Phi thiên

Chương 209-2: Chó cắn chó (Hạ)

- Cho là ta sợ ngươi sao!

Hùng Khiếu tỏ vẻ đánh thì đánh.

Thật ra thì trong lòng y không nắm chắc, nhưng trước mặt nhiều người như vậy không thể nào tỏ ra mềm yếu, huống chi y cũng biết ngay trước mặt Dương Khánh không đánh nổi.

Quả nhiên, Dương Khánh lạnh nhạt nói:

- Phải chăng các ngươi cho rằng bản tọa không tồn tại?!

Miêu Nghị và Hùng Khiếu lập tức thõng tay mà đứng, không dám nhảy loạn.

Dương Khánh lại hỏi Hùng Khiếu:

- Ngươi chính mắt thấy là hắn tập kích Thiếu Thái sơn ư?

- Đúng vậy!

Hùng Khiếu bi phẫn đáp:

- Mặc dù hắn mang mặt nạ, nhưng một thân chiến giáp cả người lẫn long câu kia, còn có thương trong tay hắn, cùng với vật cỡi của hắn, trừ hắn ra không còn ai khác!

- Vu hãm! Thuần túy là vu hãm!

Miêu Nghị lập tức đối mặt Dương Khánh giải thích:

- Sau khi Đông Lai động gặp tập kích, thuộc hạ vẫn không rời đi khu vực Đông Lai động, phủ chủ minh giám!

Sau khi tấn công Thiếu Thái sơn, Miêu Nghị đã kiểm tra lại, bên này không có để lại bất kỳ chứng cớ nào, hắn biết chuyện này không gạt được ánh mắt của Dương Khánh, nhưng hắn sẽ không thừa nhận.

- Ta tận mắt nhìn thấy, ngươi còn dám nói dối!

Hùng Khiếu giận trừng mắt.

Miêu Nghị phản kích:

- Ngươi đã nói người ta mang mặt nạ, làm sao ngươi có thể nhìn ra là ta? Ngươi không thấy rõ ràng là ai!

- Chiến giáp và long câu ngươi cũng có thể giả mạo sao?

- Nếu như có người cố ý gài tang vật hãm hại ta, đây cũng là chuyện có thể xảy ra.

- Ngươi cho rằng ngươi là thứ gì, ai lại cố ý gài tang vật ngươi?

- Hùng Khiếu ngươi rất có thể, nhiều lần muốn đẩy ta vào chỗ chết, rốt cục ngươi lại giảo biện chối bỏ. Nhưng công đạo tự tại lòng người, có phải là ngươi làm hay không, mọi người biết rõ ràng trong lòng!

- Tất cả im miệng cho ta!

Dương Khánh giơ tay lên vỗ tay vịn ghế một cái, mắt lạnh quét qua hai người câm miệng, cuối cùng rơi vào trên người Hùng Khiếu:

- Lấy chứng cớ ra, bản tọa sẽ xử công bằng cho ngươi!

Hùng Khiếu chắp tay nói:

- Bộ thuộc Thiếu Thái sơn tận mắt nhìn thấy không phải số ít, thuộc hạ bản bộ có hàng chục người có thể làm chứng!

- Phủ chủ!

Miêu Nghị lập tức chắp tay nói:

- Thuộc hạ Hùng Khiếu nhất định cùng một giuộc với y, thuộc hạ của y không thể làm nhân chứng. Nếu như có thể làm chứng, nhân mã Đông Lai động ta cũng chứng minh chúng ta không hề rời khỏi Đông Lai động!

Hùng Khiếu:

- Phủ chủ, có thể tra hỏi từng tên thủ hạ của hắn, nhất định chân tướng sẽ nước cạn lòi đá!

Đùa gì thế! Đây là chuyện Miêu Nghị sợ nhất, đem thủ hạ mình ra nhất nhất tra hỏi. Chịu nghiêm hình đánh khảo, không ai có thể bảo đảm bọn họ sẽ giữ miệng kín như bưng, đến lúc đó chắc chắn sẽ bại lộ mọi chuyện.

Sở dĩ hắn khăng khăng một mực không nhận là vì không tin mình cứu nữ nhi Dương Khánh, Dương Khánh còn có thể ép mình vào bước đường cùng. Nếu quả thật là như vậy, nhất định sẽ làm cho thủ hạ hai phủ sinh lòng bất mãn, vì một động chủ Đông Lai động nho nhỏ như mình mà ảnh hưởng lòng người hai phủ, Dương Khánh sẽ không làm chuyện bất lợi như vậy.

Lúc này hắn bèn phản kích:

- Phủ chủ, rõ ràng là Hùng Khiếu âm mưu nhục hình bức cung. Nếu y giao thủ hạ của y cho thuộc hạ tra hỏi, thuộc hạ cũng có thể cạy miệng bọn họ, chứng minh bọn họ là bị Hùng Khiếu chỉ điểm, cố ý vu hãm thuộc hạ!

Lúc này hắn nhất định phải ngăn trở vì thủ hạ mình, nếu không sau này còn ai chịu bán mạng cho hắn.

Hai người ở đó cãi qua cãi lại không ngừng, ngay cả các sơn chủ khác cũng cảm thấy đau đầu thay phủ chủ. Một kẻ là thủ hạ tâm phúc theo sơn chủ nhiều năm, một người là ân nhân cứu mạng nữ nhi sơn chủ, trong chuyện tranh chấp như vậy, thiên vị bên nào cũng không tiện, cũng sẽ dễ dàng khiến cho những người khác bất mãn trong lòng.

Bất quá về tình, phần lớn sơn chủ vẫn đứng về phe Hùng Khiếu, chỉ là một động chủ dám lớn lối với sơn chủ như thế, không khỏi vô cùng tệ hại.

- Hai người các ngươi cãi nhau xong chưa?

Dương Khánh hừ lạnh một tiếng, hai người chỉ trích lẫn nhau nhất thời ngừng lại.

- Hùng Khiếu, nếu ngươi không thể lấy ra chứng cớ thiết thực, chuyện này tạm thời gác lại!

Dương Khánh đưa ra quyết định tại chỗ.

Hai mắt Hùng Khiếu trợn to mấy phần:

- Phủ chủ...

Thấy ánh mắt sắc bén của Dương Khánh quét tới, lời vừa lên tới miệng Hùng Khiếu vội vàng nuốt trở vào, sắc mặt xụ xuống, nắm chặt hai quả đấm từ từ lui trở về.

Trong lòng Miêu Nghị thở phào nhẹ nhõm, nghĩ thầm không uổng công ta liều mạng cứu con gái ngươi.

Đám người Nguyên Phương đứng nghiêm bên ngoài nhà gỗ cũng thở phào nhẹ nhõm, phát hiện mặc dù động chủ có hơi ‘bất thường’, nhưng cũng là kẻ dám làm dám chịu, rốt cục đã gánh vác giúp mọi người.

Ai ngờ trong nhà Dương Khánh chợt đổi đề tài, không lạnh không nóng nhìn chằm chằm Miêu Nghị hỏi:

- Chuyện báo dối Hùng Khiếu tập kích Đông Lai động, ngươi chuẩn bị giải thích thế nào?

Mọi người không nhịn được ngơ ngác nhìn nhau, phát hiện giữa Hùng Khiếu và Miêu Nghị thật đúng là dây dưa không thể nào kết thúc.

Miêu Nghị ôm quyền trả lời:

- Trận tiền đã báo với phủ chủ, cũng không phải là báo dối, mà là lúc ấy bị gạt cho nên trúng kế, mới tưởng lầm là Hùng Khiếu gây nên!

Dương Khánh lạnh nhạt hỏi:

- Có chứng cớ gì không?

Miêu Nghị đáp:

- Có.

Dương Khánh bình thản cụp mắt xuống:

- Trình lên!

Miêu Nghị đã sớm chuẩn bị chuyện này, lập tức quay đầu ra lệnh cho bên ngoài:

- Nguyên Phương, dẫn người tới!

Chỉ chốc lát sau, Nguyên Phương đẩy một tu sĩ nơm nớp lo sợ chật vật không chịu nổi đi vào, chính là tên hàng tốt bắt được lúc trước Quy Nghĩa sơn tấn công Đông Lai động.

Miêu Nghị chỉ tên hàng tốt bẩm báo với Dương Khánh:

- Người này tên là Khâu Tiện, chính là bộ thuộc sơn chủ Quy Nghĩa sơn Tô Bưu Vạn Hưng phủ.

Dương Khánh giương mắt nhìn:

- Khâu Tiện, ngươi là thủ hạ của Tô Bưu ư?

Khâu Tiện còn chưa mở miệng, Miêu Nghị đã lật tay lấy Nghịch Lân thương ra nơi tay, chỉ y cảnh cáo:

- Phủ chủ muốn hỏi, nếu có một câu nói dối, Miêu mỗ nhất định giết không tha!

- Dạ!

Khâu Tiện sợ hết hồn hết vía lại nhìn Dương Khánh khom người nói:

- Dạ!

Dương Khánh lại nhìn chằm chằm Miêu Nghị nói:

- Ta đang hỏi, không cần ngươi chen lời.

- Dạ!

Miêu Nghị gật đầu một cái tỏ vẻ đã hiểu.

Dương Khánh lại hỏi Khâu Tiện:

- Tu vi ngươi thế nào, nhận chức vụ gì ở Quy Nghĩa sơn?

Khâu Tiện khẽ thi pháp, xuất ra quang ảnh Bạch Liên nở ba cánh trên Mi Tâm, đáp:

- Bạch Liên tam phẩm, nghe lệnh dưới quyền Quy Nghĩa sơn Triều Ba động, không có chức.

Dương Khánh lại hỏi:

- Tại sao các ngươi tấn công Đông Lai động?

Khâu Tiện có vẻ khẩn trương đáp:

- Cụ thể tại sao tấn công, tiểu nhân cũng không biết, chỉ nghe phía trên có lệnh, nói sơn chủ Trấn Hải sơn Tần Vi Vi tới Đông Lai động, nói bất kể người nào bắt sống hay giết được Tần Vi Vi đều có trọng thưởng!

Lời này vừa nói ra, các sơn chủ ngơ ngác nhìn nhau, trong nháy mắt cũng hiểu ra, rõ ràng tấn công Đông Lai động là nhắm vào nghĩa nữ Dương Khánh, không cần phải nói nhất định là Lưu Cảnh Thiên muốn tìm Dương Khánh báo thù rửa nhục!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.7 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như phat day con nguoi phai loai bo ngay 5 suy nghi tieu cuc nay thi cuoc doi moi binh an duoc, phat day hay cam on nguoi doi xu te voi ban vi ho dang ganh nghiep giup ban rat hay va y nghia sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.