Quả táo nhỏ

Chương 10: Biến thái


Ngày thứ hai thi tháng, Cận Xuyên vẫn điềm nhiên đi đến phòng thi. Mặc dù cái yêu cầu "đến sớm mười lăm phút" bị người này làm ngơ, nhưng anh cũng không có đến muộn, Đóa Miên liền vui mừng.

Dù sao cô còn thiếu anh 37 ngàn tệ, ai dám yêu cầu chủ nợ làm theo ý mình cơ chứ....

Kết thúc buổi thi hôm nay là một buổi chiều hoàng hôn xán lạn.

Đợt thi lần này, tổng thể được coi là khá khó. Thi xong, trở về phòng học, đám học sinh thi nhau phẫn nộ.

"Lần này là người đáng ghét nào ra đề vậy? Đề Văn khó thì không nói, đề Toán khó thì không nói, đã thế Tiếng Anh cũng không nuốt trôi. Ông trời ơi, có để con sống nữa không vậy?"

"Đúng thế, đúng thế. Tớ cũng cảm thấy thật khó."

"Câu cuối cùng của Hóa là gì vậy? A hay C?"

"Cái gì? Không phải D sao?...Aaaa! Đừng xúc động, chọn sai cũng không thể nhảy lầu được, đem cửa sổ đóng lại đi.

Bạn học kia liền nhanh tay lẹ mắt ôm lấy nam sinh đang muốn nhảy xuống.

Nam sinh ấy vẻ mặt cực kì bi thương: "Thả tớ ra, tớ không chỉ bị loại ra phòng thi số 1. Tớ còn làm sai một câu Hóa học. Thân là cán bộ môn Hóa học, đây thực sự là một nỗi sỉ nhục."

Toàn lớp hò hét ầm ĩ.

Đóa Miên vừa về chỗ ngồi liền thấy một màn kia.

Cô để cặp sách xuống, vừa xem vừa lắc đầu: "Đáng thương!"

Mọi người đều biết, được vào phòng thi số 1 là niềm vinh quang, mà bị đá ra khỏi phòng số 1, là sự nhục nhã. Lại nói tiếp, nếu không phải tự nhiên xuất hiện tên Cận Xuyên kia...

"..." Đóa Miên quay xuống, lén lút nhìn người phía sau.

Vị đại gia kia đang cúi đầu nhìn di động, khuôn mặt lạnh nhạt, chân hơi dạng ra. Ghế cũng ngồi không đúng tư thế. Anh cố ý đem ghế đặt dựa vào vách tường.

Đóa Miên lại nhớ tới đêm hôm qua cùng Trương thiếu nữ hàn huyên điện thoại. Nghĩ nghĩ một chút, cô vẫn quyết định xác minh suy đoán của mình, gõ gõ bàn đối phương một cái.

Cận Xuyên không thèm để ý.

"Này..." Cô hắng giọng, cười khan nói: "Cậu nghe tin chưa? Ở một hẻm nhỏ đối diện đường ngày hôm qua có một vụ cướp, nghe nói là một bà lão."

Bàn tay đang lướt điện thoại của anh dừng lại.

Anh mở to mắt nhìn Đóa Miên, vẫn như trước, vô cùng lười nhác.

Đóa Miên xích lại gần một chút: "Nhưng mà lúc sau lại xuất hiện một nm sinh của trường ta đến giúp bà ấy đánh lại bọn lưu manh kia. Thật là dũng cảm có phải không?"

Cận Xuyên: "..."

Chung quanh yên tĩnh tầm hai giây.

Đối phương vẫn không có chút phản ứng nào.

Chẳng lẽ là do cô ám chỉ chưa rõ ràng? Đóa Miên trầm mặc một lúc, đè thấp âm thanh, mạnh dạn hỏi: "Ý của tớ là, nam sinh đó là cậu sao?"

"Cho cậu đoán?"

Cận Xuyên mở miệng, cô liền ngửi thấy mùi kẹo bạc hà nhàn nhạt.

Đóa Miên híp mắt: "Tớ đoán là cậu."

"Ồ"

"..." Cho nên là thừa nhận hay không thừa nhận? Đóa Miên im lặng: "tớ nghĩ là, nếu thật là cậu, tại sao hôm qua lúc giám thị hỏi cậu, cậu lại không nói? May mắn thầy ấy tốt tính, nếu không cậu sẽ bị thông báo phê bình."

Ai ngờ, Cận Xuyên nghe xong liền khịt mũi cười vẻ coi thường, rời mắt tiếp tục chơi điện thoại.

"..." Tốt xấu gì cũng nên nói một câu chứ, khiến cô thật là mất mặt.

Đóa Miên "Xì" một tiếng rồi quay lên.

Đúng lúc ấy, cô mới hiểu ra một điều.

Cận Xuyên không hề giống những thiếu niên bất lương không coi nội quy trường học ra gì. Mà là tính cách của hắn, không đem bất cứ người nào hay cái gì vào mắt.

Sự phách lối đến từ bên trong.

Không bao lâu, Trương Hiểu Văn liền trở về, bên cạnh còn có một nam sinh khác, tên gọi Lưu Khải, thành tích xuất sắc. Hai người vừa đi vừa nói rất vui vẻ.

"Các cậu thế nào?" Đóa Miên hỏi.

Lưu Khải: "Đóa Miên, đề Toán bài cuối cùng cậu ra bao nhiêu?"

Hự! Một mũi tên ghim đúng trái tim của cô.

Đóa Miên yên lặng một lúc: "... Tớ chưa có làm tới."

Lưu Khải như tìm được tri kỉ: "Thật là có duyên, tớ cũng chưa làm xong."

"Thạt sao?" Cô vỗ bả vai cậu ta, chân thành an ủi: "Không sao, lần này đề khó, thi kém cũng là chuyện bình thường."

"Ừm." Lưu Khải gật đầu, nói: "Mặc dù có lẽ tớ cũng chỉ được 140 điểm, nhưng tớ đã rất cố gắng."

"Ừ... Hả? Lần này không phải cao nhất chỉ có 150 điểm thôi sao?"

"Đúng vậy."

"..." Đóa Miên thu hồi lời an ủi chân thành lúc nãy, cũng đơn phương tuyên bố tình bạn hữu nghị của cô cùng Lưu Khải đã chấm dứt.

Đúng lúc này, một giọng nữ từ phía sau truyền đến, rất nhẹ nhàng, cũng rất ngọt ngào: "Bạn học Cận Xuyên, tớ có thể đối chiếu với cậu đáp án bài thi lúc nãy không?"

Đóa Miên quay đầu, chỉ thấy nữ sinh kia đang đứng cạnh bàn học của Cận Xuyên, khuôn mặt trái xoan, đôi mắt to tròn, hai bên má còn mang theo một tia thẹn thùng đỏ ửng lên.

Trương Hiểu Văn nhận ra cậu ấy, nhíu mày thấp giọng: "Hàn Nhạc Nhạc?"

Đóa Miên cũng nhíu mày: "Cậu ấy không phải ở lớp 12 – 2 sao? Vì sao lại đến lớp mình đối chiếu đáp án bài thi cơ chứ?"

"Đại khái nam sinh lớp 12 – 2 chết hết rồi."

"..."

Khoảng cách của hai người phải hơn nửa mét.

Hàn Nhạc Nhạc vừa mới dứt lời, Cận Xuyên liền đặt lên mặt bàn một xấp nháp đã ghi lại đáp án, sau đó anh tiếp tục lướt điện thoại, không để lại một ánh mắt dư thừa nào cho nữ sinh kia. Cái biểu cảm ấy, lãnh đạm đến mức như muốn nói: Đừng làm phiền lão tử.

Cử động ấy, không thể nghi ngờ đã khiến Hàn Nhạc Nhạc bị đả kích. Nhưng mà hình như nó cũng không ảnh hưởng mấy đến sự nhiệt tình của cậu ta.

Đóa Miên cầm lấy bình nước uống, ung dung xem kịch.

Cô trông thấy Nhạc Nhạc lại chỉ vào tờ nháp, hỏi Cận Xuyên: "Tại sao câu số chín lại chọn C?"

Đóa Miên xác định cùng khẳng định, Hàn Nhạc Nhạc lần thứ hai mở miệng, Cận Xuyên liền nhíu mày, hiển nhiên đã mất kiên nhẫn.

"Đinh", Đóa Miên nghe thấy trong đầu mình vang lên tiếng còi cảnh sát inh ỏi.

Không ổn.

"Bởi vì đáp án là C." Anh lạnh lùng nói.

"..." Đóa Miên đang uống nước liền bị sặc.

Hàn Nhạc Nhạc cũng khẽ giật mình, lại tiếp tục nói, ngữ khí có chút ủy khuất: "Vì tại sao đáp án là C?"

Lúc này, Cận Xuyên vẫn không thèm nhấc mắt, chỉ nói hai chữ: "Đóa Miên!"

"..." Tự nhiên bị điểm tên, Đóa Miên để bình nước xuống, cầm khăn tay lau miệng, khó hiểu nói: "... Cậu đột nhiên gọi tớ làm gì?

Trương Hiểu Văn ghé mắt, mờ mịt nhìn về phía Đóa Miên. Hàn Nhạc Nhạc cũng ghé mắt, mờ mịt nhìn về phía Đóa Miên. Mà Đóa Miên lúc này lại càng mờ mịt.

Cận Xuyên thảnh nhiên nói: "Giảng bài cho bạn học này đi."

"???" Tại sao lại bảo cô? Cô cùng anh thân quen lắm à?

Đóa Miên im lặng, liếc mắt dò xét Hàn Nhạc Nhạc, dùng sức hắng giọng: "Khả năng không được đâu, tớ hiện tại tương đối bận."

Cận Xuyên: "Bận cái gì?"

"Bận..."

"Xem kịch."

"..."

Cô nhận mệnh lệnh, cứng đờ cười một cái, cầm bút lên, đứng bên cạnh Hàn Nhạc Nhạc hỏi: "Cậu không hiểu chỗ nào?"

Hàn Nhạc Nhạc so với nụ cười của cô còn cứng hơn: "Không cần đâu, tớ đột nhiên nhớ cách làm rồi." Nói xong, cậu ta quay người đi, không quay đầu lại nhanh chân chạy ra khỏi phòng học.

Trương Hiểu Văn rướn cổ lên nhìn Hàn Nhạc Nhạc, cuối cùng lắc đầu, đè thấp cuống họng cảm thán: "Lại một thiếu nữ chết tâm, đáng thương!"

Đóa Miên chỉ có thể yên lặng đem bút cất đi, yên lặng quay người, rồi yên lặng ngồi xuống bàn.

Giờ tự học buổi tối là Tiếng Anh, trong lúc Đóa Miên bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi thì thầy giáo Tiếng Anh bước vào nói: "Hôm nay chúng ta tiếp tục luyện tập, mở quyển bài tập Tiếng Anh ra đến trang 100."

Trong phòng liền truyền đến âm thanh lật sách.

Cận Xuyên tiện tay ném điện thoại vào ngăn kéo. Màn hình điện thoại còn dừng lại ở trang chủ "Cuộc thi E-sport Quốc tế.", hiện lên đầu tiên trên giao diện là dòng chữ "Lịch thi đấu PlayerUnknown"s Battlegrounds Châu Á".

Anh nhanh chóng mở sách ra.

Đột nhiên, không biết từ chỗ nào đó ném đến một tờ giấy được vo tròn. Trong đó có dòng chữ: Cậu đang giúp tớ "gây thù chuốc án" với người khác à?... Tại sao lại bảo tớ giảng bài cho nữ sinh kia?"

Phía sau, cô còn vẽ một chú mèo béo đang phẫn nộ.

Mấy phút sau, tờ giấy lại được ném lại. Cô mở ra xem liền thấy hai chữ: Ta thích!

Đóa Miên: "..."

***

Mấy ngày sau, thành tích kì thi tháng liền được treo lên bảng thông báo, toàn dãy học năm ba liền "bi thương ngược thành dòng sông".

"Huhuhu..."

"Không có việc gì, không có việc gì, kiên cường lên, tất cả đều sẽ qua thôi."

"Ta thật đánh thương..."

"Chỉ là một lần thi tháng mà thôi, không cần quá quan tâm."

"Nhưng thật sự khó chịu mà..."

"Ngoan nha. Trường học biết kết quả thi lần này không tốt liền tổ chức một buổi dã ngoại vào thứ sáu tuần này, đến lúc đó sẽ được an ủi hơn một chút."

Trong phòng học lớp 12 – 1, một nam sinh tay cầm bài thi, tau cầm khăn tay, cả người bi thương. Bên cạnh cậu ta là một nữ sinh đeo kính khác đang thở dài, một tay vỗ vai an ủi cậu.

Đúng lúc đó, Trương Hiểu Văn đi qua, cắn miếng thịt gà cuộn: "...Hai người là ngược kịch bản sao?"

Lục Dịch dùng sức lau nước mũi, vừa khóc vừa trừng Trương Hiểu Văn: "Thường nói, nam nhi không dễ rơi lệ, chỉ là chưa tới thời điểm đau lòng. Cậu phải hiểu cho tớ chứ?"

Đóa Miên che tai Lục Dịch lại, nhỏ giọng hỏi Trương Hiểu Văn: "Nhìn thấy bảng xếp hạng chưa?"

"Ừm." Trương Hiểu Văn đem miếng thịt gà nuốt xuống, nói: "Tớ hạng 59, cậu 27, cũng không tệ lắm."

"Hạng nhất là?" Cô đè thấp giọng xuống hỏi.

Trương Hiểu Văn nhìn xuống phía cuối lớp, nói: "Toán học cùng khoa học tự nhiên gần tuyệt đối. Điểm Ngữ Văn cùng Tiếng Anh thấp hơn. Nhưng cũng không có ảnh hưởng bao nhiêu."

"Tớ cũng không thấy cậu ấy quá cố gắng, mà thành tích vẫn tốt như vậy."

"Ừm."

Đóa Miên trầm mặc một lát, gật đầu, tán thưởng một câu: "Thật biến thái!"

Vừa nói xong, phía sau liền vang lên tiếng nói lạnh lùng: "Này."

"..." Đóa Miên toàn thân cứng đờ, sau đó, cô cứng ngắc quay người lại.

...Chắc anh không nghe được đâu nhỉ?

Đóa Miên: "?"

Đại ca muốn nói gì?

"Thứ sáu tổ chức dã ngoại." Cận Xuyên dựa trên bàn, lười nhác nhìn cô: "Chủ nhiệm lớp để tên biến thái này đi cùng cậu mua thuốc dự phòng."

"..."

Lời của Editor:

Nay tớ chính thức được nghỉ Tết.

Tặng cho mọi người thêm một chương nè!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.5 /10 từ 2 lượt.

Thành phố ngàn hoa, xứ sở tình yêu, thành phố mộng mơ,… là những cái tên mà người ta đã dùng để miêu tả về Đà Lạt. Thiên nhiên, con người Đà Lạt đã đi sâu vào áng văn, nghệ thuật và cả tiềm thức của mỗi người. Nhưng dù có miêu tả thế nào bạn sẽ không thể hình dung hết nếu chưa một lần đặt chân đến đây. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch Đà Lạt từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang yêu đà lạt chẳng hạn như du lich da lat thang 4, xe đi đà lạt từ các tỉnh Bạn còn chần chờ gì nữa mà chưa lên kế hoạch du lịch Đà Lạt cùng gia đình mình? Đặt vé máy bay đến Đà Lạt ngay để tận hưởng những giây phút thư giãn bên người thân của mình nhé!Bạn còn chần chờ gì nữa mà chưa lên kế hoạch du lịch Đà Lạt cùng gia đình mình? Đặt vé máy bay hoặc vé xe đến Đà Lạt ngay để tận hưởng những giây phút thư giãn bên người thân của mình nhé!

loading...
DMCA.com Protection Status