Quốc sắc sinh hương

Chương 127


Chứng minh trong sạch, Vũ An quận vương tự sát mà chết, Tuyên Đức Đế truy phong làm Ngụy Vương, hậu táng Hoàng Lăng, sau đó cách chức chức quan của Tiết Độ Sứ Tịnh châu Diêu Tùng, Tiết Độ Sứ Ký Châu Lữ Vân, rốt cuộc đổ lỗi cái chết của Vũ An quận vương lên hai người này, sau đó rốt cuộc chấp nhận khao thưởng các tướng sĩ phạt Tấn.

Về việc Vũ An quận vương chết đi, lũ triều thần không dám nói gì, nhưng Vũ An quận vương chính là nhi tử duy nhất còn sống của Hoàng Đế khai quốc Đại Chu, hôm nay bởi vì chuyện đế vị đập đầu chết ở Sùng Chính điện, đâm chết trước mặt thúc phụ Tuyên Đức Đế, dân chúng làm sao có thể không nghị luận? Nếu không như thế, ngay cả lúc trước lúc Tuyên Đức Đế đăng cơ chỉ có khẩu dụ của Cao Tổ, ngay cả khoản nợ cũ không có chiếu thư truyền ngôi nợ cũ cũng bị lật ra.

Dù là Hoàng Thượng, cũng khó tránh khỏi miệng đời, thần tử nói bừa Đế Vương có thể biếm chức quan, dân chúng nhiều như vậy, ông ta căn bản không quản được. Tuyên Đức Đế chỉ có thể giả bộ không hiểu rõ tình hình, nhưng mà bọng nước nơi khóe miệng không lừa được người, Thái Y Viện vội vàng mở phương thuốc tiêu hỏa, Ngự Thiện Phòng đổi lại đồ ăn thanh đạm đưa lên, mà văn võ bá quan mới thở ra một hơi không lâu, lần nữa đau tim tim.

Hạ tuần tháng chín, Vũ An quận vương nhập thổ vi an, đưa tang trở về, Sở Vương đi theo đệ đệ trở về Thọ vương phủ.

Thọ vương biết rõ huynh trưởng có lời muốn nói, mời huynh trưởng chèo thuyền du ngoạn trên hồ, một chiếc thuyền hở mui, không dùng người hầu hạ, chỉ hai huynh đệ ngồi ở phía trên. Sở Vương tìm một mái chèo, chờ thuyền nhỏ cách xa bờ hồ, Sở Vương ném mái chèo qua một bên, cầm theo bình rượu ngồi đối diện đệ đệ, mở bình ra, hai huynh đệ mỗi người bình rượu.

"một bình này, kính đại ca." Giơ bình rượu lên, Sở Vương nói với đệ đệ, đại ca trong miệng, chính là Vũ An quận vương lớn hơn hắn mấy tuổi.

Triệu Hằng bưng bình rượu lên, sau đó đưa tay chuyển qua bên ngoài mạn thuyền, vẩy rượu vào trong hồ.

Lễ tế Vũ An quận vương xong, Sở Vương liền mặc kệ đệ đệ, tự rót tự uống. một hơi uống hết nửa vò, Sở Vương bỗng nhiên ném bình rượu nho nhỏ vào trong hồ, ôm vò rượu muốn rót vào trong miệng. (khó hiểu đoạn này ghê)

"Đại ca." Triệu Hằng kịp thời nắm chặt vò rượu bên kia, thấp giọng ngăn lại.

Sở Vương nhìn đệ đệ, đại nam nhân đã trở thành phụ thân, trong mắt hổ chợt tuôn nước mắt, nức nở nói: "Đại ca mới 28, đánh Trác châu, ta cùng với hắn kề vai chiến đấu, phụ hoàng bảo ta canh giữ Trác châu, trước khi đại ca tiến đến U Châu, đồng ý đánh bại U Châu liền tặng ta một vò rượu ngon... không chết ở chiến trường, nhưng lại chết ở tại..."

nói đến đây, Sở Vương hất bàn tay đệ đệ, giơ vò rượu lên liền rót rượu vào miệng, rượu vẩy ra hất lên mặt, không phân rõ giọt nào là rượu giọt nào là nước mắt. Triệu Hằng trầm mặc nhìn huynh trưởng, nhìn một chút, chậm rãi nhớ lại chuyện khi còn nhỏ. Huynh trưởng lớn hơn hắn ba tuổi, đường huynh lớn hơn hắn tám tuổi, tất cả mọi người là hài tử, huynh trưởng luôn chơi với đường huynh, chê hắn nhỏ không mang theo hắn, có lần hắn không muốn đi theo huynh trưởng, huynh trưởng mất hứng, là đường huynh cười nói đỡ cho hắn.

Đều là người Triệu gia, đều là tay chân huynh đệ, nói không có sẽ không có.

Triệu Hằng ngửa đầu, trước rót đầy một bình rượu uống cạn.

Nhưng chuyện cũ đã qua, vẫn phải tiếp tục sống. Mắt thấy huynh trưởng uống cạn một vò lại đi lấy bình thứ hai, Triệu Hằng thấp giọng khuyên can nói: "Đại ca, đã đủ rồi."

Sở Vương nhíu mày nhìn đệ đệ.

Triệu Hằng quét mắt phương hướng Hoàng Thành, nói: "Say rượu trở về, truyền đến trong cung, sợ sinh nghi kỵ."

Đường huynh chết bất đắc dĩ, Triệu Hằng tiếc hận, nhưng hắn cũng có thể hiểu được uất khí của phụ hoàng. Phụ hoàng Bắc phạt thảm bại, người bị trúng tên, vốn cũng không vui, lại nghe nói có người muốn ủng hộ chất tử mà không phải là nhi tử ông đăng cơ, phụ hoàng hoàn toàn có lý do phẫn nộ. Nhà bách tính bình thường, chất tử ý đồ nhúng chàm gia tài thúc phụ đều phải bị răn dạy, huống chi là đế vị giang sơn? Diêu Tùng, Lữ Vân ủng hộ đường huynh, đường huynh cũng không có nghiêm khắc răn dạy, hiện tại đường huynh lấy cái chết chứng minh, mọi người đều biết hắn không có lòng tạo phản, nhưng trước khi đường huynh tự sát, không ai dám cam đoan Diêu Tùng, Lữ Vân có gieo một hạt giống mưu phản ở trong lòng đường huynh hay không.

"Huynh đệ chơi đùa từ nhỏ đến lớn chết rồi, cũng không cho ta say rượu?" Sở Vương hai đấm nắm chặt, trừng mắt phương hướng Hoàng Thành hỏi.

"Người chết quan trọng, hay là người sống?" Triệu Hằng nhìn chằm chằm vào huynh trưởng hỏi.

Sở Vương lỡ mồm.

Triệu Hằng chỉ vào bình rượu tế đàn trống không nhấp nhô trong hồ nói: "Uống rượu rồi, tình cảm tận cùng, trải qua chuyện này, đại ca càng cần... Cẩn thận làm việc."

không biết là bởi vì nói một lần quá nhiều, hay là tâm tình cũng bị việc này ảnh hưởng, Trước khi Triệu Hằng nói ra chữ "Cẩn", rõ ràng bị cà lăm. Tâm tư Sở Vương đều ở trên vò rượu đang trôi bồng bềnh phảng phất như du hồn của đường huynh, không nghe ra đệ đệ cà lăm, sau nửa ngày mới cười lạnh nói: "Đó cũng là chất tử ông ta tận mắt nhìn lớn lên, chẳng lẽ một chút tình cảm thúc cháu cũng không có?"

Triệu Hằng rủ mắt, nắm bình rượu nói: "Thiên gia, đều như thế."

Phụ tử đều có người tương tàn, huống chi thúc cháu.

Nghe ra huynh trưởng đang trách phụ hoàng, Triệu Hằng trịnh trọng khuyên nhủ: "Đế Vương khó làm, phụ hoàng xem trọng đại ca, đại ca, chớ sinh oán." Tuy rằng đường huynh chết làm cho người đồng tình, nhưng phụ hoàng từ trước đến nay rất thiên vị huynh trưởng, Triệu Hằng không hy vọng huynh trưởng oán hận phụ hoàng, bởi vì người bên ngoài dẫn đến thân phụ tử bất hoà. một là đường huynh đã chết, một là huynh trưởng còn sống, Triệu Hằng tự nhiên muốn huynh trưởng cân nhắc.

Sở Vương không nói tiếng nào, cũng không biết nghe nghe lọt tai không.

Triệu Hằng còn muốn khuyên bảo hai câu, xa xa bỗng nhiên truyền đến một tiếng hô to, hai huynh đệ đồng thời nhìn qua, thấy không rõ bóng người, chỉ nghe tiểu thái giám áo xám kia nói: "Đại Điện hạ, Đại Điện hạ, người mau trở về đi thôi, Vương Phi muốn sinh!" sợ Vương Gia nhà hắn nghe không được, liên tục hô nhiều lần.

Vợ muốn sinh?

Nghe thấy lời ấy, Sở Vương nhãn tình sáng lên miệng nhếch lên, cái gì Vũ An quận vương cái gì phụ hoàng, cái gì khổ sở oán hận gì, đều bị hắn quăng ra ngoài chín tầng mây, kích động bắt lấy bả vai đệ đệ đối diện, cười to vài tiếng, sau đó mãnh liệt ý thức được túm đệ đệ không có tác dụng gì, nhất thời buông đệ đệ ra, tiến lên nhặt mái chèo, ngồi ở mũi thuyền liều mạng chèo, tốc độ kia, giống như trong hồ có quái vật muốn bắt hắn, nhanh như bay.

Lên bờ, Sở Vương cũng không thèm để ý đệ đệ trên thuyền, nhanh chân chạy như điên, không bao lâu, bên ngoài Vương Phủ liền truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập.

Triệu Hằng ngồi một mình trên thuyền, nghiêng đầu nhìn mặt hồ, thẳng đến khi tiếng vó ngựa của huynh trưởng biến mất, hắn mới bước lên bờ hồ, từ từ đi hậu viện.

Tống Gia Ninh cũng biết tin vui Phùng Tranh muốn sinh, lúc này vừa cao hứng vừa khẩn trương. Phùng Tranh đã sinh ra Hoàng Trưởng Tôn Thăng ca nhi, thai này là trai hay là gái đều là việc vui, chỉ cần mẫu tử bình an là được, Tống Gia Ninh khẩn trương chính là mình. Tháng của nàng vừa vặn trễ hơn Phùng Tranh chừng một tháng, cuối tháng sau sẽ đến phiên nàng.

"Vương Gia." Nhìn thấy Thọ vương đi vào, Tống Gia Ninh nói khẽ, tâm sự cũng ở trong ánh mắt.

Triệu Hằng dìu nàng ngồi lên trên giường La Hán, tay trái ôm lấy bả vai nàng, tay phải nhẹ nhàng dán lên bụng phình của nàng. Chị dâu đã sinh một lần rồi, sinh lần thứ hai huynh trưởng còn hưng phấn như vậy, hiện tại cảm nhận hài tử của mình sắp ra đời, Triệu Hằng bỗng nhiên rất ngạc nhiên, vậy rốt cuộc là loại cảm giác gì.

Phùng Tranh lên cơn đau vào lúc mặt trời lặn, phía bên nàng vừa có động tĩnh, ngoại trừ Sở Vương cực kỳ hưng phấn, ngoại trừ thân đệ đệ quan tâm huynh trưởng sẽ thêm đứa cháu trai hay là cháu gái, Duệ Vương Phủ, hoàng cung cũng đều đang đợi tin tức. Duệ Vương phi tháng bảy sinh nữ nhi, điều này làm cho Duệ Vương hy vọng có con trai trưởng hết sức bất mãn, nếu như chỗ đại ca thêm nhi tử...nữa, Duệ Vương... dẫu chỉ một ý niệm trong đầu, Duệ Vương cũng muốn đánh người.

Trong cung, biết được con dâu sắp sinh, Tuyên Đức Đế trực tiếp phái một tên tiểu thái giám đi Sở vương phủ chờ tin tức, chỉ cần sinh ra, bất luận sớm muộn gì, đều phải báo cho ông ta biết trước tiên. Nửa năm này đầu tiên là phạt Liêu đại bại, lại là chất tử chết dẫn tới lưu ngôn phỉ ngữ, bên cạnh không có một chuyện tốt, Tuyên Đức Đế nghẹn khuất nửa năm, hiện tại cần nhất một tin vui.

Trung cung, Lý hoàng hậu quỳ trước Ngọc Quan âm, thành kính đọc thầm kinh thư, khẩn cầu Bồ Tát một lần nữa cho Sở Vương thêm con trai.

Gần giờ Tý, Phùng Tranh rốt cuộc sinh ra một tiểu tử béo, nặng sáu cân hai lượng, so với ca ca Thăng ca nhi còn nặng hơn. Sau khi bà đỡ chỉnh đốn thỏa đáng giao cho Sở Vương, Sở Vương ôm tiểu nhi tử, thích đến mức đi một bước hôn một cái. Thăng ca nhi ba tuổi kiên trì phải đợi mẫu thân sinh đệ đệ xong, kết quả trời chưa tới canh hai liền ngủ mất rồi, đang ngủ bị phụ vương lớn giọng đánh thức, thằng bé vuốt mắt chạy đến, trông thấy phụ vương ôm tã lót, thằng bé nhảy nhót chạy tới.

Sở Vương ngồi trên ghế dựa, để cái ghế bên cạnh cho trưởng tử ngồi, sau đó hai người cùng nhau nhìn thằng bé vừa sinh ra.

Tuy là nửa đêm, nhưng tin vui vẫn truyền ra ngoài.

Duệ Vương biết được, tức giận đến hơn nửa đêm còn đi tới phòng ái thiếp Trương Thị, hung ác mà sủng ái Trương Thị, Vương Phi không còn dùng được, liền trông chờ Trương Thị sinh con trai cho hắn, chỉ cần là nhi tử, con vợ kế hắn cũng thích. Thọ vương phủ, xác định chị dâu mẫu tử bình an, Triệu Hằng, Tống Gia Ninh hoàn toàn yên tâm, nhất là Tống Gia Ninh. Nàng còn nhớ, Duệ Vương phi sinh ra nữ nhi, Hoàng Thượng ban thưởng cũng không có cho, đủ thấy có bao nhiêu hy vọng đối với tôn tử, hiện tại Phùng Tranh sinh ra, Hoàng Thượng cao hứng, như vậy thì tháng sau nàng sinh ra nữ nhi, Hoàng Thượng cũng không đến mức quá thất vọng, có thể nói, Phùng Tranh sinh con, giúp nàng giảm bớt không ít gánh nặng.

Trong cung, lại thêm một tôn tử béo, chờ đến nửa đêm Tuyên Đức Đế rốt cuộc nở nụ cười, cởi áo nới dây lưng, từ sau khi chất tử chết, lần đầu tiên ngủ yên ổn. Lý hoàng hậu bên kia, nghe nói Sở Vương phi quả nhiên sinh ra nhi tử, Lý hoàng hậu cũng hài lòng chui vào chăn, chỉ chờ Phùng Tranh ở cữ xong lại mở miệng.

Hôm sau hừng đông, Tuyên Đức Đế hậu thưởng con dâu trưởng, sau đó giống như mới nhớ tới, cũng bổ ban thưởng một phần cho Duệ Vương phi sinh con gái. Nhưng đối với Duệ Vương phi mà nói, phần ban thưởng muộn hai tháng này quả thực tựa như một cái tát, còn không bằng không cho, khổ cho nàng đuổi nha hoàn đi, nhào lên trên giường ô ô khóc nửa ngày, đôi mắt cũng khóc sưng lên.

Hai chị dâu cũng sinh, Tống Gia Ninh càng ngày càng khẩn trương, buổi tối bắt đầu mất ngủ.

Triệu Hằng bị tiếng động nàng trở mình bừng tỉnh, hỏi nàng đang suy nghĩ gì, Tống Gia Ninh nói không nên lời, không khỏi bối rối.

Triệu Hằng có thể đề điểm nàng vẽ tranh, nhưng chuyện sinh con lại giúp không được gì, từ phía sau ôm lấy nàng, thấp giọng nói: "Ngày mai, mời nhạc mẫu."

Cơ thể Tống Gia Ninh càng ngày càng nặng, 16 tháng này, đều là Thái phu nhân, mẫu thân đến Vương Phủ nhìn nàng, nhưng...

"Ngày mai mới mười bốn a." Tống Gia Ninh nhỏ giọng nhắc nhở, hiểu lầm Vương Gia nhớ lộn thời gian.

Triệu Hằng nắm chặt tay nàng, cùng nhau đặt trên bụng nàng: "Chỉ cần nàng muốn, nhạc mẫu có thể, ở tại Vương Phủ."

một người là Vương Phi của hắn, một người là cốt nhục sắp ra đời của hắn, giờ này khắc này, hai mẹ con các nàng mới là quan trọng nhất.

Tống Gia Ninh nở nụ cười, nước mắt im lặng lăn xuống.

Nàng biết rõ nàng đang sợ cái gì rồi, nàng sợ nàng sinh không ra, sợ nàng gặp chuyện không may, sợ thức dậy, nàng lại trở về tòa điền trang vùng ngoại ô, sợ phát hiện mình chỉ là mơ một giấc mơ đẹp, mơ cùng hoàng thượng trẻ tuổi. Vì sao là Hoàng Thượng? Bởi vì tình cảnh như vậy, cũng chỉ có Hoàng Thượng có thể cứu nàng thôi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như cach phan biet iphone 5 va 5s, khac nhau giua wordpress org va wordpress com rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại sukhacnhau.com.