Quá trình dưỡng thành Đố Hậu

Chương 205


Tuy rằng hiện giờ tài sản của Từ Xán Xán phong phú, nhưng nàng cũng không rõ ràng lắm rốt cuộc sản nghiệp bản thân có bao nhiêu bạc. Nghe được phải dùng mười vạn lượng bạc mua một mạng người, Từ Xán Xán vẫn là lắp bắp kinh hãi, nghĩ thầm: Là dùng mười vạn lượng cứu một mạng người, hay là dùng mười vạn lượng triệt một mạng người?

Từ Xán Xán trong lòng tuy hoảng sợ, trên mặt lại vẫn bình tĩnh, liếc Thôi thị một cái nói: “Ai ra bạc? Chuộc mạng của ai?”

Thôi thị tròng mắt xoay chuyển, tỏ ý ngại vì Bích Vân cùng Chu Nhan vẫn còn ở trong phòng.

Từ Xán Xán nhìn Chu Nhan cùng Bích Vân, nói: “Các ngươi đều đi xuống đi!”

Chu nhan thực lo lắng Từ Xán Xán, lại cũng không dám cãi lời, chỉ phải cùng Bích Vân cùng nhau lui xuống.

Chờ trong phòng chỉ còn lại mình cùng Thôi thị, Từ Xán Xán mới làm ra vẻ chẳng hề để ý, nói: “nói đi!” thật ra trong lòng nàng rất là khẩn trương, cảm thấy mình giống như điều tra viên thâm nhập hậu tuyến của địch dò la tin tức vậy. Để có thể dò hỏi ra tình hình thực tế, nàng chỉ phải tận lực ổn định chính mình.

Thôi thị lặng lẽ đánh giá Từ Xán Xán, thấy thật sự là nàng không để ý, lúc này mới nói từ đầu: “Chị họ thứ 4 nhà mẹ đẻ thiếp thân gả vào Lam thị, bởi vì án mưu nghịch lần này nên cũng bị liên lụy vào. Ma ma hồi môn của chị ấy đã sớm được bỏ nô tịch tự lập môn hộ, bởi vậy có thể giúp chị họ bỏ trốn. Nhà mẹ đẻ của thiếp thân tới tìm, nói Lam thị tự biết là phải chết nhưng lại không cam lòng tông tộc bị đoạn tử tuyệt tôn, liền tính toán lấy ra mười vạn lượng bạc để chuộc một mạng người. Nhà mẹ đẻ thiếp thân là nghĩ muốn giúp Thái Tử Phi thêm chỗ kiếm tiền, vì vậy để cho thiếp thân tới cầu ngài.”

Từ Xán Xán rũ mắt xuống, nghĩ thầm: không biết có phải là xin cho cái loại Lam Du Linh chuyên môn giày xéo bé trai đó ko?!

Nếu là xin mạng cho hắn, Từ Xán Xán nàng nhất định không những không giúp mà còn muốn dẫm lên một chân, làm Lam Du Linh vĩnh viễn không xoay được người!

Từ Xán Xán nhấc 1 ngón tay bạch ngọc lên, tưởng như đang tự thưởng thức móng tay nhuộm hoa phượng tiên của mình, nhàn nhạt cười một chút, nói: “Việc này can hệ cũng quá lớn đi?”

Thôi thị vội cười làm lành nói: “Thái Tử Phi ngài có điều không biết, giống như Thư hoàng hậu lúc trước, hay Đổng Quý phi, Lý mẫn phi cùng tôn cung phi hiện tại, còn có các chủ tử được sủng ái, các nàng sinh hoạt xa xỉ như vậy, tiêu pha nhiều như vậy, lại không có sản nghiệp gì thì tiền từ chỗ nào tới? Có ai không làm việc này đâu, thậm chí còn có cái danh mục kêu là điền vịt chết, tức là tìm người chịu tội thay cho hình phạm đó!”

Từ Xán Xán nghe vậy tươi cười trên mặt càng lúc càng mờ nhạt.

Thôi thị cũng khẩn trương, miệng có chút khô, liền không nói tiếp mà dừng lại để sắp xếp ý định trong lòng 1 lần nữa. Ở Kinh đô tuy Thôi thị cũng là môn phiệt, nhưng không thể nào bằng Trịnh Châu Lam thị cây to đón gió như vậy, cho nên trong loạn môn phiệt chi tranh mới có thể yên ổn.

hiện giờ tứ đại môn phiệt rơi đài, gia tộc cùng các chi có liên quan mỗi người đều cảm thấy bất an. Mà ai cũng không có năng lực đi cầu Hoàng thái tử cứu người, chỉ có thể tác động nhờ Thái Tử Phi Từ thị được Thái Tử sủng ái có thừa nói vài lời mà thôi.

Hơn nữa, Thái Tử Phi ru rú trong nhà, người bình thường cũng không có năng lực gặp được Thái Tử Phi, cho nên lúc Thôi thị bị người nhà mẹ đẻ yêu cầu tới gặp Thái Tử Phi cũng là hạ quyết tâm rất lớn —— ngươi hưởng thụ cung cấp của gia tộc, không thể không vì gia tộc ra một chút lực được!

Từ Xán Xán nhìn Thôi thị khẩn trương đến trắng cả mặt, có chút mềm lòng, liền ôn nhu nói: “Đại tẩu, tẩu nếu là cảm thấy không tiện nói, thì không cần nói nữa. Ta sẽ coi như không có việc này, coi như tẩu chưa từng nói gì.” Vẫn là bảo hộ cho Thôi thị trước đi vậy!

Thôi thị hít sâu một hơi, nói: “Người bọn họ muốn giữ là Lam Du Linh!”

Từ Xán Xán nhíu mày đẹp: “Chính là đứa con trai chuyên hành hạ người ta của Lam Du Tường kia?”

Thôi thị mặt cũng có chút hồng: “…… Những người đó đều là hạ đẳng thôi mà……”

Từ Xán Xán rất muốn cười lạnh một tiếng, nói “Người hạ đẳng thì mạng vẫn là mạng, không thể so ai đê tiện hơn ai”. Nàng vẫn cố gắng nhẫn nại. Vì sợ Thôi thị từ trên nét mặt mình nhìn ra chút gì, liền học Phó Dư Sâm rũ mi mắt xuống, nói: “Để ta suy xét đã, có được hay không ngày mai tẩu lại đây ta hồi âm cho!”

Thôi thị lúc này mới thả lỏng, vui mừng nói: “Đa tạ Thái Tử Phi!”

Từ Xán Xán cười như không cười nói: “Việc này ta cũng không nhất định có thể thành đâu!”

Thôi thị cười nịnh hót: “Ai không biết Thái Tử điện hạ đối với ngài vạn phần sủng ái, ngài nhất định sẽ nghĩ ra biện pháp!”

Từ Xán Xán cầm lấy một cái trâm bạc hoa ngọc lan tố tử cắm vào búi tóc, khóe miệng hơi hơi nhếch lên, nhưng ý cười lại không tới được trong mắt.

- -----------------------------

Sau khi trở lại chính đường, Từ Xán Xán cũng không còn tâm tư cùng các nàng nói chuyện, chỉ xã giao vài câu liền ám chỉ có chút mệt mỏi.

Từ Hàn thị cùng Thôi thị rất là biết ý, liền đứng dậy cáo từ.

Trần ma ma ở phòng bếp nhỏ làm thật nhiều loại điểm tâm cho Thái Tử Phi, xếp lên tám cái đĩa bạch ngọc, để nha hoàn giúp việc bếp núc đưa đến chính đường, dọn xong rồi mới thỉnh Từ Xán Xán qua.

Từ Xán Xán đứng dậy lại đây nhìn nhìn, phát hiện có bánh hạt thông bách hợp, bánh mứt táo, bánh phục linh cùng bánh hoa cúc làm từ đậu xanh và đậu đỏ nghiền nhuyễn, đều là các loại mà nàng thích ăn.

Sau khi bẻ mỗi loại một miếng nếm nếm, Từ Xán Xán mỉm cười hỏi Trần ma ma: “Ăn rất ngon. Ma ma làm nhiều như vậy sao?”

Trần ma ma vội uốn gối hành lễ: “Lão nô mỗi loại đều làm không ít, Thái Tử Phi nếu muốn ăn nữa, lão nô hiện tại liền đi đưa lại đây!”

Từ Xán Xán mỉm cười một chút, nói: “Đem điểm tâm này đó cho vào từng hộp phân biệt, một phần đưa đến thư phòng ngoại viện cho Định Quốc Công, một phần đưa qua Phúc Thọ viện đi!” Nàng cũng không nói muốn ai đi đưa, mặc cho Trần ma ma tự an bài.

Vội xong này đó, Từ Xán Xán liền đi ngủ nghỉ ngơi dưỡng sức, đợi Phó Dư Sâm trở về đem chuyện vừa rồi cùng hắn bàn bạc.

Lúc chạng vạng Từ Xán Xán tỉnh.

Nàng dùng qua mấy miếng điểm tâm, uống một chén nước quýt rồi để Chu Nhan cùng Bích Vân hầu hạ ngâm hoa hồng tắm.

Từ Xán Xán ngâm mình trong bồn tắm rải đầy cánh hoa, Chu Nhan Bích Vân lại thả thêm một ít hoa hồng, rồi dùng phấn hoa hồng để bôi —— nàng hiện tại ngại dùng phấn hoa cúc vì sợ sắc mặt nhạt nhẽo.

Chu nhan cầm dầu hoa hồng bôi trên tóc của Từ Xán Xán, nhẹ nhàng mát xa, lại cười nói: “Thái Tử Phi, ngài không biết mùa này để lấy được cánh hoa hồng mới có bao nhiêu khó đâu!”

Từ Xán Xán đúng lý hợp tình: “Lều trồng hoa trong hậu hoa viên không phải không ít sao!” Người trồng hoa là Vĩnh An Đế riêng ban cho nàng, chuyên trồng các loại hoa cỏ trái mùa.

Bích Vân cầm xà bông thơm lại đây, nói: “Thái Tử Phi nói đúng a, Chu Nhan ngươi không đi qua cái lều hoa kia, không có nghĩa là nó không tồn tại nha……”

Nàng dong dài nói nửa ngày, Từ Xán Xán nghe được đầu liền đau, liền đuổi đi nàng đi ra ngoài: “Dông dài chết! Ngươi đi ra ngoài tìm quần áo cho ta, bảo Chu Tước cùng Huyền Băng vào đây!”

Bích Vân cười nói: “Biết ngài ghét bỏ nô tỳ, nô tỳ cũng không ý kiến gì ngài, nô tỳ đi a!”

Từ Xán Xán thấy nàng trước khi đi còn muốn dong dài, liền cố ý vẻ mặt ghét bỏ: “đi thôi đi thôi! không tiễn không tiễn!”

Chu Nhan ở một bên phá lên cười.
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...