Nhà có nuôi một tiểu bạch thỏ!

Chương 57: Ngoại truyện 4


Mễ Phong ôm lấy đứa nhỏ, hôn chụt một cái lên má nó, nhìn bé con trong ngực đang la khóc, cười sảng khoái:

"Con gái, là con gái!"

Sau đó còn cố tình đi một vòng quanh Hứa Trác Tuyệt khiêu khích, ánh mắt như đang được lên mặt:

"Nhìn xem, là con gái, con gái đấy!"

Hứa Trác Tuyệt anh cũng muốn có con gái!!!!!!!!!!!!!!!

"Bà xã!"

Tô Tịnh An đứng ngốc ngốc nhìn đứa bé trong ngực hắn, cũng muốn bế! Lại giật nảy mình vì cái ôm của anh, quay sang nhìn Hứa Trác Tuyệt khó hiểu:

"Buông em, em muốn bế!"

"Bã xã, mình cũng sinh thêm một đứa đi!"

Tô Tịnh An nghi ngờ nhìn anh, lại quay sang nhìn Mễ Phong, cô bây giờ rốt cuộc đã hiểu lời của em chồng nói, sinh con gái chính là rước tình địch về nhà rồi!

Tiểu bạch thỏ ôm lấy Hứa Hiên đang chạy loăng quăng ở bên cạnh, khuôn mặt tức giận bỏ đi.

"Bà xã, anh cũng chỉ đề xuất ý kiến thôi, cho nên..."

Tô Tịnh An khong để ý đến anh, một mạch đi theo hai người kia vào thang máy, trong đầu vẫn là hình ảnh, Hứa Trác Tuyệt ôm bé gái ngồi trên giường, dù cho cô có gọi như thế nào, anh cũng đều không nghe cô. Nghĩ như vậy, Tô Tịnh An liền không muốn nói chuyện với người nào đó!

Em chồng liên tục hô khẩu hiệu, sinh con trai, bây giờ sinh một bé gái rồi, nhất định là tứ chết cho xem!

- --------------

Một ngày tháng 8, Hứa Tuệ Lâm, Tô Tịnh An, Hứa Hiên ngồi buồn xo ở trên giường, nhìn ba người đàn ông vây quanh đứa bé ở trong nôi, thở dài ngao ngán!

Ông nội Hứa, Lão Hứa, lão Mễ, ba người họ, từ ngày Tiểu Lâm Lâm chào đời, liền quấn lấy nó. Hứa Tuệ Lâm một ngày ôm con được vài tiếng, còn lại ba người đàn ông kia đều giành nhau để bế, đến cả lúc con bé la khóc cũng không buông tha!

Sinh con gái là khổ nhất, sinh con trai, đáng yêu như Hiên Hiên nhà mình, vẫn tốt nhất! Tô Tịnh An cười cười, quay sang nhìn cậu nhóc đang mút kẹo mút, không nhịn được, muốn cắn vào má nó một cái.

"Hiên Hiên à, về thôi, mặc kệ ba con!"

Tô Tịnh An ôm lấy cục thịt đang dịu dịu mắt buồn ngủ, ôm vào lòng, nhìn người nào đó vẫn quấn lấy đứa bé, đùng đùng bỏ về phòng!

"Mẹ! Ba...ba về nữa!"

"Mặc kệ ba con!"

- -----------

Tô Tịnh An về phòng, dỗ Hứa Hiên ngủ rồi, chằn chọc mãi vẫn không ngủ được, lăn lộn ở trên giường.

Hứa Trác Tuyệt về phòng, nhìn hai người nằm ở trên giường, một lớn một bé, chiếm lấy chỗ, còn không biết cô giấu cái gối đi đâu rồi! Tô Tịnh An cố tình để con nằm chéo, hai mẹ con nằm quấn lấy nhau, đến cả cái gối ngủ cô cũng không thương xót mà đem đi giấu, này rõ ràng là không muốn cho anh ngủ ở đây mà!

Hứa Hiên bị bế lại về chỗ chiếc nôi màu hồng, ngủ say đến mức bị khiêng đi cũng không biết! Tô Tịnh An từ ngày có con nhỏ, giấc ngủ liên tục bị ngắt quãng, chỉ cần động một chút, là sẽ giật mình tỉnh dậy. Hứa trác Tuyệt bế con đi, cô lập tức tỉnh, lại vẫn còn giận dỗi không nếm xỉa, nhắm tịt mắt, vờ trở mình, kéo chăn trùm qua đầu.

"Bà xã!"

"Tiểu Tô Tô à!"

"Tô Tô!"

"TIểu Tịch à! Bé con! Bảo bối!"

Người nào đó chui vào trong chăn, vòng tay qua eo cô, khuôn mặt vùi vào hõm cổ cô, nhỏ giọng thủ thỉ.

Tô Tịnh An cả người cứng đờ, đưa tay bịt hai tai lại, nắm tịt mắt không nghe!

Người bên cạnh vẫn tiếp tục, tay mân mê ở bụng, bắt đầu dịch chuyển lên trên, khuôn mặt cũng càng áp sát cô, phả hơi nóng vào tai người nọ.

Tô Tịnh An lại bịt lấy tai, giằng co một hồi, không nhịn được mà bật khóc!

"Vậy mà cũng khóc! Làm mẹ trẻ con rồi, lại còn giận dỗi vu vơ!"

Hứa Trác Tuyệt vừa nói, vừa lau nước mắt, anh càng nói, người nào đó lại càng muốn khóc, chú rõ ràng cũng làm ba trẻ con rồi, chú còn quấn lấy con nhà em chồng, chú chê con con đẻ ra không đáng yêu đúng không? Chê Hứa Hiên xấu chứ gì?

"Đi ra đi! Không thích ngủ với chú!"

"Ồ! Vậy sao? Nhưng chú thích ngủ với em!"

"Không thích ngủ với chú!"

Hứa Trác Tuyệt mặc kệ, nằm bên cạnh, ôm lấy gối ôm, vờ ngủ.

Tô Tịnh An ngẩng đầu nhìn đồng hồ, lại cúi đầu thở dài, bực bội trở mình, chú ngủ thật rồi hả?

Người nào đó nhìn chằm chằm vào gương mặt người nằm đối diện, lại thở dài, trở mình lần nữa!

Năm phút sau, một người vẫn nằm im, một người thì uốn éo, giậm chân giậm tay, hệt như con sâu ngủ rúc vào lòng anh. Hại Hứa Trác Tuyệt vốn đang nhẫn nhịn khó lòng mà khống chế được, cười tà ác cúi xuống, rúc vào ngực cô:

"Lăn lộn như thế, ai mà ngủ được? Bà xã, chỗ này khó chịu sao?"

Nói rồi anh đưa tay chạm vào chỗ đó, lại ngẩng đầu cắn nhẹ lên môi cô.

Tô Tịnh An giật mình, bị hành động của anh làm cho hoảng loạn, chân tay luống cuống, kéo bàn tay người nào đó đang lần mò xuống bên dưới, giữ lại, khuôn mặt đỏ phừng phừng:

"Hôm nay không cho!"

"Sao không cho?"

"Không cho thì là không cho! Mặc kệ chú!"

Mẹ Hứa Hiên quay mặt muốn bò xuống giường, lại bị anh túm lại, quấn vào trong chăn như quấn cho em bé, ôm sang phòng bên cạnh.

Trong phòng, cửa bị đóng rầm một cái, Hứa Hiên trong mơ màng, cũng lẩm bẩm: "Chú! Chú!", sau đó lại tóp tép miệng, tiếp tục ngủ.

Tô Tịnh An rõ ràng là tự rước họa vào thân, sau một hồi, cả người không có sức lực, hai tay vịn lên vai anh để trụ, nhìn Hứa Trác Tuyệt giận dỗi.

"Mẹ Hiên Hiên à, anh yêu em chết mất!"

Tô Tịnh An ngẩng đầu nhìn anh, cảm giác trong lòng ấm áp biết bao nhiêu, bao nhiêu buồn bực như biến mất, mắt long lanh nhìn anh.

Hứa Trác Tuyệt nhìn cô, ánh mắt đầy sự mong đợi, Tô Tịnh An lần đầu tiên chủ động như thế, cả người bổ nhào về phía anh, đè người nọ xuống giường, bắt chước Hứa Trác Tuyệt cũng gọi theo:

"Ba Hiên Hiên à!"

Hứa Trác Tuyệt thỏa mãn nằm ở dưới, tay ôm lấy eo cô, ánh mắt cưng chiều:

"Anh yêu em!"

"Ba Hiên Hiên à! Ba không được chán em đâu! Nếu không...!"

Tô Tịnh An nói đến đây, đột nhiên dừng lại, nếu không...nếu không...thì...

"Nếu không thì sao?"

"Nếu không...không cho chú xuống giường!"

"Em chắc chứ?"

Tô Tịnh An thực ra cũng không rõ "không cho xuống giường" cụ thể nghĩa là gì, chỉ là nghe chú nói nhiều đâm ra nhớ, cuống quá, mới nói như vậy. Nhìn ánh mắt sáng vừng của người nằm dưới, Tô Tịnh An đột nhiên cảm thấy sờ sợ, có phải, cô nói gì sai không?

"Chắc chắn!"

"Ồ! Vậy mình cùng thử xem!"

Hứa Trác Tuyệt lật người, ở phía trên nhìn Tô Tịnh An, ánh mắt nỏng rực cảm tưởng như cơ thể anh sắp bị thiêu rụi rồi.

Hứa Trác Tuyệt có một cô vợ ngốc! Nhà anh nuôi một tiểu bạch thỏ! Đáng yêu đến mức, ngày nào đi làm cũng muốn biến cô nhỏ lại, nhét vào túi áo. Ngày nào, cũng chỉ muốn ở cạnh cô! Lúc trước tại sao lại không nhận ra, có vợ lại tốt đẹp như thế?

- ---------

Sáng sớm, Hứa Hiên tỉnh dậy thì khóc một trận, nhìn trái nhìn phải không thấy mẹ, thì khóc càng lớn.

Hứa Trác Tuyệt ở trong phòng tắm, chỉnh lại cúc áo, sau đó chạy vội ra ngoài, bế lấy tiểu quỷ ở trong nôi.

"Chú! Chú! Mẹ...đ....đâu!"

Hứa Hiên ôm lấy cổ ba nó, nước mắt nước mũi dính hết lên áo sơ mi của anh.

Chú? Thằng nhóc này!

"Nhóc con, gọi ba, con gọi ai là chú? Mau, gọi ba xem nào!"

"Chú...ba...chú!"

Thằng nhóc này! Mới mấy tuổi đã bắt chước mẹ nó, bây giờ gọi là chú, sau này lớn lên, có khi nào nó gọi anh là ông không? Lúc trước chỉ nói đùa thôi, con anh sẽ không gọi anh là ông đâu, tuyệt đối không!

Hứa Trác Tuyệt ngồi trong phòng, nghiêm mặt giảng dạy cho Tiểu Hiên, sau một hồi, xác định thằng bé đã quên chữ chú kia rồi, mới bế xuống dưới phòng khách.

- ---------------

Hứa Hiên năm ba tuổi, bắt đầu nói nhiều hơn, khuôn mặt càng lớn càng giống "bản gốc", ngày nào cũng quấn lấy Tô Tịnh An, giành mẹ với ông chí già.

Một buổi tối, sau khi chơi chán ở bên phòng của Hứa Tuệ Lâm, thì lon ton chạy sang phòng của cô, rón rén muốn hù hai người kia, kết quả bị cho đứng ở bên ngoài, nắm cửa cao quá, nhóc với không tới, ở bên ngoài áp tai vào cửa nghe lỏm.

"Đừng, đừng cắn chỗ đó!"

"Vậy cắn chỗ nào?"

"Không cắn, chú lúc nào cũng cắn, bị lộ!"

"Này là đánh dấu chủ quyền!"

"Đã nói không được, chú...!"

Ba cắn mẹ? Hứa Hiên ở bên ngoài sốt ruột, kiễng chân không tới nắm cửa, liền phóng về phòng Hứa Tuệ Lâm, sốt ruột:

"Mẹ bị cắn! Ba cắn mẹ! Mẹ...!"

"Hiên Hiên, làm sao vậy? Sao lại quay về?"

Hứa Hiên chạy đến giường, nắm tay Hứa Tuệ Lâm muốn kéo đi.

"Mẹ bị cắn! Ba đang cắn mẹ, cô, cô sang cứu mẹ! Phải cứu mẹ!"

Bị cắn?

Hứa Tuệ Lâm nghi ngờ quay sang nhìn vẻ mặt đen thui của Mễ Phong, buồn cười, lại quay sang nịnh người nào đó:

"Được rồi, để xem nào!"

Hứa Hiên được nó bế đi sang phòng mẹ, ở bên ngoài, vẫn nghe thấy tiếng Tô Tịnh An lớn giọng cảnh cáo người nào đó. Đột nhiên, lại quay sang nhìn Hứa Tuệ Lâm, tò mò:

"Cô,mẹ mà gọi là chú, vậy Hiên phải gọi là gì?"

"Hiên gọi ông là được!"

Vừa nói, Hứa Tuệ Lâm vừa cười tủm tỉm, bế Hứa Hiên về phòng ngủ của nó, thay hai người nào đó dỗ nhóc ngủ.

- -----------

10h tối, bé con ngủ rồi, cả nhà ngủ hết rồi, mỗi Mễ Phong hắn là vẫn nuốt không trôi cục tức, ban nãy suýt chút nữa là...kết quả bị con nhà người ta đến phá đám, tức chết hắn mà.

Hứa Tuệ Lâm ngủ quên bên phòng Hứa Hiên, đột nhiên cảm thấy người hơi lâng lâng, mở mắt liên nhìn thấy vẻ mặt đen thui của ai đó, giật mình suýt chút nữa thì ngã xuống đất.

"Mễ Phong, anh bị điên à? Đêm hôm, ôm ấp làm cái gì?"

"Em còn không hiểu anh muốn gì?"

"Anh không trông con, chạy sang bên này làm gì?"

Hứa Tuệ Lâm tức giận ném cái gối về phía hắn. Mễ Phong mặt lầm lì nhìn Hứa Tuệ Lâm, càng nhìn càng tức giận:

"Hứa Tuệ Lâm, em có thấy ai lấy vợ rồi, mà mới làm có hai lần không? Mẹ nó, chịu không nổi nữa rồi! Hôm nay phải giải quyết, giải quyết hết nhu cầu một năm qua cho anh!"

- -----------

"Hiên Hiên à, con không được gọi ba con là ông đâu!"

"Ông cố nội, mẹ gọi ba là chú!"

"Vậy cũng không được! Mẹ gọi là mẹ gọi, còn Hiên không được ba là chú, như vậy là không tôn trọng ba!"

Ông Hứa xoa tóc thằng nhóc, vừa nói vừa nhịn cười, lúc trước ông nói rồi, còn không nghe ông, giờ thì hay rồi, xem đi, xem đi, để xem thằng nhóc đó xử lí thế nào, ai bảo Hứa Hiên là con trai anh, cứng đầu hệt như bố nó.

Hứa Hiên chạy lại chỗ bậc thang, hai tay giơ lên không trung, nũng nịu đòi bế.

"Mẹ, Hiên sau này bảo vệ mẹ, không để ông cắn mẹ nữa!"

END.

Hết truyện rồi ư? *Tung bông*

Cảm ơn mấy cô thời gian qua đã ủng hộ lão, vừa rồi lão vì bận tạm thời không up được, hiện tại đã ổn định rồi, quay trở lại viết truyện nhé.

#Nếu như...ý trời đã định, ai đọc ngược thì ghé nhé! Lần đầu lão viết ngược hi vọng sẽ khong quá tệ!

Còn có, #Vợ ngốc xuyên không hiện tại cũng sẽ quay lại viết.

Cảm ơn mấy cô đã đọc mấy dòng nhảm nhí này cửa lão! Yêu thương!!!!!!!!!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 1 lượt.
loading...