Quá trình dưỡng thành Đố Hậu

Chương 207-2


Vĩnh An Đế đi vào, thấy Phó Vân Chương cùng Từ Thuận Hòa mang theo người bên trong ra đón, chuẩn bị hành lễ.

Vĩnh An Đế nhanh chóng nói “Bình thân”, liền bước nhanh đến chính đường.

Phó Vân Chương cùng Từ Thuận Hòa cũng vội đi theo.

Phó Dư Sâm ôm Từ Xán Xán vào lòng ngực, nhẹ nhàng hôn lên trán lấm tấm mồ hôi, lại vuốt vuốt tóc mái cùng tóc mai ẩm ướt của Từ Xán Xán, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Từ Xán Xán sức cùng lực kiệt nhưng vẫn cố hỏi Quản ma ma Trương ma ma: “Bên trong còn có em bé nữa hay không?” Bụng nàng to như vậy, lỡ đâu là thai đôi thì sao! (edit by Tuanh83 from Cung Quảng Hằng)

Quản ma ma đang bưng một chén nước đường đỏ đưa cho Bích Vân, để Bích Vân hầu hạ Thái Tử Phi uống, nghe vậy liền cười, giải thích nói: “Tiểu vương tử tráng kiện, chừng 4,3kg (editor: cha mạ ôi ~ hẳn hơn 4kg mà đẻ thường, ta bội phục!!!), cho nên bụngThái Tử Phi ngài trông to, nhưng lại không phải có hai tiểu vương tử đâu ạ!”

Lúc này Trương ma ma đem em bé đã bọc quấn cẩn thận ôm lại đây đặt ở trong lòng Từ Xán Xán, cười nói: “Thái Tử điện hạ Thái Tử Phi nhìn tiểu vương tử một cái!”

Từ Xán Xán bỗng thấy trong ngực mình có thêm một vật nhỏ toàn thân hồng hồng, mặc dù mắt nhắm nghiền cũng nhìn ra được cái đuôi phượng đặc trưng, trái tim liền hơi hơi run rẩy, cái mũi ê ẩm, đôi mắt cũng đã ươn ướt, trong lòng yêu thương nói không nên lời. (edit by Tuanh83 from Cung Quảng Hằng)

Phó Dư Sâm cũng ghé sát vào nhìn đứa nhỏ này, thầm nghĩ thật xấu, nhưng đôi mắt lại đã rơm rớm —— dù có xấu thì cũng là con hắn, là sinh mệnh kéo dài của hắn a!

hắn vươn đầu ngón tay vén tã lót, tách hai cái chân nhỏ như chân ếch của em bé ra, nhìn tiểu chít chít bé bằng nửa ngón tay ở giữa, trên khuôn mặt tuấn tú không khỏi nhiễm một ý cười: “Xán Xán, thật là con trai a!” Có con trai, địa vị của Xán Xán càng được củng cố, mà vị trí kế thừa đế vị của hắn cũng sẽ không có bất kỳ cái gì trì hoãn nữa.

Phó Dư Sâm đưa tay bóp tiểu chít chít của em bé, thầm nghĩ: Đây là phúc tướng của lão tử a!

Từ Xán Xán tuy rằng mỏi mệt, lại cảm thấy cả người nhẹ nhàng, nàng thấy Phó Dư Sâm đang nắm tiểu chít chít của con, lập tức dỗi nói: “A Sâm, chàng làm cái gì đấy!”

Phó Dư Sâm vô tội mà nhìn Từ Xán Xán.

Từ Xán Xán cũng cười. Có con trai, nàng không còn áp lực, Phó Dư Sâm cũng không còn áp lực. Ngay cả Định Quốc Công cùng Vĩnh An Đế nhất định cũng nhẹ nhàng thở ra.

Chu Nhan thấy hai vợ chồng nhà này ngắm con cũng không yên, vội mỉm cười nhắc nhở: “Bẩm Thái Tử điện hạ Thái Tử Phi, thánh thượng, Định Quốc Công cùng nhà ngoại lão gia còn ở bên ngoài chờ đâu!” (edit by Tuanh83 from Cung Quảng Hằng)

Phó Dư Sâm liếc mắt nhìn Từ Xán Xán một cái, để Từ Xán Xán nằm dựa vào gối ổn thỏa, mới một tay ôm nhi tử một tay áp xuống cố định bé rồi đi ra ngoài.

- ----------------------------------

Bởi vì Vĩnh An Đế đến, cho nên trong chính đường lúc này chỉ có Vĩnh An Đế, Định Quốc Công cùng Từ Thuận Hòa ngồi, Hoàng Lang mang theo hai tiểu thái giám đứng hầu ở một bên, còn lại mọi người đều thối lui ra bên ngoài.

Nhìn thấy Phó Dư Sâm ôm em bé ra tới, Vĩnh An Đế lập tức đứng lên đón, trách cứ Phó Dư Sâm: “Con ôm như vậy sẽ khiến hoàng thái tôn khó chịu a!”

Phó Dư Sâm: “……”

hắn ôm em bé trong ngực, hành lễ: “Tạ phụ hoàng!” Con trai, thánh thượng miệng vàng lời ngọc, con chính là Hoàng Thái tôn đó!

Vĩnh An Đế mặt mày hớn hở đón lấy em bé từ trong tay Phó Dư Sâm, xoay trở vài lần cuối cùng cũng yên ổn bế được hoàng thái tôn.

Phó Vân Chương cũng lại đây nhìn.

Vĩnh An Đế trước đánh giá mặt mũi cháu trai, phát hiện mặc dù bé nhắm mắt nhưng cũng nhìn ra hình dáng đuôi phượng, liền nghĩ: Này bảo bảo sinh ra thật là giống trẫm a!

Phó Vân Chương thì lại thấy cháu mình giống Phó Dư Sâm, liền trực tiếp xốc tã lót lên nhìn tiểu chít chít, phát hiện thật sự có, lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Từ Thuận Hòa không dám tới gần, chỉ nhìn từ xa xa. Ông cảm thấy em bé ngũ quan tuy không giống Xán Xán, nhưng cái cằm nhọn nhọn thì lại rất giống. (edit by Tuanh83 from Cung Quảng Hằng)

Nghĩ đến dáng vẻ lúc mới sinh của Xán Xán mười bảy năm trước, Từ Thuận Hòa không tiền đồ mà lại rơi lệ.

- ---------------------

Vĩnh An Đế thấy em bé chép chép miệng, liền nói: “Bà vú đâu? Hoàng thái tôn của trẫm đói bụng!”

Phó Dư Sâm vội tiếp nhận bảo bảo: “Bà vú đã chờ ở bên trong!”

hắn ôm con trai vào phòng ngủ.

Từ Xán Xán ở bên trong nghe được, giãy giụa nói: “Đem con đưa cho thiếp!”

Phó Dư Sâm hơi suy tư, liền biết đây là Từ Xán Xán muốn tự mình cho con bú.

hắn bế con đưa qua cho Từ Xán Xán, sau đó duỗi tay giúp Từ Xán Xán kéo vạt áo ra.

Từ Vương thị làm mẹ vợ, đang ngồi ở bên cạnh Từ Xán Xán, thấy con rể tùy tiện kéo vạt áo con gái mình ra, bà có chút ngượng ngùng liền đứng dậy đi tới phía trước cửa sổ.

Quản ma ma vội cười làm lành nói: “Thái Tử điện hạ, này…… Này các quý nhân đều không tự mình cho con bú bao giờ……”

Phó Dư Sâm lạnh lùng nhìn bà một cái, lại cúi đầu giúp Từ Xán Xán cho em bé ăn sữa.

Quản ma ma sợ tới mức không dám hé răng.

Phó Dư Sâm đem đỉnh nhỏ của Từ Xán Xán nơi đó nhét vào miệng em bé, bảo bảo lập tức ngậm miệng bú.

Sữa của Từ Xán Xán thật dồi dào, em bé nhắm mắt lại dùng sức mút hút, khóe miệng chảy không ít sữa ra ngoài.

Phó Dư Sâm ngồi ở mép giường yên lặng nhìn, nghĩ thầm: Tiểu gia hỏa này phải cảm tạ lão tử, đều là lão tử giúp nhà ngươi hút thông, bằng không nói không chừng nhà người còn lâu mới có sữa mẹ mà ăn!

(editor: anh Thái tử cũng thật là atsm quá ha ~)

Trong lúc bảo bảo bú, Từ Xán Xán lẳng lặng nhìn con, trong lòng tất cả đều là hạnh phúc cùng thỏa mãn, quả thực không muốn buông tay.

Trẻ sơ sinh chính là ăn no lại ngủ. (edit by Tuanh83 from Cung Quảng Hằng)

Phó Dư Sâm mới vừa bế đến nhi tử liền cảm thấy không đúng, hắn một tay nâng lên, một tay xốc tã lót, sau đó liền nhíu mày kêu Quản ma ma: “Mau đổi tã cho bé đi!”

Quản ma ma đã đoán được, đi qua tiếp nhận hoàng thái tôn, cười nói: “Vương gia, là hoàng thái tôn thải phân xu a.”

- --------------------------

Từ Thuận Hòa đã sớm rời đi, ở tây sương phòng ngồi chờ.

Vĩnh An Đế cùng Phó Vân Chương thì vẫn luôn ở chính đường đợi, muốn lại được xem em bé nữa. Nhưng mà đã uống đến vài chén trà mà vẫn chưa thấy em bé được bế ra.

Bọn họ cũng không nóng nảy, vẫn nói chuyện chờ đợi như cũ, nói về hoàng thái tôn, lại thương lượng đặt tên gì cho bé.

Đợi đến khi em bé được thu thập tắm rửa sạch sẽ bế ra tới, đã là chạng vạng.

Vĩnh An Đế tiếp nhận hoàng thái tôn từ trong tay Phó Dư Sâm, ôm vào trong ngực hỏi: “A Sâm, đã đặt tên chưa?”

Phó Dư Sâm đương nhiên là phải đợi Vĩnh An Đế đặt tên, liền đáp: “Dạ vẫn chờ phụ hoàng ban tên ạ!”

Vĩnh An Đế liền suy tư: “Nhũ danh gọi là Trường Nhạc, như thế nào?” Cái tên Trường Nhạc này tương lai cũng có thể lấy làm niên hiệu. (edit by Tuanh83 from Cung Quảng Hằng)

Phó Dư Sâm cùng Phó Vân Chương nghĩ nghĩ, đều cảm thấy không tồi.

Vĩnh An Đế lại nói: “Còn đại danh thì gọi là Phó Thụy đi?”

Phó Dư Sâm liền nói ngay: “Tạ phụ hoàng ban danh!”

Vĩnh An Đế cười hiền lành, cúi đầu chạm vào tiểu Trường Nhạc: “Tiểu Trường Nhạc a, mau mau lớn lên, bồi tổ phụ đi săn thú……”

Hoàng thái tôn nghe tiếng mở mắt ra, quả thật đúng là mắt đuôi phượng, làm Vĩnh An Đế vui mừng kêu Phó Vân Chương: “Nhị đệ, đệ xem hoàng thái tôn này!”

Phó Vân Chương ngồi ở một bên, đang trông mong nhìn hoàng thái tôn đâu, nghe vậy lập tức đứng dậy thò lại gần xem, vừa ngắm nghía vừa bình luận: “Mặt Trường Nhạc tập trung hết những nét đẹp của gia tộc Phó thị a!”

Phó Dư Sâm cảm thấy cha quá khoa trương, liền nói: “Đứa nhỏ này da rất đen a!”

Vĩnh An Đế cùng Phó Vân Chương đều cười: “Lúc con mới sinh so với bé còn đen hơn!”

Phó Dư Sâm: “……”

- ----------------------

Trời dần dần tối. (edit by Tuanh83 from Cung Quảng Hằng)

Từ Xán Xán sau khi dùng ít canh gà liền ngủ rồi, tiểu Phó Thụy dựa gần nàng cũng ngủ thật sự ngon. Phó Dư Sâm ngồi ở một bên nhìn vợ và con mình, mãi lâu sau cũng không động.

Tới lúc đi ngủ, Từ Xán Xán ôm Phó Thụy ngủ ở trên giường, Phó Dư Sâm bị xa lánh phải ra ngủ ở giường nệm trước cửa sổ.

Từ Xán Xán có chút băn khoăn, mặt khác cũng cảm thấy không có cách nào, liền cười khuyên hắn: “A Sâm, bốn bà vú, Trương ma ma, Quản ma ma cùng bọn nha hoàn đều đến thay phiên trực đêm ở chính đường, chàng ở chỗ này nghỉ ngơi không tốt, chàng lại bận rộn như vậy, không bằng dọn đến thư phòng đi?” Nàng hoàn toàn là xuất phát từ thật lòng quan tâm mà nói những lời này, từ khi có Phó Thụy, đối với Phó Dư Sâm Từ Xán Xán có vẻ bỏ bê ít nhiều.

Phó Dư Sâm liếc Từ Xán Xán một cái: “Ta ngủ ở giường nệm là được rồi, ban đêm giúp nàng gọi người cũng tiện.” Từ sau khi Xán Xán có con đã bắt đầu chậm trễ hắn; Phó Dư Sâm không thể lại xa cách nàng nữa. Nếu bây giờ hắn lui thì Từ Xán Xán cũng chỉ biết tới con trai, không để ý tới mình nữa mất!

Từ Xán Xán chỉ phải nói: “Vậy chàng mặc quần áo kín kín một chút, đừng để bị người xem hết!”

Phó Dư Sâm: “……”

(editor: ta chết cười vì anh chị này ~)

Ban đêm lúc Phó Thụy ọ ẹ, Từ Xán Xán liền kêu một tiếng “Phó Dư Sâm”.

Phó Dư Sâm vốn ngủ không sâu, lập tức đứng dậy xuống giường hỏi: “Chuyện gì?”

Từ Xán Xán sờ sờ tã của con rồi nói: “Chàng bảo Quản ma ma vào đi!” (edit by Tuanh83 from Cung Quảng Hằng)

Quản ma ma nghe tiếng gọi liền cùng Chu Nhan Huyền Băng trực đêm đi vào. Bà không dám nhìn đến Thái Tử điện hạ chỉ mặc trung y lụa trắng cùng quần dài, tóc dài đen nhánh xõa sau lưng trông như tiên nhân ở chỗ kia; chỉ vội vàng mà giúp hoàng thái tôn thay đổi tã, rửa sạch tiểu chít chít và mông dính phân xu của bé, đem hoàng thái tôn thu thập tốt lúc này mới cúi đầu mang theo Chu Nhan Huyền Băng lui xuống.

Phó Dư Sâm thấy Từ Xán Xán đem con trai đặt ở tận cùng bên trong giường, cũng xốc chăn leo lên giường, nằm xuống bên cạnh Từ Xán Xán.

Từ Xán Xán thấy Phó Dư Sâm nằm xuống, không dám nói cái gì, liền cũng thuận theo.

Ngày hôm sau sáng sớm Phó Dư Sâm đã dậy, đi ra ngoài.

hắn vừa rời phòng, Quản ma ma cùng Trương ma ma liền mang theo bà vú cùng bọn nha hoàn đi vào.

Thái Tử điện hạ quá bám Thái Tử Phi, các nàng này đó vốn nên quang minh chính đại ngốc trong phòng ngủ hầu hạ Thái Tử Phi ở cữ, mà nay chỉ có thể tận dụng từng lúc từng lúc để vào hầu hạ.

Thân thể Từ Xán Xán rất khỏe mạnh, ngày thứ hai là có thể xuống giường đi lại, làm Trương ma ma Quản ma ma sợ tới mức liên tục nói: “Thái Tử Phi, cái này không được a, ngài lại nằm trên giường dưỡng dưỡng tốt đi!”

Từ Xán Xán mới mặc kệ các bà, sai Bích Vân đem nịt bụng đã sớm làm tốt mang ra, thắt thật chặt xung quanh eo, dùng dây bện làm nút buộc cài lại.

Quản ma ma cùng Trương ma ma tuy rằng giật mình, lại cũng không dám nhiều lời, chỉ có thể kệ nàng.

Từ Xán Xán biết rõ đây là giai đoạn đặc biệt, cho nên rất thành thành thật thật mà ăn uống, một chút cũng không kén ăn. Ngay cả cơm canh không cảm thấy hương vị gì cũng cố gắng ăn hết, còn mãnh liệt yêu cầu được ăn chút trái cây lành tính như táo lê linh tinh, để có dinh dưỡng cho em bé bú mẹ.

- ----------

Ngày hôm sau lâm triều, Vĩnh An Đế ban thánh chỉ lập Hoàng Thái tôn cùng với đại xá thiên hạ:

“Thừa điêu hành khánh, đoan ở nguyên lương. Đích tôn tử Phó thị ra đời, thiên tư túy mỹ, ban cho sách bảo, lập làm Hoàng Thái tôn, lấy trọng vạn năm chi thống, lấy phồn tứ hải chi tâm, đại điển hoàn thành, cẩn cáo thiên địa, tông miếu, xã tắc. (edit by Tuanh83 from Cung Quảng Hằng)

Thừa khi vỗ vận, đã hiệp với ca dao; cập vật đẩy ân, nghi chu với Hoa Hạ. Hoàng thái tôn ra đời, nên đại xá thiên hạ, từ sáng sớm ngày 5 tháng chạp, những tội nhân đã phạm tội bị kết án, chưa kết án, đã phát giác, chưa phát giác, không luận tội nặng hay nhẹ, thường xá sở không nguyên giả, đều tha bổng.


Mà phụ thân Thái Tử Phi Từ thị Từ Thuận Hòa, cũng được thưởng tước hầu, phong làm Thừa Ân Hầu; đợi Phó Dư Sâm đăng cơ lại tấn phong làm Thừa Ân Công, cũng thưởng cho Từ Thuận Hòa một tòa nhà lớn chếch cung Thái Tử.

Từ Xán Xán ngồi ở trên giường, Phó Thụy đang bú sữa trong ngực nàng.

Từ Vương thị mang theo Thôi thị cùng Từ Hàn thị đứng ở một bên, mỉm cười ngắm dáng vẻ Phó Thụy bú mẹ. Hồ ma ma đi đến, tươi cười đầy mặt uốn gối hành lễ, nói: “Chúc mừng Thái Tử Phi, Thính Vũ trở về mang tin, nói thánh thượng ban bố thánh chỉ, lập tiểu vương tử của chúng ta làm Hoàng Thái tôn, đại xá thiên hạ!”

Đây cũng là trong dự kiến, nên Từ Xán Xán liền mỉm cười nghe.

Hồ ma ma lại nói: “Thánh thượng ban rất nhiều bảo bối cho Thái Tử Phi ngài, phong nhà ngoại lão gia là Thừa Ân Hầu, còn đem tòa nhà bỏ không đối diện cung Thái Tử thưởng cho nhà ngoại đâu!”

Từ Xán Xán nghe vậy vui mừng nhìn về phía mẫu thân. Nàng biết cái phong hào “Thừa Ân” này là chuyên dành cho nhà mẹ đẻ của Hoàng Hậu, như thế lại lần nữa xác định địa vị của nàng.

Từ Vương thị vui mừng đến độ có chút ngây người, quả thực không thể tin được đây là sự thật.

Từ Hàn thị cùng Thôi thị trong lòng có chút chua, nhưng trên mặt lại cười khanh khách mà uốn gối hành lễ: “Thiếp thân gặp qua Thừa Ân Hầu phu nhân! Chúc mừng Thừa Ân Hầu phu nhân!”

Mặt Từ Vương thị lập tức đều đỏ, chân tay luống cuống nhìn về phía nữ nhi.

Từ Xán Xán cười cổ vũ mẫu thân.

- ----------------

Tới buổi chiều Phó Dư Sâm liền trở lại.

Từ Vương thị, Từ Hàn thị, Thôi thị mang theo Từ Nghi Liên từ Phúc Thọ viện lại đây thăm Từ Xán Xán cùng hoàng thái tôn Phó Thụy, tới cửa chính đường lại bị Đổng ma ma ngăn cản.

Cung Thái Tử có việc mừng, Đổng ma ma trên mặt cũng tràn đầy tươi cười “Ai u, thật là không khéo, Thái Tử điện hạ đang ở bên trong đâu!”

Từ Vương thị liền đưa các nàng đi phòng khách đông sương phòng của Thái Tử Phi chờ.

Mấy người một bên nói chuyện, một bên chờ, nhưng mà tới tận lúc trời tối Thái Tử điện hạ vẫn ở, Từ Vương thị đành phải xin lỗi rồi để ba người Từ Hàn thị rời đi.

- --------------------

Vì Thái Tử Phi sinh hạ hoàng thái tôn, đủ loại ban thưởng từ trong cung đổ vào cung Thái Tử hết. (edit by Tuanh83 from Cung Quảng Hằng)

Trong kinh thành mọi người sôi nổi nói giỡn: “Thánh thượng là đem quốc khố tư khố đều dọn đến cung Thái Tử rồi!”

Cung Thái Tử thật đúng là lửa đổ thêm dầu dệt hoa trên gấm, nhưng sản phụ đang ở cữ Từ Xán Xán cũng không có hưởng thụ được cái gì.

Ngoại trừ cho hoàng thái tôn bú, nàng ngày ngày đi từ phòng ngủ đến chính đường, lại đi từ chính đường về phòng ngủ, đi qua lại đi lại rèn luyện để khôi phục hình thể, còn tập thêm một số động tác khác nhằm làm thân thể càng mềm mại.

Đến ngày Hoàng thái tôn đầy tháng, Từ Xán Xán đã khôi phục thân hình yểu điệu, ngoại trừ mặt vẫn còn hơi chút mượt mà, bộ ngực lớn hơn một chút, mông so lúc trước cũng to ra hơn, thì hầu như nàng không có thay đổi gì nhiều.

(editor: móa ~ ngta cũng chỉ cần ngực to mông nở là thay đổi nghiêng trời lệch đất rồi chị còn muốn như nào ~ hị hị)

Trong việc chăm con, giữa hai vợ chồng thật ra Phó Dư Sâm mệt nhất.

Ban đêm hắn kiên trì ngủ cùng Từ Xán Xán và Phó Thụy, nên tự nhiên thêm trách nhiệm chiếu cố Phó Thụy buổi đêm. Mà ban ngày Phó Dư Sâm cũng bận rộn nên không đến một tháng, hắn liền gầy thêm 1 vòng, thân hình cũng càng thêm tuấn dật.

Từ Xán Xán nhìn đến hắn vất vả, trong lòng càng rõ ràng tâm tư Phó Dư Sâm sợ mình chỉ lo cho Phó Thụy mà vắng vẻ hắn, liền ở trong lòng âm thầm chuẩn bị.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 3 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thủ thuật máy tính chẳng hạn như mua laptop online giá rẻ nhất hiện nay, thủ thuật điện thoại hay chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong học tập, công việc và cuộc sống của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.