Phi thiên

Chương 668-2: Lệnh bài cũng vô dụng (2)

Miêu Nghị thu hồi hư ảnh của Phục Thanh vào trong lệnh bài, lau mồ hôi lạnh cười khổ nói:

- Ngươi làm ta sợ muốn chết! Cái này đương nhiên là của Phục Thanh đại nhân tặng cho ta đấy.

Ai ngờ Liệt Hoàn hừ lạnh một tiếng:

- Cái Linh Lung Bảo Tháp này quá cổ quái rồi, ngay cả người sống cũng có thể giả mạo, còn có cái gì là không thể giả mạo được chứ? Phục Thanh đại nhân làm sao có thể tặng lệnh bài của người cho ngươi?

Khi nói chuyện hai mắt lại lóe ra hung quang.

-...

Miêu Nghị thần tình cứng đờ, co giật một chút, bỗng nhiên khí cấp bại phôi chỉ vào Liệt Hoàn nổi giận mắng:

- Liệt Hoàn, con mẹ ngươi đầu óc có bị bệnh không? Lệnh bài này có thể giả mạo được sao? Đây là Phục Thanh đại nhân tự tay tặng cho ta, ngươi mở to con mắt chó của ngươi ra nhìn cho kỹ đi.

Không vội vã không được a, cái mạng nhỏ của hắn cũng sắp mất rồi. Hắn đẩy lệnh bài trong tay, hư ảnh Phục Thanh ngồi xếp bằng tĩnh tọa lại bị phóng ra.

Nhưng mà Liệt Hoàn đã bị Linh Lung Bảo Tháp cổ quái này làm cho sợ rồi, vì cái mạng nhỏ của mình tự nhiên phải cẩn thận nhiều hơn nữa, sở dĩ căn bản không để cho mình bị lừa dắt mũi kéo vòng vòng, cười lạnh nói:

- Bất luận lệnh bài thiệt giả, ngươi trước hết chứng minh chính ngươi là Ngưu Nhị thật đi rồi nói sau.

Xem ra là đàn gảy tai trâu rồi! Miêu Nghị hận đến ngứa cả hàm răng, mắng ỏm tỏi:

- Con bà nó, lão tử với ngươi đâu có quen, ngay cả lấy ra lệnh bài của Phục Thanh đại nhân ngươi còn không tin, ta còn chứng minh cái rắm gì a?

Sau khi những người tuyết luân phiên công kích, uy lực công kích đã yếu đi tất nhiều, ngay cả độ cao nhảy bay lên đều không thể chạm đến Liệt Hoàn. Liệt Hoàn cũng nhẹ nhàng thở ra, rốt cục ngừng nghỉ được, chỉ vào Miêu Nghị cười lạnh nói:

- Ta đây bất luận! Dọc theo đường đi gặp được bốn tên Ngưu Nhị, quỷ mới biết ngươi có phải là thật hay không, ai chẳng biết ta là thủ hạ của Phục Thanh đại nhân, làm ra lệnh bài của Phục Thanh đại nhân đối phó ta hoàn toàn có khả năng, mấu chốt là Phục Thanh đại nhân không có khả năng đưa lệnh bài đưa này cho ngươi là tên tiên quốc tiểu tu sĩ này.

Hắn vẫn trong trạng thái nguyên hình, vốn là sắc vóc quá dữ tợn, giờ này lại còn cười gằn, càng trở nên kinh khủng hơn. Y đã vọt đến trước mặt Miêu Nghị, vóc người cao hai trượng đó so sánh với Miêu Nghị thì... Tuy rằng vóc người của Miêu Nghị cũng xem như là cao trong số người bình thường, nhưung đối mặt cùng nguyên hình cao hai trượng của Liệt Hoàn là hoàn toàn đối lập, cộng thêm Liệt Hoàn cũng khôi ngô, nên sự đối lập này quả thực giống như một con trâu với một con gà vậy. Liệt Hoàn vung trảo dài dữ tợn thoắt cái đã có thể nắm chặt hắn.

Lúc này cái trảo dài xanh đen sắc bén chỉ trước lỗ mũi của Miêu Nghị, giống như một thanh trường kiếm vậy, làm cho Miêu Nghị không thể không nhẫn nhịn lên tiếng giải thích kỹ kàng:

- Hảo hảo hảo, để ta chứng minh, chúng ta đây là lần thứ hai gặp mặt, lần đầu tiên gặp mặt là ở chỗ Nam Cực Băng cung của Nam Cực lão tổ có phải hay không?

Liệt Hoàn liếc nhìn tuyết nhân càng nhảy càng yếu phía dưới, ngẩng đầu, hai tròng mắt lập lòe ánh sáng đỏ chớp chớp:

- Chuyện đó người biết không ít, Phong Bắc Trần cũng phái người đi bên này, chuyện mọi người đều biết, không thể xem như là bằng chứng để chứng minh.

- Ngươi...

Miêu Nghị lại muốn nổi dóa rồi, nhưng mà bị móng vuốt của đối phương ép tới, lại trở nên thành thật hiền lành hẳn. Hắn vốn muốn nói ra chuyện phá hủy Hỏa Cực Cung của đối phương, nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại, biết không chừng sẽ còn chết nhanh hơn, nên chỉ đành than thở nói:

- Yêu Vương, làm phiền ngươi mở rộng đầu óc thử nghĩ lại đi, trong Linh Lung Bảo Tháp có thủ đoạn lợi hại đối phó ngươi như vậy, cần gì phải tạo ra ta để cho ngươi đe dọa hù sợ như vậy chứ?

Liệt Hoàn gật gật đầu nói:

- Ta cũng cảm thấy kỳ quái, nhưng cấm chế bên trong này tại sao lại chuyên môn đối phó ta, mà không đối phó ngươi?

Miêu Nghị thở dài:

- Ta làm sao biết được a, ta vừa tiến đến, liền thấy ngươi cùng những thổ nhân đó đánh không ngừng, sau khi chúng ta chia ra ở trên biển...

Nói đến đó, dường như nghĩ tới điều gì, hồ nghi hỏi:

- Ngươi cái gọi là dọc theo đường đi gặp bốn người như ta, sẽ không là chỉ ra rằng chúng ta đã bốn lần mặt nhau?

Liệt Hoàn cũng ngẩn ra, hai người đích thật là bốn lần gặp mặt ở thế giới này:

- Ý gì, ngươi cũng gặp ta bốn lần?

Miêu Nghị lập tức dở khóc dở cười, cái gì cũng đều hiểu hết, chả trách lão yêu quái này trên đường mỗi lần nhìn thấy mình đều kêu lên kỳ quái cả, cho nên hắn mới đem chuyện sau khi hai người phân biệt nhau kể ra chuyện tự bản thân mình cũng liên tiếp gặp y 4 lần, cuối cùng lắc cái lệnh bài trong tay nói:

- Yêu Vương, chẳng qua là ngươi bay đi bayy lại gặp mặt ta mà thôi, sao lại xem ta trở thành bốn người như thế?

Liệt Hoàn nghe hắn nói sau khi địa hình biến hóa, lại gương mặt đầy khiếp sợ nhìn Tuyết Sơn phía trước mắt:

- Ngươi là nói, địa hình địa mạo nơi này có thể lúc nào cũng có biến hóa? Không đúng à nha! Ta là một đường bay thẳng hướng về phía trước, chưa từng quẹo qua cong lại nơi nào...

Hai người đột nhiên nhìn nhau, lại đồng loạt ngắm nhìn bốn phía, Miêu Nghị lẩm bẩm:

- Chẳng lẽ nơi này cũng là một tiểu thế giới giống như bên ngoài vậy, cũng là một thế giới theo dạng hình cầu? Chẳng qua là nó không lớn mà thôi, sở dĩ ngươi mới không ngừng quay ngược trở về một chỗ?

Liệt Hoàn lắc đầu nói:

- Nếu như là thế giới hình cầu, căn bản không cần thiết phải giở ra nhiều trò mèo biến hóa như vậy để mê hoặc người, có biến hóa này chẳng qua là muốn cho người ta tin tưởng rằng mình bị vây khốn trong một thế giới vô biên. Nếu thật sự là một thế giới hình cầu, có thể mãi mãi khiến người ta chạy vòng vòng, thì đó vốn có nghĩa là vô biên, làm gì còn mất công phu như thế này?

Ngươi bây giờ thật ra thì đầu óc thanh tỉnh rồi! Miêu Nghị oán thầm một câu trong lòng, gật gật đầu nói:

- Hay nói cách khác, nơi này thật ra thì vẫn có biên giới đấy, chẳng qua là không biết vì nguyên nhân gì, làm cho không có người nào có thể tiếp xúc đến chung quanh, cái này có ý vị là muốn để cho người ta không có cách nào đụng được bản thể pháp bảo, cũng chính là không thể tìm được đường đi ra ngoài.

Rào rào! Người tuyết phía dưới đột nhiên sụp đổ tan chảy hết, sau khi tan chảy không còn bò dậy nổi nữa.

Hai người nhìn nhau, Miêu Nghị hỏi:

- Chẳng lẽ là năng lượng công kích đã tiêu hao hết hay sao?

- Không biết!

Liệt Hoàn lắc lắc đầu, vẫn là câu nói kia:

- Tại sao chỉ công đánh ta, không công kích ngươi?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.7 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay là một trang bị tất yếu bạn trẻ để nghiên cứu, học tập các kiến thức từ các nước phát triển. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon.com ví dụ như coma la gi nghia cua tu coma la y hoc su hon me danh tu so nhieu com, children la gi nghia cua tu children la dua be dua tre dua con ngh chắc chắn sẽ giúp bạn rất nhiều trong việc học tốt tiếng Anh, đặc biệt là phần từ vựng và ngữ pháp.