Nhà có manh thê cưng chiều

Chương 436: Tâm Lý Anh Có Gì Không Bình Thường?

Cô do dự ngồi xuống ghế phụ: "Tôi không có ý cúp điện thoại của anh, tại bận quả."

Mục Đình Sâm quan sát khuôn mặt cô một lúc: "Bận gì vậy? Bận đến thời gian ngủ cũng không có sao? Em giải thích cho anh trước đã, cái gì mà sau này không có thời gian nữa?"

Hóa ra anh vì những câu mà cô tùy tiện nói...

Ôn Ngôn nói về chuyện bà cụ, Mục Đình Sâm cũng không nghĩ tới, hơi ngạc nhiên: "Anh có điều tra qua, sớm biết em có một bà nội và một người cô không có quan hệ huyết thống. Anh tưởng trước đây họ không xuất hiện, sau này cũng sẽ không xuất hiện, cho nên cũng không định nói em biết. Không ngờ bọn họ lại tìm tới cửa. Bây giờ em tính sao? Cứ một mình nuôi bà cụ sao?"

Mục Đình Sâm sớm biết cô vẫn còn bà và cô! Cô nhìn anh oán trách: "Anh biết rồi tại sao không nói sớm? Hại tôi không có chút chuẩn bị tâm lý nào...”

Mục Đình Sâm ánh mắt khẽ động: "Nói cho em sớm... em sẽ không ngoan ngoãn ở bên anh nữa. Sẽ đi tìm người thân của em. Huống hồ tình hình lúc đó bọn họ không thể nuôi em."

Trong lòng Ôn Ngôn có một cảm giác không thể giải thích được, người này không phải cao hứng nhất thời nhận nuôi cô, lẽ nào là kế hoạch đã định từ lâu không? Biết rõ cô còn người thân, mà vẫn nhận nuôi cô, còn giữ kín chuyện này. Lúc đó cô mới tám tuổi, cô chợt thắc mắc không biết anh có phải kiểu người có sở thích đặc biệt: “Anh... tâm lý anh có gì không bình thường hả?"

Mục Đinh Sâm sắc mặt trầm xuống, khỏe môi nhếch lên: "Nghĩ gì vậy? Anh biết bố em vì ở với mẹ em mà bỏ nhà đi. Khi đó bà nội em vẫn giàu có, khinh thường kiểu phụ nữ tỉnh lẻ như mẹ em. Nên là sau đó mới có em, bà nội và cô không quan tâm đến em không phải là chuyện bình thường sao? Anh cũng không phải lập tức nhận nuôi em, chỉ là xác nhận em có bị bà nội dẫn đi mới nhận nuôi. Nếu đã như vậy, nói với em là em còn người thân khác không phải là đang nói với em, cho dù có người thân, bọn họ cũng không cần em sao? Trong lòng em không khó chịu?"

Hóa ra là như vậy... Mục Đình Sâm lại tìm hiểu nội tình của cô rõ ràng như vậy, đến chuyện ba cô khi đó bỏ nhà đi cũng biết. Nghĩ kỹ thì cũng không kỳ lạ, anh luôn cần trọng như vậy.

Cô hơi ngượng ngùng: "Tôi chỉ tùy tiện hỏi thôi... Bây giờ tôi bận chết đi được, phải đổi sang nhà to hơn, tìm bảo mẫu chăm sóc bà cụ. Tôi không có nhiều thời gian. Từ tôi qua cứ quay như chong chóng. Nếu tiện thì cho tôi về lại của tiệm đi, tối có thể chợp mắt một chút lấy lại tinh thần. "

Mục Đình Sâm đưa cổ tay lên nhìn đồng hồi: "Vẫn còn sớm, đến khách sạn ngủ đi. Bình thường của tiệm đồ ngọt sau hai giờ chiều mới bắt đầu bận, hai giờ anh gọi em. Cho em một đề nghị, bây giờ đưa bà nội em về Mục gia với anh, như vậy em sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Nếu không chuyện tìm nhà và bảo mẫu giao cho anh.” Cập nhật chương mới nhanh nhất trên

Ôn Ngôn theo bản năng nói: "Không phải nói sau một năm mới nói chuyện quay lại Mục gia sao...?"

Mục Đình Sâm hơi nhưón mày: "Không sai, vậy chuyện tìm nhà tìm bảo mẫu em không cần bận tâm đâu."

Lúc này cô mới yên tâm lại, anh là sợ cô từ chối lòng tốt giúp đỡ của anh... Cô không muốn mắc nợ anh nữa, nhưng tình hình bây giờ, cô cũng không còn cách nào khác: "Được... càm ơn."

Mục Đình Sâm đột nhiên lần người về trước, cơ thế cô vô thức căng cứng: "Anh làm gì vậy?"

Anh nghiêng đầu nhìn cô, khoảng cách hai người gần đến mức có thể chạm vào chóp mũi của nhau, không khí thêm mấy phần mập mờ, trong mắt anh hiện lên ý cười: "Dây an toàn."

Cô đỏ mặt, để cho anh giúp cô thất dây an toàn, đợi khi anh quay về vị trí của minh, cô mới thở phào nhẹ nhõm: "Đưa tôi quay lại cửa tiệm, tôi không đi khách sạn..."

Anh không nói chuyện, cũng không nghe theo đề nghị của cô, đưa cô đến khách sạn anh ở theo kế hoạch ban đầu, sợ CÔ suy nghĩ nhiều, anh cố ý bày tỏ suy nghĩ của mình: “Trong cửa tiệm nhiều người như vậy, em ngủ không ngon. Yên tâm đi, anh gọi em dậy lúc hai giờ. Lúc đó anh cũng phải đến công ty."

Ôn Ngôn quá mệt rồi, căn bản không còn sức để băn khoăn nữa, gần như nằm xuống là ngủ thiếp đi. Cô không nhận ra là chính những lúc này, cô mới hoàn toàn trút bỏ được ân oán với Mục Đình Sâm, hai người vẫn có thể giống như trước đây...

Chỉ nửa giờ sau khi cô chìm vào giấc ngủ, chuông điện thoại vang lên. Mục Đình Sâm đã tắt chuông điện thoại di động ngay lúc đầu, nhìn vào màn hình điện thoại, là "bà nội". Cập nhật chương mới nhanh nhất trên

Anh cầm điện thoại sang một bên nghe, cổ ý hạ giọng, chưa kịp nói xong một câu thì giọng nói có chút khắc nghiệt của bà cụ đã vang lên: "Cháu đang ở đâu? Trở lại đi, bà muốn đi vệ sinh!"

Mục Đình Sâm hơi nín thở: "Ngôn Ngôn đang nghỉ ngơi, tôi là

Mục Đình Sâm. Bà chờ một chút, tôi sẽ thu xếp người đến đó ngay lập tức."

Đầu bên kia điện thoại im lặng hai giây, cũng chỉ vỏn vẹn hai giây sau đó bà cụ tiếp tục phát huy bản lĩnh dày vò người khác: "Chờ không được!"

Mục Đình Sâm không nói nên lời, trực tiếp cúp điện thoại, thấy Ôn Ngôn vẫn còn đang ngủ say, anh tắt nguồn điện thoại của cô, cầm chia khóa nhà cô đi đến căn hộ. Bây giờ sắp xếp người qua đó cũng không kịp. Bà cụ ồn ào đó dữ như vậy, anh chỉ có đích thân ra tay mới được. Mặc dù có chút hóc búa, nhưng dù sao cũng đỡ hơn là gọi Ôn Ngôn dậy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 15 lượt.

Mua sắm tiết kiệm và thông minh với những bài viết về tư vấn lựa chọn sản phẩm cực kỳ hữu ích trên trang hàng hay chẳng hạn như vong tay phong thuy, phong bep rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn mua sắm dễ dàng.

loading...
DMCA.com Protection Status