không có như thế cung kính sợ hãi, lại là bình thản nhìn hắn mà cười.

Doanh Thiếu Quân bước tới gần, lạ lẫm nhìn lấy Doanh Thiên, cẩn thận dò xét.

Cuối cùng, không nhịn được tò mò phun ra một câu:"Vị ca ca này, ngươi là tới chơi cùng lão cha ta sao?. Trước đây ta chưa từng thấy ngươi".

Doanh Thiếu Quân lời nói còn chưa có nói hết, liền cảm thấy chính mình tối tăm mặt mũi, trên đầu đau nhức vô cùng.

Thiếu Vũ mặt mũi tức giận, quyền đầu không chút nương tình nện thẳng tới Doanh Thiếu Quân đầu. Đem hắn đánh cho nổi u. Không ngừng ôm đầu kêu la.

"Hỗn xược. Ngươi có biết đây là ai không. Đây là phụ thân của phụ thân ngươi. Chính là ngươi gia gia". Thiếu Vũ vừa đánh vừa giận giữ quát lên.

Doanh Thiếu Quân ôm đầu, ủy khuất nói ra:"Ta làm sao biết đó lại là gia gia, dù sao ta cũng chưa gặp hắn bao giờ".

"Được rồi, mau tới đây". Doanh Thiên bật cười, vẫy vẫy tay.

Hắn không khỏi thật kỹ quan sát chính mình đứa cháu này, trong lòng cảm thán. Ngắn ngủi 3000 năm, hắn liền có một đứa con dâu, lại thêm hai đứa nội tôn. Cái này để cho hắn đúng là có một loại mới mẻ cảm giác.

Hắn xưa nay từng có đủ loại thân phận, chức vị, mỗi một cái đều là kinh người hiển hách uy danh. Thế nhưng để cho hắn loại cảm giác mới mẻ yên bình này, hay là không có bao nhiêu.

Lần trước là khi hắn lên chức phụ thân. Lần này, hắn đã là một cái gia gia.

Trước mắt hắn đứa nội tôn này, nét mặt cùng Thiếu Vũ cơ hồ rất giống. Mà lại, tu vi thực lực cũng không thể xem thường. Ước chừng đạt tới Thần Ma Thập Bộ cảnh giới.

Đây là Lệ Cơ Tuyết vì hắn mang thai một ngàn năm dưng dục, lại thêm Thiếu Vũ hết lòng bồi dưỡng từ trong bụng mẹ. Cho nên vừa sinh ra đã có tu vi cao đến kinh người.

Đương nhiên, mấy năm này, Thiếu Vũ cũng vì hắn mà dốc sức chỉ điểm.

"Ngô. Gia gia. Người thật trẻ nha, so với phụ thân còn muốn trẻ hơn nhiều". Doanh Thiếu Quân quan sát Doanh Thiên một hồi, bèn nói ra một câu như thế.

Khó trách hắn có thắc mắc, Thiếu Vũ bộ dáng, chí ít cũng có hai mươi, hai mốt tuổi. Mà Doanh Thiên, lại vẻn vẹn là cái thanh niên mười tám. Để cho hắn không khỏi thắc mắc.

Nghe được chính mình nội tôn nói như thế, Doanh Thiên bật cười mà đáp:"Tâm chỗ trẻ, liền vĩnh trú thanh xuân".

Doanh Thiên một câu, tựa hồ như không có gì cao thâm mạt trắc, nhưng lại để cho Thiếu Vũ, Lệ Cơ Tuyết tinh tế phẩm vị, âm thầm gật đầu.

Về phần Doanh Thiếu Quân, lại là không hiểu, cũng không để ý. Ngược lại có chút gian manh cười nói:"Gia Gia, ngươi tới thăm ta lần đầu, có phải hay không nên có quà a".

"Quà nha". Doanh Thiên mỉm cười, ngón tay tại mi tâm của Doanh Thiếu Quân điểm một cái, một sợi nhỏ bé pháp tắc liền cứ thế tiến vào bên trong.

Doanh Thiếu Quân chỉ thấy mi tâm nhói một cái, sau đó cũng không thấy gì lạ. Càng là kỳ quái hỏi tới:"Gia Gia, người vừa mới làm cái gì".

"Lớn một chút nữa, liền sẽ biết". Doanh Thiên đầy ẩn ý, cười cười nói ra.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.5 /10 từ 2 lượt.

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi...Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới. Blog cá nhân của Ngọc cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Ngọc's Blog chẳng hạn như cach tinh diem xet tuyen vao cac truong cong an nhan dan nam 2020, phim gia dinh la so 1 han quoc phan 2 tap 39 40 41 42 uoc mo cua heri shine full hd Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.

loading...
DMCA.com Protection Status