Nhiệm vụ sinh đẻ

Chương 262





CHƯƠNG 262 NGƯỜI ĐÀN ÔNG ÍCH KỶ!

“Tiểu tử thúi..” Anh cười đến đặc biệt vô lại, dao mài mài một cái cũng nhanh...

“Đi cái đầu anhl”

“Đến đây, bảo bối... Tôi là dao, em là đá mài dao.. “Anh hướng dẫn từng bước.

“ Ai... Ai muốn mài!”Cô thở hổn hển.

Sột sột soạt soạt.

Binh binh bang bang.

Thùng thùng bang bang.

Hồi lâu sau —

“Đáng chết, phụ nữ lại không thể có chút phản ứng nào sao! Như con cá chết vậy!”

“Anh thích cưỡng bức chiếm hữu, điều này cho anh biết rằng thứ duy nhất có thể bị cưỡng chế là cá chết

*... Cái vật nhỏ của em, lão tử không làm cho em hét lên, lão tử đây không họ Bắc Minhi”

“A... Cô hét lên một tiếng.

“Làm sao, sướng rồi?” Anh đắc ý quên hình tượng.

*..” Cô xẹp rất lâu, bỗng nhiên một bàn tay đánh tới anh ta: “Khốn nạn, đau quá... Anh đi ra ngoài cho tôi.. ”

Cuối cùng, hai phương giày vò bò xuống.

Kết thúc sự thất bại của Thiện gia.

“Ai..“Anh ca thán một mạch, từ bỏ tiến công, ẩn nhẫn lấy thân thể đau đớn, nằm xuống bên cạnh cô, ôm thật chặt cô vào trong ngực: “Ngủ đi”

Cô có chút ngoài ý muốn, Bắc Minh Nhị Thiện...

Cô muốn nói gì đó, nhưng anh vội ngăn lại: “ Không ngủ tôi đổi ý, tăng cường cho em ngay...” kèm theo lời đe dọa

"... Cô ngoan ngoãn im lặng.

Vốn muốn nói, hãy để anh chú ý đến vết thương, đừng đè vào nó.

Sau khi bị anh mắng, cô không dám nhổ lông trên miệng cọp nữa.

Khóe miệng anh vô tình nhếch lên, cuối cùng anh lựa chọn tôn trọng mong muốn của cô.

Thực tế thì anh ấy không đến nỗi tệ, đúng không?

Nhăm mải lại, lắng nghe nhịp tìm có phần hỗn loạn của anh, cô tìm một vị trí thoải mái trong vòng tay anh và chìm vào giấc ngủ ..

Nghe thấy tiếng thở của cô, Bắc Minh Thiện không khỏi thở dài.

nghĩ rằng Điêu 3 của hợp đồng thay vợ sẽ mang lại lợi ích cho anh.

Lại không nghĩ, đây mới là bắt đầu của sự tra tấn...

Ôn nhu như ngọc nằm trong ngực, nhìn thấy lại ăn không được!

Từ bao lâu, anh thấy mình tàn nhẫn đến mức trái tim đã cưỡng chiếm cô?

Mẹ nói

Đêm dài đằng đẳng, thật là tự đào hố cho mình mà !

Hôm sau, sáng sớm.

Cố Hạnh Nguyên dậy thật sớm, tình thân sảng khoái.

Một bên dọn dẹp, một bên còn đổ thừa lên người đàn ông nói ——

“Lát nữa Chi Lâm sẽ đến gọi tôi, anh thức thời một chút, không muốn bị anh ta phát hiện?”

“Ân..” Thiện gia rầu rĩ lên tiếng.

Uốn mình trong chăn, mặt mũi tràn đầy ủ rũ, ngay cả nhìn chằm chằm vào người phụ nữ này cũng không buồn bỏ công sức ra. Dựa vào cái gì cô một đêm ngủ ngon, anh lại dày vò đến hừng đông?

“Còn nữa, không có việc gì không cần gọi điện thoại loạn lên cho tôi! Lúc tôi làm việc cũng không có thời gian xã giao với anh” Cô bàn giao lại.

“Ưm..” Thiện gia u oán liếc mắt nhìn cô, anh cứ như vậy nhìn cô?

“Đúng rồi, đợi lát nữa anh gọi người của khách sạn đưa bữa sáng tới. Tôi một hôi nữa cùng Chi Lâm xuống dưới ăn..” Cô soi gương bôi son môi.

Giống như một họa sĩ, phác thảo và tô đôi môi đỏ mọng, từng lớp một

cuốn lấy anh ...

*..” Anh thở dài, tra tấn lại bắt đầu. Có chút si mê nhìn dáng vẻ bôi son của cô: “Có thời gian cùng anh ta đi ăn điểm tâm, vì sao có thời gian ăn sáng với tôi? Không phải đã đồng ý với tôi, đối với đàn ông bên ngoài sẽ lạnh lùng như mùa đông à?”

“Đừng lộn xộn” Cô tô xong son môi, quay đầu liếc mắt nhìn anh: “Anh không phóng khoáng hơn được à! Tôi đây là đi làm việc. Huống hồ, lân trước tại Ủy ban Nhân dân, bà Vân không phải nói rất rõ ràng rồi hay sao? Cố Hạnh Nguyên tôi cho dù không có ai cần, cũng không được cướp con trai trong tay bà ấy”

Nói rồi, cô đi qua, mặc áo khoác vào.

“Thật à?” Ánh mắt sáng lên, bởi vì những lời này của cô, trước một giây Thiện gia như chó đã chết vậy, lập tức như long hổ hồi sinh lại, một bộ dạng 

'Sớm biết Dư Như Hân có tác dụng như thế, lão tử đã sớm chuyển bà ta rồi.

“Còn đùa được sao!”Cô bất đắc dĩ trợn mắt trừng một cái với anh: “Anh nếu là lấy tâm tư đối phó với đàn ông bên cạnh tôi mà đặt trên người bọn nhỏ, tôi thắp nhang cầu nguyện. Đừng quên gọi điện cho bọn nhỏ chúc buổi sáng tốt lành, tôi đi trước”

*.." Anh lưu luyến không rời nhìn qua cô, từ bao giờ, người phụ nữ này bước đi còn tiêu sái hơn anh?

Ngay lúc cô muốn đi ra cửa, đột nhiên lại vòng trở lại: “Đúng rồi.. ”

Anh ánh mắt sáng lên: “Thay đổi chủ ý cùng tôi dùng bữa sáng sao?”

“Anh nghĩ hay lắm! Tôi là muốn nói, nếu như anh không có việc gì, đừng tiếp tục ở trong phòng của tôi, vì ảnh hưởng không tốt, biết không? "Sau đó, cô ấy bước đi đây kiêu hãnh trên đôi giày cao gót.

“Ai nói lão tử không có chuyện?”

Anh nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng chặt, và lần đầu tiên trong đời, miệng anh phẳng lặng, bực bội nhấc chiếc chăn lên. Đứa em trai đang bay bổng dưới chiếc chăn bông vẫn đang kêu gào!

Người phụ nữ chết tiệt, một ngày nào đó, anh sẽ khiển cô ấy hét lên!

Làm sống lại bản lĩnh đàn ông của Thiện gia này!

Vân Chỉ Lâm cùng Cố Hạnh Nguyên ăn sáng xong, từ khách sạn thiên nga nhỏ xuất phát, lái chiếc Mercedes-Benz ML350 màu đen của mình đến hướng dự án "Ánh”.

Trên đường đi, Vân Chi Lâm và Cố Hạnh Nguyên không nói tiếng nào, Cố Hạnh Nguyên ngồi ở hàng ghế sau xem tài liệu.

Trong xe rất yên tĩnh và bầu không khí rất yên bình.

Nửa giờ sau, xe đến địa điểm của dự án Ánh.

Kể từ sau vụ cháy, để công tác điều tra, thu thập chứng cứ được thuận lợi, nơi đây đã bị phong tỏa.

Khi đặt chân lên mảnh đất này, Cố Hạnh Nguyên đã không khỏi bàng hoàng trước công trình 36 tâng “ánh lên trước mặt.

Mặc dù bây giờ đã bị đốt một mảnh đen thui, nhưng vẫn có thể tưởng tượng ra một khi hoàn thành, chính là một tòa nhà kiến trúc hùng vĩ thế nào.

“Luật sư Vân, xin chào các kỹ sư được Tập đoàn Hoàng để chỉ định đi cùng họ đã ở đây chờ sẵn.

Vân Chi Lâm gật đầu, mở cốp xe lấy ra một chiếc máy ảnh, đưa một chiếc máy ảnh nhỏ cho Cố Hạnh Nguyên: “ Nguyên Nguyên, lát nữa chúng ta sẽ tới đó. Em chỉ cần phụ trách chụp và thu thập chứng cứ”

“Được” Cố Hạnh Nguyên đồng ý.

Khi cả hai đội mũ bảo hiểm và chuẩn bị bước vào tòa nhà với các kỹ sư của tập đoàn Hoàng đế.

Tuýt tuýt tuyt.

Vài tiếng ô tô thổi còi.

Bên ngoài cổng công trường, ba chiếc xe ô tô chạy tới, dẫn đầu là một chiếc xe thể thao Lamborghini, theo sau là hai chiếc xe buýt thương mại mini.

Cố Hạnh Nguyên sửng sốt trong giây lát.

Ba chiếc xe dừng ở lõi vào của tòa nhà.

Bắc Minh Thiện bước ra từ chiếc xe thể thao, vẫn trong bộ vest đắt tiền được thiết kế riêng và cặp kính râm đen cực ngầu.

Một nhóm mười người đến Vân Chi Lâm cùng với nhóm công tác.

"Chủ tịch..." Kỹ sư của tập đoàn Hoàng đế nhận ra anh ta

*“......." Vân Chi Lâm hơi ngạc nhiên, không ngờ Bắc Minh Thiện sẽ đích thân đến: ”“ Bắc Minh Thiện, không lẽ anh ra trận chỉ vì sợ tôi nhận đơn kiện đơn này đấy chứ?”

Bắc Minh Thiện tiến lên trước hai bước, và khoảng cách giữa anh và Vân Chi Lâm chưa đầy năm mươi cm.

Khóe miệng của anh hơi vếnh lên. Đưa tay lấy kính râm đang đeo xuống, Cố Hạnh Nguyên vội vàng tránh ánh mắt nóng bỏng của mình và tự nhắc nhở bản thân rằng cô ấy hiện đang đại diện cho Doanh nghiệp của Hoàng đế và nên tránh bị nghi ngờ.

“Sợ?” Bắc Minh Thiện cười nhạo một tiếng, trong từ điển của anh ta không có từ sợ hãi. “Có rất nhiều luật sư ở thành phố S mà Hoàng đế không mời họ, họ lại thích thuê luật sư ở thành phố A. Tôi thực sự không biết phải nói gì mới được. Chà, vẫn chưa thể hiểu hết được. "

Bắc Minh Thiện giơ ngón tay vê phía tòa nhà: “ Đây là dự án mà tôi đã nỗ lực rất nhiều để xúc tiến. Bây giờ đã xảy ra chuyện như thế này, với tư cách là ông chủ, tôi đương nhiên muốn đưa một số người đến xem một chút. Ngăn chặn một số người cố gắng sử dụng các phương tiện không phù hợp để trốn tránh trách nhiệm .."

Hiến nhiên anh có ý riêng.

“Vậy anh cũng lo lắng thái quá rồi, dù tôi đại diện cho tập đoàn Hoàng đế cũng không thể đập vỡ bảng hiệu của mình để kinh doanh đơn thuần. “Chi Lâm nói.

“Luật sư Vân đã nói như vậy, nên tôi rất yên tâm” Sau khi Bắc Minh Thiện nói xong, anh liếc nhìn Cố Hạnh Nguyên không rõ cố ý hay vô ý, sau đó dân đội điều tra của Bắc Minh vào tòa nhà.

Cố Hạnh Nguyên nhìn bóng lưng Bắc Minh Thiện biến mất tại trong đại sảnh, không khỏi than thở, xem ra anh em họ sắp phải đối đầu với nhau.

Vân Chi Lâm vỗ nhẹ bả vai Cổ Hạnh Nguyên, mỉm cười nói: “Thoải mái chút, mặc dù vụ án này chúng ta tạm thời rơi vào thế bất lợi, nhưng cũng không có nghĩa chúng ta hoàn toàn sẽ thua, chỉ cần có thể khôi phục được tổn thất ở mức độ lớn nhất, đó chính là chiến thắng. Thư giãn, chúng ta cũng đi vào. ˆ

Cố Hạnh Nguyên mỉm cười, lập tức, đi theo Vân Chi Lâm đi vào cao ốc.

Ánh Là một cái công trình tống hợp, Nhà thầu không chỉ cần xây dựng tòa nhà, mà còn chịu trách nhiệm cho hàng loạt dự án cải tạo từ bên trong đến bên ngoài. Tỷ suất lợi nhuận khổng lồ như vậy là lý do cơ bản tại sao các công ty lớn cạnh tranh. Nhưng bây giờ, cảnh tượng trước mắt Hạnh Nguyên có thể diễn tả bằng một từ, đó là, đó là một mớ hỗn độn.

Cô giơ camera lên, đi theo Vân Chi Lâm lấy chứng cứ rất trình tự, từng cái ghi lại hình ảnh......

Hình ảnh Bắc Minh Thiện vô tình lọt vào ống kính của cô một cách vô thức ... Ngón tay cô giật mình.

Mặc dù nơi này với anh mà nói xây không dựng thành đều đã không còn chút ý nghĩa và giá trị gì.

Nhưng khi anh bước đi chậm rãi trong đống đổ nát đã biến thành than cốc, trong mắt anh vẫn còn đọng lại dấu vết của sự tiếc nuối của một kiến trúc sư đối với công trình kiến trúc.

Quá trình lấy chứng coi như thuận lợi, Cố Hạnh Nguyên tập trung tinh thân, chuyên tâm phối hợp với Vân Chi Lâm.

Nhưng Bắc Minh Thiện luôn đưa mọi người không xa họ lắm. Một vài giờ trôi qua như thế. Sau khi chụp xong bộ ảnh cuối cùng, Vân Chi Lâm từ từ đứng thẳng dậy, vỗ nhẹ vào eo. "Chà, cuối cùng cũng xong. Cố Hạnh Nguyên cũng tắt máy ảnh trên tay, lấy ra hai chai nước trong túi và đưa cho Vân Chi Lâm —— Lúc này, cô đột nhiên cảm thấy sau lưng có tia sáng lạnh lẽo đâm vào.

Đúng lúc này, cô đột nhiên cảm giác được phía sau lãnh mang tại đâm.

...... Quay đầu lại, Bắc Minh Thiện tên kia âm trâm ánh mắt, chính hung hăng trừng mắt trong tay cô bình nước.

Người đàn ông ích kỷ.

Cô không để ý tới anh, đem nước đưa tới: “Chi Lâm, uống đi”

Vân Chi Lâm lườm Bắc Minh Thiện , nhíu mày, nhận nước, vặn nắp ra, tu ùng ục ùng ục rồi hét lớn. “Thoải mái quá”

Sắc mặt Bắc Minh Thiện lại càng tái xanh.

Lại không ngờ, bọn họ đang chuẩn bị rút về, Tô Ánh Uyển xuất hiện.

Đeo một chiếc kính râm, ngồi xe bảo mẫu, tránh truyền thông đi theo, Tô Ánh Uyển rốt cục cũng đứng trước công trình 'Ánh'.

“Thiện..” Cô tựa hồ cũng không ngờ nữa Bắc Minh Thiện xuất hiện ở đây, chỉ là, lúc trông thấy Cố Hạnh Nguyên, sửng sốt một chút.

“Cô đã đến?” Bắc Minh Thiện lạnh nhạt gật gật đầu.

“Em... Em đến xem, công trình Ánh: bị đốt thành dạng gì..” Tô Ánh Uyến nói, hốc mắt đỏ lên.

Đúng là mỉa mai, công trình Ánh' từng là lễ vật Bắc Minh Thiện tặng cho cô.

Mà bây giờ, quan hệ giữa bọn họ cũng như mảnh tiêu điêu hoang phế này, rách nát không chịu nổi...

Cõ Hạnh Nguyên như không có việc gì đi qua bên cạnh Bắc Minh Thiện.

Ánh mắt Tô Ánh Uyển, làm cô cảm khái rất nhiều.





Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 150 lượt.

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như so sanh voi vang va song, van mau tieu hoc lop 5 sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.

loading...
DMCA.com Protection Status