Ông xã thần bí

Chương 141: Sợ tôi cướp anh ấy về à?



#####CHƯƠNG 141: SỢ TÔI CƯỚP ANH ẤY VỀ À?

CHƯƠNG 141: SỢ TÔI CƯỚP ANH ẤY VỀ À?

Trần Minh Tân thấy cô như vậy thì nhíu mày, nhận lấy nhiệt kế trong tay cô, kẹp vào dưới nách.

Một lát sau, anh lấy ra đưa cho Tô Ánh Nguyệt.

Tô Ánh Nguyệt mím môi, chuyển tay đưa cho Lục Thời Sơ.

Lục Thời Sơ nhận lấy, liếc mắt nhìn thoáng qua, khẽ nhăn mày: “39.6 độ, sốt cao.”

Nhưng mà, biểu hiện của Trần Minh Tân thật sự rất tỉnh táo.

“Phiền lấy thuốc giúp.” Giọng nói của Trần Minh Tân hơi khàn.

Tô Ánh Nguyệt vội vàng lấy nước ở bên cạnh đưa cho anh.

Lục Thời Sơ liếc nhìn Trần Minh Tân, lấy thuốc cho anh, sau đó dặn dò Tô Ánh Nguyệt một vài chuyện cần chú ý rồi rời khỏi.

Vì anh còn phải trở về bệnh viện làm việc nữa.

Sau khi tiễn Lục Thời Sơ rời khỏi, Tô Ánh Nguyệt đút Trần Minh Tân uống thuốc.

Mắt của Trần Minh Tân không chớp dù là một chút, sau khi nuốt thuốc bèn nằm xuống, Tô Ánh Nguyệt cầm ly nước, còn muốn cho anh uống thêm chút nữa.

“Trần Minh Tân?” Tô Ánh Nguyệt vỗ vỗ mặt anh: “Uống thêm chút nước nữa đi.”

Trần Minh Tân không thèm mở mắt, chỉ phun ra một chữ: “Không.”

Thấy anh như vậy, Tô Ánh Nguyệt chợt hiểu ra, khi nãy anh ngồi dậy đều là miễn cưỡng chống đỡ, Tô Ánh Nguyệt cảm thấy vừa tức giận vừa buồn cười.

Cô cảm thấy Trần Minh Tân cậy mạnh đến có chút chẳng hiểu ra sao.

Tuy không biết vì sao Trần Minh Tân cứ ghét bỏ Lục Thời Sơ, nhưng cô vẫn quyết định lần sau nếu anh còn bị bệnh nữa, cô sẽ không gọi Lục Thời Sơ đến.

Một nguyên nhân khác là vì Lục Thời Sơ là Phó viện trưởng, có rất nhiều chuyện phải làm.

Trần Minh Tân ngủ một lát đã bắt đầu đổ mồ hôi, Tô Ánh Nguyệt cầm khăn lau cho anh một lát, lại đắp khăn ướt lên trán anh.

Trần Minh Tân mới uống thuốc, có lẽ ngủ một giấc sẽ tốt hơn nhiều, tỉnh ngủ rồi sẽ muốn ăn gì đó nhỉ?

Tô Ánh Nguyệt suy tư một lát, rót một ly nước đầy để ở đầu giường cho anh, rồi ôm ipad đi xuống lầu.

Bình thường đều là anh chăm sóc cho cô, nấu cơm cho cô, hôm nay cứ để cô làm đi, mặc dù thật ra cô không biết, nhưng học một lát sẽ biết thôi.

Ví dụ như cá hấp dầu lần trước ấy.

Nghĩ đến cá hấp dầu lần trước, Tô Ánh Nguyệt nhíu nhíu mày, đi vào phòng bếp.

Người bị bệnh phải ăn uống thanh đạm, lúc Lục Thời Sơ đi nói có thể nấu chút canh gà.

Tô Ánh Nguyệt gọi điện thoại đến công ty xin nghỉ rồi chui vào phòng bếp.



Đợi đến khi cô hầm canh gà xong, đã là chuyện của ba tiếng sau rồi.

Cô hầm canh bằng cách đơn giản nhất dựa theo sách dạy nấu ăn, hương vị làm ra cũng coi như tạm ổn.

Cô không bỏ muối, tự mình nếm thử một ngụm, cảm thấy nhạt nhẽo muốn chết, nhưng Lục Thời Sơ đã nói bây giờ Trần Minh Tân phải ăn thanh đạm, vậy cứ thanh đạm một chút thôi.

Cô vừa múc một bát canh gà lớn đi ra đặt trên bàn cơm, định để nguội một chút rồi bưng lên, chợt nghe thấy có người gõ cửa.

Tô Ánh Nguyệt hơi ngạc nhiên, sắp đến giờ cơm chiều rồi, ai đến vậy?

Cô đi tới mở cửa ra, lập tức nhìn thấy Nam Sơn vẻ mặt tươi cười.

“Cô Tô.” Nam Sơn hơi gật đầu với cô.

Cô không ngờ đến, nhưng cũng biết anh ta tìm đến cửa chắc chắn là tìm Trần Minh Tân nói chuyện công việc.

“Trần Minh Tân bị sốt, có chuyện công việc gì, đợi anh ấy khỏi bệnh rồi nói sau.” Tô Ánh Nguyệt nói xong, lại hỏi anh ta: “Anh ấy đang ngủ trong phòng, anh muốn đi lên xem thử không?”

“Bị sốt?” Nam Sơn vừa lẩm bẩm tự nói vừa đi vào bên trong.

Tô Ánh Nguyệt ở sau lưng anh ta đóng cửa lại, ngoài cửa lại có người đến, cô đành phải mở cửa ra lần nữa.

Nhưng mà, người đến lúc này, Tô Ánh Nguyệt hoàn toàn sẽ không hỏi loại vấn đề “anh ấy ở phòng ngủ, cô có muốn lên xem không?”.

“Cô Cố có chuyện gì à?” Tô Ánh Nguyệt chặn ở cửa, lên tiếng hỏi cô ta.

Trong nhà cô, cô làm chủ, chính là không muốn cho Cố Hàm Yên đi vào.

Cố Hàm Yên liếc mắt quan sát cô từ trên xuống dưới, trong mắt hiện lên vẻ khinh thường: “Đương nhiên tôi đến tìm Minh Tân rồi.”

Tô Ánh Nguyệt cúi đầu nhìn thoáng qua mình, đã biết ánh mắt của Cố Hàm Yên là có ý gì.

Buổi sáng lúc cô thức dậy ngay cả bữa sáng cũng chưa kịp ăn, sau khi rửa mặt qua loa đã gọi Lục Thời Sơ đến khám bệnh cho Trần Minh Tân, trên người vẫn mặc quần áo ở nhà không có phong cách gì, chân mang dép lê, cũng không có trang điểm, vì ở trong phòng bếp hầm canh nấu cơm nên trên trán có mồ hôi, tóc trước trán dính ướt, cả người nhìn qua hơi nhếch nhác bê bối.

“À, anh ấy bị bệnh, không tiện gặp khách.” Tô Ánh Nguyệt nói xong, ra vẻ muốn đóng cửa.

Ai ngờ Cố Hàm Yên đã thấy trước từ lâu, bước một chân vào cửa, ngăn cản động tác của cô: “Anh ấy bị bệnh, tôi càng phải đi xem thử, mặc dù bây giờ cô là vợ anh ấy, nhưng cô cũng quản lý hơi nhiều rồi đấy, tôi là bạn của anh ấy, ngay cả quyền thăm anh ấy cũng không có à?”

Tô Ánh Nguyệt liếc cô ta, không đợi cô nói chuyện, Cố Hàm Yên đã mở miệng lần nữa, kề sát đến gần cô mấy phần, dùng giọng nói chỉ hai người nghe thấy: “Hay là nói, không phải cô sợ tôi gặp anh ấy, mà là sợ tôi cướp anh ấy về hả?”

Cướp… về? Ha ha, mặt dày thật.

“Bà chủ, cô Cố…” Giọng nói của Nam Sơn vang lên phía sau hai người, Tô Ánh Nguyệt mới nhớ ra ở đây vẫn còn một người khác.

Nam Sơn luôn đi theo bên cạnh Trần Minh Tân, cho nên cũng quen Cố Hàm Yên.

Tiếng “bà chủ” này rất được lòng Tô Ánh Nguyệt.

Cô quay đầu lại nhìn Nam Sơn: “Anh vào trước đi, tôi có hai câu muốn nói với cô Cố.”

“Ngài Nam.” Cố Hàm Yên lên tiếng chào hỏi Nam Sơn, Nam Sơn gật gật đầu, sau đó xoay người đi vào bên trong.

“Lời cô Cố nói khi này e rằng có hơi sai, Trần Minh Tân từng thừa nhận cô là bạn gái của anh ấy, hay là lúc trước hai người từng kết hôn?”

Tô Ánh Nguyệt nâng mắt nhìn Cố Hàm Yên, trong đôi mắt hoa đào ướt át hoàn toàn là vẻ tự tin sẵn có: “Nếu là cô, trốn cũng trốn không thoát, nếu không phải cô, cho dù có một ngày có được rồi cũng sẽ mất đi thôi, đương nhiên, chúng ta đều hiểu tính cách của Trần Minh Tân, nếu thật sự là anh ấy muốn, làm thế nào cũng sẽ không đợi hơn mười năm, đúng không?”

Đương nhiên Cố Hàm Yên nghe ra Tô Ánh Nguyệt đang châm chọc cô ta, sắc mặt hơi thay đổi, sau đó nhanh chóng trở lại bình thường, nở một nụ cười: “Phải không?”

“Không phải cô muốn thăm anh ấy sao? Vào đi.” Tô Ánh Nguyệt lùi về sau một bước, xoay người đi về phía nhà ăn.

Giọng điệu như bố thí.

Tay cầm túi xách của Cố Hàm Yên siết chặt lại, một ngày nào đó, cô ta sẽ cướp Trần Minh Tân về.

Trần Minh Tân là của cô ta, trước kia là vậy, sau này cũng thế.

Tô Ánh Nguyệt không quan tâm đến Cố Hàm Yên, vào nhà ăn bưng bát canh gà kia rồi đi lên lầu, Nam Sơn đi theo phía sau cô.

Đi tới cửa, cô quay đầu nhìn thoáng qua, quả nhiên nhìn thấy Cố Hàm Yên cũng đi theo lên đây, da mặt dày như vậy, thật sự làm khó cô rồi.

Tô Ánh Nguyệt đẩy cửa đi vào, đúng lúc thấy Trần Minh Tân đi ra từ trong phòng tắm.

Trên người anh chỉ mặc một cái quần dài, để trần thân trên, nhìn thấy Tô Ánh Nguyệt đi vào vẻ mặt vẫn bình tĩnh, chỉ là khi nhìn thấy sau lưng cô còn có Nam Sơn và Cố Hàm Yên, ánh mắt hơi thay đổi.

Tô Ánh Nguyệt cũng lập tức quay đầu nhìn về phía sau, phát hiện Cố Hàm Yên nhìn chằm chằm Trần Minh Tân không chớp mắt.

“Ầm!” Tô Ánh Nguyệt sập mạnh cửa, trừng mắt liếc Cố Hàm Yên.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 236 lượt.

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang hay nhat chẳng hạn như te cong truyen ky 2011, ba ngoai thoi 4 0 đặc biệt có những mẫu chuyện và tiểu phẩm hài hước độc quyền chỉ có tại haynhat.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với

loading...
DMCA.com Protection Status