Phiến đá màu xanh thẳm

Chương 14


Úy Lam chậm rãi đi tới, dừng lại bên cạnh Tần Lục Trác, chỉ thấy Tiếu Hàn mở to hai mắt nhìn, như là thật không thể tin được.

Tiếu Hàn quét mắt nhìn hai người một lần, lúc này mới dò hỏi:" Lão đại, hai người biết nhau?"

Tuy Tần Lục Trác hiện giờ không còn làm việc ở đội hình sự, Tiếu Hàn cùng anh phá án đã nhiều năm, lúc trước anh làm đội phó, chính là nhờ Tần Lục Trác đảm bảo. Lúc ấy, có một người cảnh sát có bối cảnh cùng Tiếu Hàn cạnh tranh vị trí này, kết quả Tần Lục Trác đã nói một câu, tội phạm trước khi phạm tội sẽ nhìn khu vực quản lí cảnh sát xem cha hắn là ai?

Trước đây khi anh còn ở đội hình sự, chính là một tên đầu sỏ. Thật sự là làm cho lãnh đạo cấp trên vừa yêu vừa hận, yêu mến tài năng cùng năng lực của anh, tuy nói cảnh sát hình sự dựa vào kinh nghiệm, nhưng có một vài người tựa như trời sinh đã hiểu biết nghề này, đối với tội phạm vô cùng nhạy cảm. Về việc hận thì chính là tính tình của anh, bản kiểm điểm anh viết khi còn ở đội hình sự, đều có thể đóng thành một quyển sách.

Thế nên sau khi anh đi, khi cấp trên nhắc đến anh, thỉnh thoảng còn tiếc hận.

Tiếu Hàn thấy người vây xem càng ngày càng đông, dứt khoát mời hai người vào phòng làm việc của mình.

Ai biết vậy mà, có một một người đàn ông trẻ tuổi mặc cảnh phục, chạy đến hô to: " Đội trưởng Tần, anh có muốn pha nước không?"

Tiếu Hàn trừng mắt liếc anh ta, phẫn nộ nói:" Thằng nhóc này, bình thường như thế nào lại không thấy cậu tích cực như vậy?"

Tần Lục Trác là người có nổi tiếng trong cảnh đội, rời đi ba năm, giờ anh xuất hiện, tiếng tăm như cũ nhanh chóng truyền khắp toàn bộ phân cục. Trong nhóm người này, có vài người vào từ lúc anh vẫn còn ở cảnh đội, có vài người chỉ nghe được sự tích quang vinh của anh năm đó.

Lúc này, người thật đột nhiên xuất hiện ở cục cảnh sát, tất cả mọi người đều rất tò mò.

Tiếu Hàn bên này đóng cửa lại, những người đó cũng không nhàn rỗi.

" Đội trưởng Tần cũng quá đẹp trai đi " Lúc này, một cô gái nhỏ mặc cảnh phục vẻ mặt tán thưởng nói.

Cô ấy chưa từng gặp Tần Lục Trác, chỉ nghe qua tên anh, nhiều lắm là xem ảnh chụp trước đây khi anh còn ở cảnh đội, hôm nay nhìn thấy người thật, lúc này mới phát hiện ảnh chụp không đẹp bằng một phần mười người thật ở bên ngoài.

Thật là vừa soái lại vừa có mùi vị nam tính.

Nam đồng nghiệp một bên cười nhạo nói:" Nếu không soái, đóa hoa cảnh đội của chúng ta trước đây còn phải hạ mình theo đuổi sao? Nhớ năm đó, đội chúng ta đi ra ngoài mở đại hội, đều có một nhóm nữ phóng viên đuổi theo phỏng vấn, còn đuổi tới trong cục."

Cô gái nhỏ mở to hai mắt:" Lợi hại như vậy?"

Một nữ đồng nghiệp đã kết hôn, hướng về phía cửa phòng Tiếu Hàn bĩu môi:" Dáng dấp như vậy, nếu tính cách không trêu hoa ghẹo nguyệt, cũng không ngăn nổi mấy cô gái bổ nhào đến. Lúc đội trưởng Tần còn ở đây, trong cục chúng ta trái cây đều không thiếu, mỗi ngày đều có người đưa tới, ngăn cũng không ngăn nổi "

Cô gái nhỏ tò mò hỏi:" Đội trưởng Tần có bạn gái rồi?"

"Không, khi còn ở trong đội chúng ta thì không có, ánh mắt cao, công tác lại bận rộn. Trước đây có nhiều lãnh đạo muốn giới thiệu đối tượng cho cậu ấy. Nhưng không biết bây giờ thế nào "

Nữ đồng nghiệp đã có chồng đối với chuyện này rất hiểu biết.

Cô gái nhỏ vẻ mặt tiếc hận.

Về phần mấy người trong phòng, họ đều không biết việc Tần Lục Trác đến đây đã làm chả cả phân cục cảnh sát đều trở nên bát quái.

Tiếu Hàn nhìn bọn họ, nhẹ giọng nói: " Kỳ thực vụ án này không có gì không thể nói, trên mạng cũng đã đăng lên, cảnh sát bên chúng ta cũng sẽ nhanh chóng công bố với công chúng "

" Sáng nay tụi em nhận được một cuộc gọi báo cảnh sát, nói rằng biệt thự trên đường 89 Thự Quang xảy ra án mạng, người chết là Đỗ Như Lệ, cô ta không phải là chủ của ngôi biệt thự đó, tụi em căn cứ vào khẩu cung của người giúp việc ở nhà cô ta, biết được cô ta có quan hệ với Trần Hồng Nguyên. "

Trần Hồng Nguyên cũng là cha của Trần Cẩm Lộ.

Tiếu Hàn nói tiếp:" Bất quá Trần Hồng Nguyên ngày hôm qua không ở Bắc Kinh, vốn ông ta là người tụi em nghi ngờ đầu tiên."

Úy Lam hỏi lại:" Cũng bởi vì Trần Cẩm Lộ là con gái của Trần Hồng Nguyên, nên các anh liền mang người đem về điều tra?"

Lúc này, Úy Lam đang ngồi vị trí bên cạnh cửa sổ, phòng làm việc ngập tràn ánh nắng, thậm chí có thể thấy trong không khí mấy hạt bụi đang không ngừng bay múa, cả người cô đều ngập trong ánh mặt trời, da trắng như phát sáng.

Tần Lục Trác vẫn ngồi bên cạnh cô, quay đầu liếc mắt nhìn cô, ánh mắt gợn sóng.

Tiếu Hàn lắc đầu:" Tất nhiên không phải, bời vì chúng tôi đối với khẩu cung của người giúp việc có phát hiện nghi vấn, biết được Trần Cẩm Lộ có quan hệ rất tệ với người chết, thậm chí năm lần bảy lượt đến biệt thự gây náo "

Biểu tình của Úy Lam cũng không có vẻ ngoài ý muốn.

Thậm chí, có loại biểu cảm quả nhiên là như thế.

Nếu như người chết chỉ là tình nhân của cha Trần Cẩm Lộ, điều tra em ấy, cảnh sát cũng không đến mức lãng phí cảnh lực như vậy.

Cô nhìn về phía Tần Lục Trác, người đàn ông này từ đầu đến cuối đều mang biểu tình đạm nhiên.

" Có thể cho tôi nói chuyện với Trần Cẩm Lộ không? Có lẽ tôi có thể giúp được các anh "

Tiếu Hàn ngạc nhiên, theo bản năng nhìn về phía Tần Lục Trác. Nếu không có đội trưởng Tần ở đây, anh ta cũng sẽ không tiết lộ tình tiết vụ án cho người không liên quan. Về phần để một người xa lạ tiếp xúc với vụ án hình sự nặng như vậy, thì càng không thể nào.

Chỉ là anh ta vẫn đắn đo mãi, không đoán ra được giữa Úy Lam cùng Tần Lục Trác là mối quan hệ gì.

Nhất thời thế nhưng không lập tức từ chối.

Cũng may, lúc này đồng nghiệp bên phòng thẩm vấn gọi điện thoại cho anh ta, nói là mời anh ta qua đó một chuyến, Tiếu Hàn liền lấy lí do này, đi ra ngoài trước. Lúc này, bên trong phòng làm việc chỉ còn lại hai người bọn họ.

Úy Lam yên tĩnh ngồi trên ghế, như là đang suy tư, Tần Lục Trác liếc mắt nhìn cô, cuối cùng cũng mở miệng hỏi: " Đây là chuyện khẩn cấp mà cô nói?"

" Có người bị giết chết, còn chưa đủ khẩn cấp sao?"

Úy Lam thật ra không để ý đến ý của anh, cô nhìn anh, nghiêm túc nói.

Tần Lúc Trác ngược lại bị cô hỏi làm ngẩn ra.

Một lát sau, anh chậm rãi nói: " Loại án này có cảnh sát điều tra, không cần chúng ta những... người không liên quan phải quan tâm "

Kể từ lúc anh cởi xuống bộ cảnh phục, anh đã trở thành người không liên quan.

Anh hơi quay đầu đi..., nhìn ra bên ngoài phòng làm việc, nơi đó cómột cái cây, trước đây anh từng dùng phòng làm việc này một thời gian, vẫn luôn chê cái cây này thật phiền phức. Mùa hè gió thổi qua, lá cây kêu xôn xao, lúc phá án không tìm ra manh mối, tức giận đều gọi người phòng hậu cần đem nó đi chặt. Kết quả, bị cục trưởng biết được, lại mắng cho một trận.

Không nghĩ tới cái cây này dưới tay anh tránh được một kiếp đó, hôm này lớn lên càng ngày càng cao to, cứ mùa đông là trạc cây lại trụi lủi.

" Trần Cẩm Lộ, em ấy là người tôi cố vấn, tôi phải có trách nhiệm với em ấy."

Tần Lục Trác đứng bên cửa sổ, quay đầu nhìn về phía người đang ngồi trên ghế, hơi chế giễu hỏi: " Nếu cô ấy vô tội, cảnh sát sẽ không làm khó cô ấy. Nếu không phải, dù cô có ngồi ở đây đến thiên hoang địa lão cũng vô dụng "

Anh nói xong, Úy Lam giơ cánh tay trái lên, nhìn thoáng qua đồng hồ trên cánh tay tuyết trắng:" Hai tiếng ba mươi bảy phút "

Bên trong phòng, một mảnh yên tĩnh.

Úy Lam chậm rãi quay đầu nhìn anh, ánh mắt anh trong trẻo nhưng lạnh lùng:" Từ lúc em ấy bị mang vào đến giờ đã hai tiếng ba mươi bảy phút, Trần gia chỉ có một luật sư xuất hiện."

Bất luận là cha mẹ của Trần Cẩm Lộ hay anh trai của em ấy, cũng đều không xuất hiện ở cục cảnh sát.

Tần Lục Trác nhíu mày, trước đây anh có gặp qua Trần Cẩm Lộ hai lần, chỉ là một thiếu nữ phản nghịch, vì trong nhà có tiền, được cưng chiều, bất quá bản tính cũng không xấu đến mức này.

Anh dựa vào cửa sổ, rũ mắt nhìn cô, mày rậm thâm thúy, lần thứ hai nói:" Cho nên cô là nổi lên đồng cảm "

Úy Lam ngửa đầu, không e dè nhìn thẳng vào mắt anh: "Tôi nói rồi tôi là người cố vấn của em ấy, anh cảm thấy có bác sĩ nào sẽ vứt bỏ bệnh nhân của mình sao, huống hồ.."

Vừa nãy trên đường đến cục cảnh sát, Trần Cẩm Lộ tuy còn mạnh miệng chống đỡ, rốt cuộc vẫn sợ hãi.

Lúc xuống xe, trong mắt em ấy hiện lên sự kinh hoàng, thống khổ hỏi cô: Bác sĩ Úy, chị có thể ở đây cùng tôi không.

Úy Lam gật đầu, đồng ý với em ấy.

Kì thực cô cũng không phải là một người vĩ đại như vậy, cũng không phải một người dư thừa đồng cảm. Chỉ là nếu đã đồng ý, thì phải làm bằng được.

Cô hơi lắc đầu, " Tôi là bác sĩ của em ấy, so với cảnh sát, tôi hiểu rõ em ấy đang nói dối hay nói thật hơn ai hết, cho nên tôi mới nhờ anh giúp tôi, giúp tôi gặp được Trần Cẩm Lộ."

" Cô tin tưởng cô ấy "

Trần Lục Trác thu bớt vẻ chế giễu trong mắt, anh đi về phía trước hai bước, khom lưng, nhìn thẳng vào mắt cô, thấp giọng nói: " Ở chỗ này, mù quá tin tưởng, đều vô dụng "

Đây là nơi nói chuyện bằng chứng cứ, ở chỗ này, chỉ cần đeo lên cái danh người bị tình nghi, chỉ có chứng cứ mới chứng minh cô ấy vô tội.

Úy Lam nhìn anh, ánh mắt vẫn kiên định như cũ, cô nó:" Giúp tôi gặp được em ấy, tôi có thể chứng minh em ấy không nói dối "

Tần Lục Trác liếc xéo cô:" Cô như thế nào lại nghĩ tôi có thể giúp cô?"

Úy Lam cúi đầu nhìn về phía cái bàn, trên bàn Tiếu Hàn có đặt hai cái khung ảnh, một cái là cái lúc nãy cô mới cầm lên, một cái khác là ảnh Tiếu Hàn mặc cảnh phục màu tím, cả người có vẻ khí khái tự tin.

" Không khó nhìn ra Tiếu đội trưởng là một người vô cùng tự tin vào bản thân, nên trên bàn của anh ta có hình của chính mình là không kì lạ gì. Thế nhưng trưng một khung ảnh chụp chung có vẻ có chút đột ngột, bởi vì dựa theo tính cách của anh ta, hẳn sẽ chỉ trưng ảnh chụp lấy anh ta làm trung tâm. Thế nhưng tấm này..."

Ngón tay Úy lam tinh tế nhẹ nhàng xẹt qua, quay đầu nhìn anh, thấp giọng nói: " Tấm hình này lại lấy anh làm trung tâm, chứng minh anh trong lòng anh ta rất quan trọng, một câu của anh đối với anh ta đều rất có phân lượng."

Tuy rằng sớm biết cô có khả năng này, lúc này, Tần Lục Trác vẫn phải nhìn chằm chằm một lát.

Úy Lam đi tới trước mặt anh, mặc dù đã vượt qua cái gọi là khoảng cách tâm lí an toàn, mí mắt người đàn ông đối diện cũng không chớp. Cô ngửa đầu, nhìn khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc.

" Nếu anh không để ý đến tôi, cũng sẽ không lập tức chạy đến "

Thanh âm của cô, lộ ra sự chắc chắn lại giảo hoạt.

Nhưng lúc này, Tiếu Hàn bất ngờ quay lại, vẻ mặt anh ta kinh ngạc, nhìn về phía hai người trong phòng, rõ ràng đã hiểu lầm

Cho đến khi anh ta nói: " Vừa nãy, Trần Cẩm Lộ đã nhận tội "

" Cô ấy nói, người là do cô ấy giết."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Vườn kỹ niệm là nơi chia sẻ những Kỷ Niệm - Mẹo Vặt & Cuộc Sống giúp mọi người nhìn nhận rõ hơn về những gì đã qua và những vấn đề trong cuộc sống. Mời bạn xem một số bài hay trên trang Vườn kỹ niệm chẳng hạn như Một ngày bình thường của sinh viên trên thế giới, cach sua loi danh so ra chu 1 a 2 a 3 e 3 e 4 o Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.

loading...
DMCA.com Protection Status