Nữ hoàng la hét

Chương 26-2



Edit: babynhox

Lúc thấy cô Thôi đứng ở đây mọi người liền biết tên phiền phức tàng hình này, có thể chính là tên cuồng đeo bám trước đó, sau khi chết có được năng lực rất... xứng với danh hiệu cửa hắn ta.

cô Thôi có lòng giúp bọn họ, nhưng cái năng lực này cũng không dễ dàng gì, cũng phải khống chế sơ hở của hắn trước mới được.

Nhưng không nghĩ tới nhanh như vậy đã bị nhìn thấu trừng trị rồi.

cô Thôi nói : "Bọn tôi còn nói sẽ giải quyết giúp mọi người một tay, xem ra mọi người không giống như cần giúp?"

Chúc Ương khoát khoát tay: "Cũng không phải vậy, thật may là tên đeo bám này không tính là mạnh, cô nghĩ nếu là thể chất của tên này mạnh giống như tên trên lầu, hoặc là có thể cầm vũ khí tàng hình trong tay hay gì đó."

"Có lẽ bị đánh lén lần đầu bọn tôi đã chết rồi, vẫn phải cám ơn cô." Ít nhất cô Thôi có lòng, cô ấy nhất định là có cách tường khắc với đối phương, xem như thêm một tầng bảo đảm cho người chơi.

Nhưng dù gì thì cái trò chơi rách này còn có chút lương tâm, lần này dù độ khó cao không giống bình thường, nhưng dù sao vẫn là suy tính đến giới hạn mà người mới có thể tiếp nhận.

Cứ như vậy quỷ trong nhà cũng đã giải quyết gần hết rồi, còn lại một mình Ngô Việt nhưng nhìn bộ dạng cậu ta lúc đó dường như không tính ngăn cản.

đang lúc đoàn người cho rằng đã gần kề cửa ra, lúc chuẩn bị nhảy ra cửa lớn, bất ngờ phát hiện ngoài cửa lớn đầy dòng sóng đen.

Giống như nhựa đường trơn nhẵn trên mặt đất, làm cho người ta cảm giác cực kỳ không may. Dòng màu đen sềnh sệch này vẫn còn tràn ra ở phía trước.

Mấy người thu chân lại, muốn lui về phía sau, kết quả không biết từ lúc nào thì sau lưng cũng bị một mảnh màu đen bao vây.

Lúc này Ngô Việt xuất hiện ở lầu hai, dù bận vẫn ung dung nhìn bọn họ, mở miệng nói: "Xem ra nó không muốn bị mang đi, giãy giụa kịch liệt như vậy."

Lời này vừa dứt, sao Chúc Ương còn không hiểu?

Những thứ màu đen sềnh sệch này không biết là quái vật gì, có thể nói là do ác niệm hoặc là bùa chú nguyền rủa hóa hình, có lẽ chính là ý nghĩ của quyển sách mà Ngô Việt đã đưa cho cô?

Vật sống trong trò chơi vốn là khó mang ra ngoài như vậy sao? Nhưng nhìn bộ dáng thề thốt son sắt của Ngô Việt, thì chỗ tốt cũng không cần nói tới.

Cái này đúng là thù lao càng lớn thì mạo hiểm càng lớn.

Nếu không phải là lúc này Ngô Việt đứng quá xa, Chúc Ương nhất định kéo cậu ta tới đây tàn nhẫn đánh một trận, mặc dù đã tuyên bố là đồ tốt nhưng muốn có hay không cũng nên do cô đánh giá chứ?

Nếu Ngô Việt có thể nghe được ý nghĩ của cô, nhất định sẽ giễu cợt sợ là người đã quên chuyện xé ba trang sách của mình, còn uy hiếp người ta sẽ chiên sống thành giấy giòn rồi.

Thù oán đã kết, còn chuyện cho cô có muốn hay không sao?

Mắt thấy vòng vây càng ngày càng nhỏ, màu đen càng ngày càng đến gần, Chúc Ương mượn Uông Bội bật lửa bật lên rồi ném xuống.

Nhưng ngọn lửa nhỏ liền bị cắn nuốt, bọn Lý Lập vừa dùng tấn công vật lý nhưng toàn bộ cũng không có hiệu quả.

Chúc Ương lấy quyển sách kia ra, không chút đau lòng xé thành hai nửa, ai ngờ không giống như lần ở nhà bếp, màu đen chẳng những không có biến mất, ngược lại càng lăn lộn điên cuồng hơn, giống như một giây kế tiếp sẽ vồ đến ngay.

Những thứ trơn nhẵn này không nương tay lại giống như có sự sống riêng, căn bản không phải một cấp bậc so với những con quỷ khác.

Cũng đúng, đây chính là bản thể của món đồ có thể sai khiến ma quỷ, nếu những con quỷ khác đều là tay mơ trong bản lĩnh vật lý, như vậy thứ này thuộc về năng lực tinh thần công kích cao cấp, tuyệt đối không nên xuất trước mặt người chơi mới.

Thấy mỗi đường tuyến đều có khu vực hạn chế tấn công của mình, liền có thể thấy trò chơi vẫn phải sắp xếp giới hạn đối với người chơi mới.

Chúc Ương đoán nếu như chỉ có cô và hai người Lý Lập Uông Bội, thì thứ này tuyệt đối không thể nào xuất hiện được. Mà bây giờ đã xuất hiện thứ vượt qua giới hạn kinh nghiệm và năng lực của bọn họ.

Chúc Ương liếc nhìn Lục Tân, nói vậy đây chính là hậu quả mà người không bao giờ chết này mang đến.

thật may là người còn có chút biểu cảm, chuyện mà từ trước đến nay không hề xảy ra, chỉ thấy tay anh vừa lật liền xuất hiện một tờ giấy bùa chú.

đang lúc Chúc Ương cho rằng lá bùa này có thể trừ ác niệm thì lền bị nhét vật gì đó vào trong miệng.

Chính là Lục Tân thừa lúc cô không chú ý trực tiếp nhét lá bùa vào trong miệng cô.

Đừng nói là Chúc Ương, ngay cả Lý Lập và Uông Bội cũng mơ màng, người hầu to gan lớn mật này đã làm gì vậy?

Chúc Ương vốn định phun ra, kết quả thứ này vừa vào trong miệng liền tan, với tốc độ của cô hiện tại thì căn bản là toàn bộ quá trình không hề phản ứng kịp.

cô đây là cả ngày đánh nhạn bị nhạn mổ vào mắt, cũng không đợi chửi mắng Lục Tân, những thứ màu đen kia bỗng như bị thứ gì đó kích thích.

Tăng nhanh tốc độ vọt tới dưới chân bọn họ, mà chớp mắt một cái đã phủ kín bàn chân đang hướng lên trên đầu gối.

Chúc Ương vốn ghét mấy thứ dính dính như thế này, cảm thấy ghê tởm đến da đầu tê dại, lúc này Lý Lập và Uông Bội đã bị màu đen bò lên giữa người.

Chính cô cũng không tốt hơn bao nhiêu, Chúc Ương vừa nghĩ tới lúc thi thể của mình được phát hiện, rất có thể là bị một đống nhựa đường đen xì bao bọc, cũng có thể bị thứ quái quỷ này cắn nuốt biến thành xương khô, hoặc thảm hại hơn một chút chính là bị hút khô tinh khí biến thành một bà lão xác khô.

Tự nhận là người đẹp cao quý trẻ tuổi, loại chết kiểu này căn bản không phù hợp vẻ đẹp của cô, hoặc là nói mỗi tế bào trong người cô đều đang kháng cự kịch liệt.

Mắt thấy màu đen kia đã đi tới cổ, rốt cục Chúc Ương không để ý tới giới hạn dự tính của bản thân nửa, kêu lên một tiếng hét chói tai ——

"A —————— "

Tiếng này, bén nhọn như kim châm ghim thẳng vào màng nhĩ của người ta, sức xuyên thấu phải nói là hiếm thấy ở người bình thường, cho dù là những thứ nữ quỷ kia, trước mặt người có tài năng trời cho này cũng tự than thở không bằng.

Tiếng hét vừa ra, quỷ hồn của cả căn nhà liền cảm giác như linh hồn chênh vệnh, giống như cảm giác bị đánh tan hồn phách, hai người Lý Lập và Uông Bội đứng gần nhất bỗng cảm thấy màng nhĩ suýt bị thủng.

Giương mắt nhìn Lục Tân, vậy mà tên người hầu to gan này đã che kín lỗ tai từ trước rồi, vào lúc này chính là người ung dung duy nhất trong căn nhà này.

Đây cũng không phải quan trọng nhất, hiện tại quan trọng nhất là lúc trước bọn họ dùng đủ mọi cách, đốt lửa: tưới nước hoặc sách đều hoàn toàn không có cách đối phó với vật màu đen sềnh sệch kia.

Vậy mà tiếng hét xông tận mây xanh của Chúc Ương lại có thể đuổi đi trong nháy mắt, dần dần bong tróc khỏi người bọn họ cho đến khi biến mất.

Đột nhiên hai người đang mơ màng bắt đầu vui mừng, bọn họ nói : "thì ra là cần âm Công."

nói xong Lý Lập lại cười hì hì nói với Chúc Ương: "Nhưng mà phải nói là tiếng hét này của cô đúng là..., ha ha ha giống như cái còi tinh —— "

Lời còn chưa dứt, liền thấy đôi mắt Chúc Ương đang nhìn chằm chằm hắn, giống như hắn còn dám tiếp tục nhiều chuyện một câu nửa, cô liền dám nhét hắn về căn nhà này làm bạn với quỷ.

Chúc Ương giận đến khóe miệng có chút co rút, từ nhỏ thì tiếng hét của cô nghe mà phải than thở, vừa nhọn vừa dài lại có sức xuyên thấu, trước đây có mấy đứa không ưa cô còn ở sau lưng cười nhạo cô.

Chúc Ương trấn áp biệt hiệu này ở bên ngoài, dù sao thì cũng không ai dám muốn chết đi nói trước mặt cô, nhưng tóm lại là chính cô cũng không thích tiếng hét của mình.

Cho nên tình huống bị giật mình bình thường cũng sẽ kiềm nén xuống, dần dần thì sức chịu đựng hoảng sợ cũng rất cao, nếu không phải vừa rồi nghĩ đến sắp biến thành cái xác xấu xí, dù là chết đẹp hơn kiểu này một chút thì có lẽ cô không nhất định sẽ hét lên.

Lý Lập nói có thế ép lui đám đen xì kia là âm Công, nhưng Chúc Ương cảm giác được rất rõ lúc ấy là có cái sức mạnh gì đó thông qua tiếng hét khuếch tán ra ngoài.

không cần nghĩ cũng biết là công lao lá bùa của Lục Tân.

Vào lúc này mấy người đã ra khỏi cửa lớn biệt thự, đã đạt thành yêu cầu qua vòng, Chúc Ương đang chuẩn bị trừng trị Lục Tân, liền thấy đám người cô Khâu đi tới cửa lớn.

Cách một cánh cửa, chính là ngăn cách âm - Dương.

cô Thôi lắc lư đầu: "Oái, sao chị không nói mình năng lực lớn như vậy sớn chứ, suýt chút thì linh hồn nhỏ bé của em nữa bị chị đánh tan, thật may là em cách khá xa chỗ kết giới, nếu không tối nay bọn em phải chết trong tay chị rồi."

cô Khâu cũng sờ sờ đầu tiểu Minh: "Sức mạnh trực tiếp vừa rồi làm con sợ đến khóc."

Tiểu Minh còn tội nghiệp ngẩng đầu nhìn Chúc Ương.

Khóe miệng Chúc Ương co rút, toàn bộ sáng suốt oai phong của cô trong cả quá trình trong vòng chơi này đều bị phá tan rồi.

Nhưng cũng may là đến lúc nói tạm biệt rồi, mọi người cũng không còn đâm vào chỗ đau của cô.

Nữ quỷ tiểu thư còn nói : "Sau này vẫn còn có thể gặp chị hay không? Em vẫn chờ chị cho em vào hội chị em xinh đẹp đó."

Vào lúc này Chúc Ương đang tự giận mình, lưu manh nói : "không cần không cần, dù sao từ nay về sau cũng có nhiều cơ hội giao tiếp với quỷ hồn, tôi cứ thành lập một hội chị em ở thế giới quỷ, tiêu chuẩn giống nhau, cô và cô Thôi chính là thành viên tạm định."

Lại nói thêm một câu: "À cô Khâu thì không được, cô Khâu qua tuổi rồi."

cô Khâu tự dưng bị đâm một dao, thành thật mà nói sau khi cô ấy biến thành quỷ, hơi thở mạnh hơn nhiều lúc là người sống, nhìn vào là một nữ quỷ mạnh mẽ và tự tin, thật không nghĩ tới còn có một ngày bị chèn ép, mấy giờ trước còn nói là chị em tốt đó?

Tiểu Minh còn an ủi mình mẹ nói : "Mẹ đừng khó chịu, mặc dù chị ấy không có chọn me, nhưng cũng không có chọn con."

Ừ! Con trai ngoan.

một ý nghĩ tính toán, ngược lại hòa tan mùi vị chua chát khi chia tay, cuối cùng bọn nữ quỷ tiểu thư lưu luyến trở về chỗ của mình.

Phút cuối cùng còn nhấn mạnh kêu Chúc Ương phải nhanh chóng mạnh mẽ lên một chút, trở nên mạnh mẻ có thể có cách gặp mặt quỷ hồn, huống chi cô phát hiện ở trong tay cô cũng có đạo cụ thuận lợi như vậy.

Chờ bọn quỷ quái đi vào, cửa lớn biệt thự đóng lại, đánh giá và phần thường khi qua vòng cũng rơi xuống.

Lý Lập và Uông Bội nghe được nhắc nhở trong đầu thì chính là vẻ mặt vui mừng ——

"Cấp A? Từ trước tới nay tôi chưa bao giờ có được đánh giá cao như vậy."

"Tôi cũng vậy, cấp C đã là rất hiếm có rồi."

Hơn nữa lần này qua vòng còn nhẹ nhàng như vậy, có thể nói là hai người bọn họ gần như là nằm chơi vượt qua kiểm tra.

Hai người hưng phấn nói với Chúc Ương: "Nếu không phải trong cuộc sống thật chúng ta không biết nhau thì thật sự rất muốn trực tiếp đi tìm cô để nương tựa."

nói tới đề tài này, Chúc Ương mới biết thì ra là trò chơi vì cách ly nhà chơi, cũng vì ngăn chặn người chơi kéo bè phái trong thế giới thật. Cho nên sau khi ra khỏi trò chơi, thì khuôn mặt giọng nói hoặc bất cứ tin tức liên quan gì cũng không nhớ được.

Người chơi muốn thông qua mạng hoặc ra ám hiệu tập hợp lại trong thế giới thật cũng không thể, vì sẽ bị trò chơi tự động che giấu, đây cũng là nguyên nhân Chúc Ương tra cứu tin tức Sadako giả không có chút thu hoach gì.

Dĩ nhiên nếu như đã là người quen biết ở ngoài thế giới thực rồi thì ra khỏi trò chơi sẽ không có cái vấn đề này, cho nên lúc bắt đầu Lý Lập biết Lục Tân và Chúc Ương có quen biết nhau liền rất hâm mộ, cũng là nguyên nhân này.

Chẳng qua là lúc đó tất cả mọi người chưa quen nhau, cũng không cố ý nói về những chuyện này.

Nếu như đều là người chơi trong trò chơi, đã có kinh nghiệm cũng qua vòng sau khi trở về thế giới thật vô tình quen biết nhau, tin tức bị hao mòn kia cũng sẽ mở khóa.

Ví dụ sau khi rời khỏi đây Chúc Ương sẽ quên mặt bọn người Lý Lập, lúc nhớ lại chi tiết trong trò chơi thì sự có mặt của bọn họ sẽ bị che mờ. Chỉ khi nào bọn họ quen biết trong thế giới thực thì trí nhớ liền không bị giới hạn nửa.

Nghe đến đó thì Chúc Ương càng xác nhận trò chơi này có bệnh, người chơi trở lại thế giới thật trong lúc tổng kết lại kinh nghiệm thì mặt của người sớm chiều ở chung với mình trong trí nhớ là một đống mờ ảo, cố ý làm người khác bực mình sao?

Tóm lại Lý Lập và Uông Bội thật lòng cảm ơn Chúc Ương, hơn nữa hi vọng có cơ hội trò chơi sẽ sắp xếp bọn họ chung vòng một lần nửa.

Sau khi hai người đi, ánh mắt Chúc Ương liền như dao ghim thẳng vào Lục Tân.

cô từng bước bức ép người kia đi tới góc tường, sau đó bàn tay vỗ một cái lên khuôn mặt anh ——

"nói đi, rốt cuộc anh là ai?"

Lục Tân nhún nhún vai: "không phải anh đã nói rồi sao? Trong thế giới thật em cũng không biết người như anh."

"Còn giả bộ, đúng không? anh nói anh là bạn trong trường đại học của tôi?" Chúc Ương nhếch mày nói : Bạn học trong trường sao lại biết chuyện tiếng hét của tôi?"

Chúc Ương tới trường đại học này là quyết định đột ngột, cách quê nhà xa ngàn dặm, người ở đây không thể nào biết lịch sử đen tối duy nhất của cô được.

Lục Tân lợi dụng tiếng hét của cô để tấn công, toàn bộ quá trình đều có phản ứng thong thả, rõ ràng là người ở gần nhà cô.

Chúc Ương cười lạnh nói: "không hổ là người chơi lâu năm, anh rất mạnh đúng không? Loại bản lãnh có thể bỏ bớt liền bỏ bớt, tiếng kêu của người khác cũng không để lãng phí?"

Lục Tân cười nói: "anh không thể ra tay, nếu anh ra tay thì quyển sách kia sẽ thuộc về anh, lòng trung thành của đạo cụ trong trò chơi này phân chia rất mạnh, người nào lấy được mới là của người đó, cho nên phải là em đánh lui vật kia."

Nhiều nhất thì anh chỉ có thể lợi dụng sơ hở mà cung cấp đạo cụ, mặc dù theo cấp bậc của anh thì cung cấp đạo cụ cũng coi như là trợ giúp gian lận.

Lục Tân Hân an ủi cười nói: "Em làm rất totosm thật sự dựa vào chính mình liền qua vòng, không cần bất cứ kẻ nào trợ giúp, điều này làm cho người ta rất an tâm."

Cách nói chuyện này của anh làm cho Chúc Ương rất không thoải mái, mặc dù hiện tại biết bây giờ cô đã chiếm được lợi ích rất lớn.

cô hung hăng nói : "Tôi không nhớ rõ bên chỗ quê nhà tôi có quen biết người như vậy, cũng không cho rằng một người xa lạ sẽ làm được việc này."

"anh làm như vậy là vì mục đích cái gì? Hoặc là nói, rốt cuộc anh là ai?"

Lục Tân nghe cô hỏi như thế, vẻ mặt cũng không kinh ngạc, chỉ nói: "anh cho rằng em sẽ không hỏi."

Thực tế Chúc Ương đã cảm thấy anh có gì không đúng từ lâu rồi, nhưng lúc bắt đầu cô cũng không tính sẽ đào sâu cái vấn đề này.

cô là loại người ngay thẳng đến chiếm được lợi ích thì muốn phải tìm hiểu rõ mọi chuyện sao? cô không có ngay thẳng như vậy, thật ra lặng lẽ gửi tiền thì phù hợp với cá tính của cô hơn.

Nhưng Chúc Ương cũng không ựa chọn sẽ cứ mơ hồ như vậy sau khi tạm biệt, trong lòng nàng có một trực giác mãnh liệt nói cho cô biết hiện tại không vạch trần lai lịch của người này, sau này nhất định sẽ hối hận.

Chúc Ương nói : "Tôi và anh rất quen thuộc sao? Tỏ ra dáng vẻ rất hiểu rõ tôi như vậy."

"Bày ra bộ dạng tự dưng dâng hiến trước, có phải nên để cho tôi nhìn thấy khuôn mặt của anh trước hay không? Kỹ năng đạo cụ trong trò chơi nhiều như vậy, riêng anh lộ a một số món hiếm lạ, nói vậy thì không phải không có năng lực hoặc đạo cụ thay đổi khuôn mặt đúng không?"

nói xong Chúc Ương càng đến gần hơn: "anh, rốt cuộc là ai?"

Lục Tân nghiêng nghiêng đầu, giờ phút này thu lại khuôn mặt bình thường cố ý khiêm tốn, càng có cảm giác tồn tại hơn rất nhiều.

anh cười cười nói với Chúc Ương: "Em nhất định phải xem mặt của anh sao? Dù sao cũng là chính em từng nói không muốn thấy nửa."

Những lời này khiến cho Chúc Ương cảm thấy có chút không ổn, nhưng cô vẫn gật đầu khẳng định.

Sau đó liền thấy đường nét trên gương mặt của Lục Tân thay đổi mà măt thường có thể nhìn thấy rõ, chẳng những là mặt, ngay cả màu tóc, chiều cao vóc dáng cũng đang dần dần thay đổi.

Màu tóc nâu biến thành màu đen sáng bóng mềm mại, màu da hơi vàng trở nên trắng nõn như ngọc, đương viền ánh mắt trở nên to lớn, đuôi mắt hếch lên, biến thành độ cong kiêu ngạo khó thuần phục.

Lỗ mũi hơi dẹp trở nên thẳng đứng, màu môi tối trầm cũng trở thành trắng hồng nhạt nhẽo.

Cả người Chúc Ương đều bối rối, sao cô có thể không biết khuôn mặt này, chính là nét đẹp kinh diễm cùng khí chất kiêu ngao lạnh băng này đã từng là cô phải say mê đến không thể hiểu được.

Nhưng mà hiện tại ——

Cảm thấy cái trực giác kia đang hãm hại cô, không thăm dò lai lịch của anh thì sau này sẽ hối hận, thăm dò thì chính là hiện tại liền hối hận.

Chỉ thấy khóe môi của đối phương vẽ ra nét cười, đang định nói chuyện, bị Chúc Ương chặn ngang che kín mặt.

"Em suy nghĩ một chút, gặp lại tức là có duyên, cần gì tìm hiểu quá nhiều? Tất cả tùy duyên, vì vậy chúng ta tạm biệt nhau đi!"

"A!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.3 /10 từ 4 lượt.

Chuyên trang tổng hợp mã giảm giá, chương trình khuyến mãi ưu đãi khi mua hàng online tại các sàn thương mại điện tử uy tín Việt Nam và các bài viết review sản phẩm rất uy tín từ trang hàng hay chẳng hạn như kinh nghiem chon mua may xay sinh to, do choi cho be 1 tuoi rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mua sắm dễ dàng, độc quyền chỉ có tại hanghay.com.

loading...
DMCA.com Protection Status