Phượng nghịch thiên hạ

Chương 993: Thiêu thân lao đầu vào lửa 2

Mạnh Kỳ Thiên cười nói: "Ngươi là triệu hồi thú của cô ấy, ngươi không có việc gì, chắc chắn cô ấy cũng vô sự."

Tính mạng của triệu hồi sư cùng triệu hồi thú tương liên, chỉ cần một bên có việc, bên kia cũng bị liên lụy.

Chứng kiến Xích Kim Thánh Hổ bình yên vô sự, nhàn nhã như trước, Mạnh Kỳ Thiên cao hứng, đồng thời trong lòng cũng có một chút bất an.

Chẳng lẽ mọi chuyện sẽ tiến hành thuận lợi như vậy? Chẳng lẽ bọn họ đánh giá cao thực lực của Thánh quân sao?

Hay là vài ngày ngắn ngủn, Hoàng Bắc Nguyệt đã thông hiểu đạo lí Thiên Phạt, phát huy tác dụng lớn nhất rồi?

Tiểu Hổ nghe được lời của hắn, vội vàng rung đùi đắc ý, gầm gừ kêu vài tiếng, nó là thần thú, nhưng chưa trưởng thành sẽ không nói chuyện được.

"Ngươi muốn nói cái gì?" Mạnh Kỳ Thiên chỉ nhìn thấy hắn không ngừng lắc đầu, hắn mặc dù thông minh, nhưng chưa đến trình độ hiểu được thú ngữ.

Tiểu Hổ lắc đầu, bản tính cao ngạo, thấy hắn không hiểu cũng sẽ không giống chức mộng thú ngu đần bô bô nói ba hoa không ngừng. Nó tiếp tục nằm xuống, trầm mặc không lên tiếng.

Mạnh Kỳ Thiên nhìn nó càng khó hiểu.

Hắn đương nhiên không biết, Tiểu Hổ kỳ thật muốn nói cho hắn là ngoài Nến Đỏ, Hoàng Bắc Nguyệt không ký khế ước với bất cứ con thú nào.

Bọn nó tự nguyện thần phục, hoặc bị phong ấn như Ô Sát cùng Thôn Thiên Hồng Mãng, chịu sự sai khiến của Hoàng Bắc Nguyệt.

Chỗ ở của Mạnh Kỳ Thiên rất vắng vẻ trong Điện Quang Diệu, khoảng cách khá xa Quang Minh Thần Điện, bởi vậy xa xa phát sinh chuyện gì không thể cảm giác được.

Không được, hay là ra xem một chút.

Mang theo trọng thương, Mạnh Kỳ Thiên chật vật đứng lên, Tiểu Hổ thấy hắn đứng lên cũng lập tức đứng theo. Hoàng Bắc Nguyệt để nó bảo vệ Mạnh Kỳ Thiên, nó tự nhiên muốn làm hết bổn phận.

"Chúng ta ra xem cô ấy một chút." Mạnh Kỳ Thiên nói.

Tiểu Hổ đã sớm muốn ra ngoài, tâm tình phiền muộn hận không thể lập tức ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài, nhưng nhìn bộ dáng thương tật của Mạnh Kỳ Thiên, nó không thể làm gì khác hơn là không tình nguyện cúi thấp người để Mạnh Kỳ Thiên ngồi trên lưng của hắn.

"Thất lễ...." Mạnh Kỳ Thiên cười nói, Xích Kim Thánh Hổ là thần thú, có thể cưỡi trên lưng thần thú là vinh hạnh hiếm có.

Hắn ngồi vững vàng, Tiểu Hổ tựu lập tức co chân chạy như điên ra ngoài, quanh người lửa cháy thiêu đốt, rất nhanh lao ra cửa ngoài.

Xuyên qua một cánh rừng không nhỏ mới đến quảng trường rộng lớn ở Quang Minh Thần Điện, bậc thang dằng dặc phía trước, Tiểu Hổ chạy vài bước, Mạnh Kỳ Thiên đột nhiên nói: "Dừng lại!"

Tiểu Hổ vốn không muốn nghe theo, nhưng thấy trong giọng nói của hắn gấp gáp thì không thể làm gì khác hơn là dừng lại.

Mạnh Kỳ Thiên chậm rãi quay đầu lại, chỉ thấy dưới bậc thang có bóng dáng nhanh chóng chạy lên, động tác nhanh, người phi thường tuyệt đối không thể sánh bằng.

"Mặc Liên?"

Liếc mắt một cái nhận ra bóng người, Mạnh Kỳ Thiên chột dạ một chút, nghĩ thầm Mặc Liên ngàn vạn không nên bị lấy ra toàn bộ vô cực thiên khóa mà đến trợ giúp Thánh quân.

Nói vậy, Hoàng Bắc Nguyệt sẽ gặp nguy hiểm.

Tiểu Hổ nhận ra Mặc Liên, biết người này luôn quấn quít Hoàng Bắc Nguyệt, hơn nữa Chi Chi cũng có chút thích hắn, thường xuyên chơi đùa cùng hắn, cho nên nhìn thấy hắn đi lên, Tiểu Hổ liền "Grao" một tiếng, để Mặc Liên chú ý tới hắn.

Hai mắt Mặc Liên không nhìn thấy, Tiểu Hổ cũng biết.

Nghe được tiếng kêu kia, Mặc Liên đang vội vàng đột nhiên ngẩng đầu liếc nhìn, không sai, đúng là nhìn, trong ánh mắt không phải vô thần, ngược lại thần thái rạng rỡ!

Tiểu Hổ lắp bắp kinh hãi, Mạnh Kỳ Thiên cũng lắp bắp kinh hãi.

"Mặc Liên" Mạnh Kỳ Thiên mở miệng.

"Thánh quân đâu?" Mặc Liên đột nhiên lạnh lùng hỏi, hai mắt quả thật trong suốt hữu thần, nhưng lại ẩn chứa lệ khí cuồng bạo cùng sát khí.

"Ánh mắt của ngươi" Mạnh Kỳ Thiên chần chừ nói, Thánh quân nói qua, sẽ cho hắn một cơ hội nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt, đó là hôm nay sao?

Ánh mắt sáng ngời như thế, thật giống như hắn chưa từng bị mù.

Nhắc tới hai mắt, trên gương mặt tái nhợt của Mặc Liên đột nhiên xuất hiện vẻ thống khổ dữ tợn, như là cố gắng ẩn nhẫn cái gì, lại hỏi một lần: "Thánh quân đâu?"

Mạnh Kỳ Thiên trong lòng mơ hồ có dự cảm xấu, đã nói: "Ta không nhìn thấy Thánh quân."

Nghe hắn nói như vậy, Mặc Liên không còn để ý đến hắn, biến mất như một trận gió, đi thẳng đến Quang Minh Thần Điện.

Mạnh Kỳ Thiên vội vàng nói với Tiểu Hổ: "Nhanh đi theo xem một chút!"

Cần gì hắn phải nói, Tiểu Hổ đã sớm chạy theo Mặc Liên.

Bậc thang rất cao, nhưng không mất thời gian đã nhìn thấy Quang Minh Thần Điện.

Thần điện bị phá hủy, tường đổ, mặt đất vỡ ra, lửa cháy từ lòng đất tràn ra, dường như thiêu hủy một nửa Quang Minh Thần Điện!

Mặc Liên ngơ ngẩn, bước chân chợt dừng lại, ngơ ngác nhìn hết thảy trước mắt.

Đã xảy ra chuyện gì?

Trong biển lửa loáng thoáng có vật gì động đậy, vảy tuyết trắng phản xạ trong ánh lửa, đau khổ giãy dụa ở đám lửa.

Đây không phải là Thánh quân, Mặc Liên không động đậy.

Mà Tiểu Hổ đuổi theo phía sau lại bỏ xuống Mạnh Kỳ Thiên, chạy như điên tới, toàn thân vàng ròng thánh hỏa thiêu đốt, lửa bình thường gặp nó cũng phải tránh ra. Nó kêu u u, kéo một con rồng bạc tuyết trắng mình đầy thương tích bị thiêu cháy từ ánh lửa, đặt ở chỗ an toàn, một lát sau lại chạy vào đám lửa kéo một con cự thú cả người lửa cháy ra.

"Grao, Grao..." Tiểu Hổ thương xót gọi hai con thú, chốc chốc lại dùng móng vuốt vỗ vỗ vào mặt Ô Sát, chốc chốc dùng cái mũi cọ cọ Nến Đỏ.

Nến Đỏ đã hấp hối, Ô Sát chỉ bị thương, vẫn rất hung mãnh, mở miệng nói: "Thánh quân chạy."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 9 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status