Quỷ đế cuồng thê: Đại tiểu thư ăn chơi trác táng

Chương 697: Một lòng say mê


Edit: Sahara

Dựa vào hiểu biết của Vinh lão đối với dược liệu, chỉ cần liếc mắt một cái thì ông cũng biết được trong đó có bao nhiêu cây dược liệu ngàn năm rồi.

"Tuy nhiên, trong số dược liệu này, dược liệu ngàn năm còn chưa phải là thứ trân quý nhất!" Vinh lão than nhẹ một tiếng, tiếp tục nói.

Cái gì?

Dược liệu ngàn năm còn chưa phải là thứ trân quý nhất? Vậy trân quý nhất là cái gì?

Mọi người đều dùng ánh mắt khiếp sợ nhìn Vinh lão, chờ đợi ông cho bọn họ một đáp án.

Vinh lão hừ hừ: "trân quý nhất chính là cái gốc cây vừa bị các ngươi xem thường kia kìa! Đây không phải là một gốc cây bình thường, mà chính là cây bồ đề trong truyền thuyết."

"Cây bồ đề? Đó là cây gì?"

"Cây bồ đề, nghe nói một khi kết trái, quả bồ đề có thể cung cấp một lượng linh khí rất lớn cho linh sư! Một khi cây bồ đề kết quả rồi, linh sư nếu như ăn hết số quả bồ đề đó, thì dù là cảnh giới Thiên Linh Giả cũng có thể đột phá một bậc!"

Lời của Vinh lão vừa dứt, toàn bộ đại sảnh cũng theo đó mà tĩnh lặng trở lại.

Thời khắc này, tất cả mọi người đều cảm nhận được tim của mình đang đập liên hồi, bọn họ không dám nghĩ Vân Lạc Phong không hề có địa vị gì trong lòng Quỷ đế giống như lúc nãy nữa.

Nếu thật sự không có địa vị gì, Quỷ đế sao lại vừa phí công vừa phí của, tìm nhiều dược liệu quý giá như thế mà làm sính lễ?

Vân Tiêu chậm rãi đi đến trước mặt Vân Lạc Phong, quỳ một gối xuống đất, hắn nắm lấy tay Vân Lạc Phong, rồi ấn lên mu bàn tay của cô một nụ hôn.

Lúc này, Vân Lạc Phong có cảm giác, Vân Tiêu giống như là một kỵ sĩ của thần thoại Châu Âu, còn Vân Lạc Phong cô chính là nữ vương được chàng kỵ sĩ này nguyện đặt trong lòng để bảo vệ cả đời.

Mọi người nhìn thấy cảnh Vân Tiêu quỳ xuống hôn lên tay Vân Lạc Phong, thì kinh ngạc đến nỗi cái cằm sắp rớt cả xuống đất, trong lòng trào dâng cảm giác không thể tưởng tượng được.

Thực lực của Vân Lạc Phong tuy rằng rất mạnh, nhưng Quỷ đế so với Vân đại tiểu thư chắc chắn là còn mạnh hơn! Vậy mà bây giờ ngài ấy lại đang quỳ xuống trước mặt Vân đại tiểu thư?

Đây.... Đây rõ ràng là hành vi từ bỏ tôn nghiêm của một nam nhân!

Chỉ vì một nữ nhân? Có đáng hay không?

"Trước khi quen biết với nàng, trong cuộc đời ta không có tồn tại bất cứ một người sống hay chết nào cả!" giọng nói của Vân Tiêu trầm thấp mà khàn khàn, trong đôi mắt đen sâu hun hút là một mảnh chân thành tha thiết: "khoảng thời gian đó đối với ta mà nói, nữ nhân chẳng khác gì một đống xương trắng, sinh linh trong thiên hạ cũng như những con kiến mà thôi! Ngoài trừ giết người ra, ta chẳng còn việc gì khác để làm!"

Xác thật, từ sau khi bị trục xuất khỏi Tiêu gia, cuộc đời của Vân Tiêu cũng chỉ còn mỗi một việc là chém giết!

"Nhưng mà, ta rất may mắn, có thể gặp được nàng!" Vân Tiêu nắm lấy tay Vân Lạc Phong thật chặt, nói: "nàng là tình yêu duy nhất, chân thành nhất của ta trong kiếp này! Cũng là người mà muốn dùng cả đời mình để bảo hộ! Ta biết nàng muốn tự mình cố gắng tự lập, cho nên trước giờ ta không có ngăn cản nàng tiến về trước chiến đấu!"

"Nhưng, nếu như nàng thấy mệt mỏi, ta có thể ôm ấp, cho nàng dựa lưng vào mà nghỉ ngơi, thực lực, thế lực của ta là để cho nàng sử dụng, cũng vì nàng mà tồn tại!" trong đôi con ngươi của Vân Tiêu, chỉ phản chiếu duy nhất thân ảnh của Vân Lạc Phong: "nếu như nàng muốn đứng ở phía trước, ta tình nguyện làm nam nhân sau lưng của nàng! Nếu nàng muốn đứng ở phía sau, ta lập tức vì nàng mà liều mình tiêu diệt tất cả kẻ địch phía trước!"

Đây có thể xem như là lần nói chuyện nhiều nhất của Vân Tiêu, số chữ hắn nói trong hôm nay có thể còn nhiều hơn cả từ lúc hắn sinh ra đến giờ mà gộp lại. Tuy nhiên, mỗi một câu, một chữ đều xuất phát từ tận đáy lòng của Vân Tiêu, đều là lời chân thật nhất của hắn. Ngay cả những quan khách đang chứng kiến, cũng cảm nhận được tấm lòng si mê của Vân Tiêu dành cho Vân Lạc Phong.

Nàng đối địch với thiên hạ, ta sẽ vì nàng mà tàn sát tất cả sinh linh trong thiên hạ dám đối địch cùng nàng!

Nàng đối địch với thần phật, ta sẽ vì nàng mà giết thần diệt phật!

Nếu nàng muốn tự lập, ta tình nguyện lui lại phía sau, ở một bên yên lặng bảo hộ nàng chu toàn cả đời!

Vân Lạc Phong rũ mắt nhìn nam nhân đang quỳ trước mặt mình, đôi mắt khẽ lay động, trong lòng như có một dòng suối nước âm phủ lấy, khóe môi bất giác gợi lên một độ cong mà chính mình cũng không biết.

"Phong nhi, gả cho ta, được không?"

Ánh mắt Vân Tiêu có chút mong đợi, rồi lại có chút khẩn trương, dường như đang lo lắng Vân Lạc Phong sẽ cự tuyệt.

Dưới sự mong đợi của Vân Tiêu, Vân Lạc Phong nhẹ nhàng hé môi, nhẹ giọng nói: "được!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 68 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như phong sanh dung cach, di chua dung bao gio cau 10 dieu nay neu khong muon phuc duc mat het sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.