Nhà có nuôi một tiểu bạch thỏ!

Chương 32: Chúng ta...kết hôn


Cmt nói lão mễ thích em chồng, ơ thật hả mấy cô???

#Nhà_có_nuôi_mọt_tiểu_bạch_thỏ

#Ltt

CHƯƠNG 32: CHÚNG TA…KẾT HÔN ĐI!

“Hả?”

“TÔ TỊNH AN, CHÚNG TA KẾT HÔN ĐI!”

Hứa Trác Tuyệt kéo cánh tay Tô Tịnh An đang chọc chọc vào màn hình máy tính lại, kéo Tô Tịnh An đối diện với anh, ánh mắt nghiêm túc nhìn người nào đó.

“Kết hôn?”

“Đúng, hai người hợp nhau sẽ kết hôn với nhau!”

Hứa Trác Tuyệt vừa nói, vừa nhìn bàn tay cô, tay trái Tô Tịnh An nằm gọn trong tay anh, tùy ý anh mân mê ngón tay. Tô Tịnh An vốn không nhanh nhạy như người bình thường, đối với câu nói kia, tò mò.

“Kết hôn…”

Tô Tịnh AN thực ra chưa có hình dung ra được kết hôn kia là như thế nào. Nhìn anh lẩm bẩm.

“Chúng ta kết hôn đi! Không phải ai cũng bao dung một kẻ ngốc như tôi đâu!”

Chú…chú lại nói Tô ngốc rồi.

Tô Tịnh An xụ mặt, không nói chuyện nữa, mắt buồn buồn cúi mặt.

“Kết hôn rồi, chỗ này…sẽ có thêm một chiếc nhẫn! Còn lại không có gì thay đổi!”

Hứa Trác Tuyệt cầm lấy tay trái cô lên, nhìn ngón áp út trống trơn, khẽ vuốt ve. Tô Tịnh An bị hành động của anh làm cho đơ ra, ngơ ngác phân tích lại lời anh nói.

Kết hôn là đeo thêm một chiếc nhẫn?

“Em chồng có kết hôn không?”

Hứa Trác Tuyệt phát hiện Tô Tịnh An gần đây rất qua tâm đến Hứa Tuệ Lâm, hễ nói đến vấn đề nào đó là sẽ hỏi “Em chồng có không? Em chồng có đi không?”. Giống như làm việc gì cũng muốn hỏi ý kiến nó trước, nếu nó đồng ý thì sẽ nghe theo nếu như không đồng ý thì sẽ không thích luôn. Nếu như Hứa Tuệ Lâm không đồng ý, có phải cô sẽ không kết hôn không?

“Em kết hôn hay nó kết hôn?”

“Ngộ nhỡ em chồng không đồng ý!”

Tô Tịnh An cau mày nói, cả người vặn vẹo tránh cái ôm của anh, kéo kéo cái váy xuống, ban nãy đã kéo xuống rồi, chú lại nhân lúc nó không để ý lại kéo lên.

“Đau…đau lắm!”

Hứa Trác Tuyệt nghe đến chữ đau, đã cứng đờ, tạm thời dừng lại:

“Vẫn còn đau?”

Tiểu bạch thỏ gật gật, dự cảm sắp bị sửa làm chuyện kia, liền đứng dậy.

“Đau chỗ nào?”

“Đau lưng, đau chân…không làm nữa!”

“Đợi quen rồi sẽ không đau nữa.”

Tô Tịnh An chưa kịp co chân bỏ chạy đã bị kéo lại, cả người bị anh nhấc bổng đi vào phòng nghỉ, thoát không thoát được, cảm xúc có gì đó không được đúng, dần dần liền bị cuốn theo anh vào đó.

Chuyện kết hôn cũng chưa đi đến đâu, hợp hay không hợp, còn chưa nói rõ ràng, anh đã lại làm chuyên khác. Tô Tịnh An mặt ửng ửng hồng, đắp chăn che kín người, nằm quay lưng lại với anh. Tay trái thò ra bên ngoài, nhìn chằm chằm. Kết hôn là đeo nhẫn sao?

____________

“Giám đốc Mễ, thư kí anh tuyển về chỉ để rót nước bưng trà thôi sao?”

Hứa Tuệ Lâm thở phì phò, cứ uống hết một tách, hắn lại gọi nó đi pha, chiều đến giờ, chỉ có chạy đi pha cà phê, mẹ nó, ít nhất Hứa Tuệ Lâm này cũng là em gái của bạn hắn, vuốt mặt cũng phải nể mũi, chẳng lẽ dẫn nó về đây chỉ để rót nước bưng trà cho hắn thôi!

“Thư kí tôi có đến năm người, tạm thời chỉ thiếu chân chạy vặt, em muốn làm hay không?”

“Làm, chạy vặt cũng làm!”

Nếu như để hắn đuổi nó về, nhất định là bị anh nó khinh thường cho mà xem, tuyệt đối không thể bị đuổi được.

“Vậy còn không đi pha?”

Hứa Tuệ Lâm cầm tách cà phê nguội đem ra ngoài, lão Mễ nghe tiếng dậm chân tức giận, nhìn theo thở dài.



“Thư kí Hứa, đem cái này xuống phòng nhân sự, xong việc, trở về ngay! Em dám la cà ở đâu, đừng có trách!”

Hứa Tuệ Lâm ôm lấy chồng tài liệu, khệ nệ bưng đi. Cái gì mà trở về ngay, rồi còn la cà? Hắn ở trên này kí kí biết được nó đi đâu à?

“Giám đốc bảo tôi đem cái này xuống đưa cho chị!”

“Ồ, vậy cô đây là…thư kí sao?”

Trưởng phòng Hàn nhìn nó, nở nụ cười thân thiện, Hứa Tuệ Lâm mặt tức giận nhìn chị gái kia, cau có:

“Không phải!”

“Ồ, vậy cô là..”

“Giúp việc, chân sai vặt, chị nghĩ thế nào cũng được!”

Hứa Tuệ Lâm đến cả nán lại cũng không có, quay người bỏ đi, nhìn mấy nhân viên đang bàn tán thì lườm một cái, xoay gót bỏ đi.

Hứa Tuệ lâm ơi là Hứa Tuệ Lâm, từ một kẻ ở nhà chơi không tốt sao, lại vác xác đến công ty làm cái gì, để bị người ta bắt làm chân sai vặt lại còn tự hào mà vênh mặt với người khác, thật sự chỉ có mình Hứa Tuệ Lâm nó mà thôi.

“Em ngủ ở đấy à?”

“Tan làm rồi, em về được chưa?”

Hứa tuệ Lâm nhìn điện thoại, không trả lời hắn, hỏi một câu chẳng liên quan gì cả. Lão Mễ nhìn đồng hồ, thực ra hắn không phải loại người hay bắt ép nhân viên làm việc, nhưng mà dạo gần đây chuyện tình cảm sai trái kia làm hắn thấy khó chịu, liên tục tăng ca, nếu như có người tăng ca cùng cũng không đến nỗi tệ.

“Công ty gần đây nhiều việc, tôi cũng phải tăng ca!”

Ý của hắn là giám đốc cũng còn phải tăng ca, thì chân sai vặt như nó dám bỏ về trước sao, cô có giỏi thì cô về thử xem.

Hứa Tuệ Lâm ngồi xuống ghế, đọc đọc mấy tài liệu vứt trên bàn.

“Anh, hôm nay em về muộn một chút, giám đốc Mễ ở lại tăng ca, phận cấp dưới như em không thể về trước giám đốc được!”

Hứa Trác Tuyệt ở bên kia ậm ừ nói vài câu, sau đó tắt máy.

Nghĩ ngợi một hồi lại gọi cho lão Mễ:

“Hôm nay cậu tăng ca?”

“Nghe thấy rồi, em gái cậu pha trà không tệ!”

Hứa Trác Tuyệt hình như với câu trả lời này khá hài lòng. Đem nó sang cho làm ở chỗ lão Mễ chủ yếu là muốn có không gian của hai người, Hứa Tuệ Lâm sang bên kia mang tiếng học việc căn bản giống như đổi một chỗ phá mới mà thôi, tuyệt đối không làm khó nó. Lão Mễ cũng sẽ không đến nõi hà khắc với nó đâu.

“Ăn cơm rồi làm tiếp!”

Lão Mễ phì cười, là nói hắn đi ăn đi, hay là để em gái tôi đi ăn đi, cậu dám để con bé nhịn đói xem tôi xử cậu như thế nào.

“Bà xã, về nhà thôi!”

Bà xã sao? Mọi khi chú đều gọi Tô Tịnh An không phải sao?

“Chú!”

“Gọi chồng đi! Em muốn gọi chú đến khi nào? Anh đổi cách xưng hô rồi, em còn uốn gọi chú?”

Hứa Trác Tuyệt với cách xưng hô này chưa có quen, thế nhưng, nếu như anh cứ gọi cô như trước thì Tô Tịnh An Tuyệt đối cũng sẽ không đổi cách xưng hô, mặc dù, hiện tại không có quen, nhưng gọi nhiều sẽ quen, so với chữ “chú” kia, thật sự anh vẫn mong cô gọi anh là “Chồng” là “Ông xã” hơn.

“Chồng!”

“Đúng rồi, là chồng!”

Hứa Trác Tuyệt hôn lên trán cô, cười nhẹ, hiếm hoi lắm mới thấy anh cười như thế. Tô Tịnh An cười rất tươi, đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, vội chạy lại phòng nghỉ ôm lấy bó hoa đi ra cửa.

“Cái này vứt đi, một lát dẫn em đi mua bó khác!”

“NHưng hoa này đẹp, uổng lắm!”

“Bà xã, sau này em muốn hoa anh sẽ mua cho em!”

“Vâng!”

“Hoa của người khác, em không được nhận!”

“Vậy chồng chỉ được nhận hoa từ mình em thôi, được không?”

Tô Tịnh An nghe lời dặn dò của anh, cảm thấy bất công, nếu như chỉ được nhận hoa của ình anh, vậy anh cũng phải như thế đúng không? Không được nhận hoa của người khác.

“Được, nghe em hết! Bó này, vứt đi!”

Bó hoa bị anh ném vào sọt rác, đến cả hộp “sô cô la tình yêu” mà em chồng nói cũng bị ném vào sọt rác. Tô Tịnh an liếm liếm mép, còn chưa được ăn thử nữa…

“Nhiều…nhiều hoa quá!”

Hứa Trác Tuyệt trước khi về nhà thì vòng qua cửa hàng hoa hôm trước ghé qua, thái độ tốt hơn hôm trước rất nhiều bởi vì hôm nay có tiểu bạch thỏ nắm tay anh đi vào. Chị chủ quán nhìn anh cưới cười:

“Cậu trai trẻ, hôm nay lại đến mua hoa sao? Tâm trạng hình rất tốt thì phải.”

“Tôi muốn mua hoa!”

“Được, hôm nay cậu muốn mua lại nào/”

Hứa Trác Tuyệt nắm chặt lấy tay cô, nhìn người bên cạnh đứng co rúm lại thì biết cô đang cảnh giác, đưa tay vuốt tóc cô:

“Không cần sợ, anh ở đây!”

“Không…không sợ!”

Tô Tịnh An nói nhỏ, giọng cũng run rẩy theo vậy mà còn nói là không sợ.

“Đến đây! Thích loại nào?”

Hứa Trác Tuyệt ôm lấy vai cô, dẫn Tô Tịnh An đến gần bó hoa hồng, trấn an:

“Hoa hồng được không?”

Tô Tịnh An gật gật, tay vẫn túm chặt lấy góc áo của anh, né tránh ánh nhìn của chị chủ quán. Chị chủ quán nhìn cô sợ chị như thế, cũng biết điều, đứng ở quầy thanh toán nhìn theo chứ không có đi theo nữa.

Đợi hứa Trác Tuyệt ra lệnh gói lại, mới đi đến. Tô Tịnh An nhắm tịt mắt đợi lúc chị đi qua mới dám hé mắt len lén nhìn theo.

“Có sô cô la không?”

“Có! Ở bên này!”

Hứa Trác Tuyệt dẫn Tô Tịnh An sđến chỗ bày toàn là các loại sô cô la, chỉ vào chiếc hộp đắt tiền nhất, hỏi ý. Tô Tịnh An ôm lấy hộp quà đứng đợi anh thanh toán, mắt len lén nhìn chị chủ quán, nhìn chị thành thạo gói bó hoa lại cảm thấy rất nể phục. Hứa Trác Tuyệt thanh toán xong, đưa cho cô bó hoa lớn. Tô Tịnh An nhoẻn miệng đón lấy, nhỏ giọng:

“Cảm ơn chồng!”

Hứa Trác Tuyệt vô cùng hài lòng, ôm lấy bảo bối đi ra xe, nhìn cô ngốc nào đó cứ ngây ngốc nhìn bó hoa kia, khẽ cười.

“Ngày mai lại đi mua tiếp, được không?”

Cô gật gật, mở hộp quà ra lấy một viên kẹo giơ lên miệng anh. Hứa Trác Tuyệt hơi cau mày nhưng vẫn mở miệng, vị ngọt lan tỏa không phải chỉ ngọt ở miệng mà còn ngọt tận trong tim, Tô Tịnh An ngày trước không chịu nói chuyên cuốicùng cũng biết cách quan tâm người khác, còn biết cách nịnh anh nữa rồi.

END CHƯƠNG 32: CHÚNG TA…KẾT HÔN
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán, nhân sự hay văn phòng thì sẽ rất cần kiến thức về excel. Một số các file excel mẫu, những thức excel cơ bản và nâng cao từ trang excel kế toán chẳng hạn như quan tri rui ro mo hinh tai chinh phan 1, tong hop file excel tinh luong don gian chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.