Nữ phụ chia tay hằng ngày

Chương 33

Edit: Linh Nguyệt

"Vì sao lại cô lập cô?" Đường Diễn hỏi.

La Thiến ủy khuất đáp: "Bọn họ muốn bắt nạt em, em không cho bọn họ bắt nạt, bọn họ liền không vui vẻ."

Đường Diễn: "..." Rất ngắn gọn.

Nói đến đây thì xe vừa hay tới cửa khách sạn, vẫn là khách sạn năm sao mà La Thiến cùng Đường Diễn ở.

Buổi sáng Đường Diễn vừa giúp La Thiến trả phòng, buổi tối lại mang theo La Thiến tới thuê phòng.

Quầy bar thấy hai người đầy mùi hôi tiến vào, nếu không phải buổi sáng vừa gặp qua, vẫn ở phòng thượng đẳng thì người phục vụ quả thực muốn đuổi hai người đi. Ngay cả bảo vệ ở cửa cũng là vì thấy cách ăn mặc cùng khí chất của Đường Diễn không dám ngăn cản, bằng không hai người đầy mùi hôi đã trực tiếp bị ném văng ra.

Hai người thuê phòng, tắm rửa sạch sẽ. Lúc Đường Diễn gọi tiếp tân dưới tầng nhờ họ đi mua hai bộ quần áo, La Thiến còn bất mãn: "Để bọn họ đem quần áo đi giặt là được rồi."

Đường Diễn trừng mắt nhìn cô: "Cô có thể mặc được nhưng tôi thì không."

La Thiến thức thời ngậm miệng, bởi vì quá muộn, không còn cửa hàng nào mở, Đường Diễn cũng chẳng làm khó, chỉ bảo bọn họ sáng hôm sau mang quần áo lên.

"Được rồi, nói một chút đi! Sao lại thế này?" Đường Diễn đưa quần áo bẩn cho nhân viên vệ sinh rồi khoanh tay ngồi trên giường nhìn La Thiến hỏi.

La Thiến sấy khô tóc, cũng dựa vào giường nói: "Chính là... Buổi sáng có cãi nhau với Thời đạo..."

Sau đó La Thiến liền đem toàn bộ đầu fduôi sự việc kể cho Đường Diễn, Đường Diễn nghe xong im lặng trong chốc lát rồi nói: "Cô cứ ngủ đi! Ngày mai không cần phải đến đoàn phim, đợi tôi tới đó rồi tính."

La Thiến chớp chớp mắt nói: "Anh tới?"

Đường Diễn khẽ cười, gật đầu.

Hắn biết hôm nay La Thiến bị dọa sợ, buổi tối chỉ ôm cô ngủ. Hai người cái gì cũng không có làm, cứ ôm nhau ngủ như vậy.

Đường Diễn bị tiếng goc cửa đánh thức, hắn vừa xoa tóc rối loạn sau khi ngủ vừa mở cửa, là thư ký Kiều mang theo quần áo đứng bên ngoài.

"Đường tổng, buổi sáng tốt lành!" Thư ký Kiều lên tiếng chào hỏi.

Đường Diễn nhàn nhạt nhìn cô một cái rồi lại nhìn túi quần áo trong tay cô.

Thư ký Kiều hiểu ý đáp: "Tôi ở dưới lầu gặp người phục vụ đưa quần áo, tôi đã trả tiền rồi, nhưng để cô ấy mang quần áo về. Đồ cô ấy mua khá bình dân, tôi đã mua đồ khác cho anh và La tiểu thư."

Đường Diễn gật đầu, nhận quần áo nói: "Cô xuống dưới đợi trước, lát nữa cùng tôi cùng đi Kiều Nham Hương."

"Được, Đường tổng." Thư ký Kiều gật đầu rời đi.

Đường Diễn mang theo quần áo trở lại phòng liền thấy La Thiến đã ngồi dậy, nhưng vẫn trong trạng thái mơ màng. Ánh mắt còn mang theo hơi nước mờ mịt, tóc dài tán loạn, áo tắm trên người theo bả vai bóng loáng trượt xuống một chút.

Đường Diễn hít sâu một hơi, nhìn La Thiến nói: "Còn muốn ngủ thêm một lát không?"

La Thiến ngơ ngác nhìn Đường Diễn, trong chốc lát lại lắc đầu, Đường Diễn ném túi quần áo cho cô: "Vậy thay quần áo đi! Hôm nay cô trước tiên không cần ra ngoài, ngoan ngoãn ở lại khách sạn. Tầng hai bên kia có tiệc đứng, nếu cô đói thì đến đó mà ăn miễn phí. Sau khách sạn có bể bơi, tầng một có quán cà phê, tóm lại, cô làm gì cũng được, nhưng hôm nay tạm thời không cần ra khỏi khách sạn."

Những người đó hẳn là còn ở gần đây, mục tiêu còn ở, bọn họ nếu lại thấy La Thiến vẫn có khả năng mang cô đi, Đường Diễn không yên tâm để cô ra ngoài.

La Thiến gật gật đầu, nhìn nhìn túi quần áo, thật đẹp.

Đường Diễn tiếp tục nói: "Tôi đi đoàn phim nhìn xem, cô tự chăm sóc mình cho tốt. Trong túi còn có điện thoại mới, cô lấy mà dùng. Điện thoại cũ đã hỏng, tôi ném rồi, lúc xảy ra chuyện mà tìm người lại tìm không thấy thì phải làm sao? Nếu hôm qua cô ở cửa hàng di động trực tiếp đổi cái mới thì đã không phiền phức như vậy!"

Ngày hôm qua sau khi nhận được điện thoại của La Thiến, Đường Diễn lập tức ngây người, hắn đã ở trên máy bay, may mà còn chưa cất cánh, trực tiếp từ đầu chờ khoang thượng vọt xuống.

Sau đó gọi điện thoại cho thư ký Kiều bí thư để người ở công ty định vị vị trí của La Thiến. Ai mà ngờ lại nhận được tin không định vị được điện thoại của La Thiến, Đường Diễn không có cách nào khác, chỉ có thể gọi cho thị trưởng thành phố Nam Đan nhờ cục cảnh sát toàn lực phối hợp, thông qua cameras mới tìm được nơi cuối cùng La Thiến biến mất.

Nếu không phải trước đó hắn vừa cùng thị trưởng thành phố Nam Đan ăn cơm thì Đường Diễn không nhất định có thể tìm được La Thiến nhanh như vậy.

Đường Diễn giáo huấn, La Thiến biết điều nhận sai, thái độ vô cùng đẹp, cô chỉ là cảm thấy điện thoại kia sửa lại một chút là dùng được, không cần phải đổi cái mới thôi mà.

Truyện được đăng tại wattpad @dwlazp

Đường Diễn nói xong, bữa sáng thư ký Kiều gọi giúp hắn đã được đưa lên. La Thiến rửa mặt thay quần áo cong liền cùng Đường Diễn ăn sáng.

Lúc đó La Thiến mới có tinh thần hỏi: "Hôm nay anh tới đoàn phim sao?" Mắt to vô tội chớp chớp thể hiện mình vô cùng thuần lương dụng tâm.

Đường Diễn giương mắt nhìn cô: "Làm sao?"

"Đi làm gì thế?" La Thiến tiếp tục chớp chớp mắt, lông mi cong dài chọc cho lòng Đường Diễn ngứa ngáy.

"Cô muốn tôi đi còn gì?" Đường Diễn buông đũa hỏi.

La Thiến lắc đầu, nghiêm túc nói: "Em có muốn đâu?"

Thấy La Thiến rất có tinh thần, Đường Diễn quả thật là hết chỗ nói, công năng tự chữa trị của La Thiến mạnh hơn hắn tưởng. Hắn sợ người phụ nữ ngốc này tấm lòng lớn, sẹo vừa lành đã quên đau, lại dặn dò thêm một lần: "Trước khi tôi trở về đừng rời khỏi khách sạn, biết không?"

La Thiến xua xua tay nói: "Không rời không rời, em không dám đâu." Sau đó lại nhỏ giọng nói tiếp: "Ai mà biết những người đó có còn tránh ở bên ngoài hay không!"

Đường Diễn lười nhìn cô, những người đó sao mà biết được cô ở chỗ đây, nhưng cũng lười giải thích, có thể dọa cô sợ cũng hảo. Cho nên Đường Diễn chỉ nói: "Đúng vậy! Phương tiện giải trí ở khách sạn rất nhiều, chúng ta ở là phòng cao cấp nhất, mấy chỗ đó đều miễn phí, cô có thể đi nhìn xem."

Mắt La Thiến lấp lánh tỏa sáng, miễn phí a? Cô vô cùng thích miễn phí, vì thế dùng sức gật đầu, còn bảo đảm nói: "Em nhất định ở khách sạn chờ anh."

"Ừ, buổi tối mời cảnh sát Mông cùng đồng đội ăn cơm, chính là những cảnh sát đã cứu cô đó. Chiều tôi sẽ về, lúc ấy cô nhớ phòng chờ tôi."

La Thiến lại dùng sức gật đầu, không hề phản bác. Đối với một La Thiến ngoan ngoãn như vậy, Đường Diễn rất vừa lòng, vì thế tiếp tục ăn cơm.

***

Ở một đầu khác, sau khi Du Mạn biết La Thiến đi sửa điện thoại vẫn luôn đứng cạnh xe chờ cô.

Mọi người sửa sang toàn bộ xong liền bắt đầu gọi Du Mạn lên xe.

"Mạn tỷ nhanh lên, phải xuất phát rồi."

Du Mạn có chút do dự: "La Thiến còn chưa về."

Bởi vì Du Mạn không đi nên những người khác đều dừng lại, hôm nay Thời Chấn cùng La Thiến nảy sinh xung đột, hiện giờ bởi vì La Thiến làm cả đoàn chậm lại càng thêm không vui.

Tiêu Vĩnh Thanh nhíu mày nói: "Chúng ta đi trước đi! Lát nữa cô ta sẽ tự e trở về, hiện giờ giao thông thuận tiện như vậy, không thể chỉ bởi vì một người mà bắt mọi người đều chờ!"

Du Mạn nhìn nhìn trong xe, không có người phản đối, muốn gọi báo cho La Thiến một tiếng mới phát hiện mình không biết số điện thoại của La Thiến. Cô muốn đi hỏi lại nghe Ngụy Khả Tình nói: "Mạn tỷ, có khi cô ta đã về trước rồi cũng nên."

Du Mạn nhìn, Ngụy Khả Tình tiếp tục nói: "Cửa hàng di động gần đây nhất cách 200m, chưa tới 15 phút đi bộ. Nếu sửa điện thoại tốn thời gian thì cô ta nhất định sẽ qua nói với chúng ta một tiếng, giờ có lẽ đã tự gọi xe đi trước rồi?"

Mễ Tuyết Phỉ cũng tiếp lời: "Có khả năng như vậy đấy! Hôm nay xảy ra chuywựn, cả ngày cô ta đều không cùng chúng ta nói chuyện."

Du Mạn nghĩ, nếu La Thiến chưa về thì cũng có thể gọi xe để trở về, bèn trực tiếp lên xe cùng mọi người rời đi.

Lúc tới Kiều Nham Hương, đương nhiên không thấy La Thiến. Triệu Vũ Lâm đi theo xe khác trở về, có thấy đoàn xe rời đi nhưng không hề nghĩ tới bọn họ sẽ bỏ La Thiến lại.

Cho tới khi đến nơi mới biết La Thiến không lên xe, cô lập tức choáng váng.

Nhanh chóng gọi điện thoại cho La Thiến, có chuông nhưng không ai nghe. Triệu Vũ Lâm đoán điện thoại của cô chắc vẫn chưa sửa xong, yên tâm hơn chút ít.

Đến chín giờ, La Thiến vẫn chưa trở về, Triệu Vũ Lâm sốt ruột chạy đi tìm Thời Chấn, Thời Chấn không kiên nhẫn nói: "Người đã lớn như vậy, không ở đó quá lâu đâu."

Triệu Vũ Lâm biết không thể nhờ Thời Chấn giúp bèn chạy đi tìm Hướng Kiến Hoa, lúc này Hướng Kiến Hoa mới biết được La Thiến chưa trở về. Hắn nhanh chóng cùng Triệu Vũ Lâm chạy tới ký túc xá của nhóm nữ hỏi thăm, kết quả không những không hỏi ra cái gì, ngược lại còn làm mấy người không vui, cảm thấy Triệu Vũ Lâm làm quá lên.

Hướng Kiến Hoa làm người cẩn thận, hắn sắp xếp xe cho Triệu Vũ Lâm đi thành phố Nam Đan, còn mình thì gọi điện cho Cổ La Xuân nói rõ tình huống hai ngày này.

Một đêm qua đi, Triệu Vũ Lâm không trở lại, La Thiến cũng không về.

Thời Chấn không kiên nhẫn, kêu người phụ trách đi liên hệ La Thiến, nhưng điện thoại vẫn như cũ không có người nhận.

Trong lòng Thời Chấn không khỏi cảm thấy kỳ quái, hắn có dự cảm không ổn. Hướng Kiến Hoa một đêm không thấy La Thiến trở về, cũng không thấy Triệu Vũ Lâm trở lại, trong lòng càng thêm không yên tâm, gọi cho Cổ La Xuân tới đây một chuyến.

Đường Diễn đến Kiều Nham Hương vừa hay chín giờ, nhận được tin nhắn của Triệu Vũ Lâm. Câu chữ Triệu Vũ Lâm vô cùng cẩn thận, rất sợ chọc Đường Diễn không vui nhưng vẫn sơ lược lại việc La Thiến mất tích, hi vọng hắn có thể hỗ trợ tìm thử.

Chờ cô thông báo tìm kiếm thì thi thể cô ta cũng lạnh rồi. Đường Diễn nhíu mày nghĩ, nhưng vẫn gửi địa chỉ cho Triệu Vũ Lâm, sau đó thoát khỏi giao diện.

Xe dừng ở cửa sân, thư ký Kiều xuống trước mở cửa cho hắn, Đường Diễn khí thế hầm hố bước xuống.

Hắn nhìn nhìn sân rồi đi vào bên trong, thư ký Kiều theo sau.

Mọi người trong viện đã rời giường, lúc này đều ở trong sân, đang hương lượng việc quaychụp. Bởi vì La Thiến không trở về nhưng vẫn phải tiếp tục quay gì đó, cãi cọ đến ồn ào.

Đường Diễn không chút để ý nơi này có đại minh tinh hay siêu sao nào, bản thân hắn đứng ở nơi đó thì khả năng tồn tại không thua kém những người này.

Rốt cuộc, những người này cũng đã lăn lộn trong giới giải trí, từ vị trí thấp bò lên, miễn cưỡng được tính vào tầng lớp thượng lưu.

Nhưng Đường Diễn không phải, cha mẹ hắn vốn là liên hôn thương chính, cả hai bên đều là gia tộc lớn, bên nội có lịch sử trăm năm, bên ngoại cũng là thương nhân từ dân quốc. Hai nhà đều thâm sau, Đường Diễn là quý tộc hàng thật giá thật.

"Ai là đạo diễn?" Ánh mắt Đường Diễn quét một vòng, hỏi.

Thời Chấn nhíu mày, từ phía sau máy quay đứng lên: "Anh là ai?"

Đường Diễn nhàn nhạt nhìn hắn, quay đầu liếc nhìn thư ký Kiều một cái, thư ký Kiều tươi cười tiến lên: "Đây là tổng giám đốc tập đoàn Đường thị, anh cứ gọi anh ấy Đường tổng là được. Chúng ta vào phòng trước, Đường tổng có một số việc muốn thương lượng cùng mọi người."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1.5 /10 từ 4 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí với những bộ phim hài, hài kịch và clip vui từ trang hài hay nhất do các danh hài nổi tiếng như hoài linh, chí tài, trấn thành, trường giang, nhật cường, xuân hinh...chẳng hạn như phim hai mien bac chuyen doi phieu luu 2 minh vuong duc khue van hiep, loi to tinh qua dien thoai xuan bac tu long rất nhiều video hài hước giúp bạn xả stress và sống vui vẻ mỗi ngày.

loading...
DMCA.com Protection Status