Nữ vương trở về mạt thế trùng sinh

Chương 89: Trả lại cho ta!

Thẩm Hoa Vinh đã hai ngày không ăn cơm rồi, hắn thật sự thật đói.

Thật chẳng lẽ muốn đi tìm Thẩm Duyệt nha đầu chết tiệt kia, đem thức ăn trở về.

Thẩm Hoa Vinh suy nghĩ một chút, cảm thấy nhất định phải tìm được nha đầu chết tiệt kia, đem thức ăn trở về, nếu không hắn thật sự hội chết đói.

Hắn có thể cảm giác được, Vân Khởi nói là sự thật, cô ta thật sự sẽ không cung cấp thức ăn cho hắn nữa. Còn tới bốn ngày nữa, hắn mới có thể nhận được thức ăn của tuần kế tiếp, thời gian bốn ngày, hắn thật sự sẽ chết đói mất.

Thẩm Hoa Vinh bây giờ muốn hận chết Thẩm Duyệt, đều là do nha đầu chết tiệt kia, hắn mới có thể mắc phải lỗi lầm như vậy, nếu như không phải là do nha đầu Thẩm Duyệt kia, hắn bây giờ còn thư thái ngây ngốc ở trong phòng hưởng thụ cuộc sống, ở đâu phải chịu đói như vậy.

Thẩm Hoa Vinh nghĩ đến muốn tìm kiếm Thẩm Duyệt lấy lại những thức ăn kia, liền hít một hơi đứng lên, ra khỏi gian phòng. Nha đầu Thẩm Duyệt kia không thể nào tiến vào khu dân cư, như vậy hắn chỉ có thể đi ra ngoài tìm kiếm.

Thẩm Hoa Vinh hùng hổ ra khỏi khu dân cư, đứng trong gió rét, cơ thể run lẩy bẩy. Gió rét giống như là kim châm chui vào trong lòng hắn, Thẩm Hoa Vinh đói đến choáng váng đầu óc, thiếu chút nữa té xỉu, vì vậy chỉ có thể ngồi trong một góc, chờ Thẩm Duyệt đến cửa. Ngày hôm sau, Thẩm Duyệt chờ những người còn lại ở trong phòng sau khi rời khỏi hết, mới đưa cho Dương Mai một phần nhỏ bánh mì, Thẩm Duyệt biết rõ, nếu để cho mẹ cô biết rõ trên người cô có không ít thức ăn, nhất định sẽ muốn ăn sạch hết, tựa như là nửa bình nước kia vậy.

Thẩm Duyệt sau khi ra khỏi gian phòng, chính mình ăn hết ổ bánh bao, nhưng, cô giống như là đã quên mất, thế nhưng không có cấp Trần Thông một ngụm thức ăn.

Trần Thông gặp Thẩm Duyệt không có cung cấp cho hắn thức ăn, mặc dù đói khó chịu, lại thẹn thùng không mở miệng.

Đây chính là nữ thần của hắn, người hắn yêu, hắn lại muốn hướng người yêu đưa tay, hướng nữ thần của hắn muốn ăn, vậy hắn không phải thành tiểu bạch kiểm muốn dựa vào nữ thần?

Trần Thông trong nội tâm nghẹn một cỗ ngạo khí, mặc dù đói tới khó chịu, nhưng không có mở miệng hướng về Thẩm Duyệt muốn. Thẩm Duyệt cũng giống như là đã quên vậy, cũng không xuất cho Trần Thông một miếng ăn.

Thẩm Duyệt ăn no lại cùng người khác trao đổi một chút nước uống, sau khi ăn uống no đủ, Thẩm Duyệt bắt đầu có tinh thần chú ý tới đến diện mạo của mình, cô thật giống như đã có bốn ngày không có đánh răng rồi,

Mạt thế, bàn chải đánh răng và kem đánh răng cũng là vật hiếm có, nhưng Thẩm Duyệt là người thích sạch sẽ, liền dùng một chút thẻ điểm của mình vật vả kiếm được mang đi đổi một cái bàn chải đánh răng và một chút xíu kem đánh răng. Một chút kem đánh răng như vậy, Thẩm Duyệt bình thường cũng rất không muốn bỏ ra dùng, mỗi lần dùng đều chỉ dùng một chút xíu, coi như là như vậy, nhiêu đó cũng đủ cho nhiều người hâm mộ rồi.

Đánh răng, súc miệng, đem đổi lấy một chút nước dùng, thức ăn liền không còn một mảnh, cô tự động đã xem nhẹ Trần Thông ở sau lưng. Thẩm Duyệt tinh thần vô cùng phấn chấn mang theo Trần Thông đi vào trong thành.

Thẩm Duyệt đường quen một mạch đi tới công hội, sau đó cũng giống như ngày hôm qua bắt đầu ở bên ngoài khu dân cư chờ Thẩm Hoa Vinh.

Lần này Thẩm Hoa Vinh ngược lại không có để cho Thẩm Duyệt chờ thời gian quá lâu, chỉ chốc lát sau, Thẩm Duyệt liền nhìn thấy Thẩm Hoa Vinh theo khu dân cư đi ra.

Thẩm Duyệt ánh mắt lập tức sáng lên, sau đó đứng lên, chờ Thẩm Hoa Vinh ra khỏi khu dân cư, liền gấp rút nghênh đón, "Cha?" Trong giọng nói tràn đầy mừng rỡ cùng cao hứng.

Thẩm Hoa Vinh nghe được tiếng nói của Thẩm Duyệt hai mắt lập tức sáng ngời, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm Thẩm Duyệt, sau đó một phen tiến lên bắt lấy cánh tay của Thẩm Duyệt. Thẩm Duyệt sững sờ, nhìn xem Thẩm Hoa Vinh

"Cha ngươi làm sao vậy?" Thẩm Duyệt gặp Thẩm Hoa Vinh hai mắt sáng long lanh nhìn mình, trong nội tâm vừa động, cha không phải là thích cô chứ? Thẩm Duyệt trong nội tâm bắt đầu đắc ý.

"Tiểu Duyệt a, Tiểu Duyệt, thức ăn cha đưa cho ngươi đâu? Mau cho ta, cho ta, " Thẩm Hoa Vinh nói liền bắt đầu ở trên người Thẩm Duyệt tìm kiếm.

Thẩm Duyệt sững sờ, giống như không nghĩ tới Thẩm Hoa Vinh sẽ nói ra lời nói như vậy. Chờ một lúc Thẩm Hoa Vinh lật quần áo của cô, Thẩm Duyệt theo bản năng một phen cấp cho Thẩm Hoa Vinh một bạt tai.

"Bốp!"

Hai người nhất thời đều giật mình sững sờ, Thẩm Duyệt nhìn xem tay mình, lại nhìn Thẩm Hoa Vinh một chút, trong lòng có chút chột dạ

"Cha, ngươi làm cái gì a?" Nói liền cúi đầu xuống, không dám nhìn hai mắt Thẩm Hoa Vinh.

"Ngươi cái con bé này, ngươi lại dám đánh lão tử" Thẩm Hoa Vinh một cước nhảy dựng lên, chỉ vào Thẩm Duyệt bắt đầu mắng to

"Ngươi cái đồ sao chổi đen đủi, ngươi có thể ăn no, kia đều là do lão tử đưa cho ngươi, lão tử nếu đã có thể đem đồ đưa cho ngươi, vậy thì có thể lấy lại đồ từ chỗ ngươi trở về, mau, đem thức ăn ta đưa cho ngươi, trả lại cho ta, trả lại cho ta."

"Không có, " Thẩm Duyệt theo bản năng phản bác

"Thức ăn cha đưa cho ta, ta liền một chút như vậy ăn, ta đã sớm ăn xong rồi, không có còn rồi."

Trên người Thẩm Duyệt vẫn còn có chút thức ăn, nhưng mà mọi người ai cũng có lòng ích kỷ, cô nhưng là con gái ruột của Thẩm Hoa Vinh, Thẩm Hoa Vinh nhưng thế nào chỉ đưa cho cô có tí xíu ăn, cô còn không đủ ăn, hắn thế nhưng còn muốn đòi về, không có cửa đâu!

Nghe Thẩm Duyệt nói đem những thứ thức ăn kia đều ăn hết sạch, Thẩm Hoa Vinh lập tức giận dữ

"Ngươi là heo a, như thế nào bằng đấy thức ăn có thể ăn sạch? Như thế nào không nghẹn chết ngươi?"

Thẩm Hoa Vinh vẻ mặt dữ tợn, giọng nói vô cùng đau đớn, làm cho Thẩm Duyệt sững sờ, lập tức sắc mặt trầm xuống, lửa giận trong lòng bốc lên, khiến cho Thẩm Duyệt hận không thể đem người cha ruột này tự tay bóp chết.

"Ai u, mạng của ta như thế nào khổ như vậy a?" Thẩm Hoa Vinh mặt mũi tràn đầy tuyệt vọng

"Ngươi đem thức ăn của ta trả lại cho ta, trả lại cho ta?" Thẩm Hoa Vinh như tâm tê liệt phế rống to, hai mắt đỏ bừng.

Thẩm Duyệt gặp Thẩm Hoa Vinh cái dạng này, nhưng trong lòng ngăn không được cười lạnh, hừ, nghe nói tiểu tiện nhân Vân Khởi kia cung cấp cho Thẩm Hoa Vinh không ít đồ ăn, Thẩm Hoa Vinh chỉ đưa cho cô chút xíu đồ ăn liền đau lòng, muốn đòi về, thật sự là tức chết cô.

"Không có, không có" Thẩm Duyệt cũng bắt đầu tức giận đối với Thẩm Hoa Vinh rống lớn kêu:

"Đều không có, ta ăn hết rồi."

Thẩm Hoa Vinh trong nội tâm vốn là rất giận dữ, Thẩm Duyệt nếu như nhẹ nhàng khẩn cầu, Thẩm Hoa Vinh nói không chừng còn chưa tính, mặc dù tức giận, nhưng Thẩm Duyệt đã ăn hết rồi, chẳng lẽ hắn còn có thể giết Thẩm Duyệt hay sao?

Nhưng bây giờ khi chứng kiến Thẩm Duyệt cũng dám đối với hắn rống, Thẩm Hoa Vinh triệt để bộc phát

"Ta bóp chết ngươi" Thẩm Hoa Vinh nói liền đưa tay tới cổ của Thẩm Duyệt.

Thẩm Duyệt nhất thời không kịp phản ứng, thật sự để cho bàn tay của Thẩm Hoa Vinh gắt gao bóp cổ cô ta, Thẩm Duyệt vẻ mặt khiếp sợ nhìn xem Thẩm Hoa Vinh, cô không nghĩ tới cha ruột của cô, thế nhưng thật sự muốn giết chết cô!

"A!" Thẩm Duyệt rống to, nhịn không được bộc phát ra dị năng của chính mình, một phen đem Thẩm Hoa Vinh đánh ngã trên mặt đất,

"Ngươi chính là loại đàn ông không biết chịu trách nhiệm, ta là con gái ruột thịt của ngươi, ngươi vốn nên có trách nhiệm nuôi dưỡng ta, ngươi thế nhưng muốn giết chết ta?" Rồi sau đó rồi nói tiếp:

"Ngươi thế này cũng không đáng là phận đàn ông, mẹ ta lúc trước hai mắt thật sự là mù, mới sẽ coi trọng ngươi, ngươi không xứng làm chồng, không xứng làm cha."

Thẩm Hoa Vinh bị Thẩm Duyệt hung hăng đánh ngã trên mặt đất, toàn thân bộ xương đều muốn gãy đi vậy, lúc này nghe đến lời nói Thẩm Duyệt, lập tức tức giận đến phun ra một ngụm máu tươi.

Hắn đều đem thức ăn của mình cho đứa con gái này của hắn, chính hắn còn đói bụng đây, thật không nghĩ tới thế nhưng đứa con gái này của hắn ngược lại đối xử với hắn như vậy. Hắn thật sự mắt bị mù a, trước kia làm sao sẽ cảm thấy đứa con gái này của hắn ôn nhu thiện lương đây?

Làm sao sẽ cảm thấy đứa con gái này của hắn là tri kỷ, là hiếu thuận đây?

Hắn mắt bị mù a!

Thẩm Duyệt gặp Thẩm Hoa Vinh một bộ dáng bị đả kích lớn nằm trên mặt đất, cắn cắn môi, oán hận nói:

"Ta ngày mai lại đến, ngày mai ngươi đem thức ăn cho ta cùng mẹ chuẩn bị tốt, ngươi tốt nhất là cho chúng ta, nếu không ta liền đem chuyện ngươi gạt mẹ cùng nữ nhân khác ở trên giường cho mẹ ta nghe a."

Thẩm Duyệt tự cho là uy hiếp Thẩm Hoa Vinh, hừ lạnh một tiếng, liền mang theo Trần Thông đi rồi.

Trần Thông nhìn xem Thẩm Duyệt, trong nội tâm một trận đau lòng. Trần Thông chịu đựng bụng đói, an ủi Thẩm Duyệt:

"Tiểu Duyệt ngươi không cần phải tức giận, có thể là chú nhà hôm nay tâm tình không tốt."

Trần Thông trong lòng cho rằng nữ thần trong lòng hắn thật đáng thương, người kia thân là cha đẻ của cô ấy cũng không phải không có ăn, được ở chỗ tốt, ăn ngon, cung cấp một chút thức ăn cho con gái thì thế nào? Sau khi đưa cho, thế nhưng còn muốn lấy về, thật là không có gặp qua người cha nào nhẫn tâm như vậy.

Trần Thông rất là đau lòng cho nữ thần của mình, vẻ mặt lo lắng

"Tiểu Duyệt ngươi không nên tức giận, ta sẽ cố gắng tìm kiếm thẻ điểm nuôi sống ngươi."

Thẩm Duyệt trong nội tâm khinh thường, Trần Thông lại không phải là dị năng giả, không có bản lãnh, lấy cái gì để lấy thẻ điểm, lấy cái gì để cho cô trải qua cuộc sống tốt lành?

Thẩm Duyệt rầu rĩ không vui đi trở về, nghĩ tới ngày mai liền nói với mẹ, khiến cho mẹ cùng cô cùng đi tìm Thẩm Hoa Vinh kia đảm đương chức vụ người đàn ông đưa thức ăn ăn.

Cô vốn là không nghĩ mang theo mẹ đi cùng, nhưng không mang theo mẹ, Thẩm Hoa Vinh kia lại keo kiệt, đem cho cô thức ăn, còn muốn đòi trở về, hừ, nằm mơ.

Trở về vào trong lều, Dương Mai chính là nhắm hai mắt lại, nhíu lông mày dưỡng thần, nghe được tiếng vang, mở mắt liền nhìn thấy Thẩm Duyệt cùng Trần Thông.

Dương Mai gấp rút đứng dậy, đi đến trước mặt Thẩm Duyệt, gặp trong lều không có người, cũng không có hạ thấp giọng vội vàng hỏi:

"Tiểu Duyệt a, hôm nay được bao nhiêu thức ăn, mau cho ta ăn một chút, đói chết ta rồi."

Thẩm Duyệt có chút không vui nói: "Cha không cho."

"Cái gì?" giọng nói của Dương Mai lập tức cất cao "Hắn dám? Hắn dựa vào cái gì không cho chúng ta thức ăn, hắn là chồng của ta, cha của ngươi, hắn phải có trách nhiệm nuôi sống chúng ta, hắn ăn được, ở chỗ tốt, chẳng lẽ còn không để cho chúng ta một điểm ăn no?"

Thẩm Duyệt trong nội tâm cũng cảm thấy Dương Mai nói đúng, nhưng nhớ tới Thẩm Hoa Vinh hôm nay, trong nội tâm lại là giận dữ nói

"Hắn chẳng những không cho, còn muốn đem lương thực hôm qua đưa cho của chúng ta lấy về."

"Cái gì?" Dương Mai không dám tin nhìn xem Thẩm Duyệt, Thẩm Duyệt hừ một tiếng, không nói gì. Dương Mai lập tức cao giọng kêu to lên

"Cái lão già chết tiệt kia, sao có thể đối xử với mẹ con chúng ta như vậy, hắn ăn được ở chỗ tốt còn chưa tính, chúng ta cũng không chiếm chút tiện nghi tiểu tiện nhân kia thì thôi, nhưng chẳng lẽ chúng ta hướng hắn muốn một chút thức ăn gì đó cũng không được?" Thẩm Duyệt không vui ngồi ở trong góc, đối với Trần Thông vẻ mặt muốn an ủi nịnh nọt, trong nội tâm càng thêm phiền chán, dứt khoát nhắm mắt lại, cũng không nhìn Trần Thông.

Dương Mai nói mắng Thẩm Hoa Vinh một trận, lúc này mới lau khô nước mắt, đối với Thẩm Duyệt oán hận nói:

"Tiểu Duyệt ngươi không nên tức giận, ngày mai mẹ cùng ngươi cùng đi, ta cũng không tin, Thẩm Hoa Vinh thật đúng có thể để mẹ con chúng ta chết đói."

Bên kia Thẩm Hoa Vinh cũng đã đói bụng ba ngày rồi, lại bị Thẩm Duyệt hung hăng đánh, đã sớm đầu óc choáng váng, ngay cả đứng dậy cũng không được rồi.

Gió lạnh bên ngoài gào thét đông lạnh, Thẩm Hoa Vinh nhịn không được co lại, Thẩm Hoa Vinh cùng Thẩm Duyệt gặp mặt ở địa phương bí mật, bình thường không có người đến, lúc này cũng không có ai phát hiện Thẩm Hoa Vinh ngã xuống đất ngất đi, đông lạnh đến mức phát run lẩy bẩy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như chú đại bi, bat nha tam kinh tieng han Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.