Phiến đá màu xanh thẳm

Chương 1


Mùa đông ở bên ngoài Bắc Kinh lạnh lẽo mà hiu quạnh. Cửa kính ngoài phòng làm việc bị biến thành cửa kính đá, bên cạnh chỗ cửa sổ là một cái sô pha, thích hợp để làm việc, nằm trên đó, ánh mặt trời chiếu vào, tựa hồ mọi phiền não đều biến mất hầu như không còn.

Trong phòng làm việc lúc này thật yên tĩnh, không có một người khách nào.

Một nữ nhân viên mặt quần áo màu xanh nhạt cúi đầu ngồi trước văn phòng, cô gái cúi đầu nhìn lịch trình hôm nay, lúc 10h có một vị khách đặc biệt.

Thật đau đầu.

Đinh, thang máy đã tới.

Nhân viên lễ tân vừa nhấc chân, liền thấy một thiếu nữ giơ tay vuốt tóc, miệng nhai kẹo cao su.

" Trần tiểu thư." Cô lập tức đứng dậy, khom lưng.

Trần Tiểu Lộ nâng mắt nhìn cô một cái, anh mắt khinh thường lại cao ngạo.

Cô gái không dám nói nhiều, trực tiếp đưa người đến phòng khám bên trong.

Cửa phòng màu vàng nhạt yên tĩnh đang đóng, nhân viên gõ hai cái, đẩy cửa, mời Trần Cẩm Lộ đi vào.

Một cô gái mang vẻ mặt kiêu ngạo tiến vào phòng, nhìn người đang đứng bên cạnh cửa sổ, ánh mắt không khỏi dừng lại.

Mặc dù cô đã đến đây được một tháng, mỗi tuần đều thấy chủ của căn phòng này, giờ phút này vẫn không khỏi sinh ra một cảm giác kinh diễm.

Người đang đứng bên cửa sổ mặc một chiếc áo lông cao cổ màu vàng nhạt, quần rộng màu đen, quần áo cắt may có thể nói là vô cùng đơn giản.

Cơ bản không thể nhìn ra là kiểu dáng gì, kiểu dáng này chính là kinh điển nhất.

Chỉ là dáng người của cô quá hoàn hảo, đặc biệt là chiếc eo nhỏ nhắn kia, bị chiếc quần eo cao ôm lại, nhất thời có cảm giác một tay có thể ôm gọn.

" Ừm, hôm nay tôi có việc, đến trước khi đi, cô không được báo lại với anh tôi." Trần Cẩm Lộ thu lại sự hâm mộ trong mắt, không khách khí mà nói.

Lúc này người đứng bên cửa mới đi đến cái bàn bên cạnh. Trên bàn bày biện rất đơn giản, không có khung ảnh, nhưng lại có một cái khung tên trong suốt.

Uý Lam.

Trần Cẩm Lộ nhìn cái tên đoan trang trên khung.

Uý Lam hỏi cô: " Em muốn uống gì?"

Lại là những lời nói này.

Trần Cẩm Lộ không kiên nhẫn hỏi: " Tôi nói chị có thể hỏi câu khác hay không, tôi đến đây một tháng bốn lần, mỗi lần đến, câu đầu tiên chị nói đều là hỏi tôi muốn uống gì? Những người ở Harvard dạy chị những việc này sao?"

Uý Lam yên tĩnh nhìn người trước mặt.

Hoàn toàn nằm trong dự kiến của cô, lần đầu tiên Trần Cẩm Lộ đến đây cố vấn đã thất bại, từ đó cô cũng không dò xét cô ấy chuyện gì nữa.

Ngón tay cô nhấn trên điện thoại, nhân viên lễ tân liền nhanh chóng bắt máy, cô nhìn Trần Cẩm Lộ, ánh mắt thản nhiên: " Đem vào phòng một ly ca cao nóng."

Trần Cẩm Lộ ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên cô đến phòng làm việc, bị Uý Lam dễ dàng phân tích như trở bàn tay.

Một lát sau, nhân viên lễ tân bưng vào một ly ca cao nóng.

Phòng làm việc nhất thời bị hương thơm bao phủ.

Uý Lam không tiếp tục nhìn cô, ngược lại mở một chiếc bút ghi âm, dựa theo thường lệ, từ lúc bước vào phòng, mỗi một câu cô nói đều đã bị ghi âm lại.

Đây là công việc của bác sĩ tâm lý.

Sau khi chuẩn bị tốt, cô lại ngẩng đầu nhìn vị cố vấn của mình.

Trần Cẩm Lộ là một nữ sinh cấp ba, gia cảnh đặc biệt giàu có, chính xác mà nói, là đặc biệt có nhiều tiền.

Cha cô ấy là chủ tịch của một công ty niêm yết, chị em trong gia tộc ủng hộ nhau.

Là con nhà giàu nên Trần Cẩm Lộ cũng có không ít tật xấu, ghét học, ngạo mạn, không thể kiềm chế bản thân, nói năng thô lỗ, tiêu tiền như nước.

Trần Cẩm Lộ đứng bên cạnh Uý Lam nhìn căn phòng trang trí thoải mái, cho đến khi ánh mắt cô nhìn thấy giá áo trong góc, phía trên treo áo khoác mùa nâu nhạt, còn có một túi xách màu đen, tuy là nhãn hiệu Channel, nhưng không phải là mẫu mới của năm nay.

Trần Cẩm Lộ thích những thứ hàng xa sỉ, sản phẩm của mỗi quý, cô đều có thể thuộc như lòng bàn tay.

Vì thế cô liền khinh thường đồng thời có chút đồng cảm mà nói: " Bác sĩ Úy, cái áo này của chị trông cũng thật cũ, kiểu dáng cũng quá lâu rồi."

Ánh mắt của Uý Lam nhìn theo cô, sắc mặt thản nhiên.

Trần Cảm Lộ thấy sắc mặt của cô không có thay đổi gì, cảm thấy bản thân như bị coi thường. Đối với thiếu nữ đang trong thời kỳ phản nghịch mà nói, để ý nhất chính là việc mình nói nhưng đối phương lại không trả lời.

Vì thế cơ bản lúc này cô như bị coi thường, lập tức hoàn toàn bùng nổ.

Cô nói: " Ba tôi cả ngày bảo tôi đọc sách, đọc sách, nhưng nhìn chị xem, chị tốt nghiệp Harvard, ngược lại chỉ có một cái túi xách cũ, còn không bằng việc tôi sau này làm theo ý muốn của ba mình."

Rốt cuộc, trong lúc Trần Cẩm Lộ còn đang thao thao bất tuyệt mà khoác lác, khoé miệng của Uý Lan hơi cong lên, hỏi lại: " Phải không?"

Trần Cẩm Lộ quay lại nhìn cô, ánh mắt xem thường.

Cho đến khi Uý Lam chậm rãi mở miệng: " Mặc kệ ba em là ai, bất cứ người nào ở đây một giờ, đều phải trả chị một ngàn."

Bản thân đắc ý nói dào dạt nên Trần Cẩm Lộ liền thở dốc, sau đó, khuôn mặt nhanh chóng ửng đỏ.

Quên đi.

Buổi tối, tan tầm đúng 6 giờ.

Nhà Uý Lam ở khu gần đây, cô cầm túi xách đi ra, trực tiếp ấn thanh máy xuống lầu.

Xe chạy hai mươi phút liền đến nhà.

Khi còn nhỏ cô lớn lên ở chỗ này, khi đó xung quanh khu vực này vẫn chưa có nhiều toà cao ốc như vậy.

Đây là chỗ cô ở từ khi sinh ra, trước phòng có hai cái cây, một cây được ông ngoại trồng lúc chị Uý Nhiên sinh ra, cây còn lại được trồng lúc cô sinh ra.

Lúc còn sống ông ngoại cô còn trồng một giàn nho, nhưng nó sớm đã không còn.

Tường hồng ngói đỏ vẫn còn đây, lại chẳng thấy người xưa.

Cô không giao tiếp nhiều, bình thường nghỉ cũng thích ở trong nhà. Dĩ nhiên mùa đông cũng ở trong nhà, cùng ba mẹ và chị gái ăn cơm.

Nên suốt một buổi tối di động của cô cũng không hề vang lên.

Thẳng đến 12 giờ, lúc cô chuẩn bị đi ngủ, di động đột nhiên có tin tức mới gửi đến.

Cô mở Wechat, nhấn mở tin tức gần đây, nhìn đến tin tức mới đăng của Trần Cẩm Lộ. Lúc cô nhấn vào, thông báo liên tiếp gửi đến không ngừng.

Đều là Trần Cẩm Lộ đăng.

Cô ấy mới đăng một vài tấm ảnh. Có vài tấm tối tăm, vài tấm tràn ngập ánh đèn loá mắt, là ở quán bar.

Ánh đèn tối lại, tuy hai gương mặt trong bức ảnh có chút mơ hồ, nhưng vẫn có thể nhìn ra được.

Cô không biết cô gái trong ảnh là ai, nhưng người đàn ông đó là Chu Tây Trạch.

Là vị hôn phu của cô.

Di động lại lần nữa rung lên, Trần Cẩm Lộ lại đăng lên một tin tức mới.

Lần này trên Wechat là một video ngắn, cô biết Trần Cẩm Lộ là cố tình, tin tức mới này nhất định liên quan đến Chu Trạch Tây, Uý Lam vẫn duỗi tay bấm mở, trong phòng là âm nhạc ồn ào, mở rộng ra, ánh đèn không ngừng thay đổi màu sắc, không thể che được hình ảnh hai người đang tình nồng ý mật.

Cô gái mặc một chiếc áo lông màu trắng, duỗi tay ôm lấy cổ Chu Tây Trạch, hôn lên má anh ta.

Chu Tây Trạch khẽ cười, duỗi tay cố định môi cô gái đó mà hôn xuống.

Chỉ vài giây video, chứng cứ vô cùng xác thực.

Người đàn ông này vừa mới tặng cô một chiếc nhẫn cầu hôn bằng kim cương, đúng là kẻ tiêu tiền mà.

Uý Lam nhìn chằm chằm di động một lúc, cô đã có dự cảm, chuyện này cơ bản không ngoài dự đoán của cô.

Cô đem điện thoại ném xuống giường, đi pha cho mình một ly nước.

Năm phút đồng hồ sau, di động lại vang lên lần nữa.

Uý Lam đại khái đoán được là ai gọi, cô cầm lấy điện thoại, nhìn cái tên trên đó, vẫn là nghe máy.

" Có phải chị muốn biết tôi đang ở quán bar nào?" Giọng nói đầy vẻ tự tin của Trần Cẩm Lộ vang lên, mang theo sự đắc ý về trò đùa của mình. Cô đăng những tấm hình này cho Uý Lam xem, tuyệt đối không phải xuất phát từ thiện ý nhắc nhở.

Ngược lại, cô lại càng muốn thấy sự thất thố cùng quẫn bách của Uý Lam.

Cho nên khi không thấy Uý Lam trả lời mình, cô liền không chờ nổi mà gọi điện cho cô ấy.

Uý Lam rất hiểu tính cách của cô nàng, cô biết nếu cô không tới đó như mong muốn của cô ấy, sẽ bị cô ấy quấy rầy không chịu nổi, vì thế cô phối hợp mà ừ một tiếng.

Quả nhiên Trần Cẩm Lộ cười vui vẻ, cô nói: " Chị có phải rất tò mò làm sao tôi có thể biết được vị hôn phu của chị hay không, tôi sẽ nói cho chị...."

" Các người đang ở đâu?" Uý Lam đánh gãy những lời thao thao bất tuyệt tiếp theo của cô.

Quả nhiên Uý Lam cắt đứt những lời nói của cô ấy không chỉ không làm cho Trần Cẩm Lộ tức giận mà còn làm cho cô ấy cười vui vẻ.

" Chúng tôi đang ở quán bar Hoàng Hậu."

Cô ấy còn thật chân tình nói với Uý Lam quán bar nằm trên đường nào, hận không thể nói, chị mau đến đây bắt gian đi.

Uý Lam nghe xong, chuẩn bị tắt máy, đầu bên kia điện thoại lại truyền đến một tiếng than nhẹ, sau đó cô nghe Trần Cẩm Lộ nhẹ nhàng nói: " Hình như tôi đã thấy Tống Trầm."

Những lời này làm Uý Lam nhíu mày, tính hỏi lại, nhưng đầu bên kia đã tắt điện thoại.

Sau khi Uý Lam nhìn điện thoại một lúc lâu, rốt cuộc, cô vẫn đi đến tủ quần áo, mở cửa, thay quần áo.

Đầu mùa đông ở Bắc Kinh lạnh đến nỗi co rúm người lại, Uý Lam mặc cái áo khoác màu trắng gạo, cầm túi xách từ bên trong đi ra, thật muốn nhanh đi đến chỗ chiếc xe đang đỗ bên ngoài.

Lúc này đã là đêm khuya, trên đường xe không nhiều lắm, Uý Lam lái xe rất nhanh, cho nên nửa tiếng sau cô đã đến quán bar.

Cô đưa chìa khoá xe cho người ở bãi đậu xe, đi vào thang máy. Cửa thang máy mở ra, rõ ràng cách rất xa hành lang, nhưng tiếng nhạc ồn ào đã che trời lấp đất.

Uý Lam lấy điện thoại ra, bắt đầu gọi cho Trần Cẩm Lộ.

Nhưng gọi ba lần đều không có người nghe máy.

Cô tìm một vòng quanh quán bar, vẫn không tìm thấy Trần Cẩm Lộ, nhưng cô lại thấy Chu Tây Trạch đầu tiên. Anh ta cầm một ly rượu, ngồi bên cạnh anh ta là một người bạn, hai người đang nói chuyện với nhau.

Nhưng sau đó, một cô gái mặc chiếc váy trắng đi đến, ngồi vào ngực Chu Tây Trạch.

Chu Trạch Tây một tay ôm cô gái đó, một tay cầm ly rượu, tiêu sái mà tuỳ ý.

Cùng với những lúc anh ta ở bên cạnh cô, dáng vẻ nghiêm túc, ôn nhu, hoàn toàn bất đồng.

Uý Lam đứng tại chỗ thưởng thức một lúc, nhớ đến việc chính của mình, vừa mới xoay người, liền thấy Trần Cẩm Lộ đã đứng phía sau cô từ khi nào, đang nghiến răng nghiến lợi.

Cô ấy mới thay đổi màu tóc, ánh đèn của quán bar chiếu xuống, càng thêm hung dữ.

" Chị còn không đi lên đánh bọn họ, những kẻ chó này." Trần Cẩm Lộ nghiến răng, có vẻ tức giận.

Uý Lam nhíu mày, nhớ tới câu nói lúc nãy khi gọi điện thoại, cô hỏi: " Em không sao chứ?"

Trần Cẩm Lộ chớp mắt: " Tôi thì có thể có chuyện gì?"

Uý Lam bình thường lại, cô hỏi: "Nếu em đã nói không có chuyện gì, chị đi về trước đây."

Quay về? Trần Cẩm Lộ cho rằng bản thân mình nghe nhầm ngoảnh đầu lại nhìn cô. Lúc Uý Lam xoay người, Trần Cẩm Lộ giữ chặt cô lại, chỉ về phía sau nói: " Bạn trai của chị có người phụ nữ khác, chị mặc kệ sao? Chị có phải là phụ nữ không vậy?"

Chị có phải là phụ nữ không vậy?

Vì vậy, cô đứng lại nhìn Trần Cẩm Lộ, thản nhiên nói: " Tất nhiên chị là phụ nữ."

Trần Cẩm Lộ phát ngốc, Uý Lam quá thản nhiên. Từ lần đầu tiên cô gặp cô ấy, cô ấy luôn bình tĩnh giống như mặt hồ nước, mặc kệ gặp chuyện gì, tựa hồ đều không thể làm cô ấy gợi lên một gợn sóng.

Ngay cả lúc này, khi vị hôn phu của mình có người phụ nữ khác, cô ấy vẫn thản nhiên như vậy.

" Quên đi, gặp tình huống này, chị nên lấy bình rượu đập vào đầu hai tiện nhân kia." Vừa vặn có nhân viên phục vụ bưng khay đi qua bên người bọn cô, Trần Cẩm Lộ trực tiếp lấy bình rượu, nhét vào trong tay cô.

Uý Lam cuối cùng cũng lộ ra chút kinh ngạc, có chút dở khóc dở cười.

Nhưng thật ra lúc này người vẫn luôn ngồi uống rượu là Chu Tây Trạch ngẩng đầu đã nhìn thấy Uý Lam. Người phụ nữ ngồi trên người anh ta ngắt trái dâu tây trên bàn chuẩn bị đút cho anh ta, lập tức bị anh ta đẩy xuống sô pha.

Lúc Chu Trạch Tây chạy đến bên này, Uý Lam đang đem chai rượu trả lại cho người phục vụ.

Chẳng qua vừa quay đầu, cô đã thấy Chu Tây Trạch đứng trước mặt, vẻ mặt quẫn bách, nghẹn nửa ngày, mở miệng hỏi: " Uý Lam làm sao em lại ở đây?"

*

Uý Lam có chút đau đầu mà nhìn xung quanh, nửa đêm cục cảnh sát cũng làm việc không ngừng nghỉ. Cục cảnh sát nhiều người như vậy là vì ở gần khu vực này có khá nhiều quán bar, náo loạn đương nhiên cũng không phải một hai lần, lúc này còn đang có người mắng nhau, có vẻ giống như không phục lắm.

Quán bar phía trước có người đánh nhau, cảnh sát bắt họ trình diện.

Vì chuyện gì cô cũng bị bắt vào đây, ngẩng đầu nhìn Chu Tây Trạch cách đó không xa, đầu tóc anh ta ướt đẫm, rượu vang đỏ rơi tí tách.

" Hai người là người yêu?" cảnh sát đi đến hỏi Uý Lam.

Trần Cẩm Lộ ở phía trước, vì muốn làm cho cảnh sát bắt Chu Tây Trạch, cô cấy cực kỳ nói quá, định đem Chu Tây Trạch miêu tả thành kẻ phóng túng hay ăn chơi ở quán bar.

Chu Tây Trạch nhìn Uý Lam, rốt cuộc nhịn không được đứng dậy đi đến, nói: " Uý Lam có chuyện gì chúng ta về nhà nói, việc gì phải làm người ngoài nhìn vào chê cười."

Nói xong, anh ta hung dữ trừng mắt nhìn Trần Cẩm Lộ đang dựa vào tường.

Uý Lam phất bàn tay anh ta ra, mặt cô thản nhiên, lộ ra chút lạnh nhạt.

Chu Tây Trạch tự biết mình đuối lý, chính mình nói nhiều như vậy nhưng cũng không dễ làm người trước mặt anh nói chuyện. Cũng may lúc này có cảnh sát đi đến, hỏi: " Người nào là Uý Lam?"

Uý Lam ngẩn đầu, liền thấy một tiểu cảnh sát trông thanh tú nhìn cô, đột nhiên người đó cười đến vui vẻ.

" Chị dâu, chị yên tâm, anh Trác đang trên đường đến đón chị, chị có uỷ khuất gì, cứ nói trước với em đi."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Việc tìm hiểu trước thông tin về doanh nghiệp hay sản phẩm, dịch vụ cần mua sẽ giúp bạn có được lựa chọn tối ưu trong giao dịch. Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam 2021. Các công ty chất lượng và uy tín được đánh giá và xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang so sánh nhất chẳng hạn như ma giam gia leflair, tai chinh rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng trong kinh doanh và tiêu dùng.

loading...
DMCA.com Protection Status