Nhà bây giờ cũng xuyên không?

Chương 87: Xuất thế


Sau khi hoàn thành xong lễ dâng trà truyền thống, cuối cùng thì Agnes Charlotte cũng đã chính thức trở thành đồ đệ đầu tiên của Nam Phong.

Nam Phong cũng vô cùng cảm thán, tính ra thì hắn trở thành võ giả mới được có ba tháng.

Nếu mà là một người khác thì sẽ không bao giờ làm giống như hắn đi thu nhận đồ đệ, mới có ba tháng thì kinh nghiệm đã hơn được ai mà đòi đi thu nhận đồ đệ.

Có thể nói, Nam Phong chính là trường hợp dị biệt nhất, có một không hai trên Huyền Linh đại lục này!

Nhờ có hệ thống và những kiến thức mà lão cái bang truyền dạy, không khó để hắn có thể đào tạo được cô nàng này.

“Coi như là lão già kia cũng có một chút tác dụng đi!”

Mặc dù, Nam Phong và lão cái bang suốt ngày tính kế nhau, thế nhưng cũng không thể phủ nhận được công sức của lão đối với hắn là rất lớn.

Mặc dù, hắn vẫn thường có những ý nghĩ xấu xa về lão, thế nhưng trong sâu thẳm nội tâm thì hắn vẫn luôn coi lão cái bang là người thầy đáng kính của mình.

Cô nàng Agnes Charlotte này được Nam Phong đích thân đào tạo.

Cũng chính vì thế mà chỉ trong vòng ba tháng ngắn ngủi, Agnes đã có những tiến bộ thần tốc, đến nỗi khiến cho Nam Phong cũng phải ghen tỵ với thiên phú này.

Trong vòng có ba tháng mà tiểu mỹ nhân này đã liên tiếp đột phá ba đại cảnh giới để tiến đến kết đan sơ kỳ đỉnh phong.

Mặc dù, Nam Phong cũng làm được như vậy, thế nhưng hắn là nhờ có áp lực mới có thể thành công.

Trong khi đó, Agnes chỉ nhờ vào những chỉ dẫn của hắn mà đã tự kết đan thành công.

Thiên phú như thế không thể dùng hai từ bình thường để đánh giá nữa rồi!

Thiên phú là một chuyện, thế nhưng công lao lớn nhất vẫn là nhờ đến tâm cảnh của Agnes.

Sau biến cố to lớn đó, tâm cảnh của nàng dường như đã được lột xác, nàng không còn là tiểu thư của gia tộc Charlotte quyền quý nữa mà chỉ là một cô nàng với ý chí báo thù mãnh liệt.

Nàng muốn chứng minh cho người cha của nàng biết rằng nàng không phải là một phế nhân như ông ta đã từng nói.

Chính vì nguồn động lực này đã thúc đẩy nàng có được những thành công như ngày hôm nay.

Trong vòng ba tháng này không chỉ mỗi Agnes là có tiến bộ, mà ngay đến cả Nam Phong cũng đã mạnh lên trông thấy.

Chỉ với ba tháng mà hắn đã vượt qua được hai tiểu cảnh giới và đạt đến kết đan hậu kỳ.

Kết đan hậu kỳ mười chín tuổi thì chỉ có những thiên tài trong những đại gia tộc lớn mới có được thành tích như thế mà thôi.

Thế nhưng, nếu để so sánh với một kết đan sơ kỳ mười sáu tuổi, thì Nam Phong vẫn còn kém Agnes rất nhiều.

“Sư phụ, cảnh giới của con vẫn chậm chạp không có tiến bộ, bây giờ thì con phải làm như thế nào đây?” Agnes dùng đôi mắt long lanh như mèo con của mình để làm nũng với Nam Phong.

Trong vòng ba tháng, nàng cũng phần nào hiểu rõ được tính cách của vị tiểu sư phụ này.

Hắn chỉ thích mềm mà không thích cứng, cứ mỗi khi nhìn thấy nàng làm dáng vẻ dễ thương là vị tiểu sự phụ này lại không thể chống cự được.

Nam Phong nhìn dáng vẻ này đến quen rồi, thế nhưng vẫn không thể kìm được mà dịu dàng với nàng.

“Khụ khụ! Tiến cảnh của con trong vòng ba tháng này đã rất là nhanh rồi, nếu còn nhanh hơn nữa thì rất có thể dẫn đến toái cấp, không thể tiến thêm được nữa!”

Nam Phong làm dáng vẻ của ông cụ non rồi nói tiếp: “Ừm! Vậy thì cứ như thế đi, tiến cấp quá nhanh cũng không phải là một điều tốt!”

Mặc dù, tiểu mỹ nhân này dùng mỹ nhân kế để khiến cho Nam Phong phải mềm lòng, thế nhưng lần này hắn sẽ không thể làm theo ý nàng được, tâm cảnh và thực lực chắc chắn đối với một võ giả rất là quan trọng.

Nếu mà nói cảnh giới là phần da thịt, thì củng cố chắc chắn nó giống như là phần khung xương vậy!

Nếu mà cảnh giới không chắc chắn thì dù có tiến bộ nhanh hơn nữa rồi cũng có lúc phải dừng lại!

Cô nàng này vẫn tiếp tục mè nheo với hắn: “Không được đâu sư phụ! Con và ngài sắp phải xuất sơn rồi, nếu mà cảnh giới không thể đề cao hơn được nữa thì con không có nắm chắc!”

Nghe thấy thế thì Nam Phong nghiêm mặt lại răn dạy: “Ta đã nói không được là không được! Ta cũng chỉ muốn tốt cho con mà thôi! Tiến cảnh nhanh mà tâm cảnh không phù hợp thì sẽ không tốt chút nào đối với con sau này!”

Lần này, hắn sẽ không để cho nàng tùy ý được nữa.

Dù sao thì người sư phụ như hắn cũng phải giữ lại một chút uy nghiêm cho mình, nếu không thì nàng lại nghĩ rằng hắn dễ tính mà làm càn.

Agnes mặt xịu xuống giống như mèo con bị dành mất món đồ chơi yêu thích của mình vậy, nàng cúi đầu lẩm bẩm nói: “Không cho thì thôi chứ sao lại đi mắng người ta như vậy chứ?”

Nam Phong nhìn thấy dáng vẻ này của nàng thì trong ánh mắt ánh lên sự sủng nịnh, cưng chiều.

Hắn thật sự không muốn nặng lời với cô bé đáng yêu như thế này chút nào a!

Nhưng sau đó, hắn lại cảm thấy vô cùng nhẹ nhóm, nếu là ba tháng trước đây thì nàng vẫn dùng ánh mắt vô cảm và thiếu sức sống để nhìn hắn, thế nhưng bây giờ nàng đã trở lại với con người tràn đầy sức sống mãnh liệt.

Đến ngay cả Nam Phong cũng phải vui mừng thay cho nàng, khi mà Agnes đã dường nào thoát ra khỏi bóng tối u ám và mở rộng lòng mình hơn với hắn.

“Ừm! Vậy chúng ta cũng nên xuất phát tiến ra thế giới bên ngoài thôi, nếu không thì ta lại trở thành một kẻ tối cổ mất!”

Nam Phong không muốn hói đầu giống như lão cái bang chút nào, thật là không có một chút phong cách nào cả.

Agnes nhìn về nơi mà nàng và sư phụ mình đã sống trong ba tháng qua với ánh mắt lưu luyến không rời, nơi này chứa đựng rất nhiều những kỉ niệm tốt đẹp và đáng nhớ.

Cũng có thể nói, đó chính là những tháng ngày vui vẻ nhất trong cuộc đời của nàng, sau tuổi thơ mà nàng ở cùng với mẹ và em gái mình.

Agnes quay lại nhìn với Nam Phong và hỏi: “Sau này chúng ta còn trở về đây nữa không, sư phụ?”

Nam Phong trả lời với giọng điệu chắc chắn: “Chắc chắn rồi! Sau khi giải quyết xong hết tất cả mọi thứ thì chúng ta sẽ quay trở lại nơi này!”

Sở dĩ, hắn nói như thế là vì truyền tống trận này vẫn còn chứa đựng những bí mật để hắn có thể quay trở lại Càn Nguyệt vương quốc và trở về nhà.

Nam Phong ngẩng đầu nhìn về phương xa với ánh mắt đầy phức tạp.

Hành trình mới của hắn tại dị thế chính thức được... Bắt đầu!

***

[Nhiệm vụ chính đã được khởi động, xin mời người chơi hãy đi tìm mục tiêu và hoàn thành chúng!]

Một người thanh niên khoách trường bào màu trắng đang nằm trên cây nghe thấy vậy thì lười biếng trả lời: “Này hệ thống! Ngươi cũng biết tình trạng của ta lúc này rồi đấy! Ta đang bị bọn điểu nhân này truy sát mấy tháng nay rồi, đâu còn sức mà hoàn thành cái nhiệm vụ này nữa chứ!”

[Nhiệm vụ của người chơi là phải hoàn thành những thử thách mà hệ thống đặt ra! Sau khi hoàn thành thì người chơi sẽ nhận được những phần thưởng tương xứng với độ khó của nhiệm vụ, còn nếu người chơi thất bại thì hệ thống sẽ đưa ra những trừng phạt thích đáng!]

Người thanh niên này duỗi người một cái rồi nói: “Thôi được rồi! Thư giãn như vậy cũng đã thoái mái rồi! Ta cũng nên hoàn thành nhiệm vụ để còn gặp lại “Chúa tể nơi tận thế” nữa chứ! Đúng là nhà còn bao việc mà!”

Nói xong hắn ta lách người một cái và nhanh chóng biến mất trong không khí.

“Sớm thôi, tôi “chúa tể thời gian” sẽ gặp lại anh “chúa tể nơi tận thế” một lần nữa! Sớm thôi, rất sớm thôi...”

(t/g: bí mật càng lúc càng hé lộ, những mảnh ghép đang dần được xuất hiện, hãy suy đoán đi nào những dh thân mến!!! ^_^)
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Blog cá nhân của Ngọc cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Ngọc's Blog chẳng hạn như cach lam gio chay tu vang dau, 7 phuong phap kiem tra gioi tinh thai nhi tai nha theo kinh nghiem dan gian khong can sieu am rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status