Quốc sắc sinh hương

Chương 42

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ở lại trong miệng Triệu Hằng, cũng không phải là bảo huynh muội Quách gia ngồi xuống tiếp tục ăn, đã đến mức này, ba huynh muội không thể nào còn khẩu vị nữa, Triệu Hằng cũng không muốn bắt buộc bọn họ ăn, hắn chỉ là có chuyện muốn nói.

Tật miệng là nghịch lân của Thọ vương, trong lòng bọn người Sở Vương đều biết rõ, nếu như hắn đã tỏ vẻ muốn nói một chút với huynh muội Quách gia, huynh trưởng ruột Sở Vương liếc mắt ra hiệu Duệ Vương, Tứ hoàng tử.

Duệ Vương gật đầu, gọi Tứ hoàng tử, hai người cáo từ trước, trước khi đi Duệ Vương lần nữa trấn an Triệu Hằng nói: "Chúng ta là thân huynh muội, Đoan Tuệ vẫn là hài tử, thỉnh thoảng nói nhảm một chút, Tam đệ chớ để ở trong lòng, ta đây liền tiến cung giáo huấn Đoan Tuệ, bảo nàng qua bồi tội với ngươi."

Triệu Hằng cũng không thèm để ý.

Duệ Vương biết hắn đang nóng nảy, không cho là ngỗ nghịch, mang theo Tứ hoàng tử rời đi.

Triệu Hằng rời ghế, nhìn Tống Gia Ninh nói: "đi."

Tống Gia Ninh từ lúc Đoan Tuệ công chúa không nể mặt cười nhạo Triệu Hằng là cà lăm liền bị dọa sợ, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, không thấy mộtmiếng máu nào, dù sao tranh chấp của Vương Gia công chúa là bởi vì nàng mà mà, so với Đoan Tuệ công chúa bị giáo huấn trước mặt mọi người, Triệu Hằng ở trước mặt mọi người chịu nhục quả thực đã dọa vỡ gan Tống Gia Ninh, chỉ sợ Hoàng Thượng tương lai trái lại giận lây sang nàng.

Nghe được một chữ lạnh lùng của Triệu Hằng, Tống Gia Ninh toàn thân rét run, nhưng không dám không nghe theo, bất lực mắt nhìn Quách Thứ, xoay người lại liền đuổi theo.

Quách Thứ rất lo lắng, nhưng Thọ vương không được Tuyên Đức Đế chào đón đang trầm mặt, so với Đại Bá Phụ tức giận cũng dọa người lắm, hắnnhất thời không dám lên tiếng. Sở Vương không có chút cố kỵ, cho rằng đệ đệ muốn bắt một tiểu nha đầu mười một mười hai tuổi trút giận, đuổi theo khuyên nhủ: "Tam đệ, chuyện này đều do Đoan Tuệ hồ đồ, ngươi đừng làm khó nha đầu kia."

Ăn cơm không đủ no, còn bị Đoan Tuệ công chúa chế nạo, Sở Vương ngó ngó khuôn mặt Tống Gia Ninh trắng như tờ giấy, thật sự không đành lòng phạt người vô tội như nàng.

"Lo quá." Triệu Hằng liếc mắt huynh trưởng, cũng không quay đầu lại đi vào thư phòng.

Sở Vương ngạc nhiên, lo quá, câu nào của hắn là quá lo lắng?

Nàng nghe không rõ, Tống Gia Ninh lo sợ đến mức không có lòng dạ nào đi suy đoán nữa, cuối cùng mắt nhìn đường huynh, cực kì tội nghiệp đi theo Triệu Hằng. Đều ở Tiền viện, thiên sảnh dùng cơm cách thư phòng không xa, vượt qua một đoạn hành lang đã đến. Tống Gia Ninh nơm nớp lo sợ, chỉ dám nhìn lai đai lưng của Hoàng Thượng tương, thư phòng bên này quá yên tĩnh, đẹp và tĩnh mịch giống như sơn động ẩn giấu vô số mãnh thú, ai cũng không biết sau một khắc lại đột nhiên chạy ra thứgì.

Chính giữa thư phòng là phòng khách, gian phía đông là tàng thư, gian phía tây là phòng vẽ tranh, Triệu Hằng trực tiếp đi gian phía tây.

Tống Gia Ninh giống như cái đuôi đi theo, Triệu Hằng đi vào trong, nàng vô thức giơ tay lên chuẩn bị vén màn cửa sắp rơi xuống, ai ngờ Vương Gia phía trước lại có thể đứng bất động ở bên cạnh cửa, rèm bị người vén lên cũng chậm chạp không rơi. Tống Gia Ninh ngạc nhiên ngẩng đầu, chống lại dáng vẻ Triệu Hằng vén rèm cho nàng, thiếu niên da trắng như ngọc, mặt mũi mặc dù xa cách, cũng không mang bất kỳ tức giận gì, mát mà khônglạnh.

Tống Gia Ninh ngây dại, cũng thẳng đến lúc này, nàng mới chú ý tới, hơn nửa năm ngắn ngủi, vị Vương Gia này cao lớn hơn không ít, rõ ràng nhỏ hơn Quách Kiêu một tuổi, hiện tại đầu hai người chắc cũng tương đương nhau, chỉ có điều Quách Kiêu cường tráng hơn chút, sắc bén như đao kiếm ra khỏi vỏ, Triệu Hằng hơi gầy, tao nhã như Tu Trúc nơi rừng sâu.

Nam nhân như vậy, khiến người không dám lỗ mãng tới gần, nhưng cũng sẽ không quá sợ hãi.

Trái tim Tống Gia Ninh không có luống cuống như vậy, nếu như hắn thật sự muốn phạt nàng, như thế nào lại vén rèm cho nàng? chẳng những khôngsợ, Tống Gia Ninh đột nhiên cảm giác được, Hoàng Thượng tương lai nhìn lạnh nhạt vậy thôi, chứ thật ra rất cẩn thận săn sóc, sẽ hỏi nàng có muốn hái quả hồng hay không, sẽ ngay lúc người khác cười nàng tham ăn, hảo tâm giúp nàng thêm cơm, khi Đoan Tuệ công chúa mỉa mai nàng, thì kịp thời ngăn lại.

Hoàng Thượng tương lai, là người rất tốt.

"Đa tạ vương gia." không sợ, Tống Gia Ninh nhớ lại quy củ, trước phúc lễ nói lời cảm tạ rồi mới bước đi vào, trước hết theo bản năng đánh giá thư phòng của Triệu Hằng, không có nhìn thấy giá sách được sắp xếp như trong dự đoán, chỉ thấy một chậu tùng cảnh đặt trong góc phòng. Thư phòng to như vậy, ở trước cửa sổ chỉ đặt một cái bàn đọc sách hình chữ nhật bằng gỗ tử đàn, một bàn một ghế dựa, hai phía đông tây đặt kệ trưng bày, mộtkệ sắp xếp các loại bình sứ tinh xảo ngay ngắn, trên một kệ khác thì để các loại giấy.

Đồ vật quá ít, Tống Gia Ninh nhìn bàn đọc sách, tất cả đều là bày biện mộc mạc, duy chỉ có một quả hồng lớn vàng óng cực kỳ chói mắt.

Tống Gia Ninh kinh ngạc hé miệng, cái này, hình như đây là quả hồng chúa nàng giúp hắn hái mà?

đang nghĩ ngợi, nam nhân phía sau buông rèm đi về phía bàn đọc sách, khẽ vén vạt áo ngồi xuống, đôi mắt màu đen nhìn nàng. Tống Gia Ninh nín thở tập trung tư tưởng suy nghĩ tới gần, cách nam nhân ba bước thì dừng lại, cúi đầu bồi tội: "Vương Gia, chuyện vừa nãy đều là tại ta, công chúa bởi vì ta mới bất kính với người, người phạt ta đi."

Sau đó trong lòng vụng trộm bổ sung một câu: có ủy khuất gì đừng nghẹn, tổn hại sức khỏe.

Sau khi ý thức được sự tốt đẹp của người này, Tống Gia Ninh không khỏi có chút đau lòng, hoàng tử ngọc thụ lâm phong, tôn quý lắm đó nha, bản thân có tật tận lực không nói lời nào, lại phải chịu đựng châm chọc và đồng tình đến từ hoàng tử hoàng nữ khác, ngay cả Hoàng Đế cha ruột cũng bất công, các nhi tử khác đều ban cho Vương Phi,lại không cho con trai thứ ba cưới vợ. Tuyên Đức Đế không tốt như vậy, Thọ vương vẫn hiếu thuận như cũ, về sau đăng cơ, lại có thể thành thành thật thật giữ hiếu ba năm, trên hí văn đều nói Hoàng Đế giữ đạo hiếu có thể lấy mặt trăng thay mặt trời luôn đó.

Tống Gia Ninh càng nghĩ, càng thấy Thọ vương tốt.

Triệu Hằng thấy lông mi nàng liên tục chớp chớp, giống như đang lo lắng hắn trừng phạt, nhìn một lát mới hỏi: "Nàng có tội gì?"

Tống Gia Ninh nhếch miệng, chăm chú suy nghĩ nói: "Ta không nên nhảy mũi ở trước mặt vương gia." Chính là hắt xì hỏng chuyện.

Triệu Hằng nở nụ cười, thoáng qua tức thì, kính cẩn rủ mắt tiểu cô nương cũng không nhìn thấy.

"không ngại." hắn không để lộ bất kỳ tâm tình gì nói.

Tống Gia Ninh lo lắng không yên liếc hắn một cái: "Người không tức giận?"

Triệu Hằng khẽ lắc đầu, nhìn mắt hạnh lóng lánh của nàng hỏi: "Chưa ăn no?"

Lập tức nhắc tới chuyện mất mặt của nàng, Tống Gia Ninh mặt đỏ lên, cúi đầu phủ nhận: "Ăn no rồi, Tam ca nói lung tung đấy."

Triệu Hằng không tin: "nói thật."

Tống Gia Ninh lá gan run lên, bất đắc dĩ gật gật đầu.

"Là ta, chiêu đãi không chu đáo." Triệu Hằng chậm rãi nói, từ sau khi hắn hết hy vọng với phụ hoàng thì ít khi nào mở miệng, lần đầu tiên ở trước mặt người ngoài ngoại trừ huynh trưởng, một câu nói nhiều chữ như vậy.

Tống Gia Ninh cũng không biết ý nghĩa của mấy chữ này, nàng chỉ cảm thấy được sủng ái mà lo sợ, vội nói: "Vương Gia khách khí, người, người rất tốt..."

Bên má nàng hây hây đỏ, màu sắc so với son phấn thượng phẩm còn rung động lòng người hơn, Triệu Hằng thích thi họa, đối với màu sắc đẹp nhất thế gian càng cực kỳ nhạy cảm, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Tống Gia Ninh, hắn vừa thất thần suy nghĩ có thể phối ra thuốc màu như vậy hay không, vừa nửa hiếu kỳ nửa đùa hỏi thăm: "Ở đâu tốt?"

Có lẽ đáp án của vấn đề này, chính là lý do nàng thích hắn, ngoại trừ lý do khuôn mặt bên ngoài.

Tống Gia Ninh chỉ là khách sáo, Vương Gia khiêm tốn chiêu đãi không chu toàn, nàng không nói hắn tốt, chẳng lẽ còn đồng ý? Triệu Hằng bỗng nhiên truy hỏi lý do khen ngợi, Tống Gia Ninh không hề chuẩn bị, ấp úng tạm thời nói bừa: "Vương Gia, Vương Gia mời chúng ta làm khách..."

Triệu Hằng muốn nghe không phải là cái này, phủ nhận: "chỉ là tiếp khách, không tính."

hắn nói không tốt câu dài, tận lực tập nói câu đơn cố gắng hết sức không vướng, nhưng cẩn thận phân biệt, đặc biệt là lúc ít người, vẫn có thể nghe ra ở giữa hai chữ hắn dừng lại lâu hơn một chút nếu so với người bên ngoài.

Tống Gia Ninh hoàn toàn không có cảm giác, tiếp tục bịa chuyện hắn tốt, nháy mắt nói: "Người, người cho phép ta cùng với tỷ tỷ hái quả hồng, còn tặng chúng ta một rổ."

Cái này được xem là tốt, tuy rằng không phải Triệu Hằng muốn nghe, nhưng không cách nào phản bác, theo lời của nàng vạch trần: "Nàng, thích quả hồng?"

Tống Gia Ninh lúng túng gật đầu, thừa nhận, sau nửa ngày không được đáp lại, Tống Gia Ninh vừa muốn vụng trộm nhìn một cái, trước mặt bỗng nhiên đưa qua một bàn tay trắng nõn, lòng bàn tay của nam nhân rộng lớn khác xa so với nàng, nâng một quả hồng lớn vàng óng. Quả hồng rất quen, một lớp da hơi mỏng gần như sắp không bao được phần thịt mọng nước bên trong, quả ngon đập vào mặt.

Tống Gia Ninh vừa nãy chưa ăn no, vốn không có gì để ăn, bụng còn bị đói, bỗng nhiên thấy quả hồng thì thích quá, không tự chủ được liền nuốt mộtngụm nước bọt, ừng ực một tiếng, chính nàng cũng nghe được.

"Ăn." Triệu Hằng thấp giọng nói.

Tống Gia Ninh xấu hổ, nơi đây không có bát, chỉ dùng tay bóc lột quả hồng, tướng ăn bất nhã, bèn nhỏ giọng từ chối nhã nhặn nói: "Đây là Vương Gia vừa ý..."

nói còn chưa dứt lời, bị hắn cắt ngang: "Ăn."

Thiếu đi một chữ "đi.", giọng điệu quyền quý lại ra lệnh nữa, Tống Gia Ninh không dám ngỗ nghịch, nhận quả hồng, suy nghĩ một chút, đỏ mặt thương lượng nói: "Vương Gia, ta có thể mang về nhà ăn không?"

Triệu Hằng lập tức nói: "không thể."

hắn mang nàng đến thư phòng, lúc nàng trở về cầm quả hồng trong tay, để người khác trông thấy thì làm sao bây giờ?

không có đường lui, Tống Gia Ninh đành phải phụng mệnh ăn quả hồng, cảm thụ được Vương Gia nhìn chăm chú, Tống Gia Ninh trước xé mở mốt chút trên da quả hồng, bên trong tươi ngon. Thịt quả mọng nước lập tức hiện ra, nước quả bị bóp mà chảy ra ngoài. Tống Gia Ninh vội vã dùng miệng ngăn chặn, sợ nước trái cây rơi xuống làm ô uế chỗ của Vương Gia.

Liên tục hút vài hơi, cuối cùng không chảy nước nữa, nhưng lúc Tống Gia Ninh ngẩng đầu, hai bên khóe miệng lại dính nước trái cây. Nàng cũng không phát hiện, thấy Hoàng Thượng tương lai nhìn nàng chằm chằm, Tống Gia Ninh thật sự ngượng ngùng, ôm quả hồng đi đến một bên khác của bàn đọc sách, lấy ra khăn tay, xoay người lại ăn. Rất nhanh, thư phòng an tĩnh liền vang lên thanh âm hút lấy chậc chậc chậc chậc rất nhỏ của tiểu cônương.

Triệu Hằng nghiêng đầu. Nha đầu béo nhỏ nhắn xinh xắn đưa lưng về phía hắn đứng ở đằng kia, giơg hai tay, đầu khẽ động nhúc nhích, khiến hắnnhớ tới đã từng có một ngày, hắn mở cửa sổ vẽ tranh, một con chim sẻ mập mạp gan lớn bay vào, tay hắn cầm bút vẽ bất động, chim sẻ liền nhảy loạn bốn phía ở trên bàn sách, có lẽ khát nước, nên chạy tới mổ thuốc màu, đầu béo tròn tròn mổ từng chút từng chút, tựa như Tống Gia Ninh vậy, cuối cùng dính một miệng màu thuốc đỏ bay mất.

Đó là một đoạn khiến hắn vui vẻ nhớ lại, Triệu Hằng không tự chủ đắm chìm trong đó.

Tống Gia Ninh dùng tốc độ nhanh nhất gặm hết một quả hồng lớn, lau miệng xong lại dùng khăn quấn vỏ quả hồng tạm thời nhét vào hầu bao, thu thập xong mới xoay người lại, xoay được một nửa, Tống Gia Ninh ngây ngẩn cả người.

Bàn đọc sách đối diện, thiếu niên lang mặc áo mãng xanh nhạt bào hoa văn tối màu ngồi nghiêng người, sau giờ ngọ ngày mùa đông ánh mặt trời u ám mà ấm áp, xuyên qua màn cửa sổ bằng lụa mỏng đổ xuống đi vào, vừa vặn bao phủ hắn trong đó, chiếu sáng khuôn mặt tuấn mỹ thanh tuyển của hắn, chiếu rọi nụ cười yếu ớt nơi khóe môi hắn. Tống Gia Ninh theo hắn ánh mắt nhìn sang, thấy một cái nghiên mực, bên trong là mực đen như mực.

Tống Gia Ninh mờ mịt nháy mắt mấy cái, mực nước có cái gì hay mà cười?

Nhưng vào lúc này, thiếu niên lang chợt động, giương mắt nhìn nàng.

Tác giả có lời muốn nói:

Triệu Hằng: vì sao cứ nhìn chằm chằm vào dưới hông ta?

Gia Ninh: không dám nhìn khuôn mặt.

Triệu Hằng: phía dưới liền dám?

Gia Ninh: vâng.

Triệu Hằng:... Vào nhà.

Tống Gia Ninh mơ mơ màng màng mà đi theo vào, sau một lúc lâu, trong phòng truyền đến một tiếng xấu hổ: "Vương Gia rất xấu!"

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thủ thuật máy tính chẳng hạn như cài đặt theme wordpress, gio vang gia soc con loc ten mien com net gia chi 99k chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong học tập, công việc và cuộc sống của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.