Nữ hoàng la hét

Chương 27-2



Edit: babynhox

Chúc Ương còn tưởng rằng là đứa bạn nào trong trường không dằn lòng được với em trai xinh đẹp của cô, tự mình tìm tới cửa làm quen.

Cũng lười ứng phó, liền sai em trai: "đi, đuổi người đi đi."

Chúc Vị Tân ngoan ngoãn đứng lên mở cửa, kết quả vừa mở cửa ra chính là người mà chị cậu mới thề thốt không bao giờ gặp mặt nửa - Lộ Hưu Từ.

Khóe miệng Chúc Vị Tân co rút, e rằng hai người này đã lén dính lại với nhau ở sau lưng cậu rồi, chị cậu còn giả bộ với cậu, còn cố ý hỏi thăm tin tức từ cậu.

Vì vậy liền miễn cưỡng cười nói: "Ơ! anh Lộ, ngọn gió nào đưa anh tới đây vậy?"

Người đàn ông đứng ở cửa, quả nhiên là vai rộng cơ bắp lưng dày chân dài, hơi thở mạnh mẽ, khuôn mặt đẹp trai, Chúc Vị Tân so sánh với người đàn ông ở biệt thự ngày hôm qua, đúng là vỗ ngựa đuổi theo cũng không kịp.

Toàn bộ đàn ông xung quanh cũng không có tư cách so sánh, cũng khó trách chị cậu muốn quay lại, nhưng thực tế thì Chúc Vị Tân không hài lòng người này đã bỏ lỡ giữa chừng vào năm đó.

Cho nên liền làm theo lời dặn của chị cậu: "thật ngại quá anh Lộ, hiện tại chị của em không muốn gặp anh, vừa rồi còn kêu em đuổi anh đi, anh xem vì để hai chúng ta không khó xử, hay là anh -- "

Lời còn chưa dứt, liền nghe Lộ Hưu Từ nói với cậu: "Cậu nói cho cô ấy biết tôi có 170 vạn điểm tích lũy, 13 loại đạo cụ có thể chuyển tặng, 264 tờ chú qua vòng cùng với một số bùa sử dụng một lần."

Chúc Vị Tân nghe vậy liền cười: "không đúng, anh Lộ, anh không sao chớ? 170 vạn tiền Q và trang bị trong trò chơi liền muốn lấy lòng chị của em, anh càng sống càng thụt lùi —— "

Mới nói một nửa, liền nghe sau lưng truyền đến tiếng bước chân thật nhanh, sau đó cả người Chúc Vị Tân bị nhấc lên.

Chị cậu đứng ở vị trí của cậu, kéo rộng cửa ra, cực kỳ thân thiết nhào tới ——

"A Từ! A Từ, sao bây giờ anh mới tới tìm em? Em nhớ anh muốn chết."

Chúc Vị Tân mơ màng nhìn Lộ Hưu Từ được chị cậu nhiệt tình dẫn vào nhà, còn chưa lấy lại tinh thần liền bị chị cậu đạp một cái: "đi lấy nước và trái cây đi, đứng ngu ở đó làm gì? không thấy anh Lộ của em đi xa tới đây khát nước rồi sao?"

một phút trước Chúc Vị Tân còn hưởng thụ phúc lợi móc lỗ tai đó, bây giờ lập tức trở thành nô lệ không có quyền hạn, giận dữ trừng mắt liếc Lộ Hưu Từ.

Lộ Hưu Từ quay đầu nhìn cậu một cái, mặc dù vẻ mặt kia không có bày tỏ gì, nhưng Chúc Vị Tân có thể thấy được vẻ đắc ý trong mắt của anh.

Chúc Vị Tân cũng không có khó chịu, bởi vì cậu nhớ lại tình cảnh trước kia chị cậu xem người này trở thành một cái hố rút tiền thì giống y như bộ dáng bây giờ, chỉ là chuyện đã qua lâu rồi hiện tại cậu mới phản ứng kịp.

Quên đi, sao phải so đo với một tên vung tiền như rác.

Lộ Hưu Từ thấy Chúc Vị Tân rời đi, liền hỏi chuyện Chúc Ương vào trò chơi: "Sao em ——?"

Chúc Ương vừa nghe tài sản của người này xa xỉ nư vậy lập tức cũng không xấu hổ, cũng không rối rắm nửa.

Vội vàng vừa hít mũi vừa rơi nước mắt kể lại vì sao mình lại dính líu vào đây, là bị trò chơi ngang ngược gài bẫy tuyển chọn vào.

"anh không biết đâu, mỗi ngày em đều lo lắng hoảng sợ, lúc nào thì sẽ chết. Lúc ấy em hối hận nhất chính là ban đầu không nói rõ ràng liền đuổi anh đi, em ở trong trò chơi liền thề nếu có thể còn sống sót, nhất định sẽ đi tìm anh, nói cho anh biết không phải là em đùa bỡn tình cảm của anh, ô ô ô ~, nhưng tại sao anh cũng ở bên trong đó."

Nếu không phải là Lộ Hưu Từ đi theo cô suốt đoạn đường, nhìn cô ngang ngược phách lối trong thế giới trò chơi, thật sự sẽ tin tưởng chuyện hoang đường của cô rồi.

Trong lòng người này dù là hiểu rõ, nhưng thiên vị vẫn là thiên vị, chuyện này không liên quan với chỉ số IQ, đây thật sự là chỉ riêng với người trước mặt này, đầu ngón tay của người ta hơi ngoắc thì mấy thứ trong túi liền không khống chế được tự chạy ra ngoài rồi.

Lộ Hưu Từ hít sâu một hơi: "Được rồi, nếu thật sự nghĩ như vậy thì em cũng đừng gay gắt với anh, anh cảm giác dây thần kinh chưa thoái hóa đã đau đớn rồi."

"Em đang trách anh giấu giếm thân phận ở trong trò chơi sao?"

Chúc Ương không nói, đúng là cô vô cùng khó chịu chuyện này.

Lộ Hưu Từ bất đắc dĩ nói: "Lúc anh thấy được em xuất hiện trong trò chơi, suýt chút nữa cũng đã nghi ngờ cuộc sống này, nhưng chuyện quan trọng nhất là phải xác định tính thích ứng của em với trò chơi như thế nào."

"Mỗi vòng trò chơi đều là tổ hợp ngẫu nhiên, đến nay cũng chưa có đạo cụ nào có thể hợp đội vào vòng chơi, anh cũng không thể giúp đỡ em mãi mãi được. Cũng may biểu hiện của em làm cho người ta ngạc nhiên mừng rỡ."

"Thậm chí là lúc đầu anh cũng đã chuẩn bị tất cả bùa để cho em dùng trong trò chơi rồi, mặc dù đây cũng không phải là kế lâu dài, càng về sau thì tác dụng của đạo cụ càng giới hạn."

Chúc Ương thấy anh như vậy, cũng thu dáng vẻ giả vờ lại. Thành thật mà nói lúc biết anh bị tai nạn xe trở thành người chơi dự bị, trong lòng liền khó chịu xoắn lại, cảm thấy xấu hổ vì ba năm nay mình đã ngu ngốc ngang ngạnh.

Nhưng dù như vậy lúc anh thấy mình trong trò chơi thấy vẫn suy nghĩ làm thế nào giữ được mạng của mình.

Tiểu Minh cho trứng gà anh cũng đưa về tay cô, quyển sách đạo cụ của Ngô Việt cũng để cho mình, những thứ này đều là chỗ tốt làm cho người ta thèm thuồng.

cô không biết nên nói gì, vì vậy tùy tiện tìm một đề tài hỏi: "Làm sao anh lấy được nhiều bùa qua vòng như vậy? không phải nói mỗi người chơi chỉ có thể mua một lần sao?"

Lộ Hưu Từ cười cười: "Trong giây phút sống còn, rất nhiều người sẵn lòng dùng bùa qua vòng trao đổicứu người ta một mạng."

"Dù sao thì một khi sử dụng bùa qua vòng thì đương nhiên phần thưởng trong trò chơi sẽ không tồn tại, thay vì như thế, còn không bằng để người chơi cũ dẫn theo sống đến cuối cùng, mặc dù đánh giá chỉ có cấp E, cũng sẽ có điểm tích lũy và một chút điểm kỹ năng."

Cũng đúng, ai mà không muốn làm vụ mua bán này, nhưng tích lũy được tài sản khủng bố như vậy, xem ra đối với anh hiện tại có điểm tích lũy và đạo cụ cũng được mà không có cũng không sao?.

Hai người nói chuyện trong trò chơi, chờ Chúc Vị Tân từ phòng bếp ra ngoài mới ngừng đề tài.

Bây giờ Lộ Hưu Từ cũng rất yên tâm với năng lực của Chúc Ương, cũng đúng, dựa vào cá tính trước nay đều chiếm tiện nghi không thích thòi của cô. Nếu không có người chơi bí mật có loại cấp bậc rất cao tư như anh, nếu thực sự đi từng bước trưởng thành đến trình độ coi thường cấp bậc tách khỏi trò chơi cũng không phải là hi vọng xa với.

Người này rất thích hợp trò chơi, cũng vô cùng may mắn trong tai họa rồi.

Lúc Lộ Hưu Từ ra khỏi biệt thự thì đã bị đào bới không ít đồ tốt trong tay, sau đó anh mới chợt nhớ tới, thật ra thì lúc đầu anh có một chút nợ phải tính toán với cô.

Định là tính nợ xong mới cho đồ, kết quả nghe cô vừa khóc vừa kể khổ, mấy câu nói liền bị lạc đề, lại yêu thương cô bị tai bay vạ gió, tất cả đều quên sạch.

Còn nghe cô trái một câu nhớ anh phải một câu thật lòng, trong lòng có chút bay bổng, nhưng cụ thể có tính là quay lại hay không cũng không có câu trả lời chắc chắn.

Lộ Hưu Từ cảm thấy e rằng mình là kẻ ngu ngốc rồi, còn không bằng lúc che dấu thân phận thờ ơ lạnh nhạt, bị người này dụ dỗ liền không xác định được phương hướng.

anh có chút không cam lòng, nhưng gần đây có một việc liên quan rất quan trọng, anh cũng không thể ở đây quá lâu.

Vì vậy chỉ có thể hậm hực rời khỏi thành phố này, chờ xong chuyện lại tới nói rõ ràng với cô lần nửa.

Tài sản của Chúc Ương vốn không ít, lại lập tức được Lộ Hưu Từ chất đống thành nhà lớn giàu có, trong lòng không ngừng mặc niệm đáng xấu hổ đáng xấu hổ, nhưng không thể làm trở ngại việc cô chiếm được lợi.

Chúc Vị Tân thấy sau khi anh Lộ đi thì chị cậu có tâm trạng tốt như vậy, biết chuyện hai người quay lại đã không thể xoay chuyển được nửa rồi.

Liền có chút xem thường chị cậu dễ bị dụ: "Chị, lúc nào thì tiêu chuẩn của chị thấp như vậy rồi hả? anh Lộ đưa cho chị cái gì? hiện tại một chút xíu tiền Q và trang bị trò chơi liền theo đuổi được chị rồi? Trò chơi gì mà tốt như vậy? Em lập tức kiếm cho chị mấy trăm vạn điểm tích lũy ngay."

Chúc Ương bị hù giật mình: "Dám! Mày dám chơi trò chơi này chị liền cắt đứt chân của mày."

Chúc Vị Tân bị đãi ngộ khác biệt này chọc tức, đang muốn tranh luận, liền bị tỷ chị cậu đuổi đi tắm.

Lúc trước Chúc Ương ghét bỏ em trai tới đây ảnh hưởng cô ăn choi rượu ché, thật ra thì cũng tạm được, bởi vì chuyện trò chơi gần đây mà tâm trạng cũng không thông suốt lắm.

Ngược lại đám chị em trong hội kia cả ngày gõ bàn gõ chén muốn gặp em trai cô, Chúc Ương cũng hứa với bọn họ hai lần, lúc nào mà cô không vui lòng khoe khoang em trai chứ?

Vài ngày sau Tạ Tiểu Manh cũng trở lại, tận mắt nhìn thấy Chu Lệ Na bị đụng chết có chút dọa đến cô ta, nhưng trôi qua mấy ngày, mắt thấy Chúc Ương và cô ta cũng không chuyện, cô ta cũng liền yên tâm không ít.

Chúc Ương không biết tần suất mở rộng của trò chơi, liền gọi điện thoại hỏi Lộ Hưu Từ, lúc đầu cô còn tưởng rằng tần suất sẽ rất cao, ít nhất là mấy ngày một lần, nếu không Lộ Hưu Từ cũng sẽ không trong thời gian ba năm ngắn ngủn tích lũy được nhiều tài sản như vậy.

Có đáp án cũng là không chắc được thời gian, nhưng bình thường là hơn một tháng có một lần, dù sao thường xuyên bị áp lực trong thời gian dài nhất định sẽ làm phần lớn người chơi phát điên.

Trừ cái đó ra còn có thể chủ động tham gia, Lộ Hưu Từ là như thế, tần suất của anh rất cao, cho nên có thể mạnh lên trong thời gian ngắn, nhưng phần lớn người chơi đều không thể đối mặt kinh khủng giống như anh , nhận rõ chỉ có không ngừng đối mặt mới có thể không sợ sự hành hạ giữa sống chết.

Mà tại sao anh vội vã muốn trở nên mạnh mẽ, ổn định thực lực của mình như vậy, không đến mức ngày nào đó đột nhiên chết đi trong trò chơi, anh cũng không nói nguyên nhân.

Chúc Ương nghĩ nếu mấy tháng một lần, trái lại thời gian này rất rãnh rỗi, kết quả cách lần trước vẫn chưa tới một tuần thì trò chơi đã gửi thông báo

Lúc ấy Chúc Ương chỉ muốn chỉ tay lên trời mắng to, nhưng ngày hôm sau đến đúng giờ vẫn ngoan ngoãn tìm chỗ trốn.

Thời gian lần này khá tốt, là mười giờ tối, cô liền ở phòng ngủ của mình là được rồi.

Theo thường lệ thì trước khi bắt đầu trò chơi sẽ mở cửa trao dổi đồ, điểm tích lũy trong tay Chúc Ương có thể lập tức tích tụ thể chất của cô đến mức nghiền nát phần lớn người mới trong giới ma quỷ này.

Nhưng nghĩ đến trò chơi cũng không thể có thể dễ dàng với mình như vậy, thì ra là số lần còn thể hạn chế giới hạn tăng điểm nửa.

Giống như Chúc Ương hiện tại chỉ là người mới chơi vòng thứ hai, đồ có thể mua cũng không nhiều, chỉ là mấy lá bùa dùng một lần, đồ chơi này Lộ Hưu Từ đã cho cô một đống lớn kia kìa.

À đúng rồi, còn chưa thể dùng bùa cao cấp, tóm lại muốn một bước lên trời, đó là không thể nào.

Chúc Ương có một đống tài sản mà không xài được, cũng rất là buồn bực.

Trong lúc ngẩn ngơ, cô xuất hiện trên một đường nhỏ ở nông thôn, đi cùng với cô còn có bốn năm người, đương nhiên đều là người chơi.

Phía trước có người dẫn đường, nói là nhà trọ ở ngay phía trước.

Thiết lập liền truyền đến trong đầu mọi người, thân phận lần này của một nhóm người chơi bọn họ là sinh viên đại học đến vẽ tranh miêu tả cuộc sống ở ngôi làng nhỏ trong núi sâu này.

Nhiệm vụ tạm thời còn chưa xuất hiện, có lẽ là do chưa tới nơi.

Chúc Ương thờ ơ nhìn một chút, trò chơi thiết lập gần với thực tế, tất cả người chơi lần này đều là nam nam nữ nữ nhìn như khoảng 20 tuổi, trên người mỗi người còn đeo khung vẽ tranh.

trên người Chúc Ương cũng có, nhưng cô không hề nghĩ ngợi liền lấy xuống trực tiếp ném ở ven đường.

Người chơi xung quanh đang tự giới thiệu lẫn nhau, thấy động tác này của cô có chút ngây ngốc: "cô làm gì vậy?"

Chúc Ương nhún nhún vai: "Đồ này quá nặng."

Nếu không phải nơi này là rừng sâu núi thẳm nhìn cũng không giống chỗ có thể mua được đồ, thì cái balo trên lưng cô cũng đã bị ném cùng rồi.

một người nữ sinh trong đó còn chưa từng nghe qua lý do hiếm thấy như vậy, lúng ta lúng túng nói : "Nhưng, nhưng chúng ta được thiết lập là là sinh viên mỹ thuật mà? Cả kia cái cũng ném, NPC nghi ngờ thì phải làm sao?"

"Cho nên?" Chúc Ương như không có chuyện gì xảy ra nói.

Mọi người thấy cô như vậy, dáng dấp lại xinh đẹp như vậy, cũng biết tám chín phần là người mới vòng đầu, bọn họ cũng không phải là chưa từng thấy loại người tùy hứng không nhận rõ tình huống tìm chỗ chết như vậy.

Nhưng trong trò chơi không có người nào chiều ý người nào, các nữ sinh bĩu môi không quản cô, ngược lại hai tên nam sinh, giúp Chúc Ương nhặt khung vẽ lên.

một người trong đó vác giúp cô: "Con gái hơi sức nhỏ, đi đường núi lâu như vậy bị mệt mỏi là bình thường, để tôi vác."

Trong lòng mấy nữ sinh cười nhạo, chẳng qua là thấy người ta rất xinh đẹp mà thôi, có những nữ sinh sau khi biết sự lợi hại của trò chơi, dùng lợi thế của mình tìm kiếm nam sinh hoặc là người chơi có kinh nghiệm che chở cũng không kỳ quái, có lẽ hai nam này cũng nghĩ đến chuyện này.

Chúc Ương thấy thế gật đầu một cái, lại lấy cái balo trên người xuống, ném cho một nam sinh khác: "Được, xách cái này luôn đi!"

Tột chuỗi động tác của cô quá mức giống chuyện đương nhiên, nam sinh bình thường sao có thể từ chối yêu cầu của người đẹp?

Ngược lại mấy nữ sinh thấy thế càng bối rối hơn, rốt cuộc là trong thế giới thực cô gái này là dạng người gì đây?

Nửa tiếng sau, cuối cùng đã tới nơi, một nhóm sáu người chia ra ở trong nhà của ba gia đình.

Hai nam sinh ở chung, còn bốn nữ sinh tách ra hai hai.

Mấy cô gái đều không đồng ý ở chúng với Chúc Ương, nhưng thông qua rút thăm chính là một nữ sinh tóc ngắn tự nhận xui xẻo.

Cùng ở chung với loại người mới không biết trời cao đất rộng này, cũng đừng hy vọng có thể giúp đỡ lẫn nhau, có thể không cản trở liền cám ơn trời đất rồi.

Sau khi cất đồ xong, có người thông báo mọi người tập trung lại một gia đình để ăn cơm tối.

Sân vườn tiêu chuẩn nhà nông, mặt đất không có trải gạch men sứ nhưng cũng được quét dọn sạch sẻ, cũng không có phân gà ngỗng khắp nơi trong sân.

Chủ nhà là một người phụ nữ trung niên ở góa, có hai đứa con trai, không khí trong nhà có vẻ yên lặng, đối với mấy vị khách cũng không quá nhiệt tình.

Hai nữ sinh ở chỗ này có cảm giác hơi sợ, cũng may ba bữa ăn đều ở xhoox này, ngược lại có thể có nhiều hơi người hơn chút.

Bà chủ nhà bưng bữa ăn tối lên cái bàn gỗ, lôi kéo hai đứa con trai bà ta ngồi xuống, cũng không kêu mọi người liền bắt đầu ăn.

Lượng thức ăn đủ để những người này ăn, chỉ có điều Chúc Ương vừa nhìn thấy thức ăn trên bàn, liền dám khẳng định tám phần là trò chơi chó má này thấy cô ở thế giới thật quá xa xỉ, lúc này là cố ý mài giũa cô.

Chỉ thấy tất cả thức ăn trên bàn đều là hoa màu ngũ cốc, thức ăn chính là khoai lang và bánh ngô nướng, có bốn món ăn ——

Măng xào, dưa muối xào, rau dại xào, món còn lại là trứng hấp, hơn nữa tất cả đều không có dầu mở, gia vị cũng đừng hy vọng, thậm chí Chúc Ương còn không thấy có gừng tỏi.

Những người chơi khác thấy thức ăn đơn giản như vậy trong lòng cũng than thở, nhưng vẫn là phải lấp đầy bụng, vội vàng cầm đũa cam chịu nhét vào miệng.

đang lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng kêu của gà trống.

Mọi người nhìn ra ngoài cửa, chỉ thấy trong sân có một bà cụ không biết đã vào từ lúc nào, mặt bà cụ tiều tụy đầy vẻ chết chóc nhìn bọn họ chằm chằm, trong ánh mắt còn có chút ác ý không dễ phát hiện.

Bà ta cười hắc hắc hai tiếng, sau đó nâng dao trong tay lên, một dao chặt xuống đầu gà, sau đó xách gà không đầu vẩy máu khắp sân.

Vừa vẩy vừa nói lẩm bẩm, bộ dáng giống như dùng máu gà nguyễn rủa vậy, chẳng qua không biết là nguyền rủa bọn họ hay là nguyền rủa chủ nhà.

Mà ba người nhà của chủ nhà giống như không nhìn thấy cảnh này, cứ thế mà ăn cơm.

Nếu ở thế giới thật có một bà cụ nguyền rủa người khác như vậy, liền xem như bà ta nổi điên lẩm bẩm hai câu không rõ ràng là được.

Nhưng thế giới trò chơi vốn liên quan đến oán hận nguyền rủa của quỷ, mấy người chơi liền ăn không ngon, không biết nguyền rủa này sẽ khiến bọn họ gặp tình huống xấu gì.

Lúc này chỉ thấy Chúc Ương đang xoi mói thức ăn đứng lên, đi tới trước mặt bà cụ trước cửa bên ngoài.

Lúc này bà cụ đã buông gà trong tay xuống, quỳ trên mặt đất xoa xoa tay nhìn trời nói lẩm bẩm.

Chúc liền trực tiếp xách gà bị bà ta chặt đầu đi, làm cho bà cụ ngạc nhiên hoảng sợ đến quên đọc.

Càng không cần nói tới mấy người chơi, bọn họ mờ mịt nói: "cô, cô đang làm gì?"

Chúc Ương vui mừng cười cười: "Tôi mới ghét bỏ bữa tối không có thịt, đã có người tặng thức ăn ngon."

nói xong giơ gà trong tay về phía bà cụ bên ngoài: "Cảm ơn, bà cụ!"

Bà cụ người ta bị cô làm cho quên đọc, lớn tuổi trí nhớ không tốt nên trong một lúc cũng không nhớ ra được.

Lúc này Chúc Ương giao gà cho bà chủ nhà, để bà ta ra ngoài chuẩn bị, mọi người cùng ăn, phí chế biến cũng sẽ cho bà ta không ít.

Bà chủ nhà nhìn Chúc Ương một chút, cuối cùng lại thật sự yên lặng để đũa xuống đi xử lý nguyên liệu.

Cổ họng mấy người chơi hơi khô: "Trò biểu diễn này, có thể là dùng để nguyền rủa chúng ta."

Chúc Ương cầm lấy một củ khoai vừa gặm vừa chờ gà, nói như không có chuyện gì xảy rai: "Tôi chỉ biết là tôi muốn ăn gà."

"Gà kho tàu, gà hầm Tân Cương, gà xào chua cay Tứ Xuyên, gà om Sơn Đông, lẩu gà Trùng Khánh."

cô nói lời này xong, bên cạnh truyền hai tiếng nuốt nước miếng, chính là hai đứa con trai của chủ nhà.

- --

@All: bà nữ 9 rớt liêm sĩ mà ông nam 9 cũng không còn bao nhiêu )
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.3 /10 từ 4 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như tranh to mau truong mam non, share acc gmail free chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status