Quân cưới

Chương 68: Ghét Bỏ



Lúc này, Hàn Mai mới cảm thấy sự khác thường của Triệu Kiến Quốc, cô chặn lại bàn tay đang làm loạn trên người mình, “Kiến Quốc… Không cần… Không nên như vậy…”

Nhưng Hàn Mai càng nói, càng phản kháng, thì Triệu Kiến Quốc càng không buông tha, bàn tay thô ráp tiếp tục di chuyển xuống phía dưới, trực tiếp kéo quần Hàn Mai xuống, mà bàn tay nhỏ bé của Hàn Mai căn bản là không ngăn cản nổi.

Quá mức không bình thường, trong lòng Hàn Mai mơ hồ cảm thấy có điểm không đúng, nghiêng đầu muốn nhìn ra phía sau nhưng Triệu Kiến Quốc không cho cô cơ hội làm thế, đôi tay anh chặt chẽ cuốn lấy cô, càng dây dưa càng chặt.

“Đừng như vậy… Đừng… Triệu Kiến Quốc..” Hàn Mai gấp gáp, giọng nói cao lên rất nhiều.





Lúc này, Triệu Kiến Quốc mới ngừng tay lại, đầu vô lực tựa vào vai Hàn Mai, không nói tiếng nào, hồi lâu sau mới nhỏ giọng nói, “Ngay cả em cũng ghét bỏ anh sao?” Anh cười khổ một tiếng trong lòng, ngay cả mẹ ruột cũng chán ghét anh kia mà, không trách được, biết rõ thân thế của anh rồi, tại sao vợ anh không thể ghét bỏ anh chứ?

Hàn Mai giờ mới hiểu được hôm nay anh đã phải đau lòng như thế nào, nhưng mặt khác cô lại giận anh vì đã không tin tưởng cô như vậy. Nếu như cô thật sự ghét bỏ anh, thì đã ghét từ lúc cô đọc được nhật ký của cha chồng rồi, còn đợi đến hôm nay làm gì? Cô còn nguyện ý sinh con cho anh sao? Điều cô lo sợ chính là anh biết chuyện rồi sẽ đau lòng, nên mới đốt nhật ký đi. Đừng thấy chồng cô cao lớn mà tưởng rằng anh là người cứng rắn, kỳ thật trong lòng anh luôn có một một nút thắt, chỉ cần một câu nói thôi cũng có thể đánh nát lòng tự tin của anh, mà nút thắt kia chính là mẹ của anh, Lưu Tú. Tuy Lưu Tú không làm hết trách nhiệm của một người mẹ với Triệu Kiến Quốc, nhưng trước khi chết, bà cũng không nói ra thân thế của Triệu Kiến Quốc, Hàn Mai thấy đây là cách bà bảo vệ Triệu Kiến Quốc. Đọc xong nhật ký của cha chồng, cô đốt nó mà không do dự chút nào cũng là vì không muốn để Triệu Kiến Quốc biết được thân thế của mình. Đáng tiếc, người tính không bằng trời tính, không ngờ cô và mẹ chồng cố gắng giấu diếm như thế nhưng cuối cùng Triệu Kiến Quốc vẫn biết được.

Hàn Mai cảm thấy rất đau đầu, ai có thể nói cho cô biết rốt cuộc cô phải an ủi người đàn ông cao lớn nhưng lòng tự ái lại yếu ớt này như thế nào đây?

Triệu Kiến Quốc thấy vợ anh hồi lâu mà không lên tiếng, càng thêm khẳng định phỏng đoán của bản thân, trong lòng không rõ là cảm giác gì.

Hàn Mai kéo tay của Triệu Kiến Quốc khỏi người mình, xoay người sang chỗ khác, ngẩng đầu lên nhìn anh chằm chằm, trong hốc máy đầy ắp nước, từng giọt từng giọt rơi xuống.

Lần này đến lượt Triệu Kiến Quốc hoảng hồn, anh vội vàng ôm Hàn Mai vào trong ngực, giơ tay lên cẩn thận lau nước mắt cho cô. Nhưng Hàn Mai lại không cho anh chạm vào, nghiêng đầu tránh tay của anh ra, vừa nhìn anh vừa không ngừng rơi nước mắt.

“Vợ à, em.. em đừng khóc!”

Triệu Kiến Quốc thấy Hàn Mai càng khóc càng dữ dội, lập tức đau lòng, muốn chạm vào nhưng lại sợ chọc cô khóc thêm, khiến anh gấp đến độ dậm chân tại chỗ. Cuối cùng thì Triệu Kiến Quốc đã hiểu vì sao mỗi lần vừa nhìn thấy con gái anh oa oa khóc lớn là tim của anh lại mềm nhũn rồi, cặp mắt kia thật sự là quá giống với vợ anh, nước mắt của cô vĩnh viễn là đòn tấn công mà anh không thể chống đỡ được.

Hàn Mai khóc đủ rồi, liền bày ra vẻ mặt cực kì bi thương, nói với Triệu Kiến Quốc, “Thì ra trong lòng anh em chính là một người phụ nữ nông cạn sao?”

“Không phải… Em không phải… Phải…” Triệu Kiến Quốc lên tiếng phủ nhận.

“Không phải cái gì? Rõ ràng là anh vừa mới nói như thế…” Hàn Mai hầm hừ, nhất quyết không tha cho anh, nước mắt lại rơi xuống.





“Được được được! Phải … Phải.. Em phải, được chưa…” Triệu Kiến Quốc thấy Hàn Mai lại khóc tiếp, trong lòng căng lên, không dám đối nghịch với cô nữa, Hàn Mai nói cái gì thì chính là cái đó.

“Được! Rốt cuộc anh cũng thừa nhận phải không? Anh nói rõ ra xem em nông cạn ở chỗ nào?” Hàn Mai nói xong liền vung nắm đấm lên người Triệu Kiến Quốc.

Hàn Mai chân yếu tay mềm, đánh vào người Triệu Kiến Quốc chỉ như gãi ngứa giúp anh. Anh cũng không ngăn cản, mặc cho Hàn Mai phát tiết lên người mình, trong lòng chỉ mong vợ anh có thể nguôi giận, đừng khóc nữa, dù sao anh cũng da dày thịt béo, đánh có một chút như vậy cũng không hề đau.

Hàn Mai học dáng vẻ của người đàn bà chanh chua, vừa huơ quyền về phía Triệu Kiến Quốc, vừa mắng, “Triệu Kiến Quốc, anh chính là tên khốn kiếp! Em gả cho anh chứ không phải gả cho cha anh, anh là con trai của ai thì liên quan gì đến em? Sau khi kết hôn, anh muốn em theo quân, em không nói hai lời liền đi theo, con trai con gái cũng đã sinh cho anh. Anh được lắm, vì một nguyên nhân chó má mà dám chạy tới nói em ghét bỏ anh, anh thấy em là người như vậy sao? Gả cho anh lâu như vậy rồi, em là hạng người gì anh còn không rõ sao?”

“Vợ à, đừng tức giận, anh sai rồi, là lỗi của anh…” Triệu Kiến Quốc cẩn thận nhận lỗi, lúc này anh thật sự muốn đâm cho mình hai dao, tại sao anh có thể nói vợ mình như vậy chứ? Vợ anh đối xử với anh như thế nào, người có mắt đều nhìn ra được, lúc trước sao anh không chịu suy nghĩ mà đã nói ra rồi?

Hàn Mai thấy anh đã giác ngộ, nói tiếp, “Em thấy ghét bỏ hay không đều là kiếm cớ, anh chán ba mẹ con em rồi nên muốn đi tìm người mới đúng không?”

Lời vừa thốt ra, Triệu Kiến Quốc ngây ngốc, vợ anh sao lại nói sang chuyện này rồi? Anh làm sao có thể rời khỏi ba mẹ con cô chứ? Triệu Kiến Quốc gấp gáp giải thích, “Mới cũ cái gì chứ? Trong lòng anh chỉ có một mình em thôi! Không có ai khác ngoài em hết! Không có!...” Nói xong cũng không quan tâm Hàn Mai có phản kháng hay không, ôm chầm cô vào lòng. Nếu cứ tiếp tục ầm ĩ, không biết cô gái nhỏ lại kéo ra chuyện gì khác nữa.

Hàn Mai bị vây trong ngực Triệu Kiến Quốc, không tránh được, đành thút thít khóc, không quan tâm có sạch hay không, lau toàn bộ nước mắt nước mũi lên người Triệu Kiến Quốc, cuối cùng vẫn cảm thấy chưa đủ, hung tợn hỏi, “Vậy vừa rồi anh nói là không ngại em ghét bỏ anh, rốt cuộc là anh muốn như thế nào?”

“Anh.. Anh…” Triệu Kiến Quốc ‘anh’ nửa ngày cũng không nói tiếp được. Thật ra thì anh cũng không biết bản thân mình muốn như thế nào, chính là trong lòng không thoải mái thôi. Cho dù là ai đi chăng nữa, đột nhiên biết mình là do mẹ bị cưỡng gian mới sinh ra, ngay cả cha cũng không biết là ai trong đám du côn kia, trong thời gian ngắn cũng sẽ không tiếp thu nổi. Anh có thể không quan tâm người khác nghĩ gì về anh, nhưng không thể không quan tâm đến suy nghĩ của vợ mình, cô sẽ nghĩ về anh như thế nào đây? Cô có thể tiếp nhận thân thế mà ngay cả anh cũng thấy khó chịu hay không?

Hàn Mai thấy anh ấp úng, muốn nói lại thôi, trong lòng rốt cuộc vẫn đau lòng vì anh, cô thở dài, từ trong ngực anh ngẩng đầu lên, nhìn anh, nghiêm túc nói, “Anh là chồng của em, là cha của Tiểu Nghị và Tiểu Lôi, là trụ cột của cái nhà này, là chỗ để em dựa vào cả đời, dù anh có là con trai của ai đi chăng nữa thì những thứ này cũng không thay đổi! Anh họ Tiêu cũng được, họ Lý cũng được, đời này em chỉ theo anh, anh đừng có nghĩ đến chuyện bỏ rơi em!”

Triệu Kiến Quốc nghe Hàn Mai thâm tình bày tỏ, sớm đã vứt không thoải mái trước đó ra sau đầu rồi, kích động không biết phải nói gì cho phải, chỉ có thể ôm chặt lấy Hàn Mai, giống như muốn khảm cả người Hàn Mai vào trong tim mình. Đôi môi cũng tự nhiên mà dán lên môi của Hàn Mai, chậm rãi liếm mút, nhưng dường như vẫn chưa đủ, anh bắt đầu công thành đoạt đất ở phía trên. Một tay của anh nắm chặt cái eo nhỏ nhắn của Hàn Mai, đầu lưỡi không ngừng thăm dò vào trong miệng của cô, mút vào, liếm cắn; một tay khác trượt xuống mông của Hàn Mai, nhẹ nhàng vuốt ve xuống giữa hai chân Hàn Mai, Triệu Kiến Quốc thừa dịp quay người, đè Hàn Mai lên tường, tách hai chân của cô ra vòng quanh hông mình.





Hàn Mai bị hôn sâu, hai chân mềm nhũn, chỉ có thể ôm chặt cổ của Triệu Kiến Quốc, đem sức nặng toàn thân treo lên người anh, bị Triệu Kiến Quốc nâng đỡ như vậy, cô theo bản năng liền kẹp chặt hai chân lại, chặt chẽ quấn lấy eo ếch tinh tráng của Triệu Kiến Quốc.

Triệu Kiến Quốc càng hôn càng sâu, dường như muốn hút lấy tất cả linh hồn của Hàn Mai, lúc cô cảm thấy sắp không thở nổi nữa thì người bạn nhỏ Triệu Hàm Lôi cất tiếng khóc, thuận lợi cắt đứt tiết mục trình diễn của cha mẹ trong phòng bếp.

Hàn Mai giùng giằng nhảy xuống khỏi người Triệu Kiến Quốc, đỏ mặt chạy ra khỏi phòng bếp.

Triệu Kiến Quốc chưa thỏa mãn liếm môi, nghĩ thầm đổi địa điểm cảm giác cũng không tệ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Planning a trip to Vietnam? This is absolutely everyting you need to know when planning a trip to Vietnam - Visas, weather, flights, currency exchange, budget, itinerary and more. Please visit the blog vietnam visits such as experience in vietnam, tourist attractions for sure you will have the best trip with above information.