Ông bố bỉm sữa siêu cấp

Chương 164: Vị trí thứ nhất là ai?

Trước khi quyên góp, Lệ Khuynh Thành cùng với trợ lý của mình đã phân

tích, những chuyện quyên tiền từ thiện này, cứ cho là tứ đại gia tộc, bình

 


thường thì quyên năm sáu mươi triệu là quá lắm rồi.



Sở dĩ cô quyên năm mươi triệu, chính là muốn xem xem có thể so sánh

cùng với tứ đại gia tộc hay không, cho dù không quyên góp hơn tứ đại gia tộc,

 


nhưng ít ra cũng là khoản cao nhất của tứ đại gia chủ rồi.



Không ngờ chỉ xếp hạng thứ bảy, ngay cả top 5 còn không vào nổi.

 




Từ khi nào mà một ông chủ siêu thị nhỏ cũng có tiền như vậy?



Lệ Khuynh Thành mỉm cười nhìn Lục Trần, trong lòng vô cùng tò mò về

Lục Trần.



"Lục tiên sinh, cuối cùng anh quyên bao nhiêu thế?" Trần Sơ Nhiên cũng

không nhịn được tò mò hỏi Lục Trần.



Vốn cô ta cho rằng Lục Trần có thể chỉ quyên hai triệu thôi.



Nhưng mà đến vị trí thứ bảy rồi, vẫn không đến phiên Lục Trần, sao có

thể không khiến cô ta kinh ngạc chứ.



Trừ phi siêu thị này của Lục Trần là chuỗi siêu thị lớn.



Nhưng mà cô ta đã điều tra về siêu thị Thịnh Thế, cũng chỉ là bình thường

 


mà thôi, ở trong tất cả siêu thị của Du Châu, còn chưa được đứng top 5.



Ông chủ siêu thị nhỏ thế này, có thể động một chút liền quyên mấy chục

triệu sao?



Cô ta không tin được.





"Cũng không có nhiều, tiếp theo chính là tôi." Lục Trần cười cười nói ra.



Anh quyên một trăm triệu, tứ đại gia tộc cũng quyên một trăm hai mươi

 


triệu, anh lại để Vương Duy lấy danh nghĩa Kỹ thuật Di Kỳ quyên hai trăm

triệu.



Như vậy một hàng xuống, siêu thị Thịnh Thế của anh vừa vặn xếp ở vị trí

thứ sáu rồi.



"Lục tiên sinh, anh thật rất có lòng, lại quyên hơn năm mươi triệu." Lam

Linh cũng kinh ngạc nói.



Lục Trần khẽ cười cười, mấy chuyện quyên tiền này, quyên nhiều quyên ít

toàn bộ dựa vào tâm ý, anh rất không thích hành vi trói buộc đạo đức này của

người khác.



Trong tay anh dư dả, anh có tiền, anh chỉ là muốn quyên nhiều tiền chút

cho khu vực thiên tai, đương nhiên có thể thuận tiện quảng cáo cho công ty,

đó cũng là tốt.



Anh không phải đến khoe khoang, cho nên, đối với với Trần Sơ Nhiên và

câu chuyện kinh ngạc của Lam Linh, anh cũng không muốn tiếp.

 




Người bên cạnh nói nghe Lục Trần quyên hơn năm mươi triệu, cũng đều

nhìn sang, dù sao trong top 10 điều khiến người ta quan tâm nhất, tập đoàn

Khuynh Thành thứ bảy đã quyên năm mươi triệu rồi, tất cả mọi người đều có

chút chờ mong vị trí thứ nhất có thể vượt qua một trăm triệu hay không, vị trí

thứ nhất lại sẽ là một trong tứ đại gia tộc rồi.



"Sau đây cho mời đại biểu siêu thị Thịnh Thế phát biểu, siêu thị Thịnh Thế

đứng thứ sáu, quyên một trăm triệu, một tràng pháo tay dành cho siêu thị

 


Thịnh Thế." Lệ Khuynh Thành nói xong xuống đài, Thương hội trưởng liền

đọc một đoạn, đọc đến một trăm triệu thì không biết giọng của mình cũng cao

hơn vài decibel.



Một trăm triệu!





Mọi người nghe vậy cũng mở to mắt nhìn, siêu thị Thịnh Thế này cũng

kinh đấy, một phát quyên một trăm triệu, trước kia sao lại không nghe nói nhỉ?



Ở đây cơ bản đều là những phú hào không đi siêu thị, mà siêu thị Thịnh

Thế của Lục Trần cũng mới khai trương không lâu, cho nên chắc chắn nhiều

người cũng không biết rõ.



Lệ Khuynh Thành vừa mới xuống đài toàn thân trấn động, thiếu chút nữa

ngã trẹo chân.



Lục Trần lại quyên một trăm triệu, đó là cái siêu thị gì chứ?



Lệ Khuynh Thành trợn tròn mắt, quả thực không thể tin được, một cái siêu

thị mà quyên một trăm triệu.



Vốn Lục Trần xếp ở trước cô ta, cũng đã làm cho cô ta cảm thấy không

thể tưởng tượng rồi, không được mức quyên của Lục Trần lại gấp đôi của cô

ta.



Tập đoàn Khuynh Thành của cô ta chính là top 10 tập đoàn ở Du Châu

đấy.



Nhìn Lục Trần lên đài, mọi người mới nhớ đến, đây mới là vị trí thứ sáu, vị

trí thứ sáu đã là một trăm triệu rồi, vậy năm người phía trước không phải còn

động trời nữa?



Bên trong top 5, tứ đại gia tộc nhất định chiếm 4 vị trí.



Như vậy còn một vị trí là ai đây.



Kỹ thuật Di Kỳ không quyên tiền, các tập đoàn lớn ngồi ở đây dường như

cũng đã lên đài cả rồi, nhà họ Vương cũng chỉ quyên mười triệu, như vậy còn

một vị cuối cùng là của ai?



Mọi người nghĩ mãi không ra, ngoại trừ tứ đại gia tộc, còn công ty nào có

thể quyên hơn một trăm triệu sao.



Chẳng lẽ lại là giàu ngầm giống như siêu thị Thịnh Thế?





Trong lúc mọi người ở đây đoán hươu đoán vượn, Lục Trần đã lên đài.



Hội trường kinh ngạc đánh giá Lục Trần, Lục Trần nhìn thế nào cũng chỉ

có hai bốn, hai lăm tuổi, người còn trẻ như vậy, lại quyên một trăm triệu trong

lần hoạt động từ thiện này, quả thực có chút khó tin mà.



"Lục tiên sinh, hỏi anh một chút chuyện riêng tư, xin hỏi anh là ông chủ

của siêu thị Thịnh Thế sao?" Thương hội trưởng tò mò hỏi.



Mọi người dưới đài cũng đều nhìn về phía Lục Trần, mặc dù cũng có

không ít người quen biết Lục Trần, nhưng trong lòng rất nhiều người cũng vô

cùng tò mò, quyên một trăm triệu, hơn nữa còn là một cái siêu thị nhỏ không

có danh tiếng gì, mặc kệ Lục Trần có phải ông chủ của siêu thị hay không,

đây cũng là một đề tài.



Thực tế tất cả nhà báo lớn, ánh mắt đều sáng lên, đề tài này tuyệt đối là

một trong những chủ đề đứng đầu đêm nay.



Nghĩ như vậy, các phóng viên cũng đều đang nghĩ sẵn trong đầu, chuẩn

bị viết xuống một số trọng điểm trước.



"Đúng, tôi chính là ông chủ của siêu thị Thịnh Thế." Lục Trần gật nhẹ đầu,

đây chính là thân phận anh đã chuẩn bị tốt.



Anh chuẩn bị sau này sẽ lấy thân phận này xuất hiện trên tất cả các tạp

chí lớn cùng với trong mắt các đại thế lực ở mọi nơi.



Vừa vặn Thương hội trưởng hỏi anh, anh đương nhiên sẽ không giấu

giếm.



"Lục tổng, anh thật sự là khiến chúng tôi bất ngờ, anh thật sự có lòng, tôi

thay mặt nhân dân ở khu vực gặp nạn cảm ơn sự hào phóng và khẳng khái

của anh." Thương hội trưởng tự mình lấy huy chương từ thiện từ trong khay

đeo lên cho Lục Trần.



"Lục tổng, anh nói vài lời với mọi người đi." Thương hội trường đưa

microphone vào tay Lục Trần.





"Vâng." Lục Trần nhận lấy microphone nói, suy nghĩ một chút mới mở

miệng.



"Mục đích quyên tiền của tôi, chỉ là vì giúp đỡ một chút cho các đồng bào

ở những khu vực gặp nạn, chỉ cần có thể giúp được bọn họ, mục đích của tôi

đã đạt được, quyên nhiều quyên ít, cũng là tâm ý của cả nhà, có tâm ý là

được rồi.



Rất nhiều người nhất định sẽ hoài nghi, tôi là một ông chủ của siêu thị nho

nhỏ, làm gì có nhiều tiền để quyên như vậy?



Một trăm triệu đối với tôi mà nói, vẫn đang nằm trong phạm vi tôi có thể

đảm đương được, cho nên tôi cứ quyên một trăm triệu thôi.



Cuối cùng tôi chỉ muốn nói một câu, chúng ta quyên tiền, lượng sức mà

làm, vì chúng ta làm chỉ là để những đồng bào ở khu vực gặp nạn sống tốt

hơn, chứ không phải là vì thanh danh, xin cảm ơn."



Lục Trần nói xong cũng đi xuống luôn.



"Đúng, nói thật hay!" Thương hội trưởng nhận lấy microphone, vỗ tay đầu

tiên.



Mọi người ở dưới đài vì lời nói của Lục Trần mà xúc động, cũng vỗ tay

không ngớt.



Những ký giả kia đều viết xuống tiêu đề: Ông chủ siêu thị nhỏ quyên một

trăm triệu, lời nói khiến người ta kinh ngạc…



"Tiếp theo xin mời nhà họ Trương vị trí thứ năm lên đài..." Lục Trần vừa

xuống đến, Thương hội trưởng lập tức gọi đến nhà họ Trương.



"Vị trí thứ năm đã là một trăm hai mươi triệu, vị trí thứ nhất thì bao nhiêu

đây?"



"Ít nhất cũng phải vượt một trăm năm mươi triệu."





"Đúng thế, nói không chừng có thể đến hai trăm triệu, cũng không biết là

nhà nào."



Người nhà họ Trương lên đầu, tất cả mọi người đều thảo luận.



"Lục tiên sinh, anh cảm thấy vị trí thứ nhất là nhà nào, sẽ quyên bao

nhiêu?" Trần Sơ Nhiên lại hỏi Lục Trần.



"Tôi cảm thấy hẳn là nhà họ Trần, hoàn cảnh nhà họ Trần gần đây cũng

không tệ." Lệ Khuynh Thành cũng nhìn về phía Lục Trần suy đoán nói.



"Tôi cảm thấy, có thể lại là một đại gia ngầm." Lục Trần cười giỡn nói



Đại gia ngầm?



Thật là có khả năng này, chỉ là, sẽ là công ty nhà nào đây?



Trong mắt bọn người Lệ Khuynh Thành cũng tràn đầy chờ mong.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 1976 lượt.

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như nguoi niem phat cho nen nghe nhieu phap, chuyen hoa nghiep chuong Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status