Niếp môn

Chương 168: Kết thúc nhất

Lãnh Tang Thanh bị Lãnh Thiên Dục mang đi, không có cô, Niếp Ngân sống một ngày bằng một năm, giờ khắc này mới càng thêm đau lòng, trải qua vài năm, tất cả cô đơn thất tịch cô đã vượt qua, mặc dù hắn cũng vậy nhưng có thể vụng trộm nhìn cô, mà cô thì không, gặp lại không thể nhìn thấy, thống khổ so với hắn tăng lên mấy trăm lần.

Cái đó hắn cảm nhận được, lại không thể nắm chắc được tương lai sẽ xảy ra chuyện gì, hắn không biết Lãnh Tang Thanh có thể trở về hay không, cũng không biết được mai sau bọn họ có thể ở bên nhau nữa hay không, loại cảm giác hoảng sợ này quả thực giống như mạng hắn.

Hắn chưa từng sợ mất đi một người như vậy, ngày trước Thượng Quan Tuyền cũng làm hắn thương tâm đến chết, nhưng Thanh Nhi lại cho hắn cảm giác đau không bằng chết, hắn luôn luôn vô cùng tự tin, cũng không cho rằng mất đi người nào đó sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của hắn, thậm chí là sinh mệnh.

Cứ như vậy, Niếp Ngân cứ mãi đợi cô, một ngày cũng không dám bước ra khỏi đảo, mỗi khi nhìn thấy thủ hạ của mình bước vào báo tin, hắn đều mang trong mình một tia hy vọng, hắn luôn hy vọng thủ hạ của mình sẽ nói: Chủ thượng, Lãnh tiểu thư đã trở lại.

Chỉ tiếc, ngày qua ngày, hắn cứ chờ nhưng vẫn vĩnh viễn không thấy.

Đã nhiều ngày, giờ Niếp Ngân mới biết thời gian thật dài, dài đến đáng sợ. Mỗi một ngày hắn từ trong cơn mê, khi tỉnh lại hắn đều dại ra, nhìn phòng trống rỗng, nhìn chỗ trống bên cạnh hắn lại mờ mịt bất lực, không biết mỗi ngày hắn phải vượt qua như thế nào, giống như, nhưng ngày hạnh phúc trước đều không có, còn lại thì cũng chỉ là tương tư vô tận.

Nhưng thời gian vẫn chạy từng chút một, không nhanh không chậm, cứ như vậy mười ngày trôi qua, mười ngày này, Niếp Ngân vẫn luôn nhốt mình vào trong phòng, tàn thuốc để đầy trong gạt tàn, chỉ là mười ngày qua đi, hắn thật sự đã tiều tụy đi rất nhiều.

Ngày thứ mười, rốt cuộc Niếp Ngân cũng mở rèm cửa phòng ngủ ra, ánh dương chiếu vào làm đau đôi mắt hắn, cuối cùng ảm đạm cũng hé ra một tia hy vọng, hắn đứng ở giữa cửa sổ thật lâu, sau đó đi vào phòng tắm bắt đầu rửa mặt, cạo râu, làm xong tất cả, lại thay một chiếc áo sơmi sạch sẽ, âu phục tây trang, caravat... Niếp Ngân đứng ở trước kính, hắn vẫn vô cùng điển trai nhưng trong cái đẹp còn có phần tiều tụy, từng đường cong góc cạnh đến cái mũi cao của hắn khiến cho người khác không thể rời mắt.

Hắn đi ra khỏi phòng, nhóm thủ hạ thấy vậy thì đều vui, bọn họ nhìn thấy hắn bước ra sân biệt thự, nhìn ánh mặt trời kéo dài bóng dáng của hắn, bóng dáng hiện lên có chút mong đợi, có chút cô đơn.

Trên sân biệt thự, hắn ngồi trên chiếc ghế trắng, Thanh Nhi từng không e lệ nói với hắn, nhiều năm trước, khi cô thấy hắn ngồi trên chiếc ghế trắng dưới gốc tàng cây anh đào thì liền động tâm, từ ngày đó, hắn liền trồng rất nhiều cây anh đào trên đảo, mỗi khhi xuân tới sẽ thấy hoa anh đào đầy trời, lại đổi tất cả ghế trên đảo thành màu trắng, hắn biết Thanh Nhi nhất định sẽ thích, chỉ là, mấy ngày ngắn ngủi nàng liền rời đi, muốn nhìn thấy hoa anh đào đầy trời cũng là hy vọng xa vời.

Từ khi hắn quyết định trồng cây anh đào trên đảo, Niếp Ngân liền hiểu vì sao Lãnh Thiên Dục lại trồng rất nhiều cây Tử Vi ở Lãnh gia, anh hùng thủy chung đều khổ sở vì mỹ nhân, quân vương cổ đại vì hồng nhan mà có thể đưa giang sơn của mình bằng hai tay, chỉ trồng hoa cỏ để cho người mình yêu thì có là gì?

Ánh mặt trời dừng ở trên khuôn mặt Niếp Ngân, nhìn qua sắc mặt hắn có điểm tái nhợt, nhưng vẫn bình tĩnh như trước, cả người lẳng lặng ngồi trên ghế cùng chờ đợi, hy vọng có thể nhìn thấy một thân ảnh mà hắn thấy quen thuộc.

Nhóm thủ hạ không ai dám thở mạnh, bọn họ biết rõ chủ thượng của mình đang đợi ai, cũng biết rõ mười ngày nay chủ thượng luôn kiên nhẫn đợi người đó trở về.

Khi đám người cảm thấy thời gian trải qua thật lâu, đó là bởi vì người kia đang đi tới, nhưng hôm nay Niếp Ngân tình nguyện cho thời gian trôi đi chậm, bởi vì hắn rất sợ Lãnh Tang Thanh không sẽ xuất hiện.

Ánh nắng dần dần chuyển lên trên, chuyển tới tận đỉnh đầu, lại dần dần ngả về tây, cuối cùng trở thành chiều tà.

Khi phía tây nhiễm ánh nắng màu đỏ, rốt cuộc Niếp Ngân cũng đứng dậy, hai gò má bình tĩnh lộ ra một tia râm mát, hơi hơi nâng tay, mấy gã đặc công ở phía sau đi lên: "Chủ thượng đại nhân."

"Tất cả đã chuẩn bị tốt chưa?" Đây là câu nói dài nhất của Niếp Ngân trong mười ngày nay, tiếng nói trầm thấp dọa người.

"Vâng, chủ thượng đại nhân, tất cả đã chờ ngài phân phó." Đặc công trả lời.

Niếp Ngân nâng cổ tay nhìn thoáng qua, bình tĩnh nói: "Thông báo với bên kia, chuẩn bị tốt vũ khí."

"Đã chuẩn bị rất tốt rồi ạ, chỉ là --" Đặc công chần chờ một chút: "Chủ thượng, chúng ta thật sự phải động thủ với Mafia bên kia sao? Tổ chức của chúng ta chưa từng chủ động công kích đối phương, làm như vậy, sẽ phá quy củ của tổ chức."

Baby-M luôn luôn làm nhiệm vụ của những người có tiền, bởi vì là đặc công nên không bao giờ động thủ với đối phương, khi đặc công muốn mục đích nào đó hoặc là ích lợi mới hành động, khác với hắc bang, hôm nay nhóm đặc công có thể giết người Mafia, ngày mai cũng có khả năng sẽ bị người Mafia giết, vào tổ chức này, chính là vứt bỏ tình cảm lục đục, còn lại là -- hoàn thành nhiệm vụ.

Niếp Ngân luôn tuân thủ quy củ này, nhóm đặc công sớm cam chịu chấp hành quy củ này từ khi thành lập Baby-M, đặc công không phải hắc bang, không cần có nghĩa khí trên giang hồ, cũng không cần yêu hận tình cừu gì, cho dù đối mặt với kẻ thù giết cha thì cũng phải ưu tiên nhiệm vụ trước, người ngoài đều nghe đồn đặc công rất máu lạnh, đó là không giả, Niếp Ngân muốn thủ hạ của mình hoàn toàn là -- máu lạnh.

Nhưng hôm nay, hắn muốn phá quy củ.

Nghe thủ hạ nói xong, Niếp Ngân cười lạnh: "Đánh vào Mafia, cũng chỉ là giống thanh toán một chút thôi."

Thủ hạ biết tại sao hắn làm vậy, vì thế liền nói rất cung kính: "Vâng, chủ thượng đại nhân."

Nhóm đặc công ở phía sau lùi đi, ánh sáng chân trời đỏ tươi chiếu lên hai má Niếp Ngân, cặp mắt đen kia cũng tựa hồ biến thành sắc đỏ của lửa.

Hắn hít sâu một hơi, hơi hơi ngửi thấy mùi máu tươi.

Đúng vậy, mùi vị này hắn cả đời cũng không thể thoát nổi, từ nhỏ đến lớn, hắn đều phải tiếp xúc với nó!

Ngay tại này, một gã đặc công ngẩng đầu nhìn lên trời, hắn lại kinh ngạc một chút, ngay sau đó hét to --

"Chủ thượng -- "

Tất cả mọi người đều dừng bước, toàn thân cảnh giác.

Niếp Ngân nhíu mi, lại thấy đặc công chỉ lên trên trời, cũng thuận thế nhìn lại, trong nháy mắt thân thể to lớn run run.

"Bảo vệ chủ thượng!" Thủ lĩnh đột nhiên hô đặc công một tiếng, tất cả đặc công đều đến gần, súng ống đều đã rút ra chuẩn bị chiến đấu.

Trên trời, xuất hiện một chiếc trực thăng đang bay đến chỗ đảo nhỏ này.

Niếp Ngân hơi hơi nheo hai mắt lại, nâng tay sau đó nói: "Lui ra."

"Chủ thượng?"

"Lui ra!"

Nhóm đặc công đành phải lui sang một bên.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 3 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như mo bai ket bai tuyen ngon doc lap, mo bai ket bai dai cao binh ngo hay nhat sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.