Phượng nghịch thiên hạ

Chương 352: Hồng Liên tôn thượng (6)

Đinh Kì trên mặt đất co quắp hai cái, bởi vì cổ bị Phù Quangcắn đứt nên hiện tại kêu không ra tiếng, máu chảy ra bên ngoài như nước.

Hắn mở to hai mắt nhìn một đám Phù Quang, một thân bạch y chậm rãi đi tới, trong tay phải gió vô hình ngưng tụ thành một thanh kiếm.

Trong mắt Đinh Kì dần lộ vẻ hoảng sợ, nhìn một thân bạch y, một thanh kiếm, trong miệngnôn ra một ngụm máu, hàm hồ phun ra vài chữ: “Ngươi…. Phải.. Phải... Vương….”

Không đợi hắn nói xong, Phong Liên Dực nhẹ nhàng vung kiếm, thân thểĐinh Kì liền bị chém đứt làm hai.

Kiếm trong tay biến thành một trận gió tiêu tán vô hình, Phong Liên Dực lạnh lùng liếc mắt một cái qua thi thể, khuôn mặt tuyệt sắc bao phủ một tầng lạnh lẽo.

“Giải quyết chưa?” Phía sau truyền đến thanh âm thanh thúy của Hoàng Bắc Nguyệt.

Vẻ lạnh lẽo trên mặt Phong Liên Dực lập tức biến mất, con ngươi màu tím hiện ra quang mang ôn nhu, mang theo ý cười.

“Ngươi đừng tới đây, nhìn thấy sẽ không thoải mái.” Phong Liên Dực cười xoay người đi ra, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Hoàng Bắc Nguyệt mang vẻ lãnh khốc, ý cười thật sâu: “Đợi lâu rồi.”

Hoàng Bắc Nguyệt hừ lạnh một tiếng, đối sự tận lực lấy lòng cùng quan tâm của hắn làm như không thấy, xoay người thẳng lưng rời đi.

Sau khi hai người rời đi một lúc lâu, đống máu thịt vô cùng thê thảm bị Phù Quangvây lại ăn hết sạch sẽ, sau khi ăn sạch chỗ đó, mục tiêu của Phù Quangchuyển về hướng Đinh Kì đã bị chém thành hai nửa.

Thời điểm hào quang lóng lánh tụ tập lại, một đạo nguyên khí màu đen sẫm đột nhiên đánh qua, Phù Quangđụng tới nguyên khí màu đen, tất cả đều hóa thành tro bụi.

Một bóng dáng màu đen, lặng yên không một tiếng động đi tới bên người Đinh Kì, thoạt nhìn qua bóng dáng tuổi cũng không lớn, bộ dáng mười mấy tuổi, mặc một bộ y phục màu đen vô cùng tinh xảo, áo choàng không che khuất mặt, khuôn mặt lộ ở bên ngoài kia âm trầm quỷ dị, có chút trắng bệch mất tự nhiên.

Nếu là không trắng bệch quỷ dị như vậy, vẫn có thể xem là một gương mặt tuấn mỹ thanh tú.

Hai mắt hắn rất lớn, rất sâu, thật đen, mang vài phần làm cho người ta có cảm giác tóc gáy dựng thẳng, nhìn kỹ đồng tử mắt gần như là bất động, nói cách khác, cái gì hắn cũng không nhìn thấy!

Chỉ là mắt bị mù, động tác cũng rất lộn xộn, ngồi xổm xuống bên người Đinh Kì, cái tay tái nhợt từ trong áo choàng vươn ra, đặt ở trên đầu Đinh Kì.

Khóe miệng khẽ động, thanh âm lạnh như hàn tuyền không có âm sắc gì dao động, trong trẻo nhưng lạnh lùng đến quỷ dị, lặng lẽ thì thầm: “Trường nhân thiên nhận, thập nhật đại xuất, hồn hề quy lai!” (một câu trong thuật chiêu hồn của Mặc Liên, cũng không biết giải thích sao nên để nguyên hán việt)

Đinh Kì vốn đã chết đi, con ngươi đột nhiên chuyển động, miệng đầy máu, đúng là hắn đã sống lại!

Chỉ là nửa đoạn thân thể bị chém đứt đau đớn, làm cho hắn thống khổ kêu thét lên, nội tạng huyết nhục từ trên người chảy xuống, nhìn vừa khủng bố lại vừa kinh tởm!

Ánh mắt tan rã chậm rãi ngước lên, nhìn thấy bóng đen quỷ dị phía trước, trong mắt hào quang lóe ra: “Mặc, Mặc Liên tôn thượng….”

“Người nào hạ thủ?” bóng hình của thiếu niên mở miệng, gióng nói lạnh như băng.

“Tu, Tu La thành cùng… Tóc đỏ …. Hồng Liên tôn thượng….” Đinh Kì thống khổ nói, vẻ mặt khẩn cầu vẻ, “Cứu, cứu cứu ta…”

“Rất đau sao?” con ngươi vô thần của Mặc Liên chuyển động.

“Đau, rất đau….” Đinh Kì tê tâm liệt phế bi thảm khóc, bị Phong Liên Dực một kiếm chém thành hai đoạn, người đã chết, sẽ không biết đau, nhưng lại bị Mặc Liên dùng chiêu hồn thuật khiến cho sống lại, thân thể không trọn vẹn, lại cảm thấy đau nhức đến thấu tim can!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 9 lượt.

Nếu bạn là kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm kế toán trên trang mạng kế toán ví dụ như tai khoan 243 tai san thue thu nhap hoan lai, tai khoan 217 bat dong san dau tu chắc chắn những kiến thức bổ ích và thực tế này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc kế toán của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status